The Day You Went Away

Chương 26



Chap 26:

Mùa hè trôi qua một cách nhanh chóng, năm học mới sắp bắt đầu. Tôi đã chuẫn bị tâm lý sẵn sàng cho cuộc chiến lớp 12, năm học cuối cấp 3, cũng là năm học quan trọng nhất của mỗi một người học sinh. Giữa tôi và Vi, mặc dù không nói ra nhưng có lẽ cả 2 đều cảm nhận được tình cảm của nhau.

_ “Gum, hôm nay con không đến trường hả ???” – tiếng la hét đột ngột vang lên làm tôi choàng tỉnh giấc nồng.

_ “Hôm nay có lên trường ko nhỉ ???” – tôi lục lọi trong cái trí nhớ hay quên trước lơ sau.

_”A, chết mịa, hôm nay bắt đầu giáo dục quốc phòng … “ – tôi như hoảng hồn, liếc nhìn cái đồng hồ thì càng giật bắn người cả lên “Éc, trễ 20ph rồi …”

Thông thường, năm nào cũng vậy, trường tôi trước khi làm lễ khai giảng, sẽ dành 1 tuần để giáo dục quốc phòng cho học sinh. Không biết các trường khác có vụ này ko, chứ hồi đó học cấp 3, năm nào cũng phải học cái nì. Lớp 10 thì học băng bó, sơ cứu vết thương, lớp 11 thì lăn bò trườn lết, lớp 12 thì học cách ngắm bắn, cầm và lắp ráp súng AK. Cái này tụi con gái sợ lắm, cây súng nhiều lúc con trai cầm cũng không tiện, nói chi các bạn nữ, toàn là đến nũng nịu với giáo viên phụ trách mà cầu điểm…

Sửa soạn một cách nhanh chóng và cẩu thả, tôi phi như tên bắn trên con martin.

Trời đang mưa to nữa mới đau … Đừng có đuổi tận giết tuyệt như thế chứ … ông trời ơi … Ngoài đường gần như chìm trong ngập lụt, nhưng mà điều đó không hề cản được bước chân tôi, một người nam nhi đỉnh thiên lập địa, chống chọi và đương đầu với hoàn cảnh khắc nghiệt. Đó cũng chính là khuyết điểm lớn nhất ở tôi, mãi mà ko thể sửa được.

Khi đi ngang qua cổng chính của trường, tôi thấy có một bạn học cũng đang tất bật chạy. Haizzz, cũng có người đi trễ giống mình, tôi như được an ủi phần nào.

Bỗng nhiên, do đường trơn trượt quá hay sao, bạn học kia bị trượt ngã ngay cái vũng nước, cái áo mưa bị văng ra ngoài, nước bắn lên tung toé.

Có lẽ do đồng bệnh tương liên, tôi cũng mặc kệ ngoài trời lúc này mưa to gió lớn, đạp xe lại gần bạn ấy và xuống xe hỏi thăm tình hình rồi giúp đỡ.

Lại gần nhìn kĩ thì mới phát hiện, thì ra đây là con gái, quần áo thì ướt đẫm vì nước mưa.

_ “Có sao ko bạn …” – tôi nhẹ nhàng hỏi.

… no reply …

Tôi lấy áo mưa của mình che tạm cho bạn ấy, bạn ấy đang cắn chặt hai hàm răng lại, có vẻ đang ráng chịu đau sau cú ngã, nghe thấy có tiếng người nên ngước lên nhìn tôi.

Khúc này thông thường trong phim, hay có lẽ ở các truyện tình cảm khác, sẽ có tình tiết sét đánh trên bầu trời, nhưng đời ko như mơ các bác ạ, chả có lấy một tia sét, chỉ có hàng triệu giọt nước từ trên trời rơi xuống lộp bộp như muốn đánh nát mọi thứ trên cơ thể tôi … huhuhu …

Mái tóc ngắn chưa đụng gáy, đằng trước để mái ngố che hết cả vầng trán, tóc 2 bên cũng che gần hết cả hai má, cái kính cận thì to tròn đang méo lệch, khuôn mặt đang lấm lem vì bùn đất, tôi không thể nhìn rõ được khuôn mặt, đại khái tổng quan là vậy.

Bạn nữ ấy thẫn thờ nhìn tôi được một lúc thì sực tỉnh lại, sau đó vội cầm cái áo mưa của mình rồi đứng lên.

_ “Cám ơn anh …” – cô bé cúi cúi đầu xuống, cất tiếng nói trong trẻo, gượng gạo.

Sau đó lại tiếp tục chạy vào cổng với những bước chân khập khễnh.

Tôi dõi theo, đợi khi bóng em ấy khuất rồi thì mới đạp xe vòng qua cổng phụ của trường, gửi xe rồi vào địa điểm tập trung của lớp.

… … …

_ “Ơ anh này, anh bị 0 điểm…” – giáo viên quốc phòng nghiêm khắc nói với tôi.

_ “ủa thầy, em ráp súng trước thời gian qui định luôn mà, sao bị 0 ạ …” – tôi cay cú nói.

_ “Cậu ráp súng rất nhanh và chính xác, nhưng cái chốt an toàn sao không gạt, như vậy súng rất dễ bị cướp cò, gây nguy hiểm cho người xung quanh …”

_ “Ack …” – tôi ko còn biện hộ được luôn, quên mất vụ cái chốt này.

_ “Cho em thêm 1 cơ hội đi thầy, chứ 0 điểm chắc em … chết mất …” – tôi năn nỉ, thầm oẹ trong lòng, ko giống mình thường ngày chút nào, lại đi nũng nịu thầy cô cho điểm, oẹ, oẹ.

_”Rồi, cho cậu làm lại, nhưng lần này mức điểm cao nhất chỉ còn 6 thôi …”

_”Dạ, cám ơn thầy …” – tuy bị thiệt thòi nhưng còn đỡ hơn con trứng ngỗng.

… … …

… Rầm …

_ “Yeah, ghi điểm nhé …” – tôi la lên một cách hưng phấn.

_ “Gum, chuẩn bị phòng thủ đi, đội tụi nó sắp phát bóng kìa …” – tiếng thằng Khanh truyền đến.

Trong những ngày học giáo dục quốc phòng, thì vào giờ giải lao, tụi tôi thường hay tụ tập lại với nhau chơi bóng chuyền. Hồi đó, thể thao bóng chuyền, bóng rổ có sức hút mạnh mẽ trong giới học sinh, sinh viên, nhiều trường còn lấy 2 môn này làm môn ngoại khoá, có khi còn đưa hẳn vào chương trình học chính của môn thể dục. Tuy nhiên, bóng chuyền thì có vẻ được ưa chuông hơn cả, nhất là đối với các bạn nữ, vì quả bóng rổ thì vừa to vừa nặng, đòi hỏi một chút sức mạnh khi ném ghi điểm, nhất là mấy cú 3 điểm, còn quả bóng chuyền thì vừa nhẹ, vừa nhỏ, phù hợp với con gái hơn, nhưng nói vậy không có nghĩa số lượng nam giới chơi bóng chuyền ít, ngược lại nhiều là đằng khác, riêng tôi thì bóng rổ bóng chuyền cái nào cũng chơi tuốt.

Mà nói cũng đúng, trường tôi, mấy bạn nữ mà trong đội tuyển bóng chuyền thì nhìn người nuột lắm. Vì chơi thể thao nhiều nên đùi dài thon chắc, eo gọn nhỏ, thịt trên cơ thể thì chỗ nào cũng đàn hồi tốt, nói chung là ngon, nhìn mà chảy cả nước dãi.

Nói đến đây thôi, tôi phải lo phản bóng của đội bạn đây …

… Rầm …

_ “Ấy dis mịa, phát bóng hiểm thế …”

_ “Đỡ, đỡ nào …”

_”Rồi, tâng banh cho tao …”

… Rầm …

Một cú đánh như trời giáng, có thể nói là cú đánh hoàn hảo trừ một việc là đi sai mục tiêu, có lẽ do đánh mạnh quá mà nó bay hơi cao,văng ra khỏi khu vực ghi điểm, rồi tìm đến một bạn nữ đang đi ngang qua gần đó

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.