Thê Chủ Tà Mị

Chương 41: Khắc khẩu



Mới xem trong chốc lát, Vân Tư Vũ liền cau mày nói: “Nữ nhân này như thế nào lại ngốc như vậy?”

Lăng Nguyệt đi tới gần xem xem, giải thích: “Đây là có người len lén hạ độc, nàng cũng không biết sao. Cho nên mới phải bị mê ngất.”

Vân Tư Vũ chống cằm đảo mắt nhìn nhìn, ngay cả nướng thỏ Phong Lăng Hề cũng đều là bộ dáng lười biếng, bĩu môi, chuyện này cũng sẽ không, lúc trước hắn hạ độc nàng cũng không có thành không.

Vân Tư Vũ đón lấy nhìn xuống, chỉ chốc lát sau lại kinh hô lên: “Nàng như thế nào tốt mà bị lừa gạt như vậy?”

Lăng Nguyệt tiếp tục giải thích: “Nàng kia là lương thiện.”

Vân Tư Vũ giựt giựt khóe miệng, hắn thật không nhìn ra lương thiện chỗ nào, rõ ràng chính là ngốc mà! Ngay cả hắn cũng sẽ không bị khổ nhục kế* lừa gạt đến như vậy. demcodon.dien.dan.le.quy.don

(*Khổ nhục kế có nghĩa là tự giày vò mình, tự mình làm đau chính cơ thể mình, nhằm mục đích khiến kẻ nghi kỵ mình, phải tin tưởng lại mình, nhằm đánh lừa, lợi dụng lại lòng tin ấy của kẻ địch để tiếp cận, gần gũi, và ngầm theo dõi động thái, hành động của đối thủ.)

Hoàng Ngọc Ngạn liếc nhanh hai người, có chút tò mò, cũng dịch đi qua hỏi: “Nguyệt nhi, các ngươi đang xem cái gì vậy?”

Lăng Nguyệt như trộm xem xét bốn phía, nhỏ giọng nói ra: “Biểu ca, ngươi có thể đừng nói cho người khác biết không, nhất là phụ thân ta.”

Hoàng Ngọc Ngạn thấy hắn đưa ra bộ dáng thần bí, không khỏi gật đầu nhẹ, cũng châu đầu vào xem.

Chỉ chốc lát sau, Vân Dật cũng không nhịn được hiếu kỳ bu lại. Lăng Nguyệt cứ theo lẽ thường dặn dò Vân Dật đừng nói cho người khác biết, sau đó bốn cái đầu tụ lại một chỗ, nhìn chằm chằm quyển sách trên tay Vân Tư Vũ.

Lăng Nguyệt rất là kêu ngạo, những thứ chuyện xưa này hắn đều xem rồi, Vân Dật và Hoàng Ngọc Ngạn thì xem rất nghiêm túc.

Vân Dật là con trai trưởng phủ Trấn quốc tướng quân, Liễu Đang quân dạy bảo hắn có chút nghiêm túc, nếu không hắn cũng không xuất sắc như vậy. Mà hoàng tử Hoàng Ngọc Ngạn này xuất cung liên tục cơ hội xem cũng không nhiều, cho nên bọn họ bình thường ngược lại chưa có tiếp xúc qua sách như vậy, vừa xem thấy liền bị chuyện xưa tốt đẹp trong sách hấp dẫn.

Mà duy nhất không hài hòa chính là Vân Tư Vũ. Thỉnh thoảng lại kinh hô một tiếng, sau đó đem nhân vật trong chuyện xưa ra phê phán một phen, làm cho Lăng Nguyệt không biết nói gì.

“Nữ nhân này quá ghê gớm, người ta không phải là không biết đánh đàn sao? Rõ ràng là muốn từ hôn.”

Vân Tư Vũ lần nữa kinh hô, Lăng Nguyệt rốt cuộc không thể nhịn được nữa, ra khỏi miệng đã không phải là bình tĩnh giải thích, mà là kích động tranh cãi: “Cô gái đương nhiên là thích nam tử có tài, vậy có cái gì không đúng?”

Đây là một chuyện xưa mà hắn thích nhất, cái nữ chính này cũng là người hắn thích nhất, làm sao có thể để cho Vân Tư Vũ chửi bới? Hắn rốt cuộc có phân biệt được người nào là nhân vật chính, người nào là nhân vật phụ hay không? Nữ chính tại sao có thể nam phụ? Hơn nữa vai phụ này còn hoàn toàn kém hơn nhân vật chính.

Lời mà Lăng Nguyệt nói cũng không sai, cô gái là yêu thích nam tử có tài. Nếu không bốn đại tài tử cũng sẽ không được người người sùng bái, bất quá đó không phải là cái tài trị quốc gì, mà là tài phong nhã cầm - kỳ - thi - họa.

Đương nhiên điều kiện đầu tiên quyết định, nam tử muốn như vậy phải có dung mạo mới được. Nếu không bốn đại tài tử như thế nào đều là mỹ nhân đây?

Vân Tư Vũ nhìn hắn một cái, rất là tâm bình khí hòa nói: “Ngươi kích động như vậy làm cái gì, ta chỉ là nói đúng sự thật, chẳng lẽ không biết đánh đàn liền hoàn toàn phủ nhận một người. Có thể thấy được nữ nhân này chính là người nông cạn, lúc trước là chính nàng muốn cùng người ta đính hôn, mà không phải người ta quấn lên nàng. Hiện tại lại muốn từ hôn, nếu đã không thích tại sao lúc trước phải đính hôn? Hơn nữa rõ ràng không chút nào để ý bởi vậy đối với nam tử tạo thành tổn thương. Đây rõ ràng chính là trò đùa, ngay cả hai chữ trách nhiệm cũng không hiểu, từ việc nhỏ có thể nhìn ra nhân phẩm biết không?”

“Đó là nam phụ chỉ có tiếng mà không có miếng, lúc trước nàng cho rằng nam phụ là một nam tử có tài hiền lành.”

“Chỉ dựa vào lời đồn đãi đã nhất định bộ dáng của một người ra sao, cũng chỉ có thể trách chính nàng ngu xuẩn. Không có đạo lý để cho người khác vì sự ngu xuẩn của nàng mà chịu trách nhiệm.”

Sắc mặt Vân Dật không khỏi cứng đờ, hiển nhiên là liên tưởng đến chút chuyện. Bất quá làm cho hai người không thể tách rời kia cũng không có phát giác khác thường của hắn.

“Ngươi… người ta đó là si tình, chỉ thích nam chính biết không? Nếu như cưới người vai phụ này, còn thế nào có thể thực hiện hứa hẹn một đời một kiếp một đôi?” Lăng Nguyệt đã sắp bùng nổ lên.

Vân Tư Vũ trợn mắt nói: “Nàng lúc trước nếu đã không nghĩ rõ ràng, tại sao phải đi cầu hôn nhà vai phụ, cho rằng đứa nhỏ không có phụ thân sao? Không thích người ta tại sao còn đi trêu chọc người ta, vì chứng minh sức quyến rũ của mình sao? Nàng lại không nghĩ qua người ta sau khi bị từ hôn còn có thể lập gia đình thế nào?”

“Vì vai phụ kia là người xấu!”

“Đó cũng là bị nàng bức xấu!”

Hoàng Ngọc Ngạn thấy Lăng Nguyệt mặt đều đỏ bừng, vội vàng lên tiếng trấn an, đang tốt đẹp mà xem chuyện xưa làm sao lại cãi vã rồi? Khuyên một hồi lâu, hai người cuối cùng an tĩnh lại.

Phong Lăng Hề thấy tiểu mèo hoang nhà mình không có bị khi dễ liền thu hồi tầm mắt, tiếp tục nướng thịt thỏ trong tay.

Mà bên kia, mới một lát sau, Vân Tư Vũ lại bắt đầu gào to: “Nam nhân này cũng quá ngu ngốc, người ta thích thê chủ hắn, hắn không tức giận thì thôi lại còn khuyên thê chủ hắn nạp thị, đầu hắn lớn lên như thế nào vậy?”

Lăng Nguyệt thở phì phì quát: “Ta xem đầu của ngươi mới có vấn đề đó, người ta đó là hiền lành có biết hay không? Chính là như vậy nữ chính mới có thể thích hắn, ngươi ngược lại nói một chút. Nếu như là ngươi, ngươi sẽ làm sao?”

“Đương nhiên là đánh toàn bộ đi ra!”

Nghe vậy, ba người nhất thời đều trừng mắt nhìn về phía hắn, giống như bị hắn nói lời kinh thế hãi tục* mà hù đến. Lăng Nguyệt vội vàng đi che miệng hắn, lại bị Vân Tư Vũ nhoáng một cái đầu tránh khỏi: “Ngươi muốn làm cái gì?”

(*việc đi ngược quy tắc, khiến cho cả thế gian phải kinh hãi.)

Lăng Nguyệt dậm chân một cái, trừng mắt hắn nói: “Loại lời nói này ngươi cũng dám nói ra?” demcodon.ddlqd

Thế giới này, ngay cả loại tình yêu lãng mạn này chỉ đẹp trong chuyện xưa, thu gom tư tưởng cũng là muốn nam tử hiền lành mới có thể làm cho thê chủ thích, có thể thấy được Vân Tư Vũ ở cái thế giới này tuyệt đối là cái ngoại tộc.

Vân Tư Vũ nhìn hắn một cái, cảm thấy hắn sợ lớn hãi nhỏ quá mức: “Vì cái gì không thể nói?” Hắn vốn chính là nghĩ như vậy, còn sợ nói sao?

Vân Dật cũng không khỏi cau mày nói: “Tư Vũ, loại lời nói này không có cô gái nào sẽ thích nghe.” Đây rõ ràng chính là hành vi ghen phu. Nếu như thê chủ nghĩ, thậm chí có thể dựa vào điểm này hưu phu, cho nên nam tử mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, trên mặt cũng thoải mái, dịu dàng hiền lành. Hắn ngược lại không nghĩ tới Vân Tư Vũ rõ ràng sẽ có ý nghĩ như vậy, coi như là không có phụ thân dạy bảo, hắn cũng phải biết loại ý nghĩ này là không đúng chứ!

Vân Tư Vũ nhìn vẻ mặt ba người ngưng trọng*, không hiểu bọn họ như thế nào lại nhát gan như vậy. Tại sao phải sợ nữ nhân như vậy, cho dù không có nữ nhân không phải là cũng cứ theo lẽ thường có thể sống tốt sao?

(*chuyện trầm trọng đến mức đông cứng lại)

Mặc dù Vân Nhị công tử bây giờ cùng thê chủ nhà mình ngọt ngào xuôn xẻ, nhưng là hắn vẫn kiên trì đích thực để ý tự mình một người cũng sẽ không chết đói. Hắn hiểu được thế giới này đều yêu cầu nam tử, nhưng lại không hiểu vì cái gì những người này hoàn toàn không có ý thức phản kháng. Hắn không có cách nào lý giải ý tưởng của những người này, cũng như những người này sẽ không lý giải được ý nghĩ của hắn.

“Đây là Hề nói.” Nhìn ba người kia quá mức ngưng trọng, vẻ mặt rất muốn giáo dục tốt hắn một phen. Hắn quyết định hay là đẩy tới trên người Phong Lăng Hề thì tốt hơn, dù sao chuyện này vốn chính là nàng nói.

Nghe vậy, sắc mặt ba người trở nên rất là quái dị.

Hoàng Ngọc Ngạn có hơi chút giật sững mình, yên lặng xuống. Vân Dật không khỏi giương mắt nhìn về phía Phong Lăng Hề, ánh mắt rất là phức tạp. Mà Lăng Nguyệt còn lại là mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, nhịn không được hỏi: “Nhàn vương điện hạ thật sự nói như vậy?”

Vân Tư Vũ gật đầu nhẹ: “Hề nói, coi như là có lòng tốt bảo vệ nàng, miễn cho nàng bị sói ăn.” Ba người này biểu hiện quá mức khác thường, Vân Nhị công tử lui về phía sau rụt rụt, rõ ràng muốn rời đi, không muốn lại cùng bọn họ chơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.