Thê Chủ Tà Mị

Chương 66: Bại hoại còn có thể nhã nhặn?



Phong Lăng Hề và Vân Tư Vũ cộng thêm Mặc Ngọc thoải mái ngồi ở trên nóc nhà, rút một tấm ngói ra nhìn xuống phía dưới, bạc băng quấn ở trên cổ tay Vân Tư Vũ rầu rĩ không vui, nó vẫn còn chưa có uống được rượu ngon đấy, đều tiện nghi con hồ ly kia.

Ở dưới Vân Dật và Vân Thiển ngồi ở trước bàn đều không nói gì, Vân Dật dường như đang ngẩn người, ánh mắt Vân Thiển lại lóe lên.

Hai người mặc dù đều có tập võ, thế nhưng cũng không tính là tinh thông, chí ít ba người trên nóc nhà đều không cần đặc biệt cẩn thận.

Vân Tư Vũ vừa nhìn dáng vẻ của Vân Thiển, liền không khỏi bĩu môi nói: “Vừa nhìn liền không hề có ý đồ tốt.”

Phong Lăng Hề nhếch môi nói: “Xem ra bị Hoàng Vũ Hiên hù dọa không nhẹ, phỏng đoán là đang suy nghĩ muốn cho Tô Văn không đồng ý cũng phải đồng ý.”

Mặc Ngọc tặc lưỡi nói: “Không đồng ý cũng phải đồng ý? Chủ nhân, hắn không phải là muốn gạo nấu thành cơm chứ? Vậy cũng quá lớn mật, nơi này là hoàng cung, làm sao có thể xằng bậy như vậy?” Nếu là bị người bắt được vậy còn đạt được sao?

Bất quá Nữ hoàng bệ hạ bây giờ vẫn là rất nể trọng Tô Văn, cũng không muốn trở mặt với Vân Vũ Dương, hẳn là sẽ không bởi vậy muốn mạng của bọn họ, nhiều nhất là tiểu trừng đại giới, cuối cùng vẫn là sẽ tác thành cho bọn họ. Bất quá vị Vân Tam công tử này cũng không giống như là sẽ nghĩ đến người sâu như vậy, phỏng đoán là nghĩ đến quá mức đơn giản, cho nên mới lớn mật như thế.

Mặc Ngọc không khỏi thở dài nói: “Vân Dật chỉ sợ còn không biết ý nghĩ của hắn đây.” Vị Vân Đại công tử này cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì, rõ ràng một bộ dáng không tình nguyện, rồi lại một mực đáp ứng yêu cầu vô lý như vậy.

Hắn thật sự liền yêu thương Vân Thiển như vậy?

Nghe nói lúc trước Quận chúa ở phủ Trấn quốc tướng quân không được tốt, nhưng hắn vẫn chẳng quan tâm, chẳng lẽ cũng bởi vì không cùng một phụ thân sinh ra, liền lạnh lùng như vậy? Nói như thế nào cũng là một mẫu thân sinh ra mà!

Mắt nhìn người tựa ở trong ngực Phong Lăng Hề, rướn cổ lên đi xuống nhìn qua Vân Tư Vũ. Mặc Ngọc mím mím môi, mọi người ở phủ Trấn quốc tướng quân đều đối với Quận chúa không tốt, đều không phải là người tốt, không đáng đồng tình, nghĩ tới, Mặc Ngọc cũng không lại vì Vân Dật cảm thán, mà là tràn đầy phấn khởi xem chuyện vui. Trong lòng còn vì Vân Thiển hò hét cố lên, làm được lướt qua chuyện này càng tốt nha, tức chết một người tính một người!

Vân Tư Vũ vuốt cằm như có điều suy nghĩ, lấy tính cách của Vân Thiển, nếu là lúc trước hắn nhất định xem thường ai đi quyến rũ, giống như mỗi lần bắt nạt hắn nhưng sau đó lại bị hắn bắt nạt, giống như xem thường cáo trạng, thế nhưng hiện tại, nhìn dáng vẻ của hắn đúng là sắp sợ mất mật, muốn gạo nấu thành cơm dường như cũng không phải không thể.

Xem ra Vân Thiển cũng thật là sói liếc mắt một cái, Vân Dật mặc dù đối với hắn và Vân Khê không chút nào hỏi đến, thế nhưng đối với Vân Thiển cũng khá, không nghĩ tới quay đầu lại, lại bị Vân Thiển tính toán như thế, nghĩ không khỏi thở dài.

Phong Lăng Hề nắm tay của hắn, cằm đặt ở trên vai hắn, rũ mắt nhìn hai người phía dưới, mở miệng nói: “Chàng nếu như muốn ngăn cản...”

Phong Lăng Hề nói còn chưa hết, Vân Tư Vũ liền lắc lắc đầu: “Không cần, mặc dù là ta lớn lên ở phủ Tướng quân, thế nhưng đối với người ở phủ Tướng quân cũng không có tình cảm gì, hơn nữa ta đã cùng phủ Tướng quân đã cắt đứt quan hệ, ta cũng không nợ phủ Tướng quân cái gì.” Thậm chí còn thiệt thòi rất nhiều, mỗi khi hắn nhớ tới miếng kim bài nhỏ kia, hắn còn không nhịn được đau lòng, trên người hắn căn bản cũng không có xài bao nhiêu tiền của Vân Vũ Dương.

Trong lúc đó hắn chưa từng có đi ra tham gia qua hoạt động với những công tử thế gia kia, tự nhiên không cần giống như bọn Vân Dật, bị nhiều quần áo đồ trang sức vây quanh như vậy, mỗi khi có kiểu dáng mới ra liền muốn chi tiêu một số lớn, ngoại trừ món tiền chi tiêu lớn như vậy, hắn còn có thể sử dụng bao nhiêu tiền? Hơn nữa hắn bình thường lén lút ra cửa, chi tiền đều là sư phụ cho, tính đi tính lại, đều là Vân Vũ Dương kiếm lời.

Phong Lăng Hề hôn một cái trên gò má của hắn, dịu dàng nói: “Vậy thì xem cuộc vui đi.”

Vân Tư Vũ giải thích lần này vốn là vì làm cho Phong Lăng Hề yên tâm, cho nên Phong Lăng Hề cũng biểu hiện rất bình tĩnh. Ngược lại là Mặc Ngọc có chút tức giận, nghe khẩu khí lạnh lùng của Vân Tư Vũ, hắn cũng không nhịn được đau lòng. Quận chúa là từ nhỏ lớn lên ở phủ Tướng quân, đứa trẻ nhỏ đều khát vọng được yêu, thường là người ở phủ Tướng quân đều đối với hắn có một chút thiện ý, hắn cũng chắc chắn sẽ không đối với phủ Tướng quân lạnh lùng như vậy.

Trong lúc này, Vân Thiển phía dưới rốt cuộc mở miệng: “Đại ca, hầu bao của đệ thật giống như rớt ở Ngự hoa viên.”

Nghe vậy, Vân Dật không khỏi nhíu nhíu mày: “Làm sao không cẩn thận như vậy?”

Vân Thiển ấp úng nói: “Đệ không phải là bị hù dọa sao? Đại ca, huynh giúp đệ đi ra tìm một chút có được hay không? Trong túi còn có viên mã não mẫu thân tặng đệ lúc sinh ra giờ thìn, không thể vứt, đệ... đệ sợ Nữ hoàng bệ hạ còn ở Ngự hoa viên...”

Nhắc tới Nữ hoàng bệ hạ, Vân Thiển run lập cập, giống như là thật sự sợ sệt.

Vân Dật do dự một chút, dặn dò nói: “Vậy đệ ở chỗ này chờ, đừng đi loạn.”

Vân Thiển gật gật đầu, nhìn Vân Dật đi ra ngoài, mới thấp giọng lẩm bẩm nói: “Đại ca, xin lỗi...”

Hắn nhất định phải để Tô Văn đồng ý giúp hắn, nếu không trong chốc lát trên cung yến, hắn tất nhiên trốn không thoát, hắn đã không thể suy nghĩ ra biện pháp khác, nghĩ đến gương mặt dữ tợn kia của Nữ hoàng bệ hạ, Vân Thiển cắn cắn môi, sắc mặt tái nhợt thêm một phần, hắn có chết cũng không muốn tiến cung.

Nhìn thấy Vân Thiển bắt đầu cởi quần áo, Vân Tư Vũ lập tức đưa tay che mắt của Phong Lăng Hề, trong miệng nói lẩm bẩm: “Phi lễ chớ nhìn... Sẽ bị đau mắt hột...”

Chính mình nhưng lại trợn to hai mắt nhìn Vân Thiển cởi gần như hết quần áo, sau đó đem bộ vốn là tầng lụa mỏng ở bên ngoài khoác lên người, một chút nhìn lại thật là như ẩn như hiện, muốn cự tuyệt còn hoan nghênh.

Khóe môi Phong Lăng Hề giương lên, tùy ý hắn che hai mắt, cằm cọ nhẹ ở trên vai hắn, mang theo một tia khiêu khích.

Mặc Ngọc nuốt nước miếng một cái, do dự hỏi: “Hắn thật sự là công tử phủ Tướng quân, không phải công tử thanh lâu nhà ai đi ra sao?” Câu dẫn đem người đùa giỡn này có phải là cũng quá thông thạo không?

Vân Tư Vũ cũng không phải giật mình, cá tính Vân Thiển như vậy, khẳng định không nhịn được trong lòng hiếu kỳ, lén lút đi vào thanh lâu.

Hắn lúc trước cũng rất tò mò với thanh lâu, nếu không phải sư phụ không cho hắn đi, hắn cũng sớm đi vào thanh lâu tiếp thu kiến thức.

Lúc này, Thu Ngâm đã mang theo Tô Văn từ đằng xa đi tới, trên mặt Thu Ngâm mang theo vẻ lo lắng, nhiều lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là không nói gì. Nếu như hắn nói, công tử nhất định sẽ tức giận, vẫn là xem tình huống một lúc, tiếp tục khuyên công tử vậy!

Tô Văn vừa nhìn tòa cung điện này liền không nhịn được nhíu nhíu mày, hiển nhiên cũng là nghe qua một ít truyền thuyết. Bất quá nàng ngược lại là không tin lời giải thích gì về chuyện ma quái, chẳng qua là cảm thấy tòa cung điện này khẳng định có bí mật gì, cho nên có cao thủ thủ vệ.

“Dật nhi ở bên trong?”

Thu Ngâm gật gật đầu, Tô Văn lại như có điều suy nghĩ, ánh mắt đảo qua bốn phía, cũng không có phát hiện chỗ tối có người. Ba người Phong Lăng Hề ở phía sau nóc nhà của cung điện, ở chính giữa nóc nhà vốn là tương đối cao, thân thể ba người trùn xuống, liền tránh thoát tầm mắt của Tô Văn.

Tô Văn không phát hiện có người, trong lòng ngược lại căng thẳng. Hắn không cho là vẫn không người có thể vào cung điện, đột nhiên liền không có ai thủ vệ. Nàng không có phát hiện có người, chỉ có thể nói rõ, thủ vệ ở đây đều là cao thủ, hơn nữa giỏi về ẩn giấu.

Chỉ là bọn họ tại sao lại thả cho Vân Dật và Vân Thiển đi vào?

Trong lòng Tô Văn có chút bất an, mở miệng nói: “Ngươi ở chỗ này chờ, nếu như ta và Chính quân sau nửa canh giờ sau còn chưa đi ra, liền đi thỉnh Nữ hoàng bệ hạ.”

Mặc kệ tòa cung điện này quỷ dị như thế nào, đối với Nữ hoàng bệ hạ đứng đầu hoàng cung mà nói, cũng không có uy hiếp, chỉ cần Nữ hoàng bệ hạ không thay đổi đi diệt trừ tâm tư của nàng, nàng liền không cần phải lo lắng có tiến vào không ra.

Thấy sắc mặt Tô Văn nghiêm túc, Thu Ngâm liền vội vàng gật đầu, cũng không dám còn muốn theo vào đi khuyên bảo Vân Dật, chẳng qua là nhịn không được đánh giá chung quanh, chẳng lẽ nơi này có nguy hiểm?

Không chờ hắn nghĩ cẩn thận, Tô Văn đã đi vào cung điện, nghe thấy tiếng bước chân, Vân Thiển khẩn trương nhéo nhéo tay, có chút muốn chưa ra trận liền lùi bước, thế nhưng gương mặt khủng bố kia của Nữ hoàng bệ hạ sáng ngời ở trong đầu hắn, làm cho hắn không chút nào dám lùi về sau, bất quá hắn vẫn là rất hồi hộp.

Liếc nhìn giường lớn trước mặt, Vân Thiển trực tiếp bò lên, tung mở chăn ra đắp lên chính mình. Bất quá lại chỉ đắp đến thắt lưng, mặt nằm hướng vào bên trong, từ cửa đi vào có thể nhìn thấy cảnh tốt đẹp chính là đường cong phần lưng.

Trước đây tránh né tầm mắt của Tô Văn, Vân Tư Vũ đã bất tri bất giác buông tay che hai mắt của Phong Lăng Hề. Lúc này cũng đã quên tiếp tục che, nhìn động tác của Vân Thiển, hắn không nhịn được nhíu mày.

Phong Lăng Hề nhìn vẻ mặt của hắn không vui, tiến đến bên tai hắn thấp giọng nói: “Đây không phải là giường của ta.”

Vân Tư Vũ buông lỏng lông mày, nghiêm trang gật đầu: “Ta nhìn cũng không giống.”

Mặc Ngọc che miệng cười khẽ, Quận chúa rõ ràng mặt mũi tràn đầy khó chịu, lừa qua ai vậy?

Vân Dật và Vân Thiển cũng không có đi vào chủ điện, nơi này tự nhiên không phải là gian phòng của Phong Lăng Hề, cho nên Tô Văn đi trực tiếp về nơi này, là bởi vì Vân Thiển quá khẩn trương, hô hấp quá nặng.

Thấy Tô Văn liền muốn bước vào cửa phòng, Vân Thiển ở trên giường căng thẳng đến thân thể cứng ngắc. Mặc Ngọc nhỏ giọng nói: “Như vậy không được, Tô Văn không phải là người không có tự chủ. Hiện tại còn ở trong hoàng cung, hơn nữa thân phận của Vân Thiển, Tô Văn không thể nào chạm vào hắn.”

Tri Phong lâu là một nguồn gốc những tin tức lớn của Phong Lăng Hề, Mặc Ngọc đang ở Tri Phong lâu, vì điểm này nên sức phán đoán vẫn phải có, mà hắn lúc này nói ra rõ ràng là đang đặt mưu đồ.

Quả nhiên, chỉ thấy trên gương mặt thanh tú của hắn lộ ra một nụ cười, mang theo gian trá hỏi: “Chủ nhân, chúng ta có nên thêm chút lửa hay không?”

Tri Phong lâu mặc dù không giống người thường, nhưng rốt cuộc vẫn là thanh lâu. Mặc dù Mặc Ngọc trà trộn vào thanh lâu chỉ là thay Phong Lăng Hề làm việc, cho nên xuân dược trên người hắn là không thiếu.

Vân Tư Vũ do dự hỏi: “Đây đối với Vân Dật mà nói, có phải là quá tàn nhẫn hay không?” Vân Dật không bao lâu nữa sẽ trở về, đến lúc đó trông thấy...

Mặc dù hỏi như vậy, thế nhưng trong mắt hắn rõ ràng không có một chút thương hại, khóe miệng còn mang theo một nụ cười, ở trong lòng hắn, Vân Dật có lẽ còn không bằng Mặc Ngọc vừa mới quen này. Hắn rõ ràng cảm giác được Mặc Ngọc đối với hắn duy trì bảo hộ, cho dù là bởi vì quan hệ với Phong Lăng Hề, nhưng đó cũng là không lẫn lộn thiện ý, cùng Vân Dật kia vì để cho trong lòng mình khá hơn một chút thiện ý có thể không giống nhau.

Phong Lăng Hề nhếch môi cười nói: “Cho dù không có Vân Thiển, hôm nay Tô Văn cũng sẽ ôm được mỹ nhân về. Nữ hoàng bệ hạ luôn luôn sẽ không bạc đãi thần tử, nàng muốn chọn mỹ nhân vào cung, tự nhiên cũng sẽ có không ít hậu viện đại thần sẽ thêm người. Tô Văn cứu giá có công, Nữ hoàng bệ hạ làm sao sẽ quên nàng? Nói không chừng còn có thể ban thưởng cho nàng thêm nhiều thứ. Hiện tại làm cho nàng thua ở trong tay Vân Thiển, Nữ hoàng bệ hạ đương nhiên sẽ không lại mặt khác ban thưởng người, đây đối với Vân Dật cũng không phải chuyện xấu gì.”

Nạp thị và cưới phu là không giống nhau, không có chính thức như vậy. Dựa vào thân phận của Tô Văn bây giờ, cùng lúc nạp mấy người con thứ của quan gia sẽ không để cho người cảm thấy thất lễ, ngược lại sẽ vì leo lên Chiến thiên tướng quân mà đắc chí, địa vị con thứ có thể đi thật xa xa cũng đuổi không kịp con trai trưởng.

Nói đến nếu như không phải lúc trước danh tiếng của Nhàn vương điện hạ không tốt lắm, Vân Tư Vũ cũng không thể thuận lợi gả cho nàng như vậy. Cũng chính là bởi vì Vân Tư Vũ chỉ là con thứ, cho nên hiện tại mới nhiều nhân tài đánh chủ ý lên Phong Lăng Hề như vậy. Bởi vì thân phận cao hơn Vân Tư Vũ, có lẽ có thể trở thành bình phu, hơn thế nữa, có thể đạp Vân Tư Vũ một chân sau đó lên làm chính thất.

Phong Lăng Hề mặc dù nói đây đối với Vân Dật không phải chuyện xấu gì, cũng quả thật có thể để cho Vân Dật bớt đi mấy đối thủ tranh thủ tình cảm. Thế nhưng tận mắt nhìn thấy thê chủ của mình cùng đệ đệ lăn lộn trên giường, vậy còn so với thê chủ nhiều thêm mấy người kích thích hơn nhiều.

Trong mắt tròn trịa của Vân Tư Vũ đều là vui vẻ: “Nếu đã như vậy, vậy chúng ta hay là thuận tiện thay Nữ hoàng bệ hạ giải quyết phiền phức này một chút đi!”

Hắn vừa dứt lời, Mặc Ngọc đã rắc xuống phía dưới một chút bột phấn màu trắng, bột phấn vừa rơi xuống, liền khuếch tán ở không trung, làm cho người ta khó có thể phát hiện.

Tô Văn vào cửa, nhìn thấy người nằm trên giường, rõ ràng nhíu nhíu mày, thế nhưng sau một khắc, ánh mắt của nàng lại bắt đầu mê ly, từng bước từng bước đi về phía giường.

Vân Thiển đã cứng ngắc giống như tảng đá, trong lúc đó có một cánh tay để lên trên vai hắn, hắn nhịn không được run rẩy một chút. Sau đó bị cánh tay kia lật người lại, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của Vân Thiển né tránh, mở miệng muốn nói điều gì lại đột nhiên miệng bị ngăn chặn.

Vân Thiển mờ mịt nhìn gương mặt phía trước, hắn vốn cho là phải tốn nhiều sức lực, không nghĩ tới rõ ràng thuận lợi như vậy, còn chưa kịp nghĩ quá nhiều, thân thể đã dần dần nóng lên. Hắn mặc dù trốn ở trên giường, thế nhưng ít nhiều gì vẫn là hít thuốc bột vào.

Một tiếng hét thảm vang lên, Vân Tư Vũ run cầm cập một hồi, nhìn bạo hành phía dưới, thẳng lắc đầu: “Tô Văn quá không hiểu được thương hương tiếc ngọc, thô lỗ như thế, cũng may Vân Thiển cũng trúng xuân dược. Nếu không có thể phải nếm mùi đau khổ, Mặc Ngọc, ngươi bỏ xuống thuốc gì lợi hại như vậy? Lại có thể làm cho người ta trở nên cầm thú như thế.” Mặc dù là trúng xuân dược, Vân Thiển vẫn thỉnh thoảng đau đớn kêu thành tiếng, cau chặt lông mày, sắc mặt cũng có chút tái nhợt, có thể thấy được không dễ chịu.

Mặc Ngọc há to miệng, hiển nhiên cũng rất giật mình, không hiểu nói: “Ta không nhớ rõ thuốc của ta có thể lợi hại như thế!” Nhiều nhất làm cho người ta vội vàng một chút, tâm tư hỗn loạn một chút, thế nhưng cũng không đến nỗi thô lỗ như thế à!

Nghe âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt kia, hắn hoài nghi cái giường kia chịu đựng được hay không?

Phong Lăng Hề sâu kín nói một câu: “Tô Văn là quân nhân.”

Vân Tư Vũ phản ứng lại, tặc lưỡi nói: “Bại hoại còn có thể nhã nhặn, thật là đáng sợ!” Nói xong chui thẳng vào trong ngực của Phong Lăng Hề, tìm kiếm an ủi.

Rõ ràng Tô Văn bình thường nhìn qua chỉ là nghiêm túc một chút, không nghĩ tới về phương diện này rõ ràng lại thô bạo như thế, tùy tiện sờ hai cái hôn hai cái, liền đi thẳng vào vấn đề, cũng không hề chú ý đến cảm nhận của đối phương, chỉ lo thoải mái của chính mình.

Phong Lăng Hề nhân cơ hội dạy dỗ nói: “Vẫn là thê chủ nhà ngươi dịu dàng phải không? Nói cho ngươi biết, về phương diện này không có nhiều người có thiên phú hơn đâu.”

Nói xong thuận thế đem đầu Vân Tư Vũ ấn vào trong ngực, trong lòng rốt cục thoải mái. Nếu không phải là bọn họ ở góc độ này chỉ có thể nhìn thấy nửa người trên. Tô Văn lại quá háo sắc, quần áo còn mặc trên người, nàng sớm liền không nhịn được.

Kỳ thật không phải là Tô Văn thật sự thô bạo như vậy, chỉ là nàng mặc dù trúng xuân dược, rồi lại có một tia sáng tỏ, bản thân biết không nên, rồi lại không khống chế được chính mình, cho nên mới phải táo bạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.