Thê Chủ Tà Mị

Chương 12: Thành toàn



Lúc trước hắn một mực nghĩ đến chuyện hỏa liên, căn bản cũng không đi thám thính Phong Lăng Hề, dù sao cũng không phải thật sự gả cho nàng, lúc này vừa nhìn lại muốn rên lên.

Khó trách hắn cảm thấy âm thanh của nàng có điểm quen tai, mắt phượng câu nhân kia, khóe môi tà mị giơ lên, khí chất lười biếng, nhìn thấy thế nào cũng giống như cái xú nữ nhân kia đã đắc tội hắn a!

Xong rồi, xong rồi! Lần này xong đời! Hắn vốn cho rằng Nhàn vương chính là người mang danh tiếng vương gia nhưng trên thực tế cũng không có bản lãnh gì, cho nên hắn cảm giác mình muốn trộm hỏa liên thì rất dễ dàng, nhưng là ai tới nói cho hắn biết, tại sao là nữ nhân này?

Nữ nhân này rõ ràng là một cao thủ, vì cái gì mọi người lại đồn đãi nàng vô dụng đây? Chuyện này có thể hại chết hắn! Hắn có dự cảm, rơi vào trong tay nữ nhân này nghĩ muốn chạy trốn là rất khó, làm sao bây giờ? Hắn có thể hối hận hay không?

Nhìn xem mặt mũi hắn tràn đầy bộ dáng ai oán, tâm tình Phong Lăng Hề thật tốt, liền duỗi tay ra ôm hắn vào trong ngực, mập mờ nói: "Tiểu mèo hoang, thì ra là ngươi đã sớm vừa ý ta, rõ ràng nghĩ như vậy gả cho ta."

Vân Tư Vũ tức giận lườm nàng một cái: "Thiên tài mới muốn gả cho ngươi, ta lại không biết ngươi là Nhàn vương!"

"Nói như vậy, ngươi là muốn gả cho Nhàn vương đó chứ không phải là muốn gả cho ta?"

Vân Tư Vũ không phản bác được, tựa như là có chuyện như vậy.

Nhìn xem hai người ôm ôm ấp ấp không coi ai ra gì, các vị đại thần lắc đầu cũng không nói gì, Nhàn vương có chuyện gì chưa làm qua? Bọn họ sớm đã học thông minh, sẽ không ngốc đến nỗi tìm chuyện không vui cho chính mình, bởi vì tâm nữ hoàng cho tới bây giờ đều là nghiêng về một bên.

Lúc này, chiến Thiên tướng quân Tô Văn đột nhiên đứng dậy, hướng về phía nữ hoàng quỳ xuống, mở miệng nói: "Bệ hạ, vi thần muốn kết hôn cùng Vân Đại công tử, mong bệ hạ thành toàn!"

Trước vô tình gặp gỡ, nàng xác thật đối với Vân Dật có chút động tâm, bất quá khi cân nhắc đến nữ hoàng bệ hạ, nàng không dám có ý nghĩ không an phận, mà hôm nay biết rõ nữ hoàng bệ hạ không phải là muốn cho Vân Dật tiến cung, nàng tự nhiên cũng không cần kiêng kỵ cái gì nữa.

Nghe vậy, vô số nam tử tan nát cõi lòng, nàng là tình nhân trong mộng của bọn hắn a, nhưng rõ ràng trong lòng lại đi ngưỡng mộ nam tử khác.

Vân Dật khẩn trương cầm lấy ống tay áo của mình, đáy mắt mang theo ngượng ngùng. Nhìn xem trong mắt Tô Văn là đưa tình ẩn tình, phần ngọt ngào kia, người sáng suốt xem đều phải hiểu.

Vân Vũ Dương trong lòng cũng rất là vui mừng, nàng thật thưởng thức Tô Văn, tự nhiên vui mừng khi thấy chuyện thành công, nhưng ngược lại nghĩ đến cái gì khẽ nhíu mày, nhìn về phía nữ hoàng tựa như muốn phỏng đoán tâm tư của nàng ấy.

Trên mặt nữ hoàng nhìn không ra sao tâm tình, nhàn nhạt hướng Vân Dật hỏi: "Đại ý của Vân công tử thì thế nào?"

Tô Văn là tâm phúc của nàng, nước Hoàng Vũ chia ra thành ba phần binh quyền, trong tay nàng cầm lấy một phần ba, Vân Vũ Dương cùng Tô Văn trong tay đều nắm một phần ba, cửa hôn sự này nếu là thành, Vân Vũ Dương cùng Tô Văn là người một nhà...

Quan trọng nhất là, tiên hoàng cho Vân Vũ Dương binh quyền là cho phép được thừa kế, Vân Vũ Dương không có nữ nhi, thương yêu nhất chính là con trai Vân Dật, nếu như nàng ấy muốn đem binh quyền giao cho Tô Văn, thì nàng cũng không có đạo lý gì mà ngăn cản, nói cách khác cửa hôn sự này thành, tương lai trong tay Tô Văn liền sẽ có hai phần ba binh quyền, chuyện này tự nhiên cần phải cân nhắc thật kỹ lưỡng một chút.

Mặc dù Tô Văn trung thành, nhưng là ai có thể đảm bảo con cháu nàng sẽ liên tục trung thành với hoàng thất đây? Thân là người đứng đầu một quốc gia, nàng không thể không suy nghĩ nhiều, cũng không khỏi không vì con cháu chính mình cân nhắc.

Không thể không nói, nữ hoàng bệ hạ thật là thiên vị, chẳng lẽ nàng liền có thể xác định con cháu Phong Lăng Hề sẽ liên tục trung thành với hoàng thất? Như thế nào hết lần này đến lần khác liền đối với Phong Lăng Hề yên tâm như vậy?

Nghe được câu hỏi của nữ hoàng bệ hạ, Vân Dật liền vội vàng đi theo đứng dậy tiến lên quỳ xuống, thấp giọng nói: "Thỉnh bệ hạ thành toàn."

Nữ hoàng bệ hạ trầm mặc một hồi, ánh mắt dao động về phía Vân Tư Vũ và Phong Lăng Hề đang một lòng đùa giỡn, mở miệng hỏi: "Lăng này, ngươi cảm thấy thế nào?"

Tô Văn không nhịn được nhíu mày, hôn sự của nàng tại sao cần phải hỏi cái Nhàn vương này?

Những người khác cũng là cùng một cách nghĩ: nữ hoàng bệ hạ có phải hay không quá mức coi trọng Nhàn vương rồi?

Phong Lăng Hề nhìn về phía Vân Tư Vũ hỏi: "Tư Vũ, ngươi cảm thấy thế nào?"

Bị mọi người chuyển tầm mắt vào xem, Vân Tư Vũ âm thầm trừng mắt liếc nhanh Phong Lăng Hề, sau đó thuận mi thuận mắt nói: "Vương gia cảm thấy tốt là tốt rồi."

Phong Lăng Hề nhếch môi cười, nhìn về phía nữ hoàng nói: "Bệ hạ cảm thấy tốt là tốt rồi."

Nữ hoàng bệ hạ không khỏi cắn răng: "Nhàn vương điện hạ!"

Phong Lăng Hề trong lòng thở dài, có chút bất đắc dĩ mắt nhìn hai người đang quỳ, cười nói: "Nếu người ta đã lưỡng tình tương duyệt, bệ hạ chưa phải muốn lấy gậy đánh gãy uyên ương đi!" Chuyện tốt như thế cô tự nhiên là muốn thành toàn, cũng không thể bởi vì người ta không muốn gả cho cô liền làm xấu nhân duyên nhà người ta, cô còn không đến mức nhỏ mọn như vậy.

Nữ hoàng bệ hạ nhìn thật sâu rồi liếc nhanh Phong Lăng Hề, ý kia rất rõ ràng, đây chính là ngươi đồng ý, đến lúc đó nếu là có phiền toái gì, coi như là muốn nộ khí trước hết đem phiền toái tự mình giải quyết cho ta.

Phong Lăng Hề không đếm xỉa tầm mắt quỷ dị của nữ hoàng, tiếp tục trêu chọc tiểu mèo hoang trong ngực muốn xù lông nhưng vẫn chịu đựng.

Điểm kỹ xảo này của nữ hoàng bệ hạ cô còn có thể không rõ ràng lắm sao. Tô Văn là tâm phúc của nàng, nàng không thể làm rét lạnh lòng nàng ấy, có thể thành toàn tự nhiên là tốt nhất, cho nên mục đích của nữ hoàng bệ hạ bất quá là muốn xem cô đem phiền toái gì kế tiếp thôi.

Nữ hoàng bệ hạ nhìn về phía Tô Văn cùng Vận Dật, vừa cười vừa nói: "Nếu đã như vậy, kia hôn kỳ sẽ cùng dạng định tại ba ngày sau đi!"

"Tạ bệ hạ!"

Như thế xem như tất cả đều vui vẻ. Chỉ là nữ hoàng bệ hạ cũng không thật cao hứng, uống chút rượu, từ trên cao nhìn xuống thấy vẻ mặt cao hứng của Vân Vũ Dương khi tiếp nhận chúc mừng từ các vị đại thần, trong lòng hừ lạnh, 'dám xem thường tỷ muội của trẫm, ngươi sẽ hối hận!'

Nữ hoàng bệ hạ nhìn qua tôn quý khí phách, uy nghiêm vô cùng, nhưng trên thực tế đây chính là rất bao che khuyết điểm, nhất là đối với cái tỷ muội Phong Lăng Hề này đây so với muội muội thân sinh Ninh vương Hoàng Vũ Mặc còn muốn tốt hơn.

Trên thực tế, nếu không phải nàng thật tâm đối đãi, Phong Lăng Hề như thế nào lại cùng nàng kết giao tốt đây?

Đời trước bởi vì quá cô độc, cũng vì ở trên người Diệp Lê tinh khiết lại nhìn thấy chính mình mất đi chỉ có đơn độc, cho nên nhịn không được đến gần một ít tia ấm áp, cuối cùng lại muốn mạng của cô. Tại lúc sinh mạng kết thúc một giây kia cô đã quyết định sẽ không làm tiếp chuyện ngu xuẩn như vậy.

Lúc trước tiện tay cứu chính là thái nữ Hoàng Vũ Hiên, hai người kết giao thái độ cô cũng bất quá là lợi dụng lẫn nhau, nhưng là công phu quấn người của Hoàng Vũ Hiên thật là tuyệt vời, liên tục nhắc tới phải sống mà có một tri kỷ thì chết cũng không hối tiếc, làm cho Phong Lăng Hề cũng không biết nói gì, bất quá cô lại không tin trong hoàng thất còn có người tính tình sảng khoái, huống chi cô cũng biết Hoàng Vũ Hiên là hứng thú với cái vị trí kia.

Cho đến trận chiến cuối cùng ấy, địch nhân lớn nhất của Hoàng Vũ Hiên là Thanh vương Hoàng Vũ Thanh bắt cô làm uy hiếp, Hoàng Vũ Hiên rõ ràng triệt binh, thiếu chút nữa làm cho Hoàng Vũ Thanh chuyển bại thành thắng, tức giận đến mức Phong Lăng Hề mắng to Hoàng Vũ Hiên vụng về như heo.

Hoàng Vũ Hiên ngoan ngoãn làm cho cô sau khi mắng xong mới ủy ủy khuất khuất vô cùng ai oán nói: "Ta không phải là không biết rõ võ công của ngươi cao cường sao?" Cho nên nàng cũng cùng Hoàng Vũ Thanh đồng dạng, thật sự cho rằng cô bị bao vây mệt nhọc, không cách nào thoát thân.

Một câu nói làm cho Phong Lăng Hề không phản bác được, Hoàng Vũ Hiên xác thật là không biết cô biết võ công, bởi vì cô đối với Hoàng Vũ Hiên luôn luôn có một chút phòng bị, thế lực của cô cũng chưa hoàn toàn bại lộ trước mặt Hoàng Vũ Hiên, nếu hiểu rõ bản lãnh Phong Lăng Hề thì Hoàng Vũ Hiên cũng sẽ không ngốc mà bị Hoàng Vũ Thanh ra oai ức hiếp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.