Thế Bất Khả Đáng

Chương 96: Kì nghỉ quá dài



CHƯƠNG 96: KÌ NGHỈ QUÁ DÀI

Trans+Edit: Pinoneverdie

Viên Tung thông qua cuộc gọi video mà quan sát Hạ Diệu rất tinh tế tỉ mỉ, cũng làm cho oán khí của Hạ Diệu bớt đi vài phần.

"Điện thoại di động của anh có tính năng gọi điện video sao?" Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung nói: "Tôi bất đắt dĩ mượn điện thoại của em gái mình dùng một chút."

Hạ Diệu đem trong hộc tủ ra một cái gương , chiếu chiếu mặt mình, phát hiện từ quai hàm trở xuống phía dưới vết xanh tím vẫn còn , đó là do ngày hôm trước cùng anh em bảo tiêu giao thủ với bọn Hắc tử để lại. Còn vết cương siết trên cổ là do cố sức vùng vẫy, đó là chứng cứ do tổ tông sống Tuyên Đại Vũ sau khi say rượu "chơi trò chơi bắt trói" gây ra.

Vì vậy, Hạ Diệu nói: "Tôi không muốn anh dùng điện thoại di động em gái anh."

"Tôi vừa kiểm tra qua, không có chức năng ghi âm ."

Hạ Diệu nói: "Tôi đây cũng không muốn để anh dùng."

"Vì sao?" Viên Tung hỏi.

Hạ Diệu suy nghĩ một chút, nói: "Chính là muốn...cho anh nhớ tôi nhiều thêm một chút nữa."

Mặc dù đối với Hạ Diệu đây là lần đầu tiên cậu ta chẳng hiểu vì sao lại đích thị thể hiện tình cảm, thế nhưng cũng làm cho máu thịt Viên Tung chấn động, cho dù lời này chỉ có một phần chân thật, cũng đủ đâm thẳng vào trái tim rung động của hắn.

"Vậy cậu đem điện thoại dời xuống dưới một chút đi, tôi nhớ 'thằng em' của cậu". Viên Tung nói.

Hạ Diệu khuôn mặt tuấn tú nóng lên, "Cút sang một bên!"

"Sao lại không thể nhìn?" Viên Tung cố ý đùa Hạ Diệu.

Hạ Diệu hừ lạnh một tiếng, " 'Thằng em' của tôi qua một năm ròng rã đã bồi thêm rất nhiều thịt, rất mập, e rằng sẽ làm anh hoảng sợ!"

Viên Tung liếm miệng một cái, tay cúp điện thoại.

Hạ Diệu cho rằng Viên Tung bên kia tín hiệu không tốt, vừa muốn bỏ đi, đột nhiên nhận được một cái thông báo. Mở ra vừa nhìn, đúng là Viên Tung lại gọi video tới, thấy nội dung video, Hạ Diệu mông như ngồi trên đống lửa.

Viên Tung gửi cho Hạ Diệu chính là hình ảnh quay lại "thứ đồ vật phong tình" vừa mới cương lên trong quần của hắn, đã đỏ ửng vương lên như một ngọn núi. Hạ Diệu nhìn thấy đột nhiên tim đập nhanh loạn, hormone đàn ông liên tục tiết ra một lượng lớn, a-đrê-na-lin cấp tốc tăng vọt.

"Anh nha....đúng là lưu manh!"

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng lại trở mình ngã xuống giường nằm thưởng thức những hình ảnh đang cầm trong tay, sau đó len lén mò tới một nơi bí mật cất giữ vật riêng tư của bản thân, hai chân khép chặt lại.

Viên Tung cố ý hỏi: "Thấy gì nào?"

Hạ Diệu và Viên Tung cách xa nhau đã mấy ngày không làm mấy chuyện không biết xấu hổ kia ấy vậy mà lúc này vẫn còn giả mù sa mưa rụt rè."Cái gì cũng không thấy."

"Thực sự không thấy?" Viên Tung miệng đùa cợt, "Không phải là đang thở gấp đó sao?"

Hạ Diệu mạnh miệng, "Ai thở gấp?"

Viên Tung không buông tha, "Nhanh lên một chút, nói cho tôi biết cậu thấy cái gì."

Hạ Diệu bị ép buộc, ngượng đến không có đường lui, không mở miệng thì bản thân quá hèn nhát, mở miệng thì thỏa mãn mục đích tà ác của Viên Tung. Nín thở một hơi, rốt cục cũng xấu hổ thốt ra một câu.

"Thấy 'cây hàng' to lớn cực đại của anh!"

Nói xong, trực tiếp gập cái gối lại kẹp đầu vào trong.

Viên Tung nhe răng nanh cười một tiếng, dùng tay cọ cọ chà xát bắp đùi lo tớn của mình.

"Lớn sao? To sao? Cứng rắn lắm sao?" Lại hỏi.

Hạ Diệu không nhịn được nói: "Đây là con 'chim' chỉ có ở trên thiên cung, nhân gian một lần chưa chắc được nhìn thấy, được chưa?"

"Muốn tôi dùng cái này thao cậu hả?"

Hạ Diệu cả khuôn mặt bốn bề phỏng rát, con mắt như bốc khói, một tiếng thốt ra từ trong cổ họng.

"Cút đi!" (lại là 'cút' =]] )

Nói xong lập tức cúp máy, lại đem quần áo lột hết, tứ chi dạng rộng ra, ngã chỏng vó trên giường mục đích muốn hạ nhiệt trong người vì bị Viên Tung làm cho xấu hổ đến tức điên. Kết quả càng cố hạ nhiệt nhiệt càng tăng, trở mình mấy vòng, cuối cùng lại đem điện thoại di động gọi đi.

Điện thoại không được một giây đồng hồ thì lập tức được kết nối, Viên Tung đã sớm nghĩ tới việc Hạ Diệu nhịn không được sẽ gọi lại.

Hạ Diệu không nói lời nào, chờ Viên Tung nói, kết quả Viên Tung cũng không nói.

Hạ Diệu nhịn không được 'huhm' hai tiếng, ngón tay ở trên gối bấm bấm như đàn dương cầm.

"Bị sao vậy?" Viên Tung biết rõ còn hỏi.

Hạ Diệu vừa huhm hai tiếng, nằm rạp xuống giường cà cà, cặp mông đầy đặn cũng theo đó mà run lên.

"Cậu rốt cuộc muốn làm gì?" Viên Tung vẫn còn không dứt.

Đôi mắt hí tuyệt đẹp của Hạ Diệu lim dim mơ màn, ánh mắt nhìn quanh phong lưu phóng đãng.

"Tôi ở trong chăn nè, một chút quần áo cũng không mặc."

Viên Tung nói: "Sau đó thì sao?"

Hạ Diệu thẳng thắn thô tục: "Ít tỏ vẻ đáng thương ngu ngơ cho tôi, anh nha... cũng đã 'dựng lên' rồi chứ gì?"

Viên Tung bỗng thấy rất mắc cười, nhưng khẩu khí vẫn như trước rất trầm ổn.

"Đừng dùng loại khẩu khí này nói chuyện với tôi, tôi không thích nghe."

Hạ Diệu hừ lạnh một tiếng, "Vậy anh thích nghe cái gì?"

Viên Tung nói: "Tôi thích nghe tiếng cậu nhanh chóng 'bắn' ra đó.....cái miệng nhỏ nhắn đê tiện à!"

Hạ Diệu trong con ngươi "tà quang" (ánh mắt tà đạo) lóe lên, giả bộ rên lên hai tiếng."... A... Thật là thoải mái... Thật thoải mái... Không được rồi...aaa"

(klq nhưng cái này nó la quá trời tiếng mà =]] )

May mà không để camera trong lúc gọi video quay lại, Viên Tung chỉ là tưởng tượng nét mặt của Hạ Diệu lúc bấy giờ, đã kích động muốn từ trong điện thoại lôi hắn đem qua bên này.

Hạ Diệu đã không kịp đợi, miệng đặt vào điện thoại, hai cái tay bắt đầu hoạt động. Tiếng thở gợi tình và tiếng kêu rên đi qua điện thoại di động truyền đến trong tai Viên Tung, tựa như một luồng sóng điện lưu kích thẳng vào tầng tầng lớp lớp da thịt của hắn.

"Đem máy rung lấy ra dùng nữa." Viên Tung nói, "Đặt lên núm vú của cậu."

Hạ Diệu còn đang tích cực bỗng lên tiếng, "Không phải là núm vú."

"Được được được, không phải." Viên Tung dụ dỗ nói.

Vừa đặt máy rung xuống lập tức một luồng điện lưu âm thầm chạy tán loạn khắp ngực, vòng eo cũng không thể tự chủ được lay động. Hai chân dạng ra, động tác bàn tay bỗng nhanh hơn, tiếng kêu rên bắt đầu tăng dần, Viên Tung ngực thở gấp nhấp nhô không câu nệ, cảm giác tê dại khó nhịn.

"Đổi qua vú bên kia." Viên Tung nói.

Đầu vú phía bên phải của Hạ Diệu ngày trước bị Tuyên Đại Vũ làm cho rách da, bây giờ còn sưng, không muốn liều lĩnh kích thích, liền gạt Viên Tung nói là đã đổi rồi.

Viên Tung tuy rằng kinh nghiệm không nhiều lắm, nhưng cũng đủ nắm thóp Hạ Diệu, tiết tấu của tiếng rên rỉ rõ ràng không biến hóa chắc chắn là không làm theo lời của mình.

"Lập tức đổi bên." tiếng mệnh lệnh vang lên rất có uy lực.

Hạ Diệu tay mới vừa chuyển qua, vừa phát ra âm thanh thống khổ nhưng lại vừa rên rỉ hưởng thụ, hạt đậu đỏ sưng tấy bị tần số rung động của máy rung kích thích mang lại cảm giác vừa đau vừa nhột, ảo tưởng đó chính là do Viên Tung đang mút bú cho mình.

"Sướng không hả?" Viên Tung hỏi.

Hạ Diệu ừ một tiếng.

"Có sướng bằng tôi liếm không?"

Hạ Diệu ăn ngay nói thật: "Không bằng."

"Cậu dùng đầu lưỡi liếm cái máy rung đi, sau đó đặt lên."

Hạ Diệu nói: "Tôi chẳng hiểu anh muốn gì."

Ngoài miệng nói như vậy, trong chốc lát thì không chịu nổi, đem cái máy rung len lén đặt lên mép, thăm dò một chút rồi lè lưỡi ra liếm. Sau đó liền bỏ vào trong miệng ngậm một trận, tiếp đến lấy ra đặt lên trên đầu dương vật mềm mại nhạy cảm. (mấy anh em đọc xong thấy sao? Mình rần rần hết cả người....chị Sài rành mấy cái này quá =]] )

"A... Sướng quá..."

Viên Tung tưởng tượng đến nét mặt nhục dục dâm đãng của Hạ Diệu đang liếm láp cái máy rung, toàn thân máu đều sôi trào, tiếng hô hấp ngày càng khó chịu cùng theo đó là động tác tay ở bên dưới nhấp nhô lên xuống luôn hồi, hai đường lông mày sắc bén co lại tạo thành nếp gấp giữa trán, kết thành một hình chữ thập vô cùng quyến rũ."Đem máy rung chuyển xuống mông đi na na."

Viên Tung muốn nghe âm thanh dâm đãng của Hạ Diệu khi bị máy rung kích thích hậu môn, muốn Hạ Diệu thốt ra tiếng kêu không thể kiếm chế.

Hạ Diệu nói lầm bầm nói: "Tôi đã đem dời xuống rồi mà a."

"Vớ vẩn, thực sự đã đem xuống thì cậu sẽ không nói được như vậy, đã sớm phải rên lên một tiếng lớn."

Cái mông Hạ Diệu đến nay vẫn còn đang đau âm ỷ, cũng không biết Tuyên Đại Vũ dùng bao nhiêu lực,khiến cái mông Hạ Diệu từ ngoài vào trong đều tàn tạ đến như vậy.

Cậu ta thử đem máy rung đến đặt vào, cố nhét vào kẽ mông, cảm giác được thần kinh nơi này một trận đau đớn, quá thống khổ bất ngờ từ trong miệng kêu lên một tiếng không kịp tự chủ.

Viên Tung nghe được có gì đó bất thường, lúc này hỏi: "Bị làm sao vậy? Cậu có đang đem nó thọc vào trong thật không?"

Thọc thằng cha anh! Hạ Diệu khóc không ra nước mắt, "Cái mông của tôi hai ngày trước bị té nên đau một chút."

"Vỡ mông rồi sao?"

Hạ Diệu cong miệng, "Có một chút bầm."

Viên Tung đau lòng nói, "Đau nên thôi đừng làm nữa"

Hạ Diệu lại tiếp tục quay lại chuyện "đại sự" dùng tay kích thích cự vật, trong chốc lát thì không chịu nổi, hướng về Viên Tung ở đầu dây bên kia nói: "Tôi muốn bắn a"

"Chờ tôi một chút." Viên Tung trong nháy mắt lòng tay đẩy nhanh nhịp độ.

Hai người cùng lúc gầm lên một tiếng nhỏ đầy khiêu gợi, giao thoa va chạm vào nhau một dòng điện lưu hoả tốc lan tỏa toàn thân, cả người run rẩy hòa vào đó là tiếng thở dốc của hai bên đang cùng nhau cảm nhận sự thỏa mãn.

Hạ Diệu hơi thở dồn nén, ngực chuyển động nhấp nhô, trong miệng vô ý thức "hừ" cái tên của Viên Tung

Viên Tung vừa mới bắn ra xong, nghe được Hạ Diệu gọi hắn, nội tâm như muốn vụn vỡ nát bét ra.

"Anh còn bao nhiêu ngày nữa thì về?" Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung đặc biệt không muốn nói ra mấy chữ này "11 ngày."

11 ngày... Hạ Diệu lẩm bẩm, đem mặt chôn vào trong chăn.

--------------------------------

Rất nhiều người đã khai trương vào năm mới, ngày nghỉ của Hạ Diệu cũng đã sớm chấm dứt. Còn không tròn được mười ngày thảnh thơi, ngoại trừ đêm 30 và mùng một, hầu như đều chôn chân tại công ty Viên Tung.

Hạ Nhâm Trọng hỏi Hạ Diệu: "Còn nhớ rõ vào những ngày cận Tết ba đã nói với con những gì không?"

Hạ Diệu đã sớm vứt những điều đó ra khỏi đầu, "Nói cái gì ạ?"

Hạ Nhâm Trọng thở dài một hơi, "Ba nói chờ ba trở về mừng lễ năm mới, con vẫn chưa có người yêu, ba sẽ áp dụng một ít biện pháp."

"Dùng biện pháp sao?" Hạ Diệu trực tiếp hỏi.

Hạ Nhâm Trọng chán nản, "Con là đứa một không tiền đồ ! Nói đến chuyện yêu đương còn phải nhờ vào ba của con."

Hạ Diệu hoàn toàn bị Hạ Nhâm Trọng làm rối trí, hắn cho rằng Hạ Nhâm Trọng nếu nói dùng biện pháp chính là cho cậu ta một hình phạt nghiêm, không nghĩ tới Hạ Nhâm Trọng là muốn nhúng tay vào chuyện tình cảm của hắn.

"Ba đã giúp con tìm một cô gái, nhìn không tệ, có muốn gặp một lần hay không?" Hạ Nhâm Trọng một bộ biểu tình như là đã hiểu rõ tâm ý con trai mình.

Hạ Diệu hoàn toàn không nể tình, "Không gặp."

Mặt của Hạ Nhâm Trọng trong nháy mắt trầm xuống, "Ba cho con biết, con không muốn gặp cũng phải gặp. Ba đã nhờ lãnh đạo cấp trên của con, xin cho con một tuần nghỉ phép, trong vòng một tuần lễ này chỉ cần chuyên tâm tiếp cận làm quen con nhà người ta, mọi chuyện còn lại không cần quan tâm."

Hạ Diệu âm trầm mặt, trong nháy mắt lại sáng rỡ.

"Ba xin nghỉ cho con?"

Hạ Nhâm Trọng gật đầu.

Bảy ngày... Bảy ngày... Hạ Diệu đếm đếm trên đầu ngón tay, không biết tính toán cái gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.