Thế Bất Khả Đáng

Chương 26: Nhớ nhung đại yểng



Đợt đặc huấn trên bãi biển kéo dài hai tuần cuối cùng cũng kết thúc, Viên Tung dẫn đám học viên từ Yên Thai quay về Bắc Kinh.

Trước lúc xuất phát, Viên Tung đặc biệt đi mua một chút đặc sản Yên Thai, trong đó lê Lai Dương là món tương đối nổi tiếng. Nhưng bởi vì trên thị trường vàng thau lẫn lộn, sợ không mua được hàng chính thống, Viên Tung liền cố ý lái xe tới vườn trái cây bản xứ của Lai Dương, đích thân trèo lên cây để hái, đặc biệt chọn quả vừa to vừa giòn, giá của một quả lê có thể mua được cả rổ lê bình thường.

Mãi đến tối, xe Viên Tung mới chạy về tới Bắc Kinh.

Hạ Diệu đã sáu bảy ngày không thấy Viên Tung, trong tâm tình thoải mái cũng có thêm chút tư vị nhạt nhẽo.

Đại yểng vẫn lắm mồm như thế, mấy hôm trước không biết bị cảm mạo hay làm sao, giọng nói đột nhiên có chút khàn khàn, mang theo chút ý vị pha trộn giữa Đan Điền Phương (1) và Tăng Chí Vĩ (2), dù vậy vẫn thao thao bất tuyệt mãi không yên. Để lỗ tai khỏi bị tra tấn, Hạ Diệu bèn đặc biệt bỏ vào máy đọc lại một đoạn bình thư (3) và một đoạn lời dẫn.

Thế là, có đôi lúc Hạ Diệu đang ngẩn người, bên cạnh bỗng nhiên vang lên một giọng hát nói.

“Quác! Kể chuyện thiên hạ đại thế, phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân… Chào mọi người, tôi là Tăng Chí Vĩ đây…”

Đã vô số lần trong đầu Hạ Diệu toát lên ý định đem con chim này đưa cho người khác nuôi, nhưng hễ nhấc lồng chim lên, nghe được một tiếng “tôi yêu cậu” của đại yểng ngu ngốc, Hạ Diệu lại không đành lòng.

Thế nên suốt hai ngày nay, Hạ Diệu vẫn luôn ngóng trông Viên Tung trở về, mau mau chóng chóng mà rước đồ dở hơi này đi.

Lúc Viên Tung lái xe tới, Hạ Diệu đang đứng trên ban công tán phét với Bành Trạch qua điện thoại, vừa liếc thấy bóng dáng Viên Tung, Hạ Diệu liền cấp tốc nói kết thúc.

“Ê, tôi phải đi tắm đây, khi nào rảnh rỗi lại nói chuyện sau nhé!”

Lúc Viên Tung lại gần Hạ Diệu, cư nhiên nhìn thấy trên mặt cậu lộ ra một tia ý cười.

“Về rồi?” Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung đem chiếc túi to đang xách trong tay đưa cho Hạ Diệu.

“Đặc sản.”

Hạ Diệu thích ăn lê, hồi còn đi học, mẹ Hạ thường hay gọt lê bỏ vào hộp giữ tươi cho cậu, để cậu mang đến lớp ăn. Nhưng thấy Viên Tung mua lê tới, Hạ Diệu lại bày ra dáng điệu khinh thường chẳng thèm để ý.

“Nhà chúng tôi có rất nhiều lê, hơn nữa đều là cống phẩm đặc biệt, tự nhiên không thuốc trừ sâu không phân hóa học, ai muốn lê lởm này của anh chứ.”

Viên Tung không nói gì, xoay người xách túi lê lớn kia đi về xe.

“Đưa đây!” Hạ Diệu bỗng nhiên cất tiếng.

Viên Tung tà liếc Hạ Diệu, “Chẳng phải cậu chê lê này của tôi lởm sao?”

Hạ Diệu hừ lạnh một tiếng, “Ăn mãi đồ ngon cũng chán, thỉnh thoảng phải ăn chút hàng lởm để thay đổi khẩu vị chứ!”

Viên Tung không nhúc nhích.

“Đưa đây!!!” Hạ Diệu thô bạo rống lên.

Lúc này Viên Tung mới xách túi lê đi tới, đưa cho Hạ Diệu.

Hạ Diệu lấy dao gọt hoa quả ra, chầm chậm gọt bỏ lớp vỏ ngoài. Gọt chậm thì thôi không nói, còn gọt đến đặc biệt dày, hơn nữa toàn bị đứt.

“Đồ vụng về này!”

Nói xong Viên Tung liền giành lấy quả lê và con dao trong tay Hạ Diệu, tự mình gọt giúp cậu.

Hạ Diệu vốn định bảo không cần, nhưng đến lúc mở miệng thì nửa quả lê đã được gọt xong, vỏ lê gọt xuống mỏng như tờ giấy, hơn nữa đoạn nào đoạn nấy chiều rộng đều đặn, thẳng đến cuối cùng cũng không bị đứt.

Lê gọt xong như một cây kem màu trắng sữa, Hạ Diệu nhìn thoáng qua, nhịn không được lẩm bẩm nói: “Không ngờ nhìn vỏ ngoài trông rõ xù xì, thịt quả bên trong lại trắng như vậy.”

Viên Tung thầm nghĩ: không trắng bằng cậu…

Hạ Diệu cắn thử một miếng, hương vị thanh ngọt thơm ngon, chất quả non mịn, rất nhiều nước, ngọt như đường… Không kìm được ừm ừm mấy tiếng thỏa mãn, sau khi phát hiện Viên Tung đang nhìn mình, lại cấp tốc thu hồi nét mặt say mê.

“Thế nào?” Viên Tung hỏi.

Hạ Diệu thản nhiên đáp, “Cũng tạm được.”

Ăn xong mấy miếng, thấy Viên Tung vẫn đang chăm chú nhìn mình, Hạ Diệu rất không được tự nhiên hỏi: “Anh ăn không? Ăn thì tôi chia cho một nửa, dù sao một mình tôi cũng không ăn hết.”

“Lê là không thể chia ra ăn (4)!” Viên Tung nói.

“Hứ… anh mê tín thế.” Hạ Diệu nhướng mày, “Vậy tôi lại càng muốn chia cho anh một nửa, mau mau cách xa tôi ra một chút.”

Nói xong, cậu gọt tiếp một nửa đưa cho Viên Tung.

Viên Tung không dùng tay nhận, mà dùng miệng tiếp lấy. Chẳng những ngậm lê vào miệng, mà còn thừa cơ liếm lên ngón tay dính nước lê của Hạ Diệu một chút.

Hạ Diệu cấp tốc rút tay về, mắt lộ hung quang.

“Anh muốn chết hả?”

Viên Tung nhai nuốt miếng lê trong miệng, giọng điệu vô cùng thản nhiên: “Liếm một chút cũng không cho?”

Hạ Diệu tức giận bất bình, “Dựa vào cái gì tôi phải cho anh liếm? Mẹ kiếp anh là ai mà tôi phải cho anh liếm?”

Vừa dứt lời, ngón tay lại bị Viên Tung túm ra liếm thêm cái nữa.

“Đệch mợ anh!”

Viên Tung bỗng nhiên sầm mặt, ánh mắt cực kỳ đáng sợ ép chặt Hạ Diệu, nói: “Cậu chửi thêm câu nữa xem!”

Nói thật, Hạ Diệu thực sự có chút bị trấn trụ, đừng nói cậu, ngay cả những huấn luyện viên cao lớn thô kệch trong công ty kia, thấy Viên Tung sa sầm mặt mũi cũng không dám thở mạnh. Hạ Diệu coi như có dũng khí, biết Viên Tung không dám làm gì mình, lại chống gan lên chửi Viên Tung một câu.

“Đệch cụ anh!”

Lần này Viên Tung trực tiếp thò tay vào, nhéo mạnh khóe miệng Hạ Diệu.

Trong ngực Hạ Diệu bốc lên một cụm lửa, cũng không phải quá đau, chỉ là cực kỳ phẫn nộ với loại hành vi này của Viên Tung. Anh dựa vào cái gì mà nhéo tôi hả? Anh lấy thân phận với lập trường gì mà nhéo tôi hả? Ông đây chửi anh thì đã làm sao? Ông đây chính là chửi anh đấy!

Thế là Hạ Diệu lại chửi Viên Tung thêm câu nữa, thấy cánh tay Viên Tung lại duỗi vào, liền nhanh như chớp đóng sập cửa sổ.

Kẹp chết mi nha!

Chỉ nghe thấy rầm một tiếng, Viên Tung mí mắt cũng chẳng buồn chớp, kính pha lê lại rung lên bần bật.

Hạ Diệu còn đang kinh ngạc, khóe miệng lại bị Viên Tung nhéo thêm cái nữa.

Đù đù đù đù đù…

Đúng lúc hai người đang nháo đến huyên náo, mẹ Hạ liền đi tới gõ cửa.

“Mẹ nghe thấy rầm một tiếng, làm sao vậy?”

Hạ Diệu làm dịu một chút lửa giận trong lòng, trầm giọng đáp: “Không sao đâu mẹ, con đóng cửa sổ thôi.”

“Đóng cửa sổ mà dùng lực lớn như vậy làm gì? Nói con bao nhiêu lần rồi?”

“Dạ, con biết rồi.”

Sau khi mẹ Hạ rời đi, Hạ Diệu liền đè thấp âm giọng, tức giận nói với Viên Tung: “Mang con chim của anh đi, nhanh lên đồ đểu!”

* * *

Sau khi kẻ nghi phạm cuối cùng bị sa lưới, vụ đặc án dùng súng giết người liền được phá. Mặc dù Viên Tung trợ giúp cảnh sát bao vây tiễu trừ tội phạm tạo thành nhiều tử vong, nhưng bởi vì tình huống khi ấy tương đối đặc thù, hơn nữa về sau lại có công bắt được tên nghi phạm cuối cùng, bởi vậy hắn không phải gánh trách nhiệm hình sự. Tuy vậy nhất định phải bồi thường kinh tế cho gia đình nghi phạm, việc này cứ thế được cho qua.

Nhận được văn kiện phán quyết gửi xuống, Hạ Diệu mới xem như chính thức thở phào nhẹ nhõm.

Lại bận rộn liên tiếp mấy ngày, không có thời gian chăm sóc tiểu yểng, trưa nay Hạ Diệu về nhà, phát hiện chú yểng của cậu lại mất tinh thần nữa rồi. Ủ rũ lượn lờ trong lồng, không kêu tiếng nào, mắt không có tiêu cự, đùa kiểu gì cũng không lên tiếng.

“Tiểu Hắc, Hắc Hắc, chào mày! Chào mày!”

Hạ Diệu vừa cười vừa nói rất nhiều với yểng ta, thế nhưng yểng ta đều không phản ứng.

“Mày là chê tao lạnh nhạt với mày sao? Tiểu Hắc nhìn này, chào mày! Chào mày! Ăn cơm! Ăn cơm…”

Hạ Diệu nói đến khô cả cổ, yểng ta vẫn chẳng ừ hử gì.

“Sao lại thế này chứ?”

Mẹ Hạ vào phòng, nói với Hạ Diệu: “Có thể là nhớ con chim to kia rồi.”

Nhớ con chim to hư hỏng kia? Sao có thể chứ? Hạ Diệu còn nhớ rõ ràng, trước đây lúc nuôi con đại yểng kia trong nhà, hai con chim lúc nào cũng chành chọe với nhau, khi ấy Tiểu Hắc của cậu luôn bị bắt nạt, sao có thể nhớ nhung nó chứ?

Mẹ Hạ nói: “Chim chính là như vậy đấy, phải có bạn mới vui được.”

Hạ Diệu vẫn không tin, cậu gỡ lồng chim xuống, cẩn thận nhìn ngó yểng ta một hồi, sau đó bắt chước giọng điệu của Đan Điền Phương, thử thăm dò nói: “Kể chuyện thiên hạ đại thế, phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân…”

Đôi mắt của Tiểu Hắc lập tức sáng ngời, xoay tròn tít tắp, khẽ kêu: “Ai nói đấy? Ai nói đấy?”

Hạ Diệu không tin trò quỷ này, lại ồm giọng nói thêm một câu, “Chào mọi người, tôi là Tăng Chí Vĩ đây!”

Tiểu Hắc ngỏng cổ lên kêu lớn: “Vỗ tay vỗ tay! Vỗ tay vỗ tay!”

Hạ Diệu đen cả mặt, chưa từng thấy con chim nào không tiền đồ như mày!

Thế là buổi chiều vừa tan ca, Hạ Diệu lại đi lên chợ, mua một chú đại yểng có dáng vẻ tương đương, hình thể to lớn, bộ lông đen bóng, giọng cũng rất to. Quan trọng nhất chính là con chim to này rất ngoan ngoãn, không giống như con yểng kia, cứ rỗi việc là lại làm ầm ĩ, y hệt kẻ điên.

Về đến nhà, Hạ Diệu liền cấp tốc treo chú yểng mới mua lên cạnh lồng Tiểu Hắc.

Sau đó, cậu cứ chờ suốt, chờ tràng cảnh ấm áp đại yểng cùng tiểu yểng ồn ào nháo loạn.Chú chim lớn này ca hát nghe êm tai hơn so với con đại yểng trước, ngữ khí nói chuyện cũng không quá hung mãnh, quan trọng nhất là nó không tranh ăn tranh sủng với tiểu yểng, có thể coi là ôn tồn lịch sự, nho nhã lễ độ.

Kết quả, tiểu yểng một chút cũng chẳng thèm nhìn nó, bất luận đại yểng ở bên cạnh lôi kéo làm quen thế nào, nó vẫn mang một bộ dáng vẻ lạnh lẽo phớt lờ. Thế nên về sau con đại yểng kia cũng mất hứng, hai chú chim cứ như vậy mắt to trừng mắt nhỏ.

Đệch! Hạ Diệu nhịn không được chửi thầm: ngoan ngoãn hiểu chuyện thì mày không thích, lại đi nhớ thương con chim đểu cáng kia, mày thế này chẳng phải rất ti tiện sao?

_______________

*Chú thích

(1) Đan Điền Phương: là một bậc thầy nổi tiếng trong nghệ thuật biểu diễn hát nói.

(2) Tăng Chí Vĩ: là một diễn viên Hồng Kông và là người dẫn chương trình của đài TVB Hồng Kông.

(2) bình thư: một dạng nghệ thuật hát nói của người TQ, mang màu sắc địa phương, lưu hành trong dân gian.

(4) “quả lê” trong tiếng Trung là “梨”, “chia cách” trong tiếng Trung là “离”. Hai chữ này có cách đọc giống nhau, bởi vậy người ta kiêng việc chia lê ra để ăn, vì sợ sẽ phải chia cách.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.