Thê Chủ Tà Mị

Chương 75: Chấn động giết trong nháy mắt



Editor: demcodon

Vân Tư Vũ rất không cao hứng, những thích khách này lại dám ám sát Hề, quả thật quá không đem hắn để vào mắt!

Ngay lúc Nhàn vương quân đại nhân chuẩn bị tức giận, trong hỗn loạn, một cái tay duỗi về phía hắn, trực tiếp chụp vào cổ tay của hắn: "Đi theo ta!"

Vân Tư Vũ theo bản năng né tránh, sau đó mới phát hiện, Hoàng Ngọc Quỳnh không biết từ lúc nào đã đến trước mặt hắn. Khởi Vân phản ứng lại, vội vàng lướt người đi che ở trước mặt Vân Tư Vũ, nhưng là một mực vừa vặn có thích khách bị ám vệ đả thương, lùi đến nơi này, thích khách kia không chút nghĩ ngợi liền muốn chụp tới Vân Tư Vũ. Khởi Vân không thể làm gì khác hơn là quay người lại, trước tiên đối đầu với thích khách hung ác.

Nhân cơ hội này, Hoàng Ngọc Quỳnh vươn tay ra lần nữa: "Đi theo ta, đừng làm cho ta lại nói lần thứ hai!"

Sắc mặt Vân Tư Vũ trầm xuống, vốn là tâm tình khó chịu trở nên càng thêm gay go: "Bệnh thần kinh, lại làm phiền ta đừng trách ta không khách khí!"

Dường như là cảm ứng được tâm tình của chủ nhân, bạc băng cũng không lại ngủ gà ngủ gật, chuẩn bị bất cứ lúc nào công kích.

Hoàng Ngọc Quỳnh hiển nhiên tâm tình cũng không tốt, thấy Vân Tư Vũ bài xích nàng như thế, làm cho nàng tức hận Phong Lăng Hề trong nháy mắt bay lên tới cực điểm.

Vân Tư Vũ thấy sắc mặt của nàng không tốt, không khỏi âm thầm đề phòng, thế nhưng không hề nghĩ rằng Hoàng Ngọc Quỳnh lại động tay, nhưng không có động tay với hắn, mà là đột nhiên giương một cánh tay lên, ám tiễn bay ra, mục tiêu là Phong Lăng Hề!

Vân Tư Vũ trong nháy mắt giận dữ: "Hề, cẩn thận!" Cùng lúc gọi to lên liền vung ra một chưởng, trong mắt tất cả đều là sát ý âm lãnh.

Hoàng Ngọc Quỳnh đối đầu với ánh mắt của hắn, đáy lòng trong nháy mắt bay lên một luồng cảm giác mát mẻ, lập tức không khỏi ngẩn ra, hơn nữa nàng không ngờ rằng nội lực của Vân Tư Vũ thâm hậu như vậy còn ra tay tàn nhẫn. Cho nên, mặc dù nàng theo bản năng né tránh, lại không thể hoàn toàn né tránh, bị Vân Tư Vũ một chưởng vỗ vào đầu vai, trong nháy mắt liền phun ra máu.

Võ vương thế nữ chưa bao giờ nếm qua thiệt thòi lớn như vậy, sắc mặt càng thêm âm trầm thêm. Mặc dù nàng đối với Vân Tư Vũ lại có thêm thiện cảm, cũng sẽ không cho phép một nam nhân cưỡi lên trên đầu mình.

Nhưng là, Vân Tư Vũ căn bản không cho nàng thời gian phản ứng, lại là quét tới một cước, tiếng xé gió kia người nghe được liền sợ hãi một hồi, có thể thấy được Vân Tư Vũ là thật sự tức giận.

Hắn biết rõ hiện tại muốn đi giúp Phong Lăng Hề khẳng định không kịp, hơn nữa dựa vào võ công của Phong Lăng Hề, thêm vào lời nhắc nhở của hắn, tuyệt đối có thể tránh thoát. Cho nên hắn hiện tại phải cố gắng dạy dỗ tên trộm khốn kiếp dám bắn tên sau lưng này một hồi, làm cho nàng biết hoa nhỏ tại sao lại hồng như thế!

Hoàng Ngọc Quỳnh vội vàng giơ cánh tay lên ngăn cản, miễn cưỡng ngăn cản một cước hung ác kia, lại bị chấn động đến mức liên tiếp lui về phía sau, liên lụy đến nội thương, lại phun ra một ngụm máu.

Hoa nhỏ này thì ra chính là trở nên hồng như thế này à!

Vân Dật vừa vặn trong lúc hỗn loạn nhìn thấy hai người đánh nhau, không khỏi khiếp sợ nhìn Vân Tư Vũ. Hắn xưa nay không biết rõ Vân Tư Vũ lại có võ công tốt như vậy, hắn vẫn cho là Vân Tư Vũ chưa từng học qua võ, coi như là sẽ chút công phu, đó cũng là đánh nhau bình thường với bên ngoài. Dù sao Vân Tư Vũ cho tới bây giờ cũng không phải là người ngoan ngoãn, bằng không Vân Vũ Dương cũng sẽ không thích hắn như vậy.

Thế nhưng hiện tại người này dám động tay với Võ vương thế nữ, còn đánh cho Võ vương thế nữ hộc máu người này thật sự là Vân Tư Vũ sao? Tất cả mọi người biết Vân Dật công tử hắn văn võ song toàn, thế nhưng bây giờ nhìn lại, chút công thu này của hắn ở trong mắt Vân Tư Vũ chỉ sợ ngay cả mèo quào cũng không tính!

Hoàng Ngọc Quỳnh bắn lén tên, Phong Lăng Hề tự nhiên tránh thoát, còn bởi vậy phát hiện Hoàng Ngọc Quỳnh và Vân Tư Vũ đánh nhau.

Lại muốn thừa dịp loạn bắt cóc tiểu mèo hoang nhà cô?

Vì vậy, Nhàn vương điện hạ thật sự nổi giận, sau đó liền thấy thích vây quanh cô đột nhiên bị một luồng khí ném đi, "Ầm ầm ầm" đập trên mặt đất, cũng không nhúc nhích, tất cả đều không còn hô hấp.

Người trong đại điện đều may mắn nhìn thấy một màn chấn động lòng người này. Sau đó bên tai liền chỉ còn lại tiếng tim mình đập, trái tim khó chịu dường như muốn từ cổ họng nhảy ra ngoài, toàn thân cứng ngắc căn bản không thể nhúc nhích, quá... thật đáng sợ!

Phong Lăng Hề thậm chí ngay cả ngón tay cũng không có nhúc nhích một chút, vây quanh cô hơn mười vị sát thủ, liền ngã xuống đất không dậy nổi, chỉ còn lại thi thể đầy đất, còn có thể thẳng tắp đứng ở trong đống thi thể. Vũ Văn Thừa tướng và Ninh vương điện hạ vốn định hỗ trợ, hiện tại cũng đã cứng ngắc hoá đá. 

Đương nhiên còn có một con núp ở bên cạnh một bộ thi thể, vốn là tiểu hồ ly chuẩn bị hỗ trợ, hoàn toàn bị người làm ngơ không đếm xỉa.

Một màn này làm cho tất cả mọi người đều kinh ngạc sợ hãi quá độ, ngay cả Nữ hoàng bệ hạ cũng không nhịn được giật giật mí mắt. Nàng mặc dù biết Phong Lăng Hề lợi hại, thế nhưng là chưa bao giờ biết rõ nàng ta một khi nổi giận sẽ khủng bố như vậy.

Một màn này làm cho người hoàn toàn hiểu rõ tám chữ: Nhàn vương giận dữ, phơi thây ngàn dặm.

Thật sự không có chút nào khoa trương, bọn họ tin tưởng Nhàn vương điện hạ tuyệt đối làm được.

Người sau lưng có lẽ là biết rõ bên cạnh Nữ hoàng bệ hạ khẳng định có rất nhiều người bảo vệ, cho nên ám sát Nữ hoàng bệ hạ chọn dùng chính là phương pháp mưu lợi, mà phần lớn lực lượng đều dùng để ám sát Phong Lăng Hề. Nhưng không nghĩ đến tổn thất thảm bại nặng nề như vậy, ngay cả một sợi tóc của Phong Lăng Hề cũng không thương tổn được. Những cao thủ này nhưng trong nháy mắt liền toàn bộ chơi xong, hơn nữa không thấy một giọt máu.

Đây mới thật sự là giết người không thấy máu nha!

Hoàng Ngọc Quỳnh nhìn thấy một màn này, con ngươi không khỏi co rút nhanh một hồi. Mặc dù nàng vẫn cảm thấy Phong Lăng Hề mới là người khó đối phó nhất, thế nhưng là không nghĩ nàng ta lại kinh khủng như thế, làm cho người sợ hãi như vậy.

Rốt cuộc Nhàn vương điện hạ di chuyển, nhấc chân về phía đã quên tiếp tục công kích, đi đến chỗ Vân Tư Vũ mở mắt to vụt sáng ngập nước long lanh nhìn cô.

Nàng vừa động, mọi người mới rốt cuộc phục hồi lại tinh thần, lúc này mới phát hiện mình rõ ràng đã quên hô hấp, chẳng trách tim đau nhức đến mức như vậy.

Chỉ là hiện tại là thật không có người dám đắc tội Nhàn vương điện hạ, bọn họ không chút nghi ngờ nào. Nhàn vương điện hạ muốn mạng bọn họ, đó là thật sự liên thủ cũng không cần vung một chút.

Phong Lăng Hề một bước tới gần, Vân Tư Vũ liền kích động nhào vào trong lòng nàng, mặt mũi tràn đầy sùng bái, mắt to tròn trịa đều thành mắt lấp lánh: "Hề... nàng thật là lợi hại!"

Mọi người cùng nhau giật giật khóe miệng, lại nói, Nhàn vương quân đại nhân, chẳng lẽ nào ngài không cảm thấy Nhàn vương điện hạ rất khủng bố sao? Ngài đây là phản ứng của người bình thường nên có sao?

Phong Lăng Hề đưa tay ôm hắn, khóe miệng khẽ giơ lên, đưa tay nhéo nhéo mặt của hắn.

Nụ cười sủng ái, động tác thân mật kia, trong nháy mắt liền làm cho sát nhân cuồng ma biến thành dịu dàng như nước thật là yêu nghiệt. Thế nhưng một màn giết vô số cao thủ trong chớp mắt kia, tin tưởng không ai có thể quên.

Khóe mắt liếc về Hoàng Ngọc Quỳnh yên lặng chạy đi, Phong Lăng Hề cũng không có ngăn cản. Hoàng Ngọc Quỳnh nếu là chết ở đây, đến lúc đó Võ vương sẽ không chịu để yên, lúc như thế này vẫn là đừng tìm việc làm cho Hoàng Vũ Hiên.

Dù sao tiểu mèo hoang nhà cô cũng làm cho nàng phun ra vài ngụm máu, hơn nữa nhìn sắc mặt nàng chuyển từ trắng đến xanh kia, rõ ràng là trúng độc rồi!

Thích khách đã giải quyết đến gần như xong, trận ám sát này xem như là có kinh ngạc nhưng không nguy hiểm, đương nhiên Nhàn vương điện hạ là tuyệt đối không có kinh ngạc.

Phong Lăng Hề trực tiếp đem cục diện rối rắm còn lại giao cho Nữ hoàng bệ hạ giải quyết, liền ôm tiểu mèo hoang nhà mình kích động quá độ rời đi. Khởi Vân đã giải quyết thích khách bị thương kia, theo sát phía sau.

Vân Tư Vũ ôm cánh tay của nàng, theo sát bước chân của nàng, căn bản không quan tâm nàng muốn đi nơi nào, một đôi mắt tròn trịa đều cười thành híp híp mắt: "Hề, nàng so với Dạ Tinh còn lợi hại hơn nhiều." Dù sao Dạ Tinh chỉ giết một người, Hề nhà hắn lại là giết một đám.

Phong Lăng Hề ngoắc ngoắc môi, mang theo vài phần hấp dẫn đến gần hắn, thấp giọng nói: "Vậy chàng có muốn biểu đạt thật tốt một chút tình cảm sùng bái của chàng hay không?"

Vân Tư Vũ trừng mắt nhìn, nhìn đôi môi đỏ mọng mê người gần trong gang tấc, đầu liền cúi về phía trước, sau đó "Bẹp" một tiếng, gặm một cái.... ở trên mặt nàng.

Phong Lăng Hề nhìn thấy mặt mũi tràn đầy thực hiện tốt kia, cười đến như con mèo hoang đầu trộm đuôi cướp, nhíu mày, lá gan không nhỏ, lại dám đùa giỡn cô.

Không đợi Vân Tư Vũ tiếp tục đắc ý, Phong Lăng Hề trực tiếp đem hắn vơ vét vào trong ngực, cúi đầu liền hôn lên môi hắn.

Vân Tư Vũ lầm bầm một tiếng, cầm lấy vạt áo của nàng, tùy ý để nàng hôn, tầm mắt lại nghiêng nhìn bên trái, nghiêng nhìn bên phải, phát hiện không ai, lúc này mới phối hợp nhắm mắt lại.

Khởi Vân từ lâu tự giác lui về phía sau năm mươi bước, lợi dụng núi giả ngăn cản bóng người của mình, không nói gì nhìn trời.

Không biết có phải là bị Võ vương thế nữ kích thích không, Phong Lăng Hề hôn có thêm một phần vội vàng, mang theo báo đạo không cho phép chống cự. Trên mặt Vân Tư Vũ mang theo đỏ ửng, tay cầm lấy vạt áo của nàng đã dời về sau lưng nàng, hai tay ôm nàng, chìm đắm vào môi lưỡi truy đuổi trong trò chơi.

Hôn hôn, vốn là coi như hôn thuần khiết có chút thay đổi mùi vị, mắt thấy Vân Tư Vũ sắp thở không nổi. Phong Lăng Hề rốt cuộc hơi thả hắn ra, mổ hai cái lên khóe môi của hắn. Sau đó liền xuống dưới cằm, hôn đến cần cổ.

Vân Tư Vũ hơi ngửa đầu, bởi vì thiếu dưỡng khí mà thở dốc kịch liệt, hai mắt sương mù. Mặc dù xuyên thấu qua một tầng hơi nước nhìn thấy trời xanh mây trắng, thế nhưng đầu hỗn độn lại chưa kịp phản ứng có cái gì không đúng.

Phong Lăng Hề tựa hồ cũng đã quên còn đang ở hoàng cung, hơn nữa còn là ở trên đường lớn, ngón tay linh hoạt tìm tòi đến khe hở vạt áo của hắn, sau đó chui vào toàn bộ bàn tay.

Vân Tư Vũ thở dốc càng thêm lợi hại, thân thể khẽ run, vô lực dựa vào trên người nàng, mơ mơ màng màng tới gần, gặm cắn cổ của nàng, hai tay cũng bắt đầu tìm kiếm có thể thăm dò vào địa phương, lại có vẻ rất là ngốc.

Phong Lăng Hề cười nhẹ một tiếng, biểu thị rất hài lòng với lúc hắn đang mơ hồ còn biết lấy gậy ông đập lưng ông, rất là hào phóng dẫn theo tay hắn thăm dò vào trong vạt áo của mình.

Sau đó, ngay khi hai người động tình không ngừng, Phong Lăng Hề đột nhiên dừng lại, nhấn đầu Vân Tư Vũ một cái vào trong ngực, cánh tay đặt ở trên vai hắn, ống tay áo rộng lớn che lấp hắn lại. Lúc này mới giương mắt nhìn đi, đã thấy Hoàng Ngọc Ngạn sắc mặt tái nhợt đứng ở đằng xa, thẳng tắp nhìn chằm chằm về phía này.

Phong Lăng Hề có chút ảo não nhíu nhíu mày, cô lại không cẩn thận mất khống chế, một mực còn bị người quấy rầy chuyện tốt.

Có thể tưởng tượng được, tâm tình Nhàn vương điện hạ bây giờ rất không tốt đẹp.

Vân Tư Vũ cảm thấy khó chịu, ở trong lòng nàng giãy giụa vây qua vây lại. Phong Lăng Hề khẽ vỗ vai hắn một cái, cúi đầu hôn một chút lên đỉnh đầu của hắn, giọng nói mang theo trấn an: "Đừng nóng vội."

Vân Tư Vũ ôm nàng, chớp chớp mắt ngập nước long lanh, trên mặt giấu ở trong lòng nàng tất cả đều là ai oán, ô... Hắn rất khó chịu mà! Quả nhiên thân thiết gì nhất định phải tìm địa điểm tốt.

Phong Lăng Hề tự nhiên không nỡ làm cho tiểu mèo hoang nhà mình khó chịu, ôm hắn quẹo một cái, liền muốn đi cung điện của mình, bây giờ trở về nhà? Hay là thôi đi!

Đáng tiếc, Hoàng tử Ngọc Ngạn thật sự là không đủ tự giác, một mực lúc này đuổi theo: "Chờ một chút!"

Phong Lăng Hề nhíu mày, nhìn người chạy đến trước mặt mình chặn đường, không nhịn được nói: "Hoàng tử điện hạ rốt cuộc có chuyện gì?"

Thái độ thiếu kiên nhẫn của nàng làm cho Hoàng Ngọc Ngạn tổn thương rất nặng. Hoàng tử Ngọc Ngạn đương nhiên sẽ không biết, đối với nữ nhân chưa thỏa mãn dục vọng mà nói, ngươi muốn nàng có kiên trì từ từ tâm sự với ngươi, đó chẳng khác nào nói chuyện viển vông.

Gương mặt của Hoàng Ngọc Ngạn trắng như tờ giấy, ấp úng nói: "Nàng rất chán ghét ta sao? Ta chỉ là theo đuổi hạnh phúc của mình mà thôi, tại sao nàng không chịu lấy ta?"

Nhàn vương điện hạ chưa thỏa mãn dục vọng đương nhiên sẽ không có phong độ gì, nói chuyện cũng mặc kệ có đả thương người hay không: "Hoàng tử điện hạ, người thương ngươi là rất nhiều, thế nhưng đừng tưởng rằng người của toàn thế giới đều phải vô điều kiện sủng ái ngươi. Ta không có nghĩa vụ đến nhường nhịn ngươi, ngươi theo đuổi hạnh phúc của mình là không sai, thế nhưng không nên ích kỷ đến phá hoại hạnh phúc của ta!"

Hốc mắt của Hoàng Ngọc Ngạn đã đỏ lên, giọng nói khàn khan: "Nhưng là ta yêu nàng..."

"Đó là chuyện của ngươi, nếu như ngươi cảm thấy thua thiệt, ngươi cũng có thể thu hồi tình yêu của ngươi."

Hiển nhiên Hoàng Ngọc Ngạn bị câu lạnh lùng này kích thích không nhẹ, duỗi tay chỉ vào Vân Tư Vũ được nàng che cực kỳ chặt chẽ trong lòng, có chút điên cuồng quát lên: "Ta có nào điểm không sánh được với hắn?" Hắn có thân phận cao quý, có dung mạo xuất sắc, có nhiều tài nghệ trong người, chẳng lẽ còn không sánh bằng một đứa con thứ không được sủng ái của phủ Tướng quân? Tại sao trong mắt nàng cũng chỉ có Vân Tư Vũ?

Đến bây giờ, hắn vẫn nhớ tới nàng mang theo sủng ái cười mềm mại kia, làm cho người ngay cả trái tim đều có thể ấm áp lên. Nhưng là nàng lại chưa bao giờ sẽ cười với hắn như vậy, cho nên trong lòng hắn không thoải mái, trước đây hắn không hiểu, sau khi hồi cung, hắn mới hiểu được, hắn thích nàng. Nhưng là nàng lại cười với những nam tử khác dịu dàng đến như vậy, đối với hắn hờ hững, cho nên hắn ghen ghét.

Phong Lăng Hề cười lạnh nói: "Điểm nào không sánh được với hắn? Hoàng tử điện hạ, nếu như ngươi không phải có một Hoàng tỷ tốt, có một Phụ hậu tốt, ngươi lại tính là gì? Ngươi dựa vào cái gì so với Tư Vũ?"

Hoàng Ngọc Ngạn không nhịn được lùi về sau một bước, nước mắt cũng lại không khống chế được từ trong hốc mắt chảy xuống, thì ra ở trong mắt nàng, hắn thế nhưng lại tệ như vậy sao? Thậm chí ngay cả tư cách so sánh với Vân Tư Vũ cũng không có.

Phong Lăng Hề cũng mặc kệ tâm tình của hắn như thế nào, tiếp tục nói: "Ta cũng đã quên, Hoàng tử điện hạ dùng quyền ép người, đưa người vào chỗ chết, điểm này ngược lại làm được rất nhuần nhuyễn."

Hoàng Ngọc Ngạn mặc dù bởi vì rơi lệ, tầm mắt mơ hồ, cũng có thể cảm giác được tầm mắt lạnh lẽo của nàng, một câu lại một câu lạnh lùng tiến vào trong tai: "Nể tình thể diện của Thái hậu và Nữ hoàng bệ hạ, lần này ta không động ngươi, thế nhưng nếu như lại có thêm lần nữa, ta sẽ làm cho Hoàng tử điện hạ cao quý đầy đủ biết được, ngươi chẳng là cái thá gì!"

Nói xong những này, Phong Lăng Hề cũng không lưu lại nữa, trực tiếp ôm Vân Tư Vũ vận khinh công bay đi, Hoàng Ngọc Ngạn coi như muốn đuổi theo cũng không thể đuổi đến được.

Vân Tư Vũ từ trong lòng nàng nhô đầu ra, nhìn Hoàng Ngọc Ngạn đứng tại chỗ không nhúc nhích, do dự nói: "Hề, có thể quá ác độc hay không, vạn nhất đả kích quá lớn tự sát làm sao bây giờ?" Hắn có thể không muốn bởi vì Hoàng Ngọc Ngạn làm hại nàng buồn rầu.

"Hoàng Vũ Hiên sẽ coi chừng hắn."

Hiển nhiên lúc này, Vân Tư Vũ đầu đã khôi phục tỉnh táo, đem cằm tựa lên trên vai của nàng, thở dài nói: "Ta thế nào cảm giác, hắn sẽ không dễ dàng hết hy vọng như vậy đây?"

Phong Lăng Hề sờ sờ đầu của hắn, nói: "Ta đều đã nói những lời tàn nhẫn đến mức như thế, hắn muốn còn không hết hy vọng ta cũng hết cách rồi, ngược lại ta nên làm đều làm, xem như là hết lòng quan tâm giúp đỡ."

Lời này Vân Tư Vũ đúng là rất đồng ý, Phong Lăng Hề xác thực đã hết lòng tận tâm, nói lời mặc dù tàn nhẫn một chút, thế nhưng Hoàng Ngọc Ngạn nếu như cẩn thận ngẫm lại liền có thể rõ ràng rất nhiều đạo lý. Thế nhưng chỉ sợ vị Hoàng tử điện hạ này chỉ biết lòng tràn đầy tức hận, căn bản sẽ không đi suy nghĩ.

Nói thật, Phong Lăng Hề thật đúng là không muốn bởi vì một Hoàng Ngọc Ngạn, cùng Hoàng Vũ Hiên và Thái hậu ầm ĩ không vui. Cô cảm thấy quá không đáng, cho nên mới phải phí lời với Hoàng Ngọc Ngạn lâu như vậy.

Phong Lăng Hề người này rất cực đoan, đối với với người mình công nhận cô có thể ngàn tốt vạn tốt, thế nhưng đối với những người khác cô lại có thể lạnh lùng đến làm cho người giận sôi. Cô coi trọng bằng hữu Hoàng Vũ Hiên này, cũng kính trọng nghĩa phụ Thái hậu này, cho nên có thể bởi vậy chịu đựng được Hoàng Vũ Mặc không đúng giờ động kinh, cũng có thể cho Hoàng Ngọc Ngạn một cơ hội.

Thế nhưng nếu như Hoàng Ngọc Ngạn thật sự đối với Vân Tư Vũ cô quan tâm nhất tạo thành uy hiếp, cô cũng tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.