Thế Bất Khả Đáng

Chương 97: Đường về nhà chồng trắc trở



CHƯƠNG 97: ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHỒNG TRẮC TRỞ.

Trans: Pinoneverdie

Edit: Leo

Sau đó hai ngày, tất cả tinh lực của Hạ Diệu đều dùng để..."làm đẹp".

Hạ Nhâm Trọng một mực giục cậu ta, "Ba giới thiệu cho con cô gái kia, con thế nào vẫn còn không nhanh liên lạc với người ta?

"Ba không thấy được trên mặt con có thương tích sao?" Hạ Diệu hạ quai hàm xuống bôi lên một ít thuốc mỡ, kiên nhẫn cẩn thận mà vuốt vuốt, ở trước gương nhìn trái nhìn phải, "mạn bất kinh tâm" (thờ ơ) nói, "Lần đầu gặp mặt, phải làm cho gia đình người ta có ấn tượng tốt!"

Hạ Nhâm Trọng cười ha ha, đặt tay lên tóc Hạ Diệu xoa xoa một cái.

"Vết thương này cũng không có gì đáng ngại, con của ba dù mang thương thích cũng là mỹ nam."

Hạ Diệu hơi lộ ra vẻ bất đắc dĩ, "Con đây không phải là làm cho người ta sợ sao ?"

"Bị thương nghiêm trọng không? Để ba xem một chút." Hạ Nhâm Trọng đem thân thể Hạ Diệu quay lại.

Hạ Diệu chỉ chỉ cho ông ấy thì đúng là trên cổ có một vết do siết chặt cùng phần quai hàm đang dần dần sưng tấy lên.

Hạ Nhâm Trọng lúc này lộ ra biểu tình dở khóc dở cười , "Cái này mà cũng gọi là bị thương? Không cầm kính lúp soi thì cũng chả tài nào nhìn ra, đối với con nó chả là gì, người khác ai lại chú ý được hả?"

"Ba không chú ý nhưng lại có người chú ý." Có người ánh mắt của hắn còn hơn cả kính lúp.

Nói xong, Hạ Diệu cầm lấy dao cạo râu bắt đầu "bàng nhược vô nhân" (không thèm quan tâm đến ai xung quanh) mà cạo.

Hạ Nhâm Trọng một bộ biểu tình xem như hết cách quay trở lại phòng khách, và ngồi ở đó xem ti vi, mẹ Hạ nói: "Bây giờ con trai ông đã chăm chỉ hơn rồi, một đại tiểu hòa thượng vẫn còn có thể như thế mà làm đẹp."

Mẹ Hạ liếc Hạ Nhâm Trọng liếc mắt, "Ông lúc còn trẻ quần áo nhăn nhúm vậy mà cũng có thể mặc cả một ngày."

"Nói bậy, tôi lúc nào lại quái gỡ như vậy?" Hạ Nhâm Trọng thà chết không thừa nhận.

Mẹ Hạ hanh cười một tiếng, "Ông không nói mình già sao lại còn bận tâm chuyện con trai mình muốn trẻ trung ra."

Hạ Nhâm Trọng khiến mẹ Hạ không thể không phản đối ông ta.

"Ông không có nghe người ta nói sao? Nam nhân chỉ khi nào đang yêu hoặc muốn yêu mới chú trọng vào hình thức bên ngoài, cho nên mới nói con trai chúng ta như vậy là chuyện tốt, rõ ràng nó trong chuyện này rất có tâm."

Hạ Nhâm Trọng nói: "Tôi không phải là ngại nó làm đẹp, tôi là ngại nó làm vậy lại mất thời gian, hơn nữa hai ngày nữa tôi phải đi rồi, đến lúc đó chuyện gì cũng còn không được biết."

"Ông cứ lo phần việc của ông, có gì tôi gọi cho ông hay tin. Chuyện cha con hai người thành công thì là thành công, thất bại thì là thất bại, ông ở lại nơi này cũng không có ích lợi gì!"Hạ Nhâm Trọng trầm tư một lát, trong ánh mắt tràn ra sắc thái nửa sáng nửa tối, tiến đến mẹ Hạ bên tai "thần thần bí bí".

"Con trai tôi gần đây thực sự chuyển qua thích làm đẹp thật chứ?"

Mẹ Hạ suy nghĩ một chút, nói: "Hai tháng này thật sự thích làm đẹp, so với hai năm trước sống chết gì cũng không muốn làm đẹp nhiều như vậy. Ngày hôm qua tôi đem quần áo trong hộc tủ của nó ra xem, từng cái từng cái đều là được lựa chọn kĩ càng."

"Xem ra nó đã thật sự chú trọng việc này!" Hạ Nhâm Trọng giữa chân mày lộ ra sắc mặt vui mừng.

Ngày hôm sau, vừa rạng sáng, Hạ Diệu liền ra khỏi cửa.

Mẹ Hạ ở trong phòng chuẩn bị điểm tâm, Hạ Nhâm Trọng đi vào phòng của Hạ Diệu , vốn muốn cậu rời khỏi giường, kết quả phát hiện Hạ Diệu đã sớm đi mất, trong phòng toát lên một không khí trống trãi, sạch sẽ, chỉnh tề.

"Con trai đâu?" Hạ Nhâm Trọng hỏi mẹ Hạ.

Mẹ Hạ nói: "Sáng sớm liền vác một túi lớn ra khỏi cửa, chắc là đi hẹn hò."

Hạ Nhâm Trọng không giải thích được, "Còn vác theo một túi lớn?"

"Lần đầu gặp mặt không phải nên mang theo một chút quà tặng sao? Ông vẫn cho là thời buổi bây giờ chuyện yêu đương giống chúng ta ngày xưa, ông có một túi gạo, hai túi mì sợi đã có thể cưới tôi về?"

Hạ Nhâm Trọng cười hắc hắc, vác một túi lớn? Xem ra quà cáp không nhỏ à!

Kết quả, mãi cho đến mười giờ tối, Hạ Diệu vẫn chưa về nhà.

Hạ Nhâm Trọng không khỏi lo lắng đứng lên, "Thế nào mà giờ này rồi còn chưa về?"

Mẹ Hạ và Hạ Diệu sống chung với nhau, Hạ Diệu ít bữa lại ngủ qua đêm không về nhà, mẹ Hạ đã sớm quen việc cậu ta về trễ nên không thể trách.

"Chắc là cùng cô gái đó ở trên đường đi dạo, lễ mừng năm mới mấy ngày nay ở các cửa hàng đều không đóng cửa, có một người trẻ trung đi cùng như vậy rất có thể sẽ cùng nhau đi chơi đêm."

Hạ Nhâm Trọng nói: "Tôi chỉ sợ nó vừa nhìn lén người ta lại không khống chế được bản thân."

"Ông cũng đem con trai ông suy nghĩ quá tùy tiện." Mẹ Hạ trừng Hạ Nhâm Trọng liếc mắt, "Hiện tại chỗ ăn chơi nhiều như vậy, thanh niên người thì thích đi KTV (đi karaoke), quán bar các loại, mấy cái đó không phải là đi chơi đêm sao?"

"Nhưng điện thoại di động của nó không gọi được."

Mẹ Hạ đặc biệt giải thích cho Hạ Diệu, "Nó mỗi ngày vừa đến thời điểm này, điện thoại di động sẽ không gọi được."

Hạ Nhâm Trọng vẫn đang mơ hồ,có chút không yên lòng.

"Được rồi, tôi sẽ thay ông quan tâm đến việc này của con trai, ông ngày mai không phải cũng phải đi rồi sao? Nhanh chóng sắp xếp đồ đạc của mình đi."

Giờ này khắc này, Hạ Diệu đang ở tỉnh Hắc Long Giang gian nan đi về phía tuyết rơi miên man mờ mịt trắng xóa.

Thực ra là buổi trưa nay cậu ta vừa xuống máy bay, thế nhưng quê của Viên Tung không không phải là ở tỉnh Cáp Nhĩ Tân, nên cần phải ngồi một đoạn thời gian rất dài trên xe khách. Bởi vì trên đường thực sự tuyết rơi rất nhiều, đường xá trơn trợt, Hạ Diệu sợ người lái xe sẽ chạy không an toàn, nên quả đoán đi xe lửa. Kết quả vé xe lửa chỉ có loại xe phổ thông, Hạ Diệu lại phải chịu đựng trên xe lửa thêm ba tiếng đồng hồ, chờ xuống xe lửa thì trời đã tối rồi.Từ trạm xe lửa đi ra, Hạ Diệu vốn định trực tiếp gọi xe taxi chạy đến chỗ thị trấn của Viên Tung, một xíu nữa là sẽ đến nơi. Kết quả vừa hỏi tài xế, lại ra giá hai nghìn tệ, còn nói tuyết quá lớn đường không dễ đi, còn là do là lễ mừng năm mới kiếm tiền không dễ dàng. Hạ Diệu vừa nghĩ hai nghìn tệ đều đặt được một cái vé máy bay, quyết định đến trạm xe buýt.

Tổng cộng vòng vo ba chuyến giao thông công cộng, Hạ Diệu đến thị trấn nhỏ nơi Viên Tung sống.

Khi đó đã hơn tám giờ tối rồi, Hạ Diệu vẫn không dự định gọi Viên Tung lái xe tới đón . Tuy rằng lớp áo khoác vải ka-ki đã rơi phủ đầy áo, ống quần bị bị bùn văng lên tung tóe, keo xịt tạo hình mái tóc cũng đã xẹp, nhưng chỉ nghĩ tới việc làm tên họ Viên ngạc nhiên thế nào liền làm cho lòng dạ cậu như có lửa ấm.

Đến hơn một giờ sau, Hạ Diệu phát hiện mình đã đi tới đi lui tại một chỗ, trong lòng rốt cục có chút dao động. Khí trời càng ngày càng lạnh, nhiệt độ đã thấp tới mức giới hạn. Hạ Diệu căn bản không dám dừng lại, chỉ cần đứng lại một chút hai bắp đùi sẽ lập tức đông cứng lại, muốn phỉ một bãi nước miếng ra ngoài, chưa kịp rớt xuống đất đã hóa thành băng.

Hạ Diệu há miệng run rẩy dùng ngón tay đông cứng từ trong túi áo lấy điện thoại di động ra, phí nhiều sức ấn xuống một cái, sau đó phát hiện điện thoại di động hết pin.

Không rút lui, đi tiếp!

Hạ Diệu đã bất chấp cái gì gọi là hình tượng, quần áo trong túi đeo lưng tất cả lôi ra , từng cái từng cái mặc vào trên người, ba lô càng ngày càng nhẹ, thân xác càng ngày càng nặng, đường đi càng ngày càng trắc trở. Đầu rung động kêu vù vù, thở dốc đều khó khăn, thế nhưng phải kiên trì, bởi vì Hạ Diệu từng nghe nói qua ở Hắc Long Giang ngất ở trên đường thì nhất định sẽ bị đông cứng đến chết.

Con đường càng đi càng lệch, Hạ Diệu trước khi tới nơi lòng nhiệt thành tất cả đều bị hủy diệt, trong lòng dồn hết sức mắng chửi: Chẳng phải nói là đã dời nhà đi chỗ khác rồi sao? Mẹ kiếp...dời một cái dời tới cái chỗ này. Vậy trước kia là ở trong chốn rừng sâu núi thằm nào chứ?

"Đằng kia, thúc..." Hạ Diệu hầu như đem hết toàn lực níu lại một người đàn ông trung niên, "Ngài biết Phòng Cũ thôn ở đâu không?"

"Phòng Cũ thôn a, cứ đi về phía Đông, cách hai thôn, cách đây còn xa lắm."

Đông... Đông... Hạ Diệu nhấc chân đi về phía tây, lại bị hảo tâm của đại thúc đo lôi trở về.

"Bên kia mới là phía Đông."

Sau đó Hạ Diệu cuối cùng đã tới thôn của Viên Tung, điều duy nhất may mắn là dân địa phương ở thôn này rất nhiệt tình, Viên Tung ở trong thôn nổi tiếng, chỉ cần vừa nói tới tìm hắn, không ai không vui vẻ hỗ trợ, so với lúc đi tìm Vương Trì Thủy đãi ngộ là cách biệt một trời.

Hạ Diệu đi theo đường mà thôn dân chỉ, đi gần đến nhà Viên Tung, lúc này đã hơn mười hai giờ. Hạ Diệu vừa lạnh vừa mệt, vừa đói, cảm giác cả người đều rất nhanh mệt lả, cậu ta hiện tại bất luận mưu tính gì đều cũng đã mất, nào là len lén chuồn vào trốn trong một cái ngăn kéo, cái gì mà cải trang trốn ở một cái giao lộ... Dẹp hết đi! Hiện tại chỉ cần Viên Tung nhanh chóng mở cửa cho mình, cậu ta liền vái ông vái bà.

Viên Tung ở nhà vừa chơi mạt chược xong, bảy tám người trong sân nhà đi ra về, Viên Tung tiễn bọn họ tới cửa.

Hạ Diệu vừa mới quẹo qua, liền thấy một đám người nào đó đi ra.

Thật tốt quá, rốt cục cũng có người, có thể hỏi rõ ràng cụ thể, không cần phải lại đập cửa nhà người ta loạn lên.

Hạ Diệu mất rất nhiều sức mới chạy tới nơi chỗ mấy người này.

"Xin lỗi...xin lỗi đã làm phiền... cho hỏi một chút a..."

Viên Tung xoay người vừa muốn đi vào trong, nghe được thanh âm sau lưng , bước chân ngưng lại.

"Nhà Viên Tung ở đâu ạ?" Hạ Diệu cuối cùng cũng hỏi lên.

Một anh em xoay người, trước cửa miệng huýt sáo, "Viên Tung, có người tìm."

Hạ Diệu ngực đập lộp bộp một chút, quay đầu nhìn lại từ phía cửa trước.

Ánh mắt của Viên Tung cũng đã ở đó trụ trên người cậu ta đã lâu, Hạ Diệu đã hoàn toàn không thể nhận thức được rõ nữa, vẻ soái ca anh tuấn khó cưỡng hằng ngày của cậu ta hoàn toàn mất ráo, quấn trong quấn ngoài ba bốn lớp áo quần nhìn như một con gấu to đại ngốc, trên tóc tuyết rơi đầy, duy nhất chỉ còn thấy được gương mặt, đã đỏ ửng lên tựa như bên ngoài mùa đông giá rét đang trồng một cây hồng.

Hạ Diệu như bị tiêm máu gà, điên cuồng xông tới đánh đập, đạp đầu gối của Viên Tung bật lên, leo đến trên người của hắn, gắt gao cuộn người vào hắn, Viên Tung mới tin tưởng giờ khắc ngay lúc này là thật.

Trái tim đột nhiên vỡ ra, tuôn ra máu huyết xông lên tâm trí, Viên Tung gắng gượng mà tận hưởng loại cảm giác hạnh phúc bức bách đến ngất xỉu này, khắc cốt minh tâm.

Viên Tung dùng bàn tay to lớn cài nút áo Hạ Diệu, mái tóc đã lạnh như băng, yêu thương đạt tới tột đỉnh.

"Cậu tại sao lại chạy tới đây?"

Hạ Diệu đem bàn tay chôn vào gương mặt và cổ của Viên Tung sưởi ấm, hơn nữa ngày mới chậm chạp, nói: "Mau, mau mang tôi đi WC, mắc không nhịn nổi."

Viên Tung một bên ôm Hạ Diệu đi vào trong một bên hỏi: "Tại sao không ở trên đường giải quyết cho rồi?"

Hạ Diệu nói xong không gì sánh được hoàn cảnh đáng thương này.

"Thì trông cậy vào cái túi đựng nước tiểu trong người mà giữ ấm!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.