Thê Chủ Tà Mị

Chương 17: Giải độc



Hôn lễ bên này rất náo nhiệt, bên quý phủ chiến Thiên tướng quân kia cũng đồng dạng náo nhiệt như vậy, các vị đại thần đều ghi nhớ phân phó của nữ hoàng bệ hạ, âm thanh chúc mừng không ngừng, người mời rượu cũng không dứt, cuối cùng Tô Văn trực tiếp bị rót rượu đến ngất đi, đêm động phòng hoa chúc nhất định là không ổn.

Sáng sớm ngày thứ hai, cả phủ Nhàn vương đều có nhiều người thì thầm nói nhỏ.

“Aizz…Vương Quân thật đáng thương…”

“Đúng vậy! Đêm tân hôn đã bị Vương gia lạnh nhạt.”

“Ta còn tưởng rằng Vương gia rốt cuộc nghĩ thông suốt, chịu cưới phu, kết quả…aizz…”

“Các ngươi rất nhàn rỗi?” Âm thanh lành lạnh truyền đến, ba người vây lại một chỗ trong nháy mắt văng ra, nhìn sắc mặt khó coi của một người phía sau lưng, ngây ngô cười hắc hắc nói: “Vương gia, sao người dậy sớm như vậy a?”

Phong Lăng Hề hừ lạnh một tiếng, cày mày nói: “Có rãnh nói chuyện huyên thuyên, sao không ngẫm lại làm như thế nào cho ta lời thêm một ít tiền đi, nhiệm vụ không thành các ngươi biết sao rồi.”

Nói xong cũng không để ý tới ba người nữa mà bay thẳng đến tân phòng.

Ba người bị lưu lại nhìn chăm chú: “Vương gia giống như tức giận.”

“Không phải là giống như tức giận, mà thật sự là tức giận, xem ra Vương gia vẫn còn để ý Vương Quân.” Nếu như là không để ý Vương Quân, như thế nào lại tức giận? Vương gia đối các nàng luôn luôn rất là bao dung, nếu như không tính chuyện thường xuyên nô dịch các nàng.

“Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”

“Còn có thể làm sao? Nắm chặt thời gian kiếm thêm tiền.” Không cần phải trông cậy vào tâm tình Vương gia lại tốt mà mở lòng từ bi buông tha cho các nàng.

“Vương Quân còn chưa có dậy?” Phong Lăng Hề vừa đến cửa phòng liền gặp hai tiểu thị chờ ở nơi đó.

Hai tiểu thị gật đầu nhẹ, Phong Lăng Hề khoát tay để cho bọn họ rời đi, lúc này mới đẩy cửa vào. Trên giường lớn trong phòng căn bản không nhìn thấy người, chỉ thấy một cuộn tròn, Phong Lăng Hề không khỏi nhếch môi một cái, đang muốn tới gần lại phát hiện cuộn tròn kia run run rất nhỏ, không khỏi nhíu mày, ngủ làm sao sẽ run thành cái dạng này?

Lập tức đi đến bên giường, vén một góc chăn lên liền gặp Vân Tư Vũ vẫn mặc bộ y phục dạ hành như cũ, cuộn thành một đoàn, toàn thân run rẩy, sắc mặt tái nhợt không một tia huyết sắc, đôi môi đã bị cắn rớm máu, hai mắt nhắm chặt, lông mi không ngừng run rẩy, thái dương cũng đầy là mồ hôi lạnh.

Phong Lăng Hề đưa tay đụng mặt hắn một cái: “Tư Vũ…”

Vân Tư Vũ mở mắt ra nhìn về phía nàng muốn mở miệng nói chuyện, nhưng là há miệng liền tràn ra âm thanh rên rỉ thống khổ, lời muốn nói cũng đều nuốt trở về.

Phong Lăng Hề thấy hắn thống khổ như vậy, sắc mặt không khỏi trở nên âm trầm: “Doãn Thiếu Dời, lăn lại đây cho ta!” Một cuống họng hàm ẩn nội lực làm mọi người cả vương phủ đều nghe thấy được.

Ba người tụ lại một chỗ kia đang muốn tự rời đi, suy nghĩ cách kiếm tiền tốt một chút, lại bị một cuống họng này làm giật mình, Doãn Thiếu Dời bị gọi vào không khỏi run rẩy, sắc mặt xụ xuống, hai người khác vỗ vỗ tay nàng an ủi, đồng tâm tình nói: “Bớt đau buồn đi!”

Mặc dù biết bộ dạng trường gia hình nhưng Doãn Thiếu Dời cũng không dám trì hoãn, nhón mũi chân một chút đã nhảy tới chủ viện.

Doãn Thiếu Dời thấy bộ dáng Vân Tư Vũ không khỏi ngẩn ra, Vương gia gọi nàng đến là muốn nàng xem bệnh cho Vương Quân? Đúng vậy, nàng là người chuyên môn nghiên cứu y thuật, nhưng là dường như y thuật của Vương gia cũng không kém nàng đi? Nàng cần phải hiểu, cái triệu chứng này chỉ có thể dựa vào ý chí của chính Vương Quân mới sống sót đi, gọi nàng đến cũng vô dụng a!

“Không có biện pháp làm cho hắn sống tốt một chút sao?”

Nghe vậy, Doãn Thiếu Dời hồi phục lại tinh thần, trong lòng nghĩ tới: xem ra Vương gia xác thật là xem trọng Vương Quân, nhưng vì sao làm cho Vương Quân ở một mình trong phòng đây? Mặc dù đang suy nghĩ lung tung nhưng trong miệng cũng không chậm chạp, lập tức đáp: “Vương gia, ngươi nên biết tình huống như thế này, nếu như dùng dược vật giảm đau thật không có lợi.”

Phong Lăng Hề nhíu mày lại, khoát tay để cho nàng ấy đi, nhìn ra tâm tình nàng không tốt, Doãn Thiếu Dời thức thời không nói thêm gì mà xoay người đi ra.

Vân Tư Vũ đưa tay kéo kéo tay áo Phong Lăng Hề, mở miệng có chút khó khăn nói: “Ta...không sao…” Thân thể của hắn thế nào hắn đều hiểu rõ ràng, gần hai mươi năm trầm tích độc, hay là thai giữa mang đến, muốn giải hết tự nhiên là không dễ dàng như vậy, chỉ là hắn cũng không ngờ tới sẽ đau nhức như vậy.

Phong Lăng Hề nhìn hắn một cái, sắc mặt vẫn âm u như cũ, một con tiểu mèo hoang vui vẻ đột nhiên trở nên có vẻ bệnh, thật sự làm cho người không có thói quen, còn có chút đau lòng. Người có thể làm cho cô đau lòng cũng không nhiều lắm, Diệp Lê lúc trước tính một cái, mà Hoàng Vũ Hiên chỉ làm cô đau đầu, hiện tại con mèo hoang này lại thật sự làm cho cô đau lòng, hơn nữa cùng với đau lòng Diệp Lê là không giống nhau.

Vân Tư Vũ cẩn thận hỏi: “Ngươi…ngươi đang tức giận sao?” Người đau nhức chính là hắn, nàng vì cái gì mà tức giận? Chẳng lẽ nàng thương tiếc hỏa liên?

Phong Lăng Hề đưa tay ôm hắn vào trong ngực, thấp giọng nói: “Đừng nói chuyện.”

“Nha—“ Vân Tư Vũ ngoan ngoãn tựa vào trong ngực nàng không nói, hắn thật cũng không có khí lực nói nữa.

Phong Lăng Hề duỗi tay nắm chặt cổ tay của hắn, nội lực hùng hậu một chút thấm vào bên trong cơ thể hắn, đau đớn cũng theo chậm lại.

Vân Tư Vũ trừng to mắt nhìn nàng, ấp úng nói: “Làm như vậy rất…rất lãng phí nội lực.”

Coi như là làm như vậy cũng chỉ chậm lại thống khổ mà thôi, cũng không thể hoàn toàn tiêu trừ mọi thống khổ, nhưng là đối với nội lực lại tiêu hao thật lớn, dù sao cũng sẽ không chết người, ai sẽ vì người nam nhân như vậy làm tiêu hao nội lực của mình? Cho nên Doãn Thiếu Dời cũng không có nói ra cái phương pháp này, đương nhiên trong lòng Phong Lăng Hề cũng đã biết.

Trong lòng Vân Tư Vũ cũng là khiếp sợ, bọn họ cũng không phải đặc biệt quen thuộc, tại sao nàng vì hắn lãng phí nội lực của mình?

Nhưng là bị đau đớn giằng co một đêm, lúc nàu hắn đã thập phần mệt mỏi, đau đớn trên người giảm bớt một chút, liền nhịn không được mệt rã rời, cũng không có tâm tư đi nghĩ quá nhiều, tựa vào trong ngực nàng liền ngủ đi.

Phong Lăng Hề cúi đầu nhìn hắn, đưa tay chạm vào gương mặt tái nhợt của hắn một cái, thở dài, thật sự là bướng bỉnh mà. Rõ ràng đau nhức như vậy, lại cắn răng không lên tiếng. Gò má cọ sát sợi tóc mềm mại của hắn, Phong Lăng Hề không nhịn được lại thở dài, cô đối với yêu thích con mèo hoang này dường như so với trong suy nghĩ của mình là rất nhiều.

Vân Tư Vũ tỉnh dậy, phát hiện mình còn tựa vào trên người Phong Lăng Hề, trên người rất là đau, nhưng bất quá có thể chịu được.

Thời điểm hắn mở mắt ra, Phong Lăng Hề cũng mở mắt nhìn về phía hắn: “Tỉnh? Có muốn ăn chút gì hay không?”

Vân Tư Vũ lắc đầu: “Không có khẩu vị.” Thân thể giật giật, muốn đổi tư thế mới phát hiện tư thế bị nàng nắm vẫn như cũ, nội lực vững vàng còn đang không ngừng đưa vào trong cơ thể hắn.

Vân Tư Vũ nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ một chút, trong nháy mắt trừng to mắt, ngày cũng đã tối, nàng sẽ không một mực cho hắn nội lực đến giờ đi? Mặc dù kinh hãi nội lực thâm hậu của Phong Lăng Hề, nhưng là cũng biết nếu tiếp tục như vậy nữa, mặc kệ nội lực dày sâu bao nhiêu đều sẽ chịu không nổi, không khỏi mở miệng nói: “Ta đã không sao, ngươi nghỉ một lát đi!”

Phong Lăng Hề thản nhiên nói: “Độc của ngươi còn chưa có giải.”

“À… đã nhanh…”

Một lát sau, thấy Phong Lăng Hề lại nhắm mắt lại, không toàn không có ý tứ thu tay lại, Vân Tư Vũ trừng mắt nhìn, buồn buồn hỏi: “Ngươi vì cái gì đối với ta tốt như vậy?” Nàng hoàn toàn có thể mặc kệ hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.