Thế Bất Khả Đáng

Chương 55: Hai quả lựu to



Thời gian chầm chậm trôi qua cùng với sự tụt giảm của nhiệt độ, nháy mắt đã lại tới thứ sáu. Trước kia cứ đến cuối tuần, Hạ Diệu đều phải ép buộc bản thân đi huấn luyện, bởi vì ngày thường đã rất mệt mỏi với công việc nên tới cuối tuần khó tránh khỏi bị kiệt sức. Bây giờ thì ngày nào cũng trông ngóng tới cuối tuần, cứ như có sức lực không dùng hết, hôm nào được tan ca sớm có khi còn lượn sang chỗ kia một vòng.

Ba giờ chiều Hạ Diệu đã tan ca, xếp một thùng quả lựu rồi mang tới công ty của Viên Tung.

Lúc đến nơi, tất cả đội viên đều đang huấn luyện bên ngoài, Hạ Diệu từ xa xa nhìn thấy Viên Tung đang đích thân làm mẫu cho học viên. Vừa tiến lên vừa cầm súng nhắm thẳng vào bia mà bắn, pằng pằng pằng như nhịp trống, 25 cái bia cũng đổ gục xuống theo tiếng súng. Hạ Diệu tập trung quan sát rất lâu, mãi đến khi tiếng còi bên kia vang lên, cậu mới phục hồi lại tinh thần mà đi về phía phòng huấn luyện.

Vào phòng huấn luyện, Hạ Diệu đặt thùng lựu xuống, chà chà tay thổi xua khí lạnh, sau đó từ trong thùng lấy ra hai quả lựu to nhất.

Không lâu sau, các đội viên liền lục tục trở về phòng.

“Ố kìa! Hạ Diệu, đến lúc nào thế?”

Hạ Diệu ngoắc ngoắc tay với đám bạn, “Nào nào lại đây, tôi mang lựu tới cho các cậu này.”

Vừa nói xong, mấy thằng cha liền ba chân bốn cẳng chạy tới tranh nhau, lần nào Hạ Diệu mang đồ tới cũng được mọi người nhiệt liệt hoan nghênh. Một mặt là vì cậu em rể khiến người ta yêu thích, không ai không tâng bốc cậu. Mặt khác là vì những thứ Hạ Diệu mang tới quả thực đều rất tốt, lần nào cũng là cống phẩm đặc biệt, không lưu hành trên thị trường.

Sau khi tất cả mọi người chọn xong hết, Hạ Diệu bỏ lại hai quả lựu to nhất vào thùng.

Lúc này Viên Tung mới tiến vào, thấy mỗi người trong tay đều cầm lựu, liền hỏi Hạ Diệu: “Có phần của tôi không?”

Hạ Diệu dương dương cằm, “Anh chọn trong số còn lại đi!”

Viên Tung vừa cầm lựu lên ngắm nghía một chút, đột nhiên có một huấn luyện viên đi ngang qua, nhìn thấy quả lựu trong tay Viên Tung, nhịn không được bèn chen vào một câu: “Viên tổng, quả lựu này của anh sao lại to hơn quả của tôi nhiều thế nhỉ?”

Hắn vừa nói ra câu này, bốn năm người liền quây tới, đều đem quả của mình ra đối chiếu với Viên Tung.

“Hey, cũng to hơn của tôi.”

“Mấu chốt là nó rất đỏ, cậu xem của tôi này, một quả xanh một quả đỏ.”

“Đúng thế! Ban nãy tôi là người chọn đầu tiên mà, sao tôi không nhìn thấy quả ngon thế này nhỉ?”

Ánh mắt nghi ngờ đều bay về phía Hạ Diệu, cậu một câu tôi một câu, sỉ vả đến mức Hạ Diệu đỏ hồng hết tai, cuối cùng Hạ Diệu cười mắng mọi người, “Đm làm sao tôi biết được? Chê nhỏ thì trả lại đây, tôi chẳng thèm cho nữa đâu!”

Mọi người đang cười giỡn lập tức đều thu dọn đồ đạc rồi đi về, phòng huấn luyện to đùng trong thoáng chốc chỉ còn lại Hạ Diệu và Viên Tung.

Điều hòa trong văn phòng được mở từ trước, từng luồng từng luồng gió ấm thổi ra, Hạ Diệu vừa bước chân vào liền bị Viên Tung ôm lấy, kéo thẳng đến góc tường, khẩn cấp hôn lên môi. Hơi thở nặng nề gấp gáp hòa trộn với bờ môi mỏng đặc biệt có cảm giác rắn rỏi của đàn ông, kích thích giác quan thần kinh rất lâu chưa được điều động của Hạ Diệu.

“Mẹ anh… buông tôi ra… còn chưa chịu thôi… ưm…”

Hạ Diệu không nhớ rõ mình từng bị Viên Tung cưỡng hôn bao nhiêu lần, hình như từ lúc đi hóng gió về, Viên Tung liền thường xuyên tìm kiếm cơ hội hôn cậu. Cậu muốn giãy mà giãy không ra, muốn chửi mà chửi không được, cứ hôn cứ hôn, không biết là đã tê liệt hay đã ngầm chấp nhận, Hạ Diệu thế nhưng không có một tia ý thức phản kháng, cứ thế để mặc cho Viên Tung mút đoạt đi vị đạo riêng của mình.

Giằng co một khoảng thời gian rất dài, đầu lưỡi của Viên Tung mới quét ngang qua môi Hạ Diệu, cuối cùng cũng ngừng lại.

“Hai quả lựu kia là cậu cố tình giữ lại cho tôi?”

Hạ Diệu nhếch nhếch khóe môi, “Đó là học viên của anh thương anh, cố tình không chọn đi đấy. Anh thật sự cho rằng người ta không nhìn thấy sao? Bọn họ là cố tình trêu đùa anh thôi, kỳ thực trong lòng đều sáng tỏ như gương.”

Viên Tung chỉ cười không nói, hai tay trượt tới eo Hạ Diệu, xuôi theo vạt áo mò vào trong.

Hạ Diệu phản ứng thần tốc, đè lại tay Viên Tung, ánh mắt mang ý cảnh cáo bắn về phía Viên Tung, “Anh làm gì?”

Viên Tung bắn trả một ánh mắt càng thêm lãnh lệ, ngữ khí trầm thấp hỏi: “Cậu lại mặc quần tụt?”

“Quần này còn kêu tụt? Cao thêm tí nữa là y hệt quần cảnh phục rồi.” Hạ Diệu nói.

“Sao không tụt?” Hai bàn tay ấm áp của Viên Tung áp lên phần bụng trơn nhẵn của Hạ Diệu, hắn nghiêng đầu soi xét Hạ Diệu, “Đang là mùa gì? Mặc như vậy không thấy lạnh bụng sao?”

Hạ Diệu dùng tay túm lấy tay Viên Tung, kết quả bị hắn lật tay túm lại.

“Tay lạnh thế này? Không mặc quần thu chứ gì?”

Hạ Diệu nói: “Tôi không mặc quần thu từ rất nhiều năm nay rồi.”

Viên Tung liếc xéo cậu, “Đỏm dáng như vậy?”

“Không phải chuyện đỏm dáng hay không, đây là một loại thái độ nhân sinh không chịu thỏa hiệp với thiên nhiên, hoạt bát sôi nổi. Ài, có nói anh cũng không hiểu được, chúng ta không phải là người cùng một niên đại.”

Nói xong Hạ Diệu liền xách túi của mình lên, đặc biệt ngầu mà rời đi.

Viên Tung gọi người quản lý đến, nói: “Hôm nay về muộn một chút, thử bật toàn bộ thiết bị sưởi ấm ở chỗ chúng ta lên xem, ngày mai chính thức cung ấm.”

“Ngày mai đã cung ấm?” Người quản lý kinh ngạc, “Hôm nay mới mùng 2, mọi năm đều phải 17 18 mới cung ấm mà, bây giờ lại trước thời hạn cả nửa tháng, thế thì phải thêm bao nhiêu phí tổn cho việc cung ấm chứ?”

“Phần phí tổn này cứ trừ thẳng vào tài khoản cá nhân của tôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.