Thê Chủ Tà Mị

Chương 65: Vân Thiển nhanh trí



Vân Dật vội vàng an ủi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trước tiên nói cho Đại ca."

Đầu Vân Thiển đầy mồ hôi, cũng không biết là vừa nãy chạy quá nhanh, hay là bị dọa ra mồ hôi lạnh. Lúc này hắn coi Vân Dật trở thành nhánh cỏ cứu mạng, Vân Dật vừa hỏi, hắn tự nhiên đàng hoàng trả lời: "Nữ hoàng bệ hạ muốn chặt tay của cung thị."

Nghe vậy, Vân Dật nhíu lông mày khẽ buông ra, vỗ vỗ cánh tay của hắn an ủi: "Không có chuyện gì, Nữ hoàng bệ hạ chỉ là xử phạt một tên nô tài thôi, nàng sẽ không làm ngươi bị thương."

Ai ngờ Vân Thiển vừa nghe lời nói của y lại kích động, không ngừng lắc đầu, nắm lấy cánh tay của y không tự giác dùng sức. Vân Dật đau đến nhíu mày, hắn lại không có chút nào phát hiện, gương mặt trắng bệch, kiên trì nói: "Đệ có chết cũng không muốn vào cung."

Hắn hiện tại chỉ cảm thấy trước mắt có ánh đao lao thẳng tới không thể tránh, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ có một thanh đao lớn sắc bén chặt lên tay của hắn, sức mạnh trên tay không tự chủ lần nữa tăng thêm.

Trước đây Vân Thiển bị đuổi về, sau đó ôm Liễu Sâm khóc lớn một hồi, cũng không có gì khác thường, cho nên Vân Vũ Dương và Liễu Sâm đều không có coi trọng hắn vừa bị trói qua sẽ ảnh hưởng gì đến hắn, hoàn toàn không biết trong lòng hắn đã có bóng ma, chỉ là tạm thời bị hào quang của Nữ hoàng bệ hạ, thân phận Hoàng Quý quân tương lai đặt ở đáy lòng thôi.

Thế nhưng hiện tại Nữ hoàng bệ hạ mặc kệ có chết hay không lựa chọn cách dọa hắn, lại vừa vặn là muốn chặt tay, để hắn có cảm giác nguy cơ mãnh liệt, bóng ma trong lòng trong nháy mắt bùng phát, tự nhiên liền tan vỡ.

Thu Ngâm thấy mặt mũi Vân Dật tràn đầy đau xót, vội vã đưa tay đi kéo Vân Thiển: "Tam công tử, ngài trước tiên buông tay, ngài nắm đau công tử..."

Kỳ thật phần lớn người tiến cung đều không mang theo tiểu thị, dù sao hoàng cung không phải nơi tầm thường, một khi mang tiểu thị đến gây ra chuyện gì là sẽ liên lụy đến trên người chủ nhân; hơn nữa tiến cung không mang theo người hầu hạ cũng coi như là một loại tôn kính đối với bề trên. Bất quá nam quyến phủ Chiến thiên tướng quân là Vân Dật, một người có tư cách tới tham gia cung yến, cho nên hắn mang Thu Ngâm để chiếu cố lẫn nhau một chút, cũng là lúc trước đã nói được.

Vân Thiển bị Thu Ngâm lôi kéo, ngược lại thật sự buông tay, chỉ là hắn lại đột nhiên quỳ xuống về phía Vân Dật quỳ xuống, trong ánh mắt nhìn Vân Dật mang theo ánh sáng hy vọng: "Đại ca, huynh giúp đệ một chút, đệ không muốn gả cho Nữ hoàng."

Vân Dật bị ánh mắt của hắn thấy sững sờ, sau đó kinh ngạc nói: "Nhưng mà, đây không phải là đệ nói không gả liền có thể không gả, đó là Nữ hoàng bệ hạ... Hơn nữa, mẫu thân cũng sẽ không đồng ý..."

Hắn mơ hồ biết rõ mục đích Vân Vũ Dương để cho Vân Thiển tiến cung, cho nên cảm thấy khả năng Vân Thiển không gả thực sự quá thấp, hơn nữa hắn cũng thật sự không nghĩ ra, Vân Thiển làm sao bởi vì Nữ hoàng bệ hạ muốn chặt tay một cung thị, liền sợ đến chết cũng không chịu gả cho nàng.

Vân Thiển đưa tay bắt lấy vạt áo của hắn, vội vàng nói: "Có thể, chỉ cần Tô tướng quân chịu cưới đệ, đệ liền không cần phải gả nữa. Nữ hoàng bệ hạ coi trọng Tô tướng quân như vậy, chỉ cần nàng mở miệng, Nữ hoàng bệ hạ nói không chừng sẽ không buộc đệ gả nữa..."

Hắn đây cũng là cái khó ló cái khôn, hiện tại ở trong đầu của hắn nghĩ đến cách duy nhất có thể dùng để Nữ hoàng bệ hạ thay đổi chủ ý, lại có thể đồng ý giúp hắn chính là Tô Văn, dù sao hắn vẫn nghe nói Tô Văn đối với Vân Dật rất tốt, chỉ cần Vân Dật mở miệng, chắc hẳn Tô Văn sẽ đồng ý.

Dưới ánh mắt chờ mong của hắn, sắc mặt Vân Dật trở nên rất là khó coi.

Thu Ngâm đã tức đến đỏ mặt, chỉ cảm thấy Tam công tử thật sự là quá đáng, công tử vẫn thương hắn như vậy, hiện tại hắn rõ ràng đến cướp nữ nhân với công tử!

Vân Thiển vừa nhìn thấy sắc mặt của Vân Dật, biết rõ trong lòng hắn không muốn, lập tức cắn răng một cái, quay về phía hắn dập đầu “Đùng đùng”, vừa khóc vừa cầu xin nói: "Đại ca, huynh cứu... cứu đệ đi, nếu như đệ vào vào cung sẽ chết, huynh nhẫn tâm nhìn đệ chết ở trong cung sao?"

Vân Thiển hiện tại đã chui vào ngõ cụt, chỉ biết là bất kể như thế nào, nhất định không thể vào cung, vì để cho Vân Dật đáp ứng thỉnh cầu của hắn, hắn dập đầu đó là dập đầu hàng thật giá thật, chỉ chốc lát sau, cái trán liền rách da, chảy ra từng giọt máu.

Thu Ngâm nhìn sắc mặt tái nhợt của Vân Dật, bộ dáng sững sờ, không thể nhịn được nữa, đang muốn nói chuyện đã thấy Vân Dật đem Vân Thiển đỡ lên, chỉ là nhìn dáng vẻ của hắn lại thật giống như hồn vía lên mây.

Vân Dật nhìn vội vàng trên mặt Vân Thiển cùng hy vọng trong mắt, lòng tràn đầy đau khổ, trong lòng hắn kỳ thật vô cùng chống cự đề nghị của Vân Thiển, thế nhưng lời từ chối mới vừa muốn mở miệng lại đột nhiên nhớ tới lời nói của Vân Tư Vũ, trong lòng không khỏi có chút mờ mịt, chẳng lẽ hắn thật sự là người ích kỷ như vậy sao?

Đây là đệ đệ ruột hắn luôn luôn thương yêu, hiện tại quỳ trước mặt hắn cầu xin hắn, cầu hắn cứu y, hắn làm sao có thể thờ ơ không động lòng? Làm sao có thể tâm địa sắt đá, thấy chết mà không cứu? Chẳng lẽ hắn thương yêu y đều là giả sao?

Không, hắn là thật sự thương yêu Thiển nhi, bất kể như thế nào, hắn sẽ không để cho y có chuyện gì, sẽ không để cho y chịu khổ. Nếu Nữ hoàng bệ hạ làm cho y sợ hãi như vậy, nếu như thật sự để y tiến cung, y nhất định sẽ chịu nhiều đau khổ.

Vân Dật cắn răng, mở miệng nói: "Chuyện này chỉ có ta đồng ý cũng vô dụng, nhất định phải có thê chủ đồng ý mới được." Lời nói của hắn mang theo tiếng rung không dễ phát hiện.

Hắn không muốn Tô Văn có những nam nhân khác, chỉ là hai người kia trong phủ Tướng quân liền làm cho trong lòng hắn không dễ chịu. Nhưng bây giờ còn phải thêm một người, hơn nữa người này lại là cùng phụ cùng mẫu với hắn, đệ đệ ruột một lòng thương yêu. Hắn không biết về sau nên làm như thế nào ở chung với Vân Thiển. Lúc này hắn cũng không kịp suy nghĩ nhiều như thế, chỉ có thể tự nói với mình: ‘không thể ích kỷ, không thể không chú ý sống chết của Vân Thiển’, đè xuống đáy lòng không ngừng dâng lên chống cự, nói với Thu Ngâm: "Thê chủ đã bãi triều, ngươi đi tìm nàng, dẫn nàng đến trước tòa cung điện kia không người khi đi nhìn thấy."

"Công tử..." Mặt mũi Thu Ngâm tràn đầy sốt ruột, công tử làm sao có thể đáp ứng yêu cầu hoang đường như thế? Bây giờ còn muốn tìm Tướng quân đến, là muốn đích thân mở miệng cầu xin Tướng quân thu Tam công tử sao? Hắn hiện tại chỉ cảm thấy Tam công tử thật sự là quá mức tàn nhẫn, uổng phí công tử vẫn thương hắn như vậy.

Vân Dật mang theo một ánh mắt uy nghiêm quét qua hắn, trầm giọng nói: "Nhanh đi." Không chút nào cho hắn cơ hội khuyên bảo.

Thu Ngâm tức giận đến dậm chân, cuối cùng vẫn là nghe theo lời Vân Dật dặn dò đi tìm Tô Văn tới.

Mà Vân Dật còn lại là mang theo Vân Thiển đi tới tòa cung điện không có người nào lúc trước hắn nhìn thấy. Trong cung này cung điện rất nhiều, tự nhiên có thật nhiều cung điện không có chủ. Bất quá hoàn toàn không nhìn thấy một người nhưng là hiếm thấy, hôm nay tinh thần hắn liên tục không tập trung, tự nhiên cũng không có suy nghĩ nhiều như thế.

Tòa cung điện kia nhìn như tầm thường, cùng những cung điện khác không có quá to lớn, tựa hồ cũng chỉ là một tòa phần đông trong cung điện thôi, bất quá là tạm thời vô ích. Vân Dật lựa chọn nơi này, là bởi vì chuyện bọn họ thương nghị không có thể để cho người khác biết, cung điện này yên tĩnh dị thường là thích hợp nhất.

Mà hắn không biết chuyện, tòa cung điện này là của một nhân vật đặc biệt, bình thường ngoại trừ người quét dọn cũng không cho phép những người khác tới gần, chung quanh nhìn như không có thủ vệ, trên thực tế lại không hẳn vậy. Bởi vì đã từng có người hiếu kỳ muốn vào xem một chút, lại không biết món đồ gì đem ném ra, nghe nói là người, thế nhưng người bị ném ra nhưng ngay cả bóng dáng quỷ cũng không có nhìn thấy.

Hơn nữa còn có người nói từng nhìn thấy bên trong có rất nhiều bóng người không tiếng động lay động, cũng có người nói từng nhìn thấy bên trong có người mặc y phục màu đỏ đang bay phất phới. Bởi vì những thuyết pháp này, hơn nữa không cách nào tới gần nơi quỷ dị này, tất cả mọi người đều nói tòa cung điện này kỳ thực là chuyện ma quái, cho nên mới phải để qua một bên không cần.

Nhưng là một mực lại có người đúng giờ quét dọn, nhìn qua một chút cũng không giống như cung điện bị bỏ qua một bên, hơn nữa mỗi lần người đi vào quét dọn lại chẳng có chuyện gì, thực sự là một chuyện kỳ lạ.

Mặc Ngọc nhìn hai người đi về phía tòa cung điện kia, không khỏi có chút khó xử, để bọn họ tiến vào hay là không cho bọn họ tiến vào?

Hiện tại Vân Thiển đang nghĩ biện pháp không vào cung, vậy liền tính là dựa vào nơi Nữ hoàng bệ hạ và chủ nhân kỳ vọng phát triển chứ? Dù sao Vân Thiển đều không gả cho Nữ hoàng bệ hạ, vậy nhi tử của Vân gia là gả một người cho Tô Văn, hay là gả hai người, kỳ thực cũng không có khác nhau là bao. Hiện tại quấy rầy kế hoạch của bọn họ, thật giống như không tốt lắm.

Nhưng mà cung điện này là địa bàn của chủ nhân nha!

Tòa cung điện này là Nữ hoàng bệ hạ lưu lại cho Phong Lăng Hề, mặc dù nàng căn bản không ở được mấy lần. Lúc trước cũng là bởi vì tòa cung điện này, mới để cho Thái hậu cảm thấy Nữ hoàng bệ hạ là bị Phong Lăng Hề đầu độc. Nước Hoàng Vũ từ xưa tới nay, tiền lệ trước đây còn chưa bao giờ lưu lại một cái cung điện ở trong cung cho thần tử.

Bất quá Nữ hoàng bệ hạ cảm thấy nơi như vậy sẽ tiện một chút, tỷ như hiện tại, bọn người Bạch Khung ở trong cung bảo vệ nàng, đến phiên người nghỉ ngơi có thể trực tiếp ở tại bên trong toà cung điện này, sẽ không bị người phát hiện trong cung đột nhiên nhiều thêm một số người, gây nên sự chú ý của người khác, vạn nhất có chuyện gì còn có thể đúng lúc tiến vào cứu viện. Bất quá hôm nay bởi vì có cung yến, Phong Lăng Hề lo lắng có người nhân cơ hội ra tay, cho nên vốn thay phiên nghỉ liền hủy bỏ, tất cả mọi người đều ẩn ở trong bóng tối bảo vệ Nữ hoàng bệ hạ.

Mặc Ngọc yên lặng xoay quanh tại chỗ, mà ảnh vệ ngoài cung điện thấy hắn vẫn không có chỉ thị cũng là tương đối khó xử. Bọn họ là ngăn cản hay không ngăn cản đây?

Ngay lúc ảnh vệ đầu lĩnh không nhịn được muốn đi qua để hỏi rõ ràng, Mặc Ngọc rốt cục quyết định, dừng bước chân lại, quay về ảnh vệ làm một cái thế chớ ra tay, sau đó đem chuyện giám thị Vân Thiển giao cho ảnh vệ, chính mình lại đi về phía ngự hoa viên.

* * *

Lúc này ở ngự hoa viên, mặt mũi Nữ hoàng bệ hạ đang tràn đầy sững sờ nhìn hai sinh vật trên bàn.

Hai sinh vật này, vốn chính là bạc băng quấn trên cổ tay của Vân Tư Vũ, và tiểu hồ ly lén lút đi theo Vân Tư Vũ. Phong Lăng Hề sợ Thái hậu coi trọng con hồ ly này, cho nên liền không cho phép tiểu hồ ly quang minh chính đại xuất hiện.

Thân thể linh hồ nhỏ, thêm tốc độ nhanh, nó nếu là có ý ẩn nấp, mặc dù không phải ở đất tuyết, cũng rất khó có người phát hiện được.

Hai con tham ăn tinh quái này, đang xác định Nữ hoàng bệ hạ không phải người ngoài, sau khi không có được uy hiếp, liền bò lên trên bàn, bắt đầu ăn uống thỏa thích.

Vân Tư Vũ nghiêng đầu không nhìn tới hai kẻ tham ăn mất mặt này, vốn chỉ là tiểu hồ ly là độc, sau đó bạc băng cũng bị mang đến thích ăn viên thuốc độc, lại sau đó, tiểu hồ ly đang ăn trộm đùi gà, đột nhiên yêu thức ăn ngon của loài người, mà bạc băng thấy nó ăn được đồ ngon, tự nhiên cũng phải thử một chút, vì vậy, hai kẻ tham ăn liền ra đời như thế.

Bạc băng mở miệng nuốt vào điểm tâm còn lớn hơn đầu của nó, thỏa mãn ở trên bàn lăn một vòng. Sau đó không ngừng cố gắng, xuất phát về phía trái cây.

Mà tiểu hồ ly đang ôm ly trà, lè lưỡi liếm liếm, cảm thấy hương vị dường như cũng không tệ lắm, liền giơ hai móng vuốt nhỏ ôm ly trà, sùng sục sùng sục uống sạch sành sanh.

Sau đó nhìn về phía Nữ hoàng bệ hạ ngồi, duỗi ra một móng vuốt nhỏ, làm ra một động tác uống.

Nữ hoàng bệ hạ sững sờ hỏi: "Còn muốn uống trà?"

Nữ hoàng bệ hạ cho là mình giải thích khẳng định đúng vậy, ai biết tiểu hồ ly lại đem đầu lắc lắc giống như trống bỏi. Nữ hoàng bệ hạ chau mày, không uống trà còn có thể uống gì? Rượu?

Nghĩ ra, Nữ hoàng bệ hạ thăm dò hỏi: "Ngươi muốn uống rượu?"

Chỉ thấy trong nháy mắt hai mắt của tiểu hồ ly sáng lấp lánh, đầu thẳng điểm, sau đó hai móng vuốt tạo thành chữ thập, một bộ dáng kính nhờ kính nhờ. Nữ hoàng bệ hạ nhìn ra cười ha ha, làm cho người đi chuẩn bị rượu ngon cho nó.

Bạc băng ở một bên nhìn, khinh thường thè ra lưỡi, mỹ nhân kế đều dùng qua, thật mất mặt!

Cũng may Nữ hoàng bệ hạ không biết ý nghĩ trong đầu của con rắn kia, nếu không cần phải ói, đây rõ ràng chính là làm nũng đáng yêu, làm sao có thể là mỹ nhân kế đây? Ngươi gặp qua một con hồ ly dùng mỹ nhân kế với người sao? Nàng sở hữu tam cung lục viện, sẽ coi trọng một con hồ ly sao? Trừ phi hồ ly này thành tinh!

Giữa lúc tiểu hồ ly ôm rượu ngon, mặt mũi tràn đầy hạnh phúc, lúc này bạc băng từ một bên bay lên chuẩn bị cướp thì Mặc Ngọc trở về, đem chuyện Vân Thiển tìm tới Vân Dật, còn có dự định của Vân Thiển nói một chút. Đương nhiên, chuyện Vân Dật và Vân Thiển tiến vào cung điện tự nhiên cũng nói ra.

Sau đó chỉ thấy Phong Lăng Hề hững hờ bắt lấy bạc băng quấn một cái lên trên cổ tay của Vân Tư Vũ, nói với Nữ hoàng bệ hạ: "Ta đi xem trò vui, ngươi hay là đi xem nghĩa phụ một chút đi! Phỏng đoán bây giờ còn đang sinh hờn dỗi đây!"

Nói xong, trực tiếp mang theo Vân Tư Vũ rời đi, còn lại Nữ hoàng bệ hạ đau đầu nói: "Tại sao mỗi lần đều là ta xui xẻo?" Mỗi lần Phong Lăng Hề đem Thái hậu chọc giận, đều muốn nàng đi trấn an, hơn nữa bình thường đối tượng làm cho Thái hậu tức giận còn có thể bao gồm kẻ vô tội là nàng. Vì vậy nàng nhất định phải nghe Thái hậu mắng xong yêu nữ, lại mắng nàng, còn phải ở một bên được lòng cùng theo mắng, giúp đỡ Thái hậu mắng yêu nữ mới coi như xong, nàng còn phải chửi mình, thực sự là cực kỳ đau khổ.

Nữ hoàng bệ hạ một bộ dáng khóc không ra nước mắt, đi về phía Tân Nghi cung. Cung thị hầu hạ ở phía xa chờ đợi, để tránh khỏi quấy rầy Nữ hoàng bệ hạ và Nhàn vương nói chuyện. Lúc này thấy Nữ hoàng bệ hạ vừa đi, tự nhiên đều cúi đầu đi theo.

Vì vậy không có ai phát hiện, trên bàn còn có một con hồ ly không đủ tự giác, không có kịp thời đuổi theo chủ nhân, uống đến say khướt, bị người quên lãng ở tại chỗ đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.