Thế Bất Khả Đáng

Chương 43: Ham ăn



Ngày mai chính là mười lăm tháng tám, chiếu theo thông lệ, hàng năm đều sẽ phát bánh Trung Thu cho học viên, năm nay cũng không ngoại lệ. Mỗi học viên được lĩnh một hộp bánh Trung Thu, lĩnh xong đều liếc về phía Hạ Diệu, nhìn thử xem sự đãi ngộ đối với cậu em rể có giống như với bọn họ không.

Có người lớn gan còn đoạt lấy hộp bánh Trung Thu của Hạ Diệu, thấy cũng chỉ là hộp bánh bình thường, lúc này mới chịu bỏ qua.

Kỳ thực, vỏ hộp bánh giống nhau, nhưng bánh bên trong thì đúng là không giống nhau.

Hạ Diệu thu dọn xong đồ đạc, đi tìm túi củ sen kia của mình, kết quả lại phát hiện không thấy đâu nữa. Còn đang buồn bực, Viên Tung đã xách theo một túi giữ nhiệt cỡ lớn đi ra. Bên trong là củ sen nấu đường quế (1) vừa mới ra lò, mùi hương từ rõ xa đã ngửi thấy.

“Cầm về cho bác gái nếm thử.” Viên Tung nói.

“Sao anh lại bảo đầu bếp nấu cho tôi rồi? Tôi thích ăn nộm trộn cơ.”

Đầu bếp vừa đúng lúc thu dọn đồ đạc xong đang chuẩn bị đi về, nghe thấy vậy liền dừng bước.

“Cái này không phải do tôi nấu đâu, là do đích thân Viên tổng của chúng ta làm đấy. Tôi ở đây công tác được hơn năm rồi, lần đầu tiên thấy Viên tổng xuống bếp, phần tình cảm này cậu không thể không nhận đâu nhé!”

Hạ Diệu ôm thái độ bán tín bán nghi liếc nhìn Viên Tung, gã đàn ông thô lỗ như anh á, thứ làm ra có thể ăn được sao?

* * *

Vào bữa tối, món củ sen nấu đường quế kia được thái lát bưng lên bàn.

Mẹ Hạ nếm thử một miếng, lập tức trợn tròn mắt.

“Ưm, củ sen nấu đường quế này ngon quá đi mất, còn ngon hơn cả của cô giúp việc Lý ở nhà ta làm trước đây.”

Có khoa trương như vậy sao? Hạ Diệu không tin, gắp một miếng ăn thử.

Lập tức một cỗ hương hoa quế đậm đà xông vào mũi, củ sen hương vị ngọt thanh, gạo nếp mềm dẻo bóng mỡ, mùi vị cực kỳ thơm ngon. Đây là một món ăn phương nam, cách chế biến tinh xảo, hoàn toàn trái ngược với phương pháp ninh hầm bằng nồi áp suất như của đồ ăn Đông Bắc. Hạ Diệu vốn tưởng một gã đàn ông Đông Bắc lực lưỡng như Viên Tung không thể làm ra loại thức ăn đòi hỏi sự tinh tế như vậy, cùng lắm thì miễn cưỡng ăn được thôi, không ngờ lại đạt tiêu chuẩn cấp đại sư hẳn hoi!

Trước đây Hạ Diệu không quá thích ăn món này, thế nhưng bây giờ đôi đũa lại gắp lên gắp xuống không ngừng.

Mẹ Hạ nhịn không được bèn hỏi: “Củ sen nấu đường quế này mua ở đâu thế?”

“Thì… ở một quán ven đường thôi ạ.”

“Ngày mai mua thêm nữa nhé.”

Hạ Diệu suýt nghẹn, “Cái đó thì… ngày mai là Trung Thu mà mẹ! Người ta cũng phải về nhà nghỉ lễ chứ!”

“À, mẹ quên mất việc này, vậy chờ qua lễ rồi lại mua.”

Hạ Diệu vốn tưởng hai ba ngày trôi qua, mẫu hậu của cậu sẽ quên việc này. Kết quả vào ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ lễ, đang chuẩn bị ra khỏi nhà, cậu đã bị mẹ Hạ túm lại.

“Đừng quên mua ít củ sen nấu đường quế về đấy, vẫn là của cửa hàng kia nha.”

Buổi tối, Hạ Diệu tùy tiện tìm một quán thực phẩm chín, mua ít củ sen nấu đường quế về. Kết quả vừa ăn một miếng, liền bị mẹ cậu nhận ra. Chớ nói mẹ Hạ, ngay cả chính Hạ Diệu cũng thấy không phải hương vị ấy.

“Con lừa đảo mẹ đấy à?” Mẹ Hạ trừng mắt với Hạ Diệu.

Hạ Diệu thở dài, “Cửa hàng nhà bọn họ chỉ cuối tuần mới mở.”

“Vậy cuối tuần mua về!”

Cuối tuần, Hạ Diệu vừa đặt chân đến công ty Viên Tung, mẹ Hạ liền nhắn tin đến.

“Con trai, tối về đừng quên mua củ sen nấu đường quế của nhà kia nhé.”

Hạ Diệu giật giật khóe môi, mới ăn có một lần mà đã thành nghiện, có điều… đúng là mẹ nào dưỡng ra con nấy. Hạ Diệu cũng ăn chưa đủ, mấy ngày nay chỉ cần đói bụng, lập tức trong đầu sẽ hiện đầy hình ảnh củ sen nấu đường quế kia.

Nhưng biết phải mở miệng thế nào đây? Cũng không thể nói tôi với mẹ tôi ăn thành nghiện mất rồi, phiền anh làm thêm ít nữa. Quá là không tiền đồ đi? Có mỗi củ sen nấu đường quế mà cũng nhớ thương cho được, mẹ con hai người ham ăn tới cỡ nào chứ?

Hạ Diệu hít sâu một hơi, thần tình rối rắm tiến vào phòng thay đồ.

* * *

Viên Tung phát hiện ra, hôm nay Hạ Diệu luôn vô thức liếc nhìn về phía hồ sen. Sáng sớm lúc chạy bộ liếc hai cái, lúc cho chim ăn liếc hai cái, lúc huấn luyện đấu vật liếc hai cái, ngay cả lúc đi toilet xách quần cũng hướng mắt ra cửa sổ liếc hai cái…

Buổi chiều trong giờ giải lao giữa tiết hai tiết ba, Hạ Diệu lại theo thói quen liếc nhìn về phía hồ sen, ánh mắt lập tức đình trệ.

Trong hồ sen rộng lớn có một thân ảnh đang chuyển động, mặc dù cách rất xa, nhưng Hạ Diệu vẫn có thể nhận ra đó là Viên Tung. Chỉ có hắn mới dám bước chân trần xuống hồ sen vào mùa này, không rùng mình không run rẩy, nhịp bước trong nước bùn vẫn vững vàng như thế. Hắn cúi gập nửa người, lồng ngực cường tráng gần như chạm xuống mặt nước, mười ngón tay sục sâu vào bùn, một đoạn củ sen liền bị túm trụ. Động tác cực kỳ thuần thục, chẳng mấy chốc trên bờ đã chất đầy đủ loại củ sen với kích cỡ và độ dài khác nhau.

Viên Tung nhảy ra khỏi hồ, bắp chân trần trụi khỏe khoắn bị đất bùn vây bọc, xách theo củ sen đi chân trần lên đường nhựa, in xuống mặt đường từng dấu chân cương nghị cứng rắn.

Một luồng gió thu từ cửa sổ quét vào, thổi tới trong lòng Hạ Diệu run lên hai cái.

______________

Chú thích:

(1) củ sen nấu đường quế: là một trong những món ăn truyền thống của vùng Giang Nam. Gạo nếp được nhồi vào củ sen, dày công chế biến cùng nước hoa quế, táo đỏ. Đây là một món ăn rất ngon và bổ dưỡng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.