The Day You Went Away

Chương 25



Chap 25:

_ “Anh hỏi quầy tiếp tân, đúng là có thấy một bé gái vừa ra ngoài, nhưng hỏi thêm thì họ ko biết cô bé ấy đi đâu ?” – anh Vũ vừa vò đầu vừa nói với cả đám.

Cả bọn đều lo lắng, bầu không khí trở nên im ắng và căng thẳng …

_ “Trời ơi, nó đi đâu vào cái giờ này thế này. Sao ko nói với ai tiếng nào hết ???” – anh Vũ đấm đấm vào trán, nhăn mặt nói.

_ “Thôi, chúng ta chia nhau ra tìm đi, chắc Vi chưa đi xa lắm. Chúng ta 5 người chia ra 5 hướng tìm cho nhanh, hẹn 5h gặp lại ở cửa khách sạn.” – Ngọc Anh bình tĩnh nói với cả đám.

_ “Uh, chúng ta làm theo Anh đi. Mọi người nhớ cẩn thận !!!” – anh Vũ chốt lại rồi vội vã mở đường ra ngoài trước.

Khanh, Tuấn, Anh cũng chia ra đi tìm Vi, tôi cũng chọn 1 hướng mà tìm. Nhưng tất cả như vô vọng, sau 10ph tìm tòi khắp các ngả đường, tôi ko hề thấy bóng dáng xinh xắn đó. Tôi dừng lại, tôi biết tìm kiểu này sẽ chẳng bao giờ tìm được, tôi ráng suy nghĩ trong đầu, nơi nào, nơi nào mà Vi có thể đến, nguyên ngày hôm qua, Vi có để ý nơi nào ko, Vi có biểu hiện khác thường lúc nào, ở đâu …

Suy nghĩ nát cả óc, tôi mới chợt nhớ đến cái đồi cát hồi chiều. Có thể là nơi này lắm, ko còn cách nào khác, tôi đành đi ra bãi biển, cố gắng nhớ lại vị trí cái đồi cát rồi đến đó.

Trời vẫn còn hơi tối, ánh sáng lờ mờ gần đó cũng giúp tôi phần nào mò mẫm được đến cái đồi cát. Không khí sương sớm se lạnh, tiếng sóng biển vỗ rì rào âm ỉ nhưng mạnh mẽ như có thể nghiền nát mọi thứ, cùng với sự yên tĩnh quanh đây càng làm cho tôi lạnh sống lưng và lo lắng cho Vi.

Và tôi chợt thờ phào một hơi thật dài khi loáng thoáng thấy được một bóng hình nhỏ nhắn đang ngồi trên cái đồi cát đó. Ngồi trên đó, cái bóng không động đậy, dường như hoà quyện vào không gian bóng tối xung quanh, càng làm tăng thêm sự đáng sợ và rợn tóc gáy. Nếu mà ko phải quá quen thuộc với Vi, tôi đã nghĩ đó là … ma. Nhưng khi nhìn thấy, trái tim tôi mách bảo rằng, đó là Vi, chính là trò ấy.

Tôi thắc mắc, trời sáng chưa tỏ, lần mò một mình ra tận đây, tôi là một thằng con trai mà cũng còn không dám, nói chi một đứa con gái như trò ấy. Tôi ko nghĩ rằng trong Vi lại có một tính cách độc lập, mạnh mẽ và ... gan dạ đến vậy ...

Leo lên đồi, tôi đứng sau lưng trò, trò ấy vẫn ko nhận ra có người đang sau lưng, vẫn rất chăm chú nhìn xa xăm ra biển phía xa, nơi chân trời vẫn còn đang chìm trong màn đêm tăm tối.

_ “Sao trò lại ra đây …” – tôi nói trầm.

Vi chợt rùng mình một cái, sau đó quay mặt lại … nhìn thấy tôi, mặt em ấy thoáng lên sự bất ngờ, chắc ko nghĩ rằng tôi lại có thể tìm được ra đây.

_ “Sao trò lại ra đây …” – hạ mắt xuống nhìn em, tôi to tiếng hơn, nói như đang trách em.

_ “Em … xin lỗi, em chỉ định ra đây một lát rồi về. “ – Vi nơm nớp nói.

Tôi chỉ nắm chặt tay, không nói gì. Tôi rất bực, cực kì tức giận, chính cái suy nghĩ ngây thơ đó của em đã khiến cho cả đám lo lắng, chạy đi tìm em ráo riết, mà em lại không nghĩ đến hậu quả, chỉ muốn làm theo ý mình.

Tôi lặng im, không nói một lời nào cả, chỉ nhìn em trách móc, có lẽ em ko thể cảm nhận được cái ánh mắt đó của tôi vì xung quanh đủ tối để che khuất đi tầm nhìn. Tôi đến gần em rồi ngồi xuống kế bên, vẫn không nói một câu một chữ.

_ “Thầy… em xin lỗi, thật là em chỉ định ra ngoài một lát rồi về ngay, em không muốn làm hư giấc của mọi người.” – có vẻ nhận thấy được suy nghĩ của tôi, Vi hối hận nói.

Tôi lặng im, ko nói lời nào … Bầu không khí ngột ngạt ấy kéo dài khoảng 4-5 phút, tôi thở dài trong lòng, chợt vòng tay qua vai em, ôm em sát lại bên người một cách đột ngột và mạnh mẽ, tôi đặt cằm lên đỉnh đầu của em, hít mùi hương tóc em thật sâu rồi nói chất vấn:

_ “Trò có biết mọi người lo cho trò đến mức độ nào không ? “

_ “Em … “ – tôi có thể cảm nhận sự hối hận trong lời nói của em.

_ “Nhưng riêng thầy, ko chỉ lo lắng … mà còn xuất hiện cái cảm giác khác … cái cảm giác … sợ, sợ hãi, sợ em bị bắt cóc, sợ em định làm gì dại dột, sợ em … em ra đi mãi mãi, không quay lại …” – tôi liên miên nói.

_ “Em … em “ – Vi có vẻ sắp khóc nên vừa nấc vừa nói.

_ “Trò ơi, lần sau đừng làm vậy nữa. Trò có biết rằng, trò làm vậy là rất nguy hiểm không, trò rất quan trọng trong lòng mọi người, nếu có chuyện gì xảy ra … thì thầy cũng không biết hậu quả nó thế nào nữa … Thầy ... ko dám nghĩ tiếp ...“ – tôi như nói ra những gì trong lòng mình, càng nói tôi càng ôm chặt em, như sợ em lại một lần nữa biến mất.

… Hức … hức … hức …

Em oà khóc, đôi tay em từ lúc nào đã ôm chằm lấy thân tôi. Tôi cũng ôm chặt lấy em, hai thân thể như dính chặt vào nhau. Tiếng khóc của em vang lên hoà cùng tiếng gió, tiếng sóng, cả 2 đứa đều ko nói gì. Em khóc đến nói ướt đẫm cả áo của tôi, nhưng tôi vẫn không buông em ra.

Sau một hồi nước mắt nước mũi tèm nhem, em có vẻ mệt quá nên không khóc to nữa, chỉ còn thút thít, khóc nấc từng cơn xen lẫn tiếng thở hổn hển. Em vẫn khư khư ôm chặt tôi, dường như ko muốn thả tay.

_ “Người thầy cũng ấm như anh ấy vậy …” – em bất chợt thì thầm.

_ “Hả …” – tôi chợt sững người, cúi xuống nhìn em.

Đôi mắt em khép hờ, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, trên đó đang thấm đượm nét yên bình và tận hưởng.

_ “Hồi còn nhỏ, mỗi khi ra biển, em và anh trai thường cùng nhau ngắm bình minh, y hệt chúng ta hiện giờ …” - em như đang đắm chìm trong những kí ức đẹp đẽ thuở ấy.

Em ôm chặt tôi hơn, như ko muốn để vụt mất người anh trai mà em đã từng cùng có những phút giây đẹp và khó quên, cũng có thể em ko muốn tôi rời bỏ em, tôi hay là anh trai, anh trai hay là tôi, điều này chắc có lẽ chỉ có Vi mới biết được.

_ “Thầy sẽ không rời xa em đâu, thầy hứa, sẽ mãi không … chuyện đó sẽ ko bao giờ xảy ra…” – tôi ôm em thật chặt vào trong lòng, tôi có thể cảm nhận được từng hơi thở ấm áp, từng nhịp đập từ trái tim em, thật đều, thật đều, như đang hoà cùng nhịp đập từ trái tim tôi.

Bất chợt từ phía chân trời xa xăm, từng tia sáng lẻ loi dần xua đi không gian tăm tối, mặt trời dần ló dạng, bình mình dần xuất hiện.

Em quay đầu về hướng chân trời, cảm thấy đôi tay em dưới thân tôi dần buông lỏng, tôi cũng hiểu ý và thôi không ôm em nữa. Em chổm người dậy rồi ngắm nhìn say sưa cái hình ảnh đó, hình ảnh từng tia nắng đầu tiên đang ló dạng, cái khoảnh khắc đẹp nhất của một ngày.

Tôi cũng như bị hút hồn, hình ảnh bình minh trên biển tôi cũng đã từng nghe nói qua, nhưng ko ngờ, nó lại đẹp đẽ và … thanh khiết đến thế. Đúng vậy, hình ảnh này ko thể nào xuất hiện ở thành phố, đô thị. Cái không khí trong lành, se lạnh, thoáng đoãng xung quanh, từng tia nắng sáng sớm ban mai mang theo chút ấm áp lan toả đến. Tôi quay qua nhìn Vi thì thấy em vẫn đang say sưa, hoà quyện vào từng tia nắng sáng sớm. Em lúc này đẹp tựa như một thiên thần, từng tia nắng phản chiếu trên khuôn mặt trắng nõn càng làm cho vẻ đẹp của em thêm long lanh, rực rỡ.

Ngày hôm nay có 2 khoảnh khắc mà tôi không thể nào quên được cho mãi đến tận bây giờ, một là bình minh sáng sớm trên biển, hai là … vẻ xinh đẹp lộng lẫy, trong trắng của Vi ngay tại thời điểm đó.

Được một hồi lâu, Vi có vẻ tĩnh thần lại, mới quay qua nhìn lại tôi. Thấy tôi đang nhìn em như mất hồn, em chợt giật mình rồi sau đó đỏ mặt, càng tôn lên vẻ kiều diễm và ngượng ngịu của một người thiếu nữ dịu dàng và đơn thuần. Tôi đưa mặt lại gần em, tôi như chỉ làm theo bản năng, ko hề có suy nghĩ gì cả. Thấy tôi lại quá gần, Vi có vẻ ngượng ngùng thụt lại một chút, nhưng tôi lại dần tiến tới, Vi cũng không lùi nữa mà chỉ đỏ mặt, nhắm tịt mắt lại, tôi nhẹ đưa môi mình chạm vào môi Vi…

Kéo dài được khoảng 3s, đôi tay tôi luồn xuống eo và lưng rồi ôm nhẹ lấy em, Vi vùng vẫy như con cừu non chỉ biết kháng cự trong sự bất lực, đôi môi tôi nhẹ tách môi em ra rồi đưa lưỡi mình vào trong một cách gượng gạo …

Lưỡi tôi như khám phá hết mọi thứ trong miệng của Vi, mọi ngóc ngách, từng kẽ răng, sau đó ngọ nguậy cùng lưỡi của Vi. Ban đầu em như né tránh, về sau cũng điều khiển lưỡi của mình hoà quyện lại như đáp trả, tôi hôn em một cách say đắm, như hút hết sự ngọt ngào từ đôi môi của em, hai đứa si mê chìm đắm trong khung cảnh bình minh. Một cảnh tượng mà có lẽ, cả 2 đứa sẽ nhớ mãi, khắc ghi mãi trong lòng như một kỉ niệm đẹp đẽ nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.