Thẻ Đọc Tâm

Chương 25: Đã quyết chí thì phải sớm hành động



Từ giây phút Quách Liên Hoa đứng trên bục trao trợ cấp học phí đó, cô đã thề rằng sẽ trở thành người giàu có.

Nhưng đối với một cô gái mười tám tuổi thì con đường làm giàu dường như quá ít. Họ thường chọn cách trực tiếp: Tìm người có tiền. Phụ nữ hai mươi tám tuổi, quá nhiều có suy nghĩ này. Phụ nữ hai mươi tám tuổi thì sẽ hiểu rõ, sau muôn vàn tai họa lấy chồng giàu thì suy nghĩ của họ sẽ để con cái của mình lớn lên thật giàu có.

Quách Liên Hoa không vui vẻ gì khi đến trường, bởi quan hệ của cô với bạn bè trong lớp không tốt.

Tất cả những người bạn trong lớp đều biết cô đã nhận trợ cấp học phí mới có thể đi học đại học. Họ nhìn cô bằng con mắt khác. Thực ra, những ánh mắt đó chẳng có gì khác biệt, nhưng nếu bạn khăng khăng cho rằng chúng có sự khác biệt thì điều đó sẽ được phóng đại lên rất nhiều.

Quách Liên Hoa cảm thấy những bạn cùng lớp khinh thường mình.Bản thân cô cũng không thích mình như thế.

Cô chán chiếc váy hoa cũ kỹ, làn da và cả sự quê mùa của mình. Mái tóc không có kẹp hoa đáng yêu, cũng không có màu hồng hay vàng kim lãng mạn, đứng trong đám các thiếu nữ xinh tươi với những sắc màu rực rỡ, trông cô rõ ràng rất quê mùa.

Nhưng bước chân vào cổng đại học chưa đầy một tuần. Một nam sinh mới quen Quách Liên Hoa đã nói với cô rằng: “Anh thấy em có một sắc đẹp như phù dung nổi trên mặt nước”.

Sau đó, có rất nhiều nam sinh đến tỏ tình với Quách Liên Hoa. Họ đều nói cô thuần khiết, nói thích cô, muốn cô trở thành bạn gái của họ.

Quách Liên Hoa không biết thuần khiết rốt cuộc là thứ gì, lẽ nào được ông Trời sinh ra có tố chất xinh đẹp, trắng ngần, không cần trang điểm chính là thuần khiết? Dường như những nam sinh đó đều có định nghĩa về từ “đẹp” như vậy?

Nhưng Quách Liên Hoa vẫn rất cảm ơn những nam sinh đã thích mình. Sau mỗi lần được họ bày tỏ tình cảm, Quách Liên Hoa như tìm được một nguồn sức lực mới, có thể đó chính là sự tự tin mà trong truyền thuyết vẫn nói, giống như hạt giống ngậm trong mình một sức lực vô biên, chắc chắn sẽ xuyên qua lớp đất tối tăm, mạnh mẽ đâm chồi, đơm hoa, cho toàn thế giới được chiêm ngưỡng nét yêu kiều và đẹp đẽ của nó.

Quách Liên Hoa được ông Trời phú cho tố chất cuốn hút cánh nam nhi.

Tố chất này là một loại hấp dẫn thiên bẩm.

Sức hấp dẫn này không phải nhờ vào trang điểm, không cần phong tình lơi lả, không cần gọi ong dụ bướm mà vẫn có được.

Là một sự mê hoặc tư nhiên, thấp thoáng. Chỉ có những người khác giới mới có thể cảm nhân được điều đó.

Cho dù Quách Liên Hoa không nói, không bày tỏ thái độ, không chủ động, không trang điểm, nhưng luôn có người đến bày tỏ tình cảm với cô, người trước vừa đi, người sau đã đến và nói với cô rằng: Cô có nhiều nét đẹp và họ thích cô.

Trên đời này có rất nhiều việc mà Quách Liên Hoa luôn nỗ lực nhưng kết quả chẳng ra sao.

Duy chỉ có chuyện tình yêu, cô chưa hề cố gắng nhưng lại luôn nhận được sự quan tâm.

Phát hiện ưu thế Trời phú cho mình thì phải tăng cường vận dụng, nó là phép màu giúp những người rất bình thường có thể vận dụng nhưng không hề cam chịu như chúng ta có thể sống sót trên đời này.

Quách Liên Hoa biết: Phép màu giúp mình thay đổi vận mệnh không phải là học cao, không phải là thi đỗ vào trường đại học tốt nhất, mà là tìm một người giàu có.

Vì thế, cô không chấp nhận lời tỏ tình của nam sinh nào, bởi vì họ không có nhiều tiền.

Trâu Bác lọt vào tầm mắt của Quách Liên Hoa đã một tuần rồi.

Căn nguyên ở việc anh ta là nam sinh đầu tiên của trường đại học này lái chiếc BMW đi dạo khắp mơi. Anh ta còn là một anh hùng hành động vì chính nghĩa nổi tiếng hiển hách trong trường. Cả trường đều bàn luận về Trâu Bác, nói anh ta là đại minh tinh.

Có phải anh hùng hay không, không quan trọng, quan trọng nhất là anh ta giàu có. Thời đại này, muốn được các nữ sinh ngưỡng mộ thì các anh chàng đều phải là người giàu có.

Sau khi theo dõi Trâu Bác, Quách Liên Hoa không giống như những nữ sinh khác, hay ngồi trên chiếc giường đơn ở ký túc, nhai bim bim, bàn luận sôi nổi: Nghe nói nhà Trâu Bác có mấy tỷ, nghe nói bạn gái của Trâu Bác là tiên trời Lưu Diệc Phi, nghe nói Trâu Bác là siêu nhân, tiếc là siêu nhân không biết bay…

Quách Liên Hoa không có nhiều thời gian cho việc tốn nước bọt đó, cô nhanh chóng tìm hiểu rõ phạm vi hoạt động của Trâu Bác, rồi chọn cách lén bám theo sau, ôm cây đợi thỏ, đợi một lần gặp gỡ tình cờ.

Trước khi Trâu Bác đụng vào xe gặp gỡ, cô đã kiên trì đợi ở bên bồn hoa này suốt một tuần lễ, cô biết ngày nào Trâu Bác đưa Bạch Tiêu về ký túc xong cũng sẽ đi con đường này.

Còn chiếc xe đạp vô tội làm vật hy sinh đó, nói thực là Quách Liên Hoa cũng không biết nó là của ai. Cô cho rằng đó là ông Trời đã giúp mình. Kế hoạch của cô vốn là theo các vở kịch tình yêu Đài Loan, lao ra đâm vào xe để Trâu Bác rủ lòng thương. Nhưng suy nghĩ đến hơn bảy mươi lần mà vẫn thấy sợ, cuối cùng Quách Liên Hoa đã vứt bỏ suy nghĩ này mà thay đổi kế sách là ngày nào cũng ở bên đường mà Trâu Bác sẽ đi qua, đóng vai một cô gái đứng bên đường bắt bướm thật ngây thơ.

Công phu không phụ người nỗ lực.

Sau khi cãi nhau với Bạch Tiêu, Trâu Bác không để tâm lái xe, anh đâm phải chiếc xe bên đường, giúp Quách Liên Hoa hoàn thành âm mưu “tình cờ gặp gỡ” một cách hoàn mỹ.

Đương nhiên Trâu Bác không biết Quách Liên Hoa để quen biết được anh mà đã phải hao tổn bao nhiêu tâm sức.

Điều gì anh cũng không biết. Anh chỉ cảm thấy cô gái trước mặt mình thật xinh đẹp và đáng thương. Anh không biết Quách Liên Hoa đang theo đuổi mình.

Chúng ta thường hay phóng đại độ khó của việc theo đuổi. Nhưng bạn có tin không? Con gái theo đuổi con trai thì chỉ có hai vấn đề khó khăn cần khắc phục. Một là khuôn mặt, hai là nước da.

Nếu một nữ sinh đã có khuôn mặt đẹp lại không biết xấu hổ thì cô ta thành công đến chín mươi phần trăm khi theo đuổi cánh nam sinh.

Quá trình theo đuổi được chia làm ba giai đoạn:

1.Tạo một cuộc gặp gỡ hoàn mỹ, tạo một điểm nhấn quan trọng nhất

2.Tìm cơ hội đánh vào điểm yếu, chạm vào suy nghĩ của anh ta, để anh ta hy vọng nhưng không thực hiện được hy vọng đó.

3.Tạo cơ hội để mình “bị chiếm hữu”.

Ngày thứ hai Quách Liên Hoa quen Trâu Bác, cô đã gửi cho anh một tin nhắn: “Máy tính của em hỏng rồi, anh có thể sửa giúp em được không?”, câu nói này chính là lời vàng ngọc khi các nữ sinh quyến rũ nam sinh.

Đã chọn nam sinh có được cơ hội tỏ vẻ anh hùng, thỏa mãn lòng hư vinh của họ, lại tạo cho hai người có cơ hội gần gũi, ngộ nhỡ đối phương không có ý đó thì bản thân cũng có đường rút lui.

Hơn nữa, việc sửa máy tính chỉ cần đối phương không phải nam sinh hệ XX (những nữ sinh có thể dựa vào kinh nghiệm của mình để điền vào chỗ trống) … thường thì họ sẽ đều vui mừng đồng ý.

Trâu Bác với khí phách anh hùng mãnh liệt không biết kế hoạch của mỹ nhân, anh đi đến nơi mà Quách Liên Hoa hẹn.

Vừa vào phòng ký túc của Quách Liên Hoa, Trâu Bá phát hiện những người khác đều không có ở trong phòng, chỉ có mình cô đang chán nản ngồi trên giường.

“Máy tính của em đâu?”, Trâu Bác thấy trên bàn của Quách Liên Hoa không có máy tính liền hỏi.

Quách Liên Hoa chỉ vào chiếc bàn ở lối ra vào, trên đó có chiếc máy để bàn, màu hồng phấn rất đẹp.

“Em không có máy tính, nhưng em làm hỏng máy tính người khác, giờ em rất sợ lúc về bạn ấy sẽ mắng em. Hôm thứ Sáu, em nói với bạn ấy là muốn mượn máy tính để tìm tài liệu, nhưng không ngờ bạn ấy đổi mật khẩu. Em lén vào bằng mật khẩu cũ thế là máy tính treo luôn”, Quách Liên Hoa nói với vẻ vô cùng đáng thương.

Trâu Bắc tuy là nam sinh nhưng cũng hiểu được tâm tư nữ sinh đó. Chẳng qua là cô gái ấy không muốn cho Quách Liên Hoa mượn máy tính nên đã giở chút thủ đoạn. Ngay lập tức, trong suy nghĩ của Trâu Bác, Quách Liên Hoa giống như chú cừu non bị thương, yếu đuối, bần hàn, bị người khác lăng nhục, khiến Trâu Bác rừng rực tấm lòng muốn bảo vệ cô.

Trâu Bác sửa xong máy tính rất nhanh. Quách Liên Hoa ngồi sau anh, cô dùng nước hoa, tuy là loại nước hoa rẻ tiền nhưng hầu như nam sinh rất khó phận biệt được giá cả của những loại nước hoa. Trâu Bác chỉ cảm thấy phía sau lưng mình phảng phất hương thơm, đó là mùi rất riêng của con gái, thoang thoảng, ngọt ngào, khiến anh thổn thức.

“Ở đây, trước kia còn có QQ bản 2011, nhưng dùng cứ trục trặc suốt”, Quách Liên Hoa khom lưng sán đến chỉ vào màn hình mà nói. Trâu Bác khắp người run run, chỉ cảm thấy phía sau mình thật mềm mại, thơm ngát, bản thân dường như cũng chạm phải một luồn điện cao áp, tất cả các tế bào đều bị kích động run lên cầm cập, chộn rồn nhức nhối.

Còn Quách Liên Hoa lại dường như không hề quan sát: Đôi gò bồng đảo của cô đã chạm phải lưng Trâu Bác.

Cứ như thế, Quách Liên Hoa ba lần bốn lượt khom người xuống phía trước, chỉ vào màn hình rồi nói, ngực nhiều lần chạm vào lưng Trâu Bác mà cô cứ coi như không có chuyện gì xảy ra.

Mấy lần trêu ghẹo như thế, nhiệt huyết tình yêu ở độ tuổi thiếu niên của Trâu Bách căng tràn, đầu óc không còn suy nghĩ được gì, anh quay người lại, ôm lấy Quách Liên Hoa.

Nếu bạn cho rằng Quách Liên Hoa khi đó lập tức lửng lơ con cá vàng với Trâu Bắc thì bạn đã hoàn toàn sai lầm. Bởi Quách Liên Hoa không phải cô gái xinh đẹp nhưng ngu xuẩn, có hành vi phóng khoáng.

Trâu Bác vừa kéo Quách Liên Hoa lại, cô lập tức sợ hãi, phẫn nộ, thẹn thùng đầy Trâu Bác ra.

“Anh làm gì thế?”, Quách Liên Hoa lập tức đi đến bên cửa, tỏ ra là một người con gái trong sáng, mạnh mẽ, nhưng ánh mắt đáng thương của cô lại như một chú cừu non vừa bị bạo hành.

Trâu Bác kinh ngạc trước sự phản ứng của Quách Liên Hoa, nhưng anh đã phân tích đáp án: Hóa ra cô ấy không quyến rũ mình, hóa ra cô ấy không cố ý, hóa ra mình quá kích động, quá cầm thú rồi.

“Xin lỗi, anh không cố ý. Anh, anh…”, Trâu Bác vội giải thích, nhưng anh vẫn còn thiếu kinh nghiệm của những tên lưu manh, nhất thời không thể nghĩ ra có gì để giải thích cho sự kích động tâm lý vừa rồi của mình.

Khi Trâu Bác tỏ vẻ mặt lúng túng, Quách Liên Hoa nở một nụ cười vừa miễn cưỡng vừa e thẹn, cô rụt rè nhìn Trâu Bắc, im lặng không nói. Khi Trâu Bác nhìn biểu hiện đó thì cho rằng cô ấy đã bỏ qua cho mình, trong lòng mới nguôi ngoai đi nhiều.

Sau khi Trâu Bắc đi từ phòng ký túc của Quách Liên Hoa ra, trong lòng có rất nhiều suy nghĩ đan xen.

Anh vừa có sự cảm thông, lại vừa có dục vọng, đồng thời còn có một chút kính nể và yêu thích đối với người con gái xinh đẹp này. Cô ấy bỗng trở thành một chiếc cây cắm sâu vào trong lòng anh, mau chóng lớn lên, nở ra những cánh hoa đung đưa, thỉnh thoảng xuất hiện trong ý nghĩ, tung tăng nhảy múa khiến anh rạo rực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.