Thê Chủ Tà Mị

Chương 33: Phụng chỉ cùng chơi



Ánh sáng dạ minh châu nhu hòa chiếu sáng cả gian phòng, hai bóng người trên giường lớn dây dưa cùng một chỗ không ngừng phập phồng, tiếng rên rĩ đứt quãng không ngừng vang lên, hiện lên một phòng mập mờ.

Sau khi hoan ái xong, Phong Lăng Hề đem Vân Tư Vũ ôm vào trong ngực, vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của hắn, hơi híp mắt nhìn xem khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, vẫn thở dốc không thôi như cũ, khóe miệng không khỏi khẽ mỉm cười.

Vân Tư Vũ mở to mắt ngập nước thấy bộ dáng lười biếng của nàng, không khỏi nhích tới hôn nàng một cái, tay Phong Lăng Hề đang vuốt phía sau lưng hắn dời xuống, vỗ vỗ cái mông nhỏ của hắn, cười nói: “Còn muốn?”

Vân Tư Vũ liền vội vàng lắc đầu, ngón tay hất mái tóc của nàng rồi vuốt vuốt, một hồi lâu mới mở miệng hỏi: “Hề, ngươi muốn đi đâu?”

Ban ngày nàng cùng nữ hoàng nói chuyện, hắn ở giữa có thể nghe được rất rõ ràng, chỉ là chịu đựng không có hỏi, ai biết nàng rõ ràng cũng không chủ động nói, hiện tại hắn thật sự là nhịn không nổi, rốt cuộc vẫn là lên tiếng hỏi.

Phong Lăng Hề kéo tay hắn qua, đến bên miệng cắn nhẹ một cái, khiêu mi nói: “Như thế nào? Không bỏ được ta?”

Vân Tư Vũ lầm bầm một tiếng, chơi tóc của nàng không nói lời nào.

Phong Lăng Hề liếc hắn một cái, thở dài nói: “Còn tưởng rằng ngươi sẽ không bỏ được ta, cho nên dự định dẫn ngươi cùng đi, không nghĩ tới… Nếu đã như vậy, kia hay là thôi đi!”

Nghe vậy, Vân Tư Vũ lập tức ôm cổ của nàng hóa thân thành con chó nhỏ đáng yêu, con ngươi ngập nước mở to, lắc lắc nàng nói ra: “Hề, ngươi không mang ta đi, ta sẽ rất nhớ ngươi, ngươi dẫn ta đi đi! Được hay không? Được hay không?”

Một bộ dáng suy tư của Phong Lăng Hề chính là không nói tốt, Vân Tư Vũ bĩu môi nói: “Cùng lắm thì… lại cho ngươi ăn một lần nữa.” Trong lòng có chút buồn bực, hắn rõ ràng cũng chìm đắm tới nông nỗi dùng sắc dụ nàng.

Phong Lăng Hề vốn chỉ là trêu chọc hắn, không nghĩ tới sẽ có phúc lợi như vậy, lập tức không khách khí chút nào đem hắn đẩy ngã, ăn hết sạch sẽ.

***
Ngày hôm sau, sáng sớm bên ngoài vương phủ liền có người tới, chỉ là bị gác cửa cản lại bên ngoài.

Sắc mặt Hoàng Vũ Mặc đen thùi, nếu không phải cảm thấy nháo lên khó coi, nàng có thể sẽ trực tiếp cùng lính gác cửa đánh nhau, nghĩ nàng đường đường là Ninh vương điện hạ, ai dám không nể mặt nàng như vậy? Hiện tại thậm chí ngay cả một cái lính gác cửa nho nhỏ đều hoàn toàn không đem nàng để vào mắt, không mời mà tới là nàng không phải, nhưng cũng không phải là nàng không cho ả vào trước bẩm báo hay sao? Kết quả người này lại nói quá sớm, Vương gia còn chưa thức dậy, làm hại các nàng cứ duy trì đứng bên ngoài như vậy.

Sắc mặt Tô Văn cũng khó coi, hiển nhiên vị chiến Thiên tướng quân còn trẻ đắc chí này cũng có đãi ngộ như vậy nên rất là bất mãn.

Cho phủ Nhàn vương này chỉ có nữ hoàng bệ hạ và Ninh vương điện hạ đi vào, đây cũng là nguyên nhân những người khác không có phát giác Nhàn vương không phải là vô dụng như vậy, lúc trước thả cho Ninh vương điện hạ đi vào đều vì thể diện của nữ hoàng bệ hạ, bây giờ còn có những người khác ở đây lính gác cửa tự nhiên sẽ không liền thả người đi vào, đương nhiên ả cũng không muốn sáng sớm đi quấy rầy mộng đẹp của Vương gia cùng Vương Quân, Vương gia cùng Vương Quân lúc này mới tân hôn, tự nhiên là ngọt ngào suôn sẻ, ả tại sao có thể không cảm thấy được như vậy đây?

Không thể không nói, người phủ Nhàn vương này chính là không giống với những phủ khác, lá gan lớn hơn, không hướng tất cả ‘thế lực ác’ cúi đầu, dù sao có Nhàn vương điện hạ làm chỗ dựa cũng đủ để trung thành rồi, tuyệt đối không đi quấy rầy chuyện tốt của chủ tử, bởi vì chủ tử nổi giận rất kinh khủng.

Phong Lăng Hề biết được bên ngoài có mấy vị thần giữ cửa chỉ nhíu nhíu mày, sau đó không chút hoang mang lôi kéo Vân Tư Vũ dùng xong đồ ăn sáng rốt cuộc mới ra cửa.

Không đợi Hoàng Vũ Mặc làm khó dễ, Phong Lăng Hề liền mở miệng nói trước: “Ninh vương điện hạ như thế nào rãnh rỗi như vậy? Sáng sớm liền đến cửa lớn của bản vương tản bộ?”

Hoàng Vũ Mặc muốn nổi giận, đột nhiên nghĩ đến cái gì sắc mặt hòa nhã lại, ôn nhuận cười nói: “Bản vương phụng chỉ cùng chơi.”

Phong Lăng Hề ra cửa lần này nguyên bản không có chuyện gì, chính là muốn mang Vân Tư Vũ ra ngoài chơi, dù sao cô vừa mới thành thân, cần phải đi hưởng tuần trăng mật, việc này nữ hoàng bệ hạ cũng biết rõ, cho nên mới cảm thấy cô thấy sắc quên bạn, sau đó trong lòng thấy rất là không công bằng.

Mà kết quả không công bằng trong lòng nữ hoàng bệ hạ chính là thả vài người tới quấy rầy Phong Lăng Hề cùng Vân Tư Vũ ân ái. Vốn là nữ hoàng bệ hạ chỉ cho Tô Văn cùng Vân Dật đi theo, bởi vì cũng là tân hôn của hai người này, thuận tiện nàng cho Tô Vân nghỉ phép, còn có thể làm cho người người cảm thấy nàng thương cảm thần tử, cớ sao mà không làm đây?

Nhưng là sau khi Hoàng Vũ Mặc biết rõ chuyện này cũng chết sống muốn đi theo, chuyện cùng đối nghịch với Phong Lăng Hề như vậy tại sao có thể thiếu nàng đây? Bộ dạng nghiêm trang của Tô Văn như vậy, vừa nhìn cũng biết sẽ không đi quấy rầy Phong Lăng Hề.

Vì vậy, nữ hoàng bệ hạ cũng chỉ có thể ở trong lòng nói tiếng xin lỗi Phong Lăng Hề, sau đó cười trên nỗi đau của người khác, nàng tự nhiên biết rõ tính tình Tô Văn, chắc là sẽ không đến trêu Phong Lăng Hề để tìm phiền toái, ý của nàng cũng bất quá là làm cho Tô Văn cùng Vân Dật đi theo ứng phó với Phong Lăng Hề một chút, thuận tiện làm cho Vân Đại công tử - kẻ chết sống không chịu gả cho Phong Lăng Hề xem một chút tỷ muội tốt của nàng tài giỏi bao nhiêu, bản lãnh mang thù của nữ hoàng bệ hạ cũng làm cho người người phải lau mắt mà nhìn.

Mà bị Hoàng Vũ Mặc biết chuyện này thuần túy là ngoài ý muốn, đương nhiên nữ hoàng bệ hạ cũng vui mừng khi thấy chuyện thành công, nghĩ đến dọc theo con đường này chắc phải rất náo nhiệt, nàng chỉ là hy vọng gặp gỡ Nhàn vương điện hạ một ít thời gian này, hoàng muội lúc trở lại tiêu chuẩn sẽ không thiếu cánh tay hay cái chân.

Phong Lăng Hề hơi suy nghĩ một chút, liền biết tâm tư tà ác của nữ hoàng bệ hạ kia, cũng lười đi so đo cùng người có tâm lý biến thái. Năm người này muốn đi cùng thì cứ cùng, dù sao con mèo hoang chồng cô cũng là người có thể đem người hoàn toàn bỏ qua.

Hoàng Vũ Mặc, Tô Văn, Vân Dật, hơn nữa còn thiếp thân tiểu thị của Vân Dật –Thu Ngâm, cùng một thị vệ đuổi theo xe ngựa, vừa vặn năm người.

Mà Phong Lăng Hề cũng không có ý định mang theo bao nhiêu người, không tính bóng dáng Dạ Tinh, lại chỉ dẫn theo Khởi Vân, có thể làm cho Phong Lăng Hề phái đi hầu hạ Vân Tư Vũ, Khởi Vân tự nhiên không phải là tiểu thị bình thường có thể so sánh được, tuyệt đối một người có thể làm chuyện của mười người.

Phong Lăng Hề nhìn về phía Vân Tư Vũ hỏi: “Nghĩ cưỡi ngựa hay là ngồi xe ngựa?”

“Trước cưỡi ngựa, sau lại ngồi xe ngựa.”

Phong Lăng Hề gật đầu nhẹ, đã có người đem Đạp Tuyết dắt đến, bất quá bộ dáng kia thay vì nói người dắt nên nói là ngựa khiên người thì đúng hơn, Đạp Tuyết mặc dù không có bộ dạng chạy cuồng xun xoe, người dắt đằng sau của nó cũng bị nó làm cho mệt mỏi thở hồng hộc.

Đạp Tuyết đi đến trước mặt Phong Lăng Hề, đi tới gần mà thân mật cọ xát lên người cô, nghiêng đầu liếc nhanh Vân Tư Vũ, tựa như do dự một chút sau đó cũng đi tới gần cọ xát lên người hắn, Vân Tư Vũ cười sờ sờ đầu của nó, khen ngợi nói: “Đạp Tuyết thật ngoan ngoãn.”

Phong Lăng Hề phiên thân lên ngựa, lại đem Vân Tư Vũ ôm lên, thúc vào bụng ngựa, Đạp Tuyết liền chạy, xe ngựa Khởi Vân sau lưng cũng vội vàng theo sát phía sau.

Mà vốn là Ninh vương điện hạ cảm thấy hòa nhau một lần thành bị triệt để không đếm xỉa, lần nữa tối mặt.

Tô Văn nhíu nhíu mày, cưỡi ngựa đuổi kịp, sau lưng xe ngựa Vân Dật sít sao đi theo, ai để cho bọn họ cũng là phụng chỉ cùng chơi đây?

Ninh vương điện hạ nộ khí trong chốc lát cũng đi theo, trong lòng hừ lạnh: thời gian dọc theo con đường này còn nhiều mà, ta từ từ hao tổn! Bất quá, ai hao tổn ai còn thật khó mà nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.