Thẻ Đọc Tâm

Chương 14: Anh hùng trở lại



Còn Trâu Bác, lại là một câu chuyện khác.

Trâu Bác lại một lần nữa có sự chuyển biến tốt đẹp về mặt hình tượng, từ nghi phạm giết người đã trở thành một anh hùng ra tay vì nghĩa vô cùng nổi tiếng, bỗng toàn thân như được khảm vàng, hào quang muôn trượng.

Nhà trường biết được chuyện, liền vui mừng phái một vị chủ nhiệm đích thân đến đón anh hùng về trường.

Bạch Tiêu và Trâu Bác cùng về trường, đã nhận được sự tiếp đón nhiệt tình của các vị lãnh đạo. Nhà trường còn tổ chức một cuộc họp thông báo tin tức rầm rộ.

Các đầu báo toàn thành phố đều đưa tin về sinh viên Trâu Bác hành động vì nghĩa, còn đăng lên một tấm ảnh đẹp nhất của Trâu Bác, giống như Ngô Tôn vậy...

Trong tất cả những bài báo, đều viết tên cướp mười tám tuổi Đơn Hải Kinh là một tên côn đồ không tội ác gì là không làm, lấy hình tượng sinh viên Trâu Bác cũng ở độ tuổi mười tám mà anh dũng bắt cướp, hào khí ngút trời.

Viết như thế nên hiệu quả của các bản tin rất tốt, càng đọc càng có cảm giác thích thú.

Tin tức này được truyền đi nhanh chóng, Trâu Bác đã trở thành nhân vật chính của các bản tin.

Rất nhanh chóng, phòng ký túc của Trâu Bác nhận được đầy hoa tươi và những bức thư tỏ tình.

Đây là lần đầu tiên Bạch Tiêu nhìn thấy thư tỏ tình của các cô gái.

Các cô gái đúng là quá điên cuồng, hình tượng anh hùng thật sự giống như một ngọn lửa hừng hực, đốt cháy trái tim của vô số cô gái.

“Em yêu anh, từ trước tới nay em luôn cảm giác mình là một công chúa bị ma quỷ giam cầm, chờ đợi bạch mã hoàng tử đến cứu, mãi đến khi nhìn thấy anh trên báo...”, đây là những dòng thư của một cô gái mắc bệnh hoang tưởng.

“Anh chỉ cần một cú đá thôi mà đã có thể làm rơi con dao của tên cướp, khiến em kính phục vô cùng. Em muốn cùng anh luyện tập võ thuật, nếu em đánh ngã được anh thì anh thuộc về em. Nếu em bị anh đánh gục thì em thuộc về anh...”, đây là bức thư tỏ tình của một người học Taekwondo thắt đai đen.

“Tưởng tượng một chút, nếu những ngón tay trắng mịn của em lướt trên khuôn ngực rắn chắc của anh thì sẽ có cảm giác tuyệt vời như có một luồng điện chạy qua...”, kèm theo đó là một bức ảnh bán khỏa thân để lộ nửa bộ ngực đầy đặn. Đây là bức thư của một cô gái viết trong tình trạng uống phải liều xuân dược.

“Trong cuộc đời này, nhất định chúng ta đã quen biết, đó là thời Thanh, anh là quan lớn của miền Giang Nam, còn em là cô gái Giang Nam sẽ chờ đợi anh suốt đời”, đây là bộc bạch của một cô gái thích đọc tiểu thuyết xuyên không.

Bạch Tiêu đọc được hơn một trăm bức thư tỏ tình, giúp Trâu Bác kiểm tra hơn bốn trăm nick QQ, cuối cùng phát hiện: Hóa ra những cô gái mạnh mẽ đó có trí tưởng tượng phong phú hơn cô nhiều.

Trong thế giới của các anh chàng xuất sắc, điều đó đúng là: Biển rộng thì có cá nhảy, trời cao sẽ có chim bay.

Những cô gái này, người đẹp thì dùng sắc đẹp để quyến rũ, kẻ xấu xí thì giở thói dâm đãng, người giỏi giang thì thổ lộ kín đáo, kẻ không tài hoa thì bày tỏ tình cảm mãnh liệt. Đúng là Bát tiên quá hải, các hiển thần thong[2].

[2]Câu chuyện về tám vị tiên (Hung Ly Quyền, Lam Thái Hòa, Tào Quốc Cữu, Lữ Động Tiên, Hàn Tương Tử, Hà Tiên Cô, Trương Quả Lão, Lý Thiết Quải) qua biển. Câu này ý nói mỗi người đều có bản lĩnh và phương pháp của riêng mình.

Bạch Tiêu hỏi Trâu Bác định giải quyết những bức thư này như thế nào.

“Có thể giải quyết như thế nào, những cô gái này quá nhiều, trong khi có một mình anh, nếu muốn giải quyết thì tâm có thừa nhưng sức chẳng đủ.” Trâu Bác cười cười đem theo chút hàm ý trong câu trả lời ấy.

Thực ra Trâu Bác chưa bao giờ nghĩ một nam sinh bình thường như mình sau một đêm lại nhận được nhiều lời tỏ tình của các cô gái như thế, cảm thấy điều này rất giống với trúng được “ái tình năm trăm vạn[3]” nhưng lại trở thành lò cho tình yêu bùng phát.

[3] Tên một câu chuyện cười của Trung Quốc, nội dung là ca ngợi tình yêu thực sự.

“Có thể đem những tin tức về các cô gái này đi bán cho các cậu bạn cùng học đang khát khao tình yêu thì chắc chắn là sẽ thu được lời lớn.” Bạch Tiêu đề xuất ý kiến.

“Có phải em cũng định viết thư cho anh không?”, Trâu Bác cười nói.

Bạch Tiêu đỏ mặt.

Trâu Bác lại cười, “Má em sao lại ửng hồng lên thế kia? Nhưng đừng viết thư tình cho anh, em viết thư cảm tạ là được rồi”.

Bạch Tiêu tức giận trừng mắt với anh ta, hai má lại càng ửng hồng.

Tính yêu thích anh hùng của các cô gái quả là hết thuốc chữa, từ giây phút được Trâu Bác bảo vệ, Bạch Tiêu đã nảy sinh tình cảm... Anh ta vừa trêu đùa là cô liền đỏ mặt.

Nhưng cô lại thích được anh ta trêu như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.