The Day You Went Away

Chương 5



Chap 5:

3 ngày sau đó, mọi chuyện vẫn chẳng tiến triển đến đâu …

Tôi vẫn chưa có cách tiếp cận và bắt chuyện cùng em, ko lẽ đi ra rồi nói “Bạn ơi, chúng mình làm quen nha”, tạch chắc luôn.

Khi cưa gái, thì khâu làm quen quan trọng lắm. Nếu làm quen mà tạo ấn tượng tốt, khiến cho đối tượng cảm thấy mình hứng thú thì sẽ dễ dàng hơn ở các khâu tiếp theo. Còn nếu mà làm quen ko tốt, ko tạo đc sự chú ý cuả đối tượng, thì một là sẽ bị từ chối thẳng thừng, hai là đồng ý cho lấy lệ, sau đó bị cho ra zìa.

Hầu như vào mỗi giờ ra chơi trong 3 ngày này, tôi quan sát em rất kĩ. Ngày nào cũng như ngày nào, em ra đó ngồi, đeo tai nghe rồi nhắm mắt, đợi chuông reng thì vào lớp. Em ko có lấy một người bạn, ở em tôi thấy một sự cô đơn, trống trải và tẻ nhạt.

Tôi cảm thấy em rất tội nghiệp. Có thể là em vô cảm với mọi người xung quanh, hoặc là em bị cách ly. Dù gì đi nữa, nếu tình trạng này cứ tiếp diễn đến hết năm học này, thậm chí cả năm lớp 12 thì cũng chẳng hay ho gì.

Ngày hôm sau, tôi đến chỗ ghế đá em ngồi …

Trên tai tôi lúc này là đôi tai nghe mp3, tôi bước từng bước, chậm chạp như đi tản bộ và ko để ý đến em. Đến gần em, tôi ko bik em có nhìn thấy tôi đến ko, tại vì như đã nói, tôi lơ em, mắt ko để ý đến em, tôi cứ làm theo những gì đã định trước. Ngồi xuống ghế đá, thực ra chỗ này là 1 dãy 3 ghế đá, tôi ngồi cách em chừng 2m, nhắm mắt lại rồi nghe nhạc.

Thật sự lúc đó tôi ko bik phản ứng của em, vì tôi đã nhắm mắt mất rồi. Trước khi chuông reng vào lớp 5ph, tôi mở mắt ra nhìn về phía em, em vẫn ngồi đó, vẫn nhắm mắt nghe nhạc. Uh, vậy là mình còn cơ hội, em vẫn chưa bài xích mình. Nếu mà em đi mất thì tôi cũng ko bik làm sao nữa … Thăm dò xong, tôi về lớp …

2 ngày sau, tôi vẫn lặp lại y chang những hành động đó, nhưng khác ở chỗ khoảng cách mà tôi ngồi với em giảm dần: 2 -> 1,5m ; 1,5 -> 1m.

Chắc các bác ko hiểu vì sao mình lại làm vậy đúng ko? Thật ra, tôi đang làm cho sự xuất hiện của tôi quen thuộc trong mắt em. Này, quan trọng lắm đấy. Các bác đừng coi thường. Một khi có một cái gì đó trở nên quen thuộc với ta, thì khi đột ngột mất đi, ta mới cảm giác đc cái quý của nó.

Ngày tiếp theo, tôi vẫn ngồi cách em 1m. Vì sao ko ngồi gần hơn ư ? Vì ko dám !! Tôi ko dám chắc nếu gần hơn nữa thì em có bỏ đi hay ko? Nếu điều đó xảy ra thì công lao 2 ngày trước đều mất hết, vì thế, tôi ko dám tiến thêm.

Hôm nay tôi thêm tí thuốc thử, trước khi đến tôi đã mua theo bịch poca.

_ “Bạn gì ơi, thử một miếng ko ?” - tôi cầm 1 miếng, sau đó thân thiện hỏi.

Em có mở mắt ra rồi quay sang nhìn tôi, sau đó nhìn xuống miếng bánh trên tay tôi. Em ngước lên nhìn tôi cái nữa rồi quay lại, nhắm mắt nghe nhạc tiếp.

… …

Đệch, tạch rồi chăng !!!

Nản thật, thôi, ăn bánh cái đã, mai tính tiếp …

Hôm sau tôi vẫn đến ngồi, chỉ là lúc này vẫn chưa nghĩ ra đc cách gì. Haizzz, sao cưa gái khó vậy trời !!!

“Well I wonder could it be

When I was dreaming 'bout you baby you were dreaming of me …”

Ý da, bài mình thích đây rồi !!! Chắc các bác cũng đoán đc bài gì …

Tôi lẩm nhẩm hát theo đoạn kế:

“…Did I lose my love to someone better

And does she love you like I do

I do you know I really really do

Well hey so much I need to say

Been lonely since the day

The day you went away…”

“H … hii hii …”

Tôi loáng thoáng nghe thấy có tiếng cười kế bên …

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.