Thế Bất Khả Đáng

Chương 34: Dẫn trộm vào nhà



Vương Trì Thủy còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Tuyên Đại Vũ xách cổ áo, vừa kéo vừa lôi ra phòng khách. Tuyên Đại Vũ lấy uy hiếp làm chủ, đánh người làm phụ, không kiêng nể gì mà chà đạp Vương Trì Thủy một phen, vừa khua nắm đấm vừa ép hỏi: “Có đi hay không? Có đi hay không?”

Vương Trì Thủy này thật không phải kiểu bình thường, nếu đổi lại là người khác, sớm đã ôm một nghìn đồng mà bỏ chạy, nào có ai lại vẫn ở đây tự chuốc lấy khổ? Nhưng Vương Trì Thủy lại không như vậy, Tuyên Đại Vũ càng xua đuổi cậu ta, cậu ta lại càng bám dính không chịu đi.

“Tôi bảo này anh trai, anh cũng quá là vô tình đấy! Nhà anh rộng rãi thế này, tôi tùy tiện tìm một chỗ là ngủ được rồi, có thể gây trở ngại cho đại sự của anh bao nhiêu chứ?”

Tuyên Đại Vũ lạnh mặt nói: “Tôi không có thói quen để kẻ khác ngủ lại nhà mình.”

“Vậy người vốn ở trên lưng anh thì sao? Nếu anh không định để cậu ta ngủ lại đây một đêm, anh còn cõng cậu ta về nhà làm gì?”

“Cậu ta là ngoại lệ!”

Vương Trì Thủy nói: “Vậy anh cũng xem như tôi là ngoại lệ đi.”

Tuyên Đại Vũ vẻ mặt chán ghét đánh giá Vương Trì Thủy, “Cậu thì có tư cách gì để làm ngoại lệ chứ?”

“Thì chính là dựa vào cái tên của chúng ta đây!”

Vương Trì Thủy vừa nói vừa rút chứng minh thư ra, quơ quơ trước mặt Tuyên Đại Vũ.

“Câu kia nói như nào ấy nhỉ? Kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại, mới đổi được kiếp này một lần chạm mặt…”

Tuyên Đại Vũ mặt đầy hắc tuyến, “Đó là kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại, mới đổi được kiếp này một lần gặp gỡ thoáng qua…”

“Đúng đúng đúng, không phải chạm mặt, chính là gặp gỡ thoáng qua, cũng chẳng khác nhau là mấy. Đây chính là duyên phận của chúng ta, uống say cõng nhầm người lại có thể cõng về một người có tên ghép thành đôi với mình, kiếp trước chẳng phải đã ngoái đến sái cả cổ hay sao?!”

“Lượn lượn lượn, không cần lắm miệng với tôi, cầm tiền rồi biến nhanh đi!”

Tuyên Đại Vũ đẩy Vương Trì Thủy ra ngoài.

Vương Trì Thủy túm lấy tay áo Tuyên Đại Vũ không buông, vẫn lải nhải nói: “Đại Vũ trị thủy, Đại Vũ trị thủy, không có trị thủy tôi đây, ai biết anh là Đại Vũ chứ?”

“Mẹ kiếp tôi không trị thủy thì tôi cũng là hoàng đế lão tử!”

Vương Trì Thủy bị đẩy tới cửa, hai tay gắt gao bám chặt lấy khung cửa, đầu thò vào kẹp lấy khe cửa, gắng sức cười he he bảo Tuyên Đại Vũ: “Hoàng đế thì lại càng phải quan tâm tới bách tính muôn dân trong thiên hạ nha!!”

Tuyên Đại Vũ ngó mu bàn tay níu lấy khung cửa đến nổi đầy gân xanh của Vương Trì Thủy, màu mắt liền trầm xuống, rầm một tiếng quẳng cửa ra, tức giận nói: “Cho cậu ngủ ở đây là được chứ gì?”

Gom lại một thân hàn khí đi vào phòng ngủ, hắn cầm ra một chiếc gối ném vào người Vương Trì Thủy.

“Ngủ phòng khách!”

Vương Trì Thủy nói: “Tôi ngủ một mình bên ngoài sợ lắm.”

“Muốn chết không?” Tuyên Đại Vũ tức giận cảnh cáo: “Thành thật ở bên ngoài cho tôi, dám thò một chân vào đây thử xem!”

Tuyên Đại Vũ rầm một tiếng đóng cửa phòng lại, khóa trái từ bên trong, sau đó đeo tai nghe vào, miễn cho bị kẻ nào đó quấy rầy.

Vừa nhắm mắt liền ngủ thẳng tới hừng đông, Tuyên Đại Vũ tỉnh dậy uể oải vươn vai, cánh tay mỏi đến gần như không nhấc lên nổi. Lúc này mới nhớ tới chuyện đêm qua, cũng không biết tên khốn kia đã đi hay chưa? Nghĩ vậy, Tuyên Đại Vũ liền xỏ dép lệt xệt lê ra ngoài.

Đẩy cửa ra, thấy trên sô pha chỉ còn lại một chiếc gối trơ trọi, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả, ánh mắt vừa đảo ra cửa, thần kinh lại bị kéo căng lần nữa.

Giá để giày trống không.

Bốn năm đôi giày da trên ấy đã không cánh mà bay, trong đó có một đôi là giày da cá sấu đắt tiền, đặc biệt mang về từ Italy, còn chưa đi được lần nào đã biến mất. Lại chạy sang phòng ngủ bên cạnh, mở tủ quần áo ra, thấy toàn bộ trang phục cũng bị lấy mất, chỉ còn lại mấy bộ đồ tắm, quần lót và tất…

Ví da lại càng chẳng cần phải nói, di động và hơn một vạn tiền mặt cùng mấy tấm card bên trong đều bị cuốn đi.

Mất tiền chỉ là chuyện nhỏ, khốn nạn với đáng giận nhất chính là không quần áo không điện thoại, không thể ra ngoài lại chẳng liên lạc được với ai, chỉ có thể ngồi ngóc mỏ ở đây.

Đệch mợ! Tuyên Đại Vũ siết nắm tay răng rắc, khuôn mặt tái xanh cúi xuống nền nhà, đang trợn trừng đến xuất thần, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.