Thế Bất Khả Đáng

Chương 32: Cắn tai anh nha!



Hạ Diệu vững vàng đáp xuống lưng Viên Tung, không hề hay biết việc người bên dưới đã bị thay đổi, vẫn đang tiếp tục trọng tâm câu chuyện ban nãy.

“Tôi đánh không lại hắn… phải làm sao?”

Viên Tung lặng im không nói, toàn bộ lực chú ý đều tập trung lại trên mông Hạ Diệu. Hắn không dùng cánh tay kẹp khoeo chân như Tuyên Đại Vũ, mà dùng bàn tay to lớn để nâng mông Hạ Diệu. Như vậy thứ nhất có thể khiến cậu nằm được thoải mái hơn chút, thứ hai có thể khiến cảm giác ở tay thoải mái hơn chút.

“Đàn anh Thái Sâm từng gợi ý cho chúng ta, đánh không lại, vậy thì cắn lỗ tai!”

Vừa dứt lời, cánh tay Hạ Diệu liền thít chặt lấy cổ Viên Tung, à uồm một cái ngoạm phập lên.

Cú này, nếu đổi lại là người bình thường, sớm đã đau đến há hốc miệng gào khóc ỏm tỏi, nhảy tưng tưng cả thước, thuận tiện quẳng luôn kẻ trên lưng xuống con lạch bên cạnh rồi đạp thêm cho hai phát. Mẹ kiếp đây không phải là cắn bình thường đâu! Đây là muốn nuốt luôn tai người ta đấy!

Thế nhưng, Viên Tung lại chỉ khẽ nhíu mày một chút, cũng không giải cứu vành tai mình khỏi khoang miệng Hạ Diệu. Hắn chỉ lên gân phần thịt xung quanh lỗ tai, để tai mình trở nên dẻo dai kiên cường hơn một chút, chịu được cú cắn hơn một chút.

A! Còn cứng thế này à… Hạ Diệu lại gia tăng lực độ.

Viên Tung luôn mang theo bên mình một chiếc gương nhỏ, đây là một trong những vật phẩm cần thiết của bảo tiêu, tiện cho việc tra xét hoàn cảnh xung quanh. Hiện tại nó đang được kẹp nghiêng trên khuy áo thứ hai, Viên Tung dùng nó để thưởng thức vẻ mặt nảy sinh ác độc mà liều mạng cắn người của Hạ Diệu, hưởng thụ tâm tình cậu biến hóa mãnh liệt vì hắn mà sinh ra.

Dần dần, màu đen mị hoặc trong mắt Hạ Diệu càng lúc càng hẹp, độ nghiến của răng nanh cũng bắt đầu giảm bớt. Nhưng cậu vẫn không nhả ra, mà chuyển từ cắn sang gặm, đem vật trong miệng biến thành công cụ mài răng.

Một bên tai này của Viên Tung dường như đã mất đi thính giác, hoàn toàn không nghe thấy tiếng động xung quanh. Chỉ có thể cảm nhận được âm thanh sột soạt, mềm nhẹ kia, như bọt sóng bé nhỏ không ngừng hôn lên bờ biển, triền miên u uẩn trong lòng.

Viên Tung bất giác thả chậm cước bộ, cứ như vậy bị Hạ Diệu cắn tai đi hơn hai tiếng đồng hồ mới về tới trước cửa nhà cậu.

Trong ví Hạ Diệu có chìa khóa nhà, nhưng sợ đánh thức mẹ Hạ, Viên Tung bèn đổi sang đi cửa sổ.

Sau đó là một động tác có độ khó tương đối cao, Viên Tung đem Hạ Diệu từ ngoài cửa sổ vào phòng. Trong suốt quá trình này, chẳng những Hạ Diệu vẫn nằm phủ phục trên lưng Viên Tung, mà cái miệng cắn cũng không hề nhả ra.

Viên Tung nhẹ nhàng đặt Hạ Diệu xuống giường, cả mình cũng bị ngã xuống theo, chẳng còn cách nào, Hạ Diệu hoàn toàn không chịu nhả miệng.

Mặc dù luyến tiếc, nhưng tới lúc này rồi, Viên Tung cũng không thể không khẽ giọng bảo Hạ Diệu: “Nên nhả ra đi.”

Còn chưa nói dứt lời, Hạ Diệu đã cắn càng mạnh hơn.

Sợ đánh thức Hạ Diệu, Viên Tung chỉ có thể nửa nằm nửa chống, nghiêng nghiêng người, chờ đợi cực kỳ tốn công. Liếc nhìn Hạ Diệu, đôi mắt cậu vẫn chưa hoàn toàn khép lại, màu sắc đen láy từ kẽ lông mi hiện ra, mang theo một mạt ý vị ngà ngà say, bỡn cợt, khiêu khích, mê ly…

Lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Diệu, Viên Tung đã bị mê hoặc bởi ánh mắt cậu, ánh mắt cậu tựa như Đao Mã Đán trong kinh kịch, ngoài anh khí còn bao hàm cả phong tình nồng đậm.

Viên Tung chuyên chú nhìn cậu, đũng quần dựng lên một ngọn núi đàn ông hùng vĩ.

Hạ Diệu hé đôi môi mỏng, không cho phép Viên Tung rút ra, lại càng ngoạm to một chút. Trực tiếp cắn tới gốc, bao toàn bộ vành tai Viên Tung vào miệng, dùng răng nanh bén nhọn tỉ mỉ nghiền cọ.

Cự vật dưới khố Viên Tung lập tức xoay mình dựng thẳng, ngực phát ra một tiếng thở dốc nặng nề.

Hạ Diệu hồn nhiên không hay biết.

Đồng tử Viên Tung đỏ như máu, không khống chế được ý niệm dâm tà. Hắn rất muốn xé toang quần áo Hạ Diệu, muốn hung hăng sờ cậu ngắm cậu, muốn mút đầu ngực cậu, muốn nhào tờ rym cậu, muốn tách cánh mông cậu ra… Thậm chí đã muốn một ngày nào đó, Hạ Diệu sau khi say rượu sẽ hàm ngậm cự vật của mình vào miệng, tỉ mỉ nghiền cọ, một đêm tư vị tiêu hồn…

Viên Tung cực lực kiềm nén, chỉ cần ý niệm bị buông lỏng một chút thôi, toàn bộ nỗ lực trước đây đều sẽ trở thành công cốc.

Thế rồi, Viên Tung cái gì cũng không làm, hắn gắng gượng nhẫn nhịn hơn một tiếng đồng hồ. Hạ Diệu cuối cùng cũng ngủ say, vành tai Viên Tung được giải thoát khỏi miệng cậu.

Viên Tung cũng chỉ dùng ngón tay búng búng vào hai má cậu một chút, thế rồi rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.