Thế Bất Khả Đáng

Chương 47: Đó là nụ hôn đầu của lão tử!



Nói xong Hạ Diệu bèn quay đầu đi, nhặt lên một hòn đá nhỏ, nheo nheo mắt ngắm thử rồi phóng vèo về phía mặt nước, tõm một cái làm bắn ra một chuỗi thủy hoa. Sau khi chơi một hồi, Hạ Diệu mới theo bản năng nghiêng đầu liếc sang bên cạnh, kết quả liền phát hiện nãy giờ Viên Tung vẫn giữ nguyên tư thế, thẳng nhìn cậu chằm chằm. Sóng mắt hắn như nước sông cuồn cuộn, dâng trào vẩn đục.

Hạ Diệu không khỏi cứng đờ cả người, “Nhìn tôi thế làm gì?”

Giây tiếp theo, thân thể cao một mét tám hai đã bị Viên Tung trực tiếp kéo ngã vào lòng, mái tóc bị đôi tay to lớn hung hăng túm lấy, đầu bị buộc phải ngửa ra sau. Hơi thở nồng đậm hormone phái mạnh đánh úp tới miệng Hạ Diệu, cậu tránh không kịp, hai cánh môi mỏng bị người ta ngậm lấy. Kẽ môi mím chặt bất ngờ bị nạy mở, đầu lưỡi bị cường ngạnh săn đuổi, hung hãn mút vào.

Hạ Diệu cảm thấy cát sỏi quay cuồng trong miệng, lúc này mới ý thức được mình đang bị cưỡng hôn, cẳng chân liền đạp loạn xuống đất, làm cuộn lên một đám cát bụi.

Viên Tung hơi thở thô loạn, hôn chẳng chương pháp gì, không có sầu triền miên như giữa nam với nữ. Ngắn ngủi mà cấp bách, thình lình xảy ra rồi lại cấp tốc kết thúc, như thể chỉ là mất kiểm soát trong tích tắc.

Hạ Diệu sững sờ nhìn lên đỉnh đầu, Viên Tung tặng cho cậu một nụ cười cực kỳ có ý vị đàn ông.

Giây tiếp theo kịp thời phản ứng, Hạ Diệu liền dùng sức giãy ra khỏi Viên Tung, giận dữ quát ầm lên: “Anh điên rồi hả?”

Một khắc vừa rồi Viên Tung đích thực đã phát điên, chỉ bởi một động tác đơn giản là duỗi tay ra thăm dò gáy hắn một chút của Hạ Diệu, liền khiến lồng ngực hắn nóng bừng lên, bốc cháy, đến nông nỗi không thể không bùng nổ.

Hắn thực sự rất thích Hạ Diệu, tình cảm của đàn ông một khi đã bị khiêu khích bùng lên thì không thể kháng cự (thế bất khả đáng).

Hạ Diệu đứng thở hồng hộc một hồi, trong lòng rất không được tự nhiên, nhưng lại không thể phát tiết. Lần cưỡng hôn này của Viên Tung với lần cưỡng hôn trước của tên ngoại quốc Brown khi ở trên lôi đài hoàn toàn khác biệt. Brown khiến cậu cảm thấy nhục nhã, ghê tởm, hận không thể dùng một quyền nện chết gã. Nhưng đối với Viên Tung, cậu lại không có loại cảm giác này, hoặc giả đã sớm có tâm lý đề phòng, chỉ khó chịu trong chốc lát rồi thôi.

Viên Tung hỏi Hạ Diệu: “Trước đây từng hôn người khác chưa?”

“Nói thừa!” Hạ Diệu bảo, “Tôi đang tuổi huyết khí phương cương, tiết mục này có thể thiếu được sao?”

Hạ Diệu tuổi đời còn non, không biết giấu giếm cảm xúc trên mặt, nói thật hay nói dối chỉ cần liếc một cái là bị Viên Tung nhận ra ngay. Lần trước cậu khoác lác bản thân không phải trai tơ, Viên Tung chỉ quan sát một hồi là trong lòng hiểu rõ. Nhưng lần này, ánh mắt Hạ Diệu rõ ràng không hề che giấu, đúng lý hợp tình mà tính luôn cả lần bị Brown cường hôn.

Viên Tung không biết nội tình, chỉ đơn giản thấy rõ ý tứ mà Hạ Diệu biểu đạt ra.

Bốn phía chợt lặng ngắt.

Bỗng nhiên, một nắm đấm nện thẳng xuống đất làm phát ra tiếng động rầm rầm khiến người ta phải run sợ, một tầng đất cát bị cuộn khởi, toàn bộ đều ập lên mặt lên người Hạ Diệu.

Hạ Diệu phun phì phì mấy cái, quay đầu lại định mắng chửi, đột nhiên phát hiện khuôn mặt đen sì của người nào đó có chút nguy hiểm. Đây không phải cảm xúc xấu tận lực ngụy tạo ra, mà là lửa giận đã cực lực thu liễm nhưng vẫn không khống chế được.

“Đó là nụ hôn đầu tiên của lão tử!”

Không biết vì sao, khoảnh khắc Viên Tung giận dữ nói ra câu này, đồng thời sử dụng ánh mắt âm trầm để tạo áp lực với Hạ Diệu, bỗng nhiên Hạ Diệu lại có một cỗ xung động muốn cười.

Sau đó cậu cố nhịn xuống, đặc biệt súc tích mà quẳng ra một chứ.

“Đáng!”

Đáng đời nhà anh! Suốt ngày thích đùa giỡn lưu manh, không phân biệt đối tượng cũng chẳng phân biệt nơi chốn, lần này bị người ta đoạt trước rồi đi? Hạ Diệu không biết là chiếm được tiện nghi hay phải chịu thiệt, hả hê dương dương tự đắc một mình.

Giây tiếp theo đã bị Viên Tung túm lấy, hắn chẳng buồn lặp lại uy hiếp cảnh cáo, cũng không nỡ đánh, vậy thì cù léc đi. Cù đến Hạ Diệu vừa rống vừa cười, vừa hét vừa chửi, lăn qua lộn lại dưới mặt đất. Chưa từng nhếch nhác như vậy, quần áo toàn là đất cát, trông chẳng khác gì một con khỉ bùn.

Thấy Hạ Diệu đã triệt để thoát lực, Viên Tung mới miễn cưỡng buông tha cho cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.