Thê Chủ Tà Mị

Chương 44: Thua thiệt



Hiện tại Vân Tư Vũ cũng không có tâm tình để ý tới y quan sát cái gì, đợi thật lâu cũng không trông thấy mặt hồ có động tĩnh, hắn có chút nóng nảy, mặc dù biết Phong Lăng Hề có bản lãnh, nhưng là rắn bạc băng giống như cũng rất lợi hại, sẽ không bị cắn chứ?

Ngược lại Khởi Vân dùng hai mắt nhìn Hoàng Ngọc Ngạn thật lâu, đáy mắt như có điều suy nghĩ. demcodon.ddlqd

Vân Tư Vũ đang gấp đến độ xoay vòng vòng, thời điểm cân nhắc có nên xuống nước cứu người hay không, mặt hồ đột nhiên có động tĩnh.

“Ồn ào….” Bọt nước tản ra, Phong Lăng Hề trực tiếp từ trong nước nhảy lên, rơi vào bên cạnh Vân Tư Vũ, trong tay cầm lấy một vật lớn bằng ngón út, toàn thân trong suốt giống như tượng đá con rắn nhỏ.

Vân Tư Vũ vừa nhìn, mặt mày không khỏi hớn hở, là rắn bạc băng nha! Lần này cần phải cho sư phụ ghen ghét đến chết luôn, sư phụ đã rất muốn nhưng lại không tìm được, không nghĩ tới vận khí của hắn tốt như vậy.

Vân Tư Vũ đang muốn đưa tay bắt lấy con rắn nhỏ kia, lại phát giác nó giống như đang run, không khỏi nhìn về phía Phong Lăng Hề hỏi: “Nó lạnh sao?”

Phong Lăng Hề bởi vì xuống nước, quần áo bị ướt dính ở trên người, thân hình có lồi có lõm lộ ra không thể nghi ngờ. Hoàng Ngọc Ngạn và Khởi Vân đều đỏ mặt chuyển tầm mắt, chỉ có Vân Tư Vũ quá mức hưng phấn hoàn toàn không có chú ý tới.

Phong Lăng Hề cũng không chú ý đến mình, chỉ là nghe lời mà Vân Tư Vũ nói cảm thấy buồn cười: “Nó là rắn bạc băng.”

“Đúng nha.” Vân Tư Vũ cũng hồi phục lại tinh thần, rắn bạc băng thích lạnh, càng lạnh càng thích, làm sao sẽ sợ lạnh?

Cho nên Vân Nhị công tử ở nơi này coi như nơi ấm áp gặp được rắn bạc băng xác thật là có vận khí. Đưa tay đã nắm con rắn nhỏ kia, phát hiện thân thể nó rõ ràng ấm áp, quả nhiên giống như trên sách ghi lại. Rắn bạc băng vừa đến trên tay hắn, lập tức chui vào trong tay áo hắn mà quấn lên trên cổ tay, đem cổ tay của hắn mà xác định làm khu vực của mình.

Rắn bạc băng cẩn thận nhìn rồi liếc nhanh Phong Lăng Hề, thân thể lại run rẩy, đầu nịnh nọt cọ xát lên tay Vân Tư Vũ, sau đó bất động.

Vân Tư Vũ bừng tỉnh hiểu ra: “Hề, nó sợ nàng.” Rắn bạc băng là muốn hắn bảo vệ nó sao? Hề khi dễ nó?

Phong Lăng Hề đưa tay xoa bóp mặt của hắn, mới phát hiện trên tay còn nhỏ nước. Vân Tư Vũ cũng phát hiện tình huống của nàng bây giờ ướt đẫm, đang muốn nói gì, ai ngờ Hoàng Ngọc Ngạn mở miệng nói trước một bước: “Nhàn vương điện hạ hay là đi thay đổi quần áo trước, nếu để nhiễm gió lạnh sẽ không tốt.”

Lời này mà do hắn nói, rõ ràng không thích hợp, bất quá Phong Lăng Hề và Vân Tư Vũ cũng không có chú ý tới vấn đề này. Khởi Vân cũng không biết thẹn thùng là cái gì, rõ ràng cũng không mở miệng nhắc nhở, hắn liền nhịn không được mở miệng.

Giờ phút này, buồn bực trong lòng Hoàng Ngọc Ngạn sớm đã quét sạch sẽ, ngược lại có vui sướng nhè nhẹ, thì ra là nàng biết võ công, dường như ngay cả hoàng tỷ của bọn họ cũng không biết chuyện này, cho nên hắn biết một bí mật của nàng rồi, điều này làm cho hắn cảm thấy, hắn so với những người khác hiểu rõ nàng hơn. Chỉ là hắn không ngờ qua, hắn tại sao phải vì vậy mà vui mừng.

Vân Tư Vũ nhíu nhíu mày, vị hoàng tử điện hạ này như thế nào đột nhiên quan tâm tới Hề đến như vậy?

Mắt Phong Lăng Hề nhìn thân xiêm y ướt đẫm kia, trực tiếp vận chuyển nội công, trong nháy mắt liền khô ráo.

Vân Tư Vũ trực tiếp nhào vào trong ngực nàng, buồn buồn nói ra: “Ta thua thiệt.” Trước chỉ là thấy Phong Lăng Hề không có bị thương, liền đem sự chú ý đều đặt ở thân rắn bạc băng, hiện tại mới phát hiện thê chủ nhà hắn bị người khác nhìn, mặc dù còn mặc y phục, nhưng là cũng tuyệt đối sẽ làm cho người mặt hồng tim đập, ai bảo thê chủ nhà hắn từ nhỏ lại câu nhân như vậy.

Phong Lăng Hề thấy bộ dạng rầu rĩ của hắn không nhịn được cười ra tiếng. Dù sao sinh sống ở thế giới trước lâu như vậy, đến nơi này mặc dù nói nhập gia tùy tục, nhưng là mặc kệ bản thân có vấn đề gì, cô còn thật không có đặc biệt để ý. Dù sao đã từng lộ vai lộ chân đều là chuyện hết sức bình thường, hơn nữa ở một cái thế giới như vậy, cho dù bị người nhìn một chút, cô thân là cô gái cũng sẽ không chỉ thua thiệt một ít. Cho nên dưới tình huống này căn bản một chút cũng không có lộ, cô tự nhiên không có cảm thấy có cái gì không ổn.

Vân Tư Vũ cầm lấy mái tóc của nàng kéo nhẹ một chút, hừ nói: “Còn cười? Nàng là của ta, chỉ có ta mới có thể xem!” Tiểu mèo hoang lại bắt đầu bảo hộ đồ của mình.

Nghe được lời này của y, Hoàng Ngọc Ngạn không khỏi có chút lúng túng, hắn cũng không phải cố ý xem, là Phong Lăng Hề đi lên quá đột ngột, hắn cũng không nghĩ tới sẽ trông thấy hình ảnh như vậy nha!

Khởi Vân vẫn còn suy nghĩ nhiều, hắn chỉ xem Phong Lăng Hề là chủ tử mà thôi, hơn nữa thủ hạ chính của Phong Lăng Hề là người khó tránh khỏi bị nàng mang ra một phần tùy ý, không có bị bó buộc như vậy. Mặc dù là sẽ hay thẹn thùng, nhưng là cũng sẽ không có những ý nghĩ khác, lúc này nghe được lời mà Vân Tư Vũ nói, cũng chỉ là cười trộm, ngược lại không biết lúng túng là gì.

Nụ cười trên mặt Phong Lăng Hề càng đậm vài phần, đi tới gần vành tai trắng non mềm của Vân Tư Vũ liếm cắn một cái, thấp giọng cười nói: “Tốt, chỉ cho chàng xem. Nếu không hiện tại liền tìm một chỗ cho chàng xem?”

Vân Tư Vũ duỗi ra móng vuốt cong nhéo nàng hai cái, xoay người đi về, đi được hai bước đưa tay kéo Phong Lăng Hề đi theo.

Nụ cười trên mặt Phong Lăng Hề mở rộng, trong mắt mang theo một điểm sủng ái, kéo hắn vào trong ngực, ôm lấy hắn mà chậm rãi rời đi.

Hoàng Ngọc Ngạn sớm bị hành động đùa giỡn mập mờ của nàng với Vân Tư Vũ chọc cho mặt hắn đỏ tới mang tai, lúc này lại không khỏi bị vẻ mặt dịu dàng của nàng đầu độc. demcodon.lequydon

Khởi Vân đi theo hai người vài bước, quay đầu lại nhìn Hoàng Ngọc Ngạn, vừa vặn đem vẻ mặt của hắn thu hết vào trong mắt, không khỏi khẽ nhíu mày, trong lòng thở dài. Giải Ngữ nói không sai, chủ tử quả nhiên là quá mê hoặc người. Dĩ vãng hào quang giấu kỹ, đều có không ít người không thể chờ đợi được yêu thương nhung nhớ, làm hại Giải Ngữ đề phòng những công tử thanh lâu có ý nghĩ không an phận kia giống như phòng sói, nhưng vẫn là có người chui vào chỗ trống, bởi vậy còn làm cho Giải Ngữ thành trong miệng phần đông công tử thanh lâu là người người không thể hình dung, mặc dù Nhàn vương điện hạ ‘thân mật’ có mấy người, cũng không thể thay đổi hình tượng hung ác của Giải Ngữ. Trời mới biết, Giải Ngữ thật sự có ý tốt nha!

Chủ tử nhà bọn họ là có thể tùy tiện trêu chọc người sao? Cũng chỉ có Vương Quân là hợp mắt chủ tử, cho nên mới sủng ái như vậy, phần sủng ái này chỉ làm cho một mình Vương Quân. Nếu như có người cho là mình tốt hơn Vương Quân, chính mình càng cần phải lấy được ưu ái của chủ tử, như vậy cũng chỉ có thể nói là tự tìm khổ ăn.

Nhìn về hai cái bóng dáng phía trước, Khởi Vân có chút ít lo lắng. Hiện tại chủ tử đã không hề tận lực bớt phóng túng, vậy sau này chỉ biết càng nhận người, nhất là chủ tử đối với Vương Quân không che dấu chút dịu dàng nào, đủ để cho tất cảm nam tử hâm mộ, muốn làm của riêng.

Như thế xem ra, tương lai chủ tử chỉ sợ sẽ bị bầy sói bao phủ nguy hiểm, cái nhiệm vụ đại chiến với bầy sói này, chẳng lẽ muốn giao đến trên tay hắn sao? Mặc dù hắn rất nguyện ý giúp Vương Quân bảo vệ trận địa, nhưng là ngẫm lại tình huống kia. Khởi Vân còn phải rùng mình một cái, trước kia hắn không nên cười Giải Ngữ. Hắn hiện tại tỉnh lại và khắc sâu lời nói đó, có phải báo ứng sẽ không tới hay không?

***
Thời gian đã qua hơn nửa tháng, giày vò đến một đám người đi theo sau chật vật không thể chịu nổi. Cuối cùng kết thúc hành trình đi núi đào, tiến vào một cái trấn nhỏ.

Hoàng Vũ Mặc nhịn không được cảm thán: “Rốt cuộc có thể quay trở về sinh sống như người bình thường.” Bất quá Ninh vương điện hạ mặc dù vương gia được cao quý vây quanh, thật cũng không phải là một chút khổ người đều không ăn được, nàng chỉ là đau lòng cho đệ đệ nhà mình, còn có tiểu biểu đệ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.