The Flesh And The Devil

Chương 15



Dona Jerónima để người hầu giúp mình mặc bộ áo màu hồng mới tinh, mụ đứng yên trong lúc Sanchia thắt dây cài chiếc áo chẽn và sắp xếp cánh tay áo, kéo lớp tay áo bên trong qua những đường xẻ trên chỗ tay áo phồng bên ngoài bằng sa màu bạc. Kế đến là đeo vòng cổ kim cương và thắt những cánh nơ màu hồng đậm để che đi bộ ngực lép kẹp, và đính vào yếm những hàng trân châu hồng và trắng, món trang sức này có lẽ sẽ vĩnh viễn không được trả tiền. Sau chót, là tô điểm mái tóc giả ấn tượng nhất mà bề ngang còn rộng hơn cả bờ vai hẹp của bà góa với những nút thắt cũng màu hồng để tương xứng với những chiếc nơ trên áo.

Cuộc diện đã trở nên hanh thông hơn, Dona Jerónima tự nhủ trong lúc xem xét bóng mình trong tấm gương dài. Có ai ngờ được cái tên mập ú ngu ngốc Bautista lại sáng suốt nghĩ ra cách tống cổ Margarita gọn gàng đến thế? Nếu người đàn ông từ Andalusia không chỉ lấy cái đồ thừa Don Diego bỏ lại mà còn đợi luôn đến khi anh ta hưởng thụ xong, thì lúc ấy quý tử của ngài thống đốc khó lòng mà oán trách!

Ánh mắt mụ trở nên trầm ngâm khi nhớ lại buổi tối trước ở nhà Bautista. Mụ nổi giận đùng đùng cứ ngỡ rằng ông ta muốn bàn cãi đòi chia phần món tiền hai chục ngàn quan – hay thậm chí đã bắt đầu cảm thấy ủy mị day dứt lương tâm vì đứa con gái. Nhưng thay vì thế mụ thấy ông ta như tên tay sai đần độn của lão già tàn tật de Castaneda. Lão này đầu óc hoạt động y hệt như mụ, và mọi chuyện được giải quyết chóng vánh đến độ Bautista chỉ còn nước há hốc miệng sửng sốt.

Mụ ta không tin câu chuyện cướp bóc, nhưng lại càng không buồn quan tâm tới lý do nào de Castaneda muốn lấy Margarita hơn là cái chuyện hắn làm cho mụ vì đã chứa chấp một đứa con gái xa lạ. Hắn dường như không ngạc nhiên mảy may khi thấy mụ không biết đến tên cha của đứa bé, tuy vậy cái ý tưởng đó hình như làm hắn rất hài lòng, khiến hắn cứ mơ màng khoái trá mỗi khi đứa bé được nhắc đến. Dường như hắn đã biết hết mọi chuyện thì phải, Dona Jerónima thoáng nghĩ rồi xua đi điều rắc rối đó. Suy cho cùng mụ đâu có lợi lộc gì cần biết tung tích của thằng nhãi con hoang đã làm hỏng toàn bộ kế hoạch của mình.

Mụ ta vô tình hơi ngoẹo đầu làm dáng, điệu bộ uốn éo y như rắn trong lúc hỏi Sanchia. “Mấy giờ rồi, Sanchia?”

“Vừa mới tám giờ, senora. Đợt khách đầu chắc cũng sắp tới.”

“Đúng thế, họ sẽ tới mau thôi.” Dona Jerónima cười nhạt. “Vừa đúng giờ – đem cho ta chìa khóa của tủ gỗ hồng tâm, và lấy một cốc rượu luôn. Ta phải cho senorita Margarita uống một liều thuốc để làm giảm chứng nôn mửa mới được.”

Đôi mắt sẫm màu của Sanchia ánh lên sợ hãi, nhưng cô không dám lên tiếng phản đối. Cô hy vọng rồi lại hy vọng là lần này bà chủ của mình sẽ hủy bỏ cái lệ bất di bất dịch, nhưng xem ra senorita Armadariz sẽ bị tống đi còn mau hơn cả mấy người trước – cô cho rằng Dona Jerónima đã biết điều mà mọi gia nhân đều tường tận cả mấy tuần nay nhưng cố giữ không để lộ ra trước cặp mắt cú vọ của mụ ta. Cô để chìa khóa gần gần tầm tay của Dona Jerónima và lẳng lặng rời khỏi phòng.

Dona Jerónima mở nắp chiếc rương kê bên cạnh giường, một thiết kế tuyệt đẹp cẩn xà cừ, và khẽ run lên thích thú. Thứ thuốc này là hàng xa xỉ hiếm khi mụ dám dùng, bởi vì cảm giác nó đem lại cho mụ quá say sưa chất ngất và đó cũng là một trong niềm hứng khởi thật sự còn sót lại. Mụ đã phải vận dụng hết lý trí nén lòng không dám sử dụng thường xuyên. Quen thói dùng thuốc để trị người thì không phải là cách hay. Thỉnh thoảng một lần là đủ, hoặc khi trò chơi không còn hấp dẫn nữa...

Mụ đưa tay với lấy chiếc lọ nhỏ nắp mạ vàng đựng loại bột thô màu đen. Thứ bột này trông có vẻ khó uống, nhưng không hề để lại dấu vết gì một khi hòa tan trong rượu. Nuốt thứ thuốc này vào thì con gái trong trắng ngây thơ đến mấy cũng lồng lên thèm khát. Dona Jerónima vẫn còn cười nhạt khi hình dung đến con bé Margarita sẽ ra sao lúc...

Sanchia đem một cốc rượu đỏ và lặng lẽ đặt lên bàn bên cạnh mụ ta, Dona Jerónima liếc lên, và giương một bên mày. “À, thì ra ngươi đã đoán được? Phải, rượu đỏ dễ che giấu hơn rượu trắng. Được rồi, ngươi lui ra đi.” Mụ rời khỏi tủ, mỉm cười. “Ta sẽ đích thân đem đến cho con bé - ngươi tuyệt đối phải quên đi những chuyện ở đây và không được hó hé nửa lời.”

Cô hầu lùi lại một một chút, rồi thiếu điều chạy băng ra khỏi phòng. Nét mặt Dona Jerónima dương dương tự đắc. Mụ chắc mẻm Sanchia đã có ý muốn cảnh cáo con bé, và giờ đây thì mụ biết mình đã tiên liệu không sai chạy vào đâu. Mụ thò tay vào lọ, rồi lưỡng lự dừng tay trên mặt rượu. Trước đây ba hạt là đủ cho con bé Ana thét vang, hóa thân thành con thú cái tham lam vô độ, danh dự hay hổ thẹn gì đi nữa cũng phải vứt sang một bên. Thật là thú vị xem bốn hạt sẽ tác động ra sao, nhưng biết đâu liều lượng đó sẽ kích thích quá nhanh. Khẽ thở dài Dona Jerónima thả ba viên vào cốc, và cất lọ vào trong rương khóa lại. Đoạn mụ ta mang rượu đến cho Juana, thật từ tốn thận trọng không để sánh ra một giọt nào trên đường đi.

Cô hầu như đã sửa soạn xong khi mụ bước vào phòng. Mụ tự cười với chính mình khi nghĩ đến hình ảnh của Juana. Tối nay mụ đã lo liệu cho vị khách trẻ của mình ăn mặc nhã đạm, trông như một thiếu nữ trẻ không hề đượm dấu vết sành sỏi thanh lịch. Con bé này giờ đây dưới bàn tay tính toán của mụ đã có dáng vẻ trinh nguyên tinh tuyền, càng làm cho Don Diego tăng thêm khẩu vị trong cuộc chơi.

Trong y phục thân trên được bó chặt và váy xòe rộng Juana trông rất mảnh mai thơ ngây. Không tên đàn ông nào dễ dàng phát hiện ra gò ngực đầy đặn bên dưới cổ áo lụa xanh dương kín đáo. Màu áo thật đậm, gần như là xanh đen được viền vàng và bạc trông như bầu trời đêm thăm thẳm nạm đầy sao lung linh. Mái tóc đen ánh xanh của Juana được chải thành những lọn nhỏ mượt mà buông lòa xòa quanh vai, và được trang điểm bằng một bó dây băng hoàng kim rủ xuống một bên gò má.

“Tuyệt lắm, cháu thân mến, nhưng cháu cần thêm một món thay cho xâu chuỗi hạt trai không may kia để trông thanh nhã hơn. Ngươi đấy, con bé kia,” mụ ra lệnh cho cô hầu nhỏ đang đứng nhìn trân trân mắt tròn xoe, “tới phòng ngủ của ta nói với Sanchia lấy sợi dây chuyền vàng trong chiếc hộp gỗ đen mang tới đây.” Mụ ta cười với Juana ra điều nhân từ khi cô hầu ra khỏi phòng và nói thêm, “cháu trông giống như ta sắp mắng mỏ hay đánh đập cháu vậy! Ta hứa, mình sẽ giải quyết hết chuyện tương lai của cháu sau buổi dạ vũ đêm nay khi tâm trí ta thảnh thơi. Còn bây giờ sau việc chiều hôm qua ta mang tới cho cháu một món để giúp cháu bớt nôn nao qua tối nay. Đây này.”

Mụ chìa cốc rượu ra, và Juana miễn cưỡng cầm lấy. “Senora, cháu nghĩ cháu không nên uống rượu, bụng của cháu sẽ càng khó chịu hơn. Sữa, có lẽ, hay – hay là nước sẽ tốt hơn.”

“Vô lý, cái này mới đúng là thứ cháu cần. Uống hết đi trước khi mình xuống dưới lầu. Không được chừa lại giọt nào, nhớ đấy.”

Juana nâng cốc lên môi lúc cô hầu đem sợi dây chuyền đến, ngực vẫn còn thở hổn hển. Mùi vị khó ngửi khiến nàng hạ cốc xuống không muốn chạm môi. Nàng nghĩ ngợi một cách châm biếm rằng con của Felipe Tristán đã bắt đầu có triển vọng trở thành người điềm tĩnh lạnh máu như cha nó – chưa gì mà đứa bé đã không thích cho mẹ nó uống rượu. Trong lúc Dona Jerónima đang mắng nhiếc cô hầu thậm tệ vì đã để dây chuyền rối beng, nhanh như cắt Juana đổ gần hết cốc rượu vào trong chiếc bình chứa nước rửa ráy, và đặt chiếc cốc chỉ còn lại tí rượu xuống.

“Trông nào, cái này thật lý tưởng đây.” Dona Jerónima xoay qua với sợi dây đã thẳng thớm. “Cháu có thể đeo choàng qua một bên vai như thế.” Trong lúc căn dặn Juana, mắt mụ ta đảo xuống cái cốc và Juana đã bắt gặp cái liếc đó.

“Cháu không uống hết nổi, senora – xin lỗi bà.”

“Không thành vấn đề, bao nhiêu đó đủ rồi.” Dona Jerónima vỗ nhẹ má nàng. Trong một tiếng nữa thôi, mụ góa thầm nghĩ, máu trong người sẽ sôi sục, con bé sẽ trở nên cáu kỉnh bất mãn, đứng ngồi không yên. Kế đến sẽ trở thành mê mẩn, giác quan sai lạc, và đó chính là lúc nên đưa nó vào trong. Trong vòng hai tiếng thuốc sẽ dần con bé nhừ tử. Mụ ta hết sức hy vọng Don Diego sẽ giữ lời hứa đến đúng giờ tối nay.

-o0o-

Qua khỏi chín giờ một chút biệt thự de Herreros đã đông đảo tấp nập. Dona Jerónima hãy còn nấn ná ngay đầu thang tiếp những người khách chót, trong giây lát mụ động lòng hối hận. Trong thâm tâm mụ chửi rủa gã nhân tình nào đó của Juana. Nếu không vì hắn mọi kế hoạch hầu như thành công của mụ đâu cần kết liễu quá sớm. Lẽ ra mụ có thể nhử đám cá đang há miệng thèm thuồng kia thêm một tháng nữa mà không vướng víu trở ngại nào, vẫn làm ra vẻ đứa con gái dưới trướng của mụ vẫn đang do dự chưa biết phải gửi thân nơi nào lần đầu. Tặng vật của đám địch thủ sẽ giúp mụ khôi phục lại gia tài, số của cải mụ thu về còn gấp đôi khoản tiền từ nhân vật đến từ Andalusia kia. Nhưng giờ đây...

Ý tưởng lan man của mụ ngừng bặt khi một nhóm khách khác bước lên thang, và tay mụ siết chặt lấy cán quạt trong lúc mụ quan sát họ. Cặp mắt tròng vàng của mụ lóe lên ánh thưởng thức, và mụ vô tình tiến lên một bước.

“Elena thân mến, gặp lại cô thật tốt quá! Còn senor Stanford nữa – màu sắc ông chọn tối nay rất nổi, nhưng xứng với ông lắm. Đó có phải là kiểu cách Anh quốc ăn mặc táo bạo như thế không?”

“Không đâu, senora, chỉ riêng tôi thôi.” Tristán cúi chào trước bàn tay đang đưa ra của mụ ta, và Elena bật cười khàn khàn.

“Tôi cứ ngỡ anh ấy bị điên khi khăng khăng mặc màu này, nhưng Felipe lúc nào cũng có lý như chị thấy đấy! Còn tôi thì chả dám.”

“Cô khôn khéo lắm, Elena. Khi phụ nữ bước qua độ tuổi nào đó, tốt hơn hết là đừng tỏ ra liều lĩnh quá đáng. Senor, lát nữa ông và tôi có thể trò chuyện không?” Dona Jerónima hạ thấp giọng kín đáo. “Tôi có một số đồ trang hoàng trong nhà có lẽ ông hứng thú muốn xem – những thứ đó không dành cho loại khẩu vị vớ vẩn bừa bãi đâu, nhưng tôi nghĩ ông sẽ chấp thuận.” Mụ ngước lên nhìn qua rèm mi gương mặt vô cảm trước mặt.

“Tôi rất hân hạnh,” chàng đáp trả bằng giọng đều đặn. “Dựa vào những cái từng xem qua, tôi cho rằng còn có nhiều thứ ở đây tôi rất ao ước.”

“Felipe!” Lúc nãy trước miệng lưỡi gai góc của vị chủ nhà Elena quày quả bỏ lên đi trước, và bây giờ thì dằn dỗi gọi ngược lại.

Tristán khẽ nghiêng mái đầu đỏ chào mụ ta và ung dung bước sau Elena.

Dona Jerónima dõi theo hướng chàng đi khá ân cần. Mụ chưa từng nghi ngờ người đàn ông cao ráo gương mặt lạnh như tiền này cần vẻ hào nhoáng đến nỗi phải mặc bộ y phục nhung tím đối chọi kịch liệt với mái tóc đỏ rực như lửa kia. Dù rằng dáng dấp cao lớn và thể chất uy nghi, dù màu sắc trang phục nổi đình nổi đám, không hiểu sao người đàn ông Anh quốc của Elena dường như lúc nào cũng có vẻ tách biệt, như thể anh ta không muốn sử dụng sức hấp dẫn mình sở hữu, hoặc thậm chí không nhận ra là mình có thứ vũ khí này. Nhưng bây giờ, ăn mặc như thế để lôi cuốn cái nhìn của kẻ khác, anh ta khoác lên cho mình vẻ quyến rũ dìm sâu lớp mặt nạ lạnh lùng lễ độ thường thấy khiến – mạch trong người mụ bỗng đập nhanh hơn và mụ thừa nhận rằng – anh ta trở nên thú vị gấp bội.

Elena cố tỏ ra cân xứng với nét táo bạo của người tình bằng màu áo thạch anh tím, với làn da trắng và mái tóc màu hung đỏ lông cáo thì cách ăn mặc đó có lẽ là một lựa chọn tinh tế. Màu đậm hơn sẽ làm mờ nhạt sắc diện của bà ta, và màu của bộ áo trên người anh chàng Anh quốc trông độc đáo thì chỉ làm cho bà trông nhợt nhạt. Dona Jerónima trầm ngâm ngắm nghía lần chót tấm lưng nở nang của Tristán, mụ lưu ý đến bờ vai rộng và mái tóc như lửa của anh ta được tôn thêm phần nổi trội bởi chiếc áo khoác đen, thật tương hợp với những đường viền trên nền áo chẽn tím, rồi nhất quyết không vương vấn thêm giây phút nào nữa. Ngoài việc đưa Margarita vào vòng tay Don Diego một cách kín đáo, mụ không tìm thấy lý do nào không thể sử dụng đêm nay để tìm đôi chút lạc thú cho bản thân mình.

Dường như đối với Juana sự chú ý của Don Diego Ruiz đã bắt đầu biến thành ghê tởm trong buổi tối đó. Nàng làm đủ mọi cách nhưng cũng không thoát khỏi hắn, giống y như hắn bị xích chặt bên cạnh nàng. Rất nhiều lần hắn đã ngăn cản những người ái mộ khác đến gần nàng ra điều có quyền hành đối với nàng, Juana căm ghét thầm nghĩ. Trong lúc những người đó trò chuyện thì tay hắn chờn vờn nấn ná trên người nàng nhưng không thực sự động chạm như thể hắn đang thả cho trí tưởng tượng của mình tự do tung hoành. Lại thêm ánh mắt đắm đuối của hắn khiến nàng càng hoài nghi: lúc trước nàng đã từng có dịp nhận biết niềm đam mê trên vẻ mặt đàn ông đấy thôi. Nàng toan bỏ đi nhưng hắn vẫn khăng khăng níu kéo, sợ quá hóa giận nàng quay ngoắt lại đối đầu với hắn. Nàng cố bắt gặp ánh mắt Dona Jerónima và ra hiệu cầu cứu nhưng chỉ là vô vọng. Còn Don Diego, hắn đã được báo trước rằng bông hoa xinh đẹp này có lẽ sẽ e thẹn và bướng bỉnh trong lần quy hàng đầu tiên, nên không hề nản chí.

“Tôi hiểu cô không cố tình tàn nhẫn như vậy, senorita,” hắn dịu dàng nói với nàng, “bởi vì cô biết cô đã làm tôi tổn thương đến chừng nào. Tôi mong rằng sau này cô sẽ mềm mỏng hơn.”

“Vậy tốt nhất ông nên tìm thái độ đó nơi cô gái khác.” Juana lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt nâu gần ngang tầm với nàng. “Tôi đoan chắc với ông quyết định của tôi sẽ không thay đổi.”

“Tôi hy vọng thế,” hắn trả lời ngay tức thì, rồi phá lên cười làm khiến nàng bối rối khó hiểu.

Từ đằng xa Dona Jerónima vừa quan sát họ vừa liếc mắt nhìn đồng hồ, thâm tâm mụ khoan khoái: mọi việc tiến triển thật chính xác như mụ tiên đoán. Mụ đưa mắt ra hiệu cho Bautista, ánh mắt khinh khỉnh nhìn thân hình đồ sộ bó chặt trong bộ y phục màu xanh da trời và gương mặt lo lắng đang tiến lại gần mụ, như trông thấy kim cương giả.

“Mọi việc đã sắp đặt rồi phải không Jerónima? Suốt ngày hôm nay nhà của tôi y như là nhà thương điên. Người ra vào tấp nập, rồi thư từ được gửi đi khắp phố phường,” ông ta ảo não nói thêm. “Toàn bộ gia nhân của tôi phải vâng lệnh người đàn ông đó, bỏ lại tôi tự lo liệu lấy thân.”

Vành môi mỏng của Dona Jerónima vặn lại. “Yên nào! Dĩ nhiên là mọi việc đều yên ổn, ông không nghĩ tôi là đồ ngu chứ? Giải pháp, cơ hội, tất cả mọi thứ. Nhìn xem.” Mụ hất đầu về hướng Don Diego lúc này đang nhích lại gần Juana ra điều sở hữu. “Đều tốt đẹp cả.”

“Tôi thấy hình như cô ấy vẫn tỏ ra ghét bỏ anh ta.”

“Chỉ một lát nữa thôi là nó không tài nào kháng cự nổi anh chàng.”

Hay là bất cứ người đàn ông nào, thâm tâm ông thêm vào như thế, nhưng Bautista biết tốt hơn hết không nên biết đến chuyện đó làm gì. Mụ ta phe phẩy cánh quạt một cách điệu nghệ, tạo thành làn gió mát mơn man trên gò má lõm sâu.

“Anh ta hiểu là không nên để tâm đến tính khí cáu gắt của con bé và – senor Stanford,” bà ngưng ngay lập tức với nụ cười thỏa mãn, “ông hiểu ý tôi nhanh quá.”

Tristán chào Bautista, rồi nói một cách nhẹ nhàng, “tôi vẫn chưa chào hỏi senorita Armendariz, nhưng hình như tôi không được hoan nghênh lắm.”

Tia nhìn của chàng dừng lại một cách tư lự nơi dáng dấp mảnh dẻ trong bộ áo xanh dương viền vàng và bạc, đôi mắt xếch ánh lên vẻ bí ẩn. Nét mặt Dona Jerónima trong lúc dõi theo ánh mắt chàng quả là một tuyệt tác về lòng bao dung của đấng từ mẫu.

“Tôi e là ông có lý đấy! Xen vào giữa đôi tình nhân tối nay thì thật tội nghiệp lắm.” Đột nhiên nụ cười của mụ ta đanh lại cương quyết khi mụ liếc lên, nghiêng đầu khiêu khích nhưng vẫn không cách nào hiểu được ánh mắt lạnh lẽo, lo ngại ấy đang chất chứa điều gì. “Phần Margarita hãy còn đôi chút đắn đo,” mụ nhanh nhẩu nói, “các cô con gái trẻ thường hay e ngại vu vơ. Nhưng chuyến mạo hiểm đầu tiên sẽ giúp họ thoát khỏi trạng thái đó.”

Mái đầu đỏ thình lình quay ngoắt lại, và mụ nhận thấy anh ta lộ rõ vẻ hiếu kỳ. Ít ra câu chuyện đã dứt tia nhìn của anh ta ra khỏi con ranh đó, nhưng tia sáng lóe lên trong đôi mắt tinh anh khiến mụ bối rối trong giây lát. Chàng điềm tĩnh nói, “tôi biết điều ấy cũng không có gì khác, nhưng có lẽ bà rành rẽ hơn tôi, cô ấy cần phải thuần cho khéo mới vào khuôn khổ được. Vậy bà định chừng nào cho cô ấy bắt đầu?”

“Tối nay.”

Cặp lông mày của Dona Jerónima nhướn lên trước câu hỏi trực tiếp nhưng mụ ta tự động buột miệng trả lời, lòng thích thú thưởng thức ánh mắt kín đáo của người đàn ông bí ẩn. Chàng đang quan sát môi của mụ như thể cử động của vành môi ấy làm chàng mê hoặc, dáng dấp cao lớn rắn rỏi có vẻ căng thẳng hoàn toàn khác biệt với thần thái điềm tĩnh ung dung thường lệ và làn da chung quanh vết sẹo trở nên trắng nhợt.

“Anh chàng Diego đó sẽ làm việc trong căn phòng nhỏ tôi dành sẵn cho những chuyện thế này, ở cuối phòng tranh. Khi anh ta đã rèn luyện cô ấy xong thì cô ấy sẽ không còn lạnh lùng nữa.”

“Thì ra cô ấy là người lạnh lùng?”

“Ồ, tôi chưa bao giờ bị lừa như vậy cả, tôi thề đấy. Lần đầu tiên cô ấy đến gặp tôi, tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ có nhiều hứa hẹn lắm – cô ấy nói mình đã kết hôn – nhưng nếu mấy cái chuyện khôi hài làm nữ tu gì đó mà cô ấy bày tỏ với tôi là thật, thì chắc chồng cô ấy đã phải cám cảnh chăn gối lạnh lẽo rồi.”

Mụ ta cắn vành môi dưới mỏng dính hối hận đã thốt ra lời lẽ thẳng thắn hiếm hoi, nhưng có điều gì đấy nơi người vẻ mặt của người đàn ông cao lớn lúc anh ta ngắm đứa con gái khiến mụ khó chịu đến mức quên cả thận trọng. Vì lý do đó mụ đã phải sử dụng đến mưu mẹo đánh lạc hướng anh ta.

“Cô ấy còn ngây thơ lắm, senor,” mụ cố tình nói bằng giọng thù hằn. “Quá ư là nhút nhát không dám liều mình vì bất cứ lạc thú nào. Tối nay nếu Don Diego khuấy động được cô ấy, thì tôi thành tâm chúc anh ta được nhiều vui sướng.”

Tristán không trả lời mụ. Tia nhìn của chàng lại dõi theo Juana, nàng đang chầm chậm xoay tròn với Don Diego, ngón tay đặt hờ hững trên tay chiếc áo chẽn bằng hàng brocade của hắn. Thái độ và nét mặt vẫn không biến đổi, nhưng Dona Jerónima bỗng cảm thấy lòng buốt nhói bực bội vì chàng đã không chú ý đến mụ. Chỉ một điểm nữa thôi là hạ màn con nhãi ranh kia, mụ thầm nghĩ. Mụ đặt bàn tay thoa phấn trắng trên tay áo người đàn ông cao lớn, miết nhẹ một đường ngắn rồi ngưng lại như thể sợ hãi vì chính sự táo bạo của mình. Cái chiêu thức này đã giúp mụ thật tuyệt hảo trước đây, và mụ lấy làm hài lòng cảm giác được những bắp thịt mạnh mẽ bên dưới làn áo nhung căng cứng. Thì ra, người này đâu phải lạnh nhạt với phụ nữ như anh ta cố tình làm ra vẻ...

“Senora, xin lỗi bà.”

Tristán nghiêng đầu chào, động tác của chàng tính toán thật chính xác đến độ mụ cũng không xác định được chàng có mỉa mai mụ hay không lúc chàng quay đi. Tay mụ lập tức buông thõng xuống, và mụ gượng cười.

“Cho chuyện gì – hay tôi nên nói là cho ai, senor?”

“Còn chuyện nào nữa ngoài công việc quan trọng nhất khiến tôi đến bên cạnh bà.” Lời nói ấy nghe ra không phải là câu hỏi, nhưng ánh mắt sáng rực gây nên ấn tượng sai lầm về âm điệu không cảm xúc của chàng. “Công chuyện ấy không kém quan trọng đâu, tôi lấy danh dự ra thề đấy.” Chàng nói thêm bằng giọng là lạ.

Cặp mắt tròng vàng của mụ lấp lánh. “Dù rằng việc đó quan trọng tôi đã nửa muốn từ chối ông, senor Stanford. Nếu tôi có tính hay bắt bẻ, tôi sẽ nói rằng không có công việc nào quan trọng hơn so với việc không được tôi chiếu cố cả.”

“Vậy thì tôi đành phải đáp lại rằng tôi biết bà là người rất có phong cách hiểu biết và quá khôn khéo nên sẽ không tìm cách níu kéo đàn ông bằng những màn hờn dỗi như các cô trinh nữ chán chường đâu.” Chàng quan sát thấy cơn giận dữ rút sạch trên mặt mụ ta và thay vào đó là thái độ như đồng lõa, đoạn đưa bàn tay đeo đầy nữ trang lên chỉ cách môi chàng bằng đường tơ kẽ tóc trước khi chàng bỏ đi. Dona Jerónima nhìn hút theo hướng chàng đi lòng ngập tràn thất vọng, cảm giác này sao sắc bén quá khiến mụ cũng lấy làm ngạc nhiên. Người đàn ông mặt mày xấu xí, mái tóc màu sắc kỳ quái, ấy thế mà làm cho tim mụ đập loạn cả lên như mấy đứa con gái mới lớn. Nếu bây giờ anh ta đi thẳng đến chỗ Juana, chắc mụ sẽ nhào tới móc mắt cái đồ chó cái đó ra mất.

Nhưng chàng lại không ghé đến chỗ đó, lòng mụ dấy lên niềm hân hoan đắc thắng thật lạ kỳ. Mụ vẫn còn dõi mắt theo mái tóc ánh sắc đồng vượt lên hẳn đầu các vị khách khác cho đến khi mái tóc ấy lẫn hẳn vào những quầng khói của một rừng đèn nến. Chàng đi về hướng cửa thông ra hành lang, xa hẳn Juana và Don Diego. Có lẽ anh ta đã nói thật, suy cho cùng chỉ vì công việc mà anh ta tới đây.

“Jerónima, bà có biết mình đang nói cái gì không? Suýt chút nữa là bà đã nói tách bạch ra là chúng mình đang gả bán con bé! Nếu hắn nói chuyện đó –”

“Ồ, chỉ là vớ vẩn thôi, Bautista, ông làm tôi chán muốn chết.” Đôi mày thưa nhíu mạnh, và Dona Jerónima phất tay đóng quạt lại. “Người đó im lìm như đá vậy, ngoài ra, cho dù anh ta không quy điều đó cho những tục lệ lạ đời của chúng ta, họ cũng hiểu mấy thứ như vậy ở bên Anh – họ không phải là thứ giả nhân giả nghĩa, như biết bao người ở đây. Tôi biết tôi đang làm cái gì.”

Mụ nén cảm giác khó chịu và liếc xiên về phía đồng hồ. Gần mười giờ rồi. Chẳng mấy chốc là tới lúc, mụ thầm nghĩ, tay siết chặt, không còn bao lâu nữa...

-o0o-

Đối với Juana những buổi tiệc tùng chỉ đem lại sắc thái của những nghi thức điên khùng, chẳng có cảm giác hay mục đích nào. Thật là điên khi cả lô cả lốc người tụ tập đông đảo, nói năng những chuyện vô nghĩa trong lúc lại khoác lên lớp áo giả mạo khác hẳn với bản chất hiện hữu của họ. Don Diego đang lảm nhảm tỏ lòng yêu mến ngưỡng mộ nàng, trong khi cả hai đều hiểu mười mươi điều hắn quan tâm duy nhất là kéo được nàng lên giường. Còn nàng thì đang đóng vai một cô gái còn chưa biết đến mùi đời trong khi đang mang con của người đàn ông khác. Nàng giả vờ là người ấu trĩ trước mặt Don Diego bởi lẽ giả ngu không hiểu ý đồ của hắn là cách từ chối hữu hiệu nhất, nhưng khi nhìn về phía Tristán đứng bên kia phòng nàng lại có cảm giác lúng túng thật mạnh mẽ. Chàng cũng thế, cũng đang giả vờ. Tuy đứng bên cạnh người đàn bà khác nhưng vẫn theo dõi nàng, thái độ dửng dưng như chàng chưa bao giờ chăn gối cùng nàng, chưa bao giờ gieo hạt giống của chàng vào người nàng. Thấy nàng không lộ ra phản ứng nào trước những lời ca tụng tuôn chảy cuồn cuộn của mình, Don Diego cảm thấy thất vọng, nhưng hắn chợt nhớ ra bà chủ nhà đã thì thào căn dặn ra sao lúc hắn vừa mới đến và hôn tay chào hỏi bà ta.

“Hãy đối xử với cô ấy nhẹ nhàng.” Lời thì thầm dường như không hề khuấy động đến bắp thịt nào trên khuôn mặt đang tươi cười của mụ ta. “Làm cho cô ấy tin rằng ông không có chủ ý nào khác ngoài tình bạn. Sau đó thì –” Nói đến đây tay mụ nắm chặt lại trong giây lát.

Don Diego thích lối cư xử cởi mở hơn, nhưng hình như cách này không đem lại hiệu quả nên hắn quyết định thay đổi chiến thuật. “Ít ra cô nên uống với tôi một chút chứ, senorita?” Hắn hỏi một cách nhẹ nhàng hơn, và cố không cầm tay nàng khi nàng hạ tay xuống vào lúc vũ điệu chấm dứt.

Thấy nàng không đáp lời hắn lập lại câu hỏi, một lát sau nàng quay sang hắn vẻ mặt nàng trông lo âu một cách kỳ lạ.

“Xin lỗi, tôi không nghe được ông nói gì.”

Giọng nàng run rẩy khiến hắn táo bạo hơn. “Không thành vấn đề. Cô có điều gì trở ngại sao?”

“Không, chỉ là – ông có thấy senor Stanford không? Ông người Anh thật cao mặt bị sẹo?”

“Cô nói sao, nhân tình của condesa à?” Hàng mày của hắn giương lên lộ rõ vẻ ngạc nhiên. “Tôi sẽ ghen nếu cô hỏi thăm ông ta đấy – tôi nghĩ cho dù cô muốn tỏ ra tàn nhẫn với tôi thì không có nhân tuyển nào khác tốt hơn nữa đâu!”

“Không có ai cả, nhưng... khuôn mặt của ông ta làm tôi khó chịu, nếu biết chắc ông ta đã đi khỏi thì tôi rất vui.”

“Ồ, vậy thì – !” Don Diego nhún vai ra điều rộng lượng, lồng ngực bên dưới lớp áo chẽn hồ cứng nhắc dấy lên vui mừng vì đạt được chiến công đầy cam go. “Khi nãy tôi thấy anh ta nói chuyện với chủ nhà, nhưng giờ thì không thấy bóng dáng đâu cả. Chắc chắn anh ta đi rồi – người khổng lồ như thế không lẫn vào đâu được.”

Juana ráng nở nụ cười và thì thầm cám ơn. Chàng rời khỏi cũng không sao, vậy là đã tước đi cơ hội thôi thúc mãnh liệt mà nàng muốn bày tỏ cùng chàng chuyện gì đang xảy ra cho mình. Điều này họa chăng chỉ là một chiến thắng nhỏ nhoi nữa đối với chàng, có lẽ chàng sẽ xem đấy như là một cuộc trả thù nàng vì tội đã trốn tránh chàng, nên giờ đây nàng bị ép buộc phải mang con chàng. Nàng hình dung được mắt chàng lóe lên tia nhìn thú vị không thương tiếc nếu nàng thú nhận chàng đã đạt được mục đích đầu tiên khi ăn ở cùng nàng. Nàng cay đắng tự hỏi, liệu điều đó sẽ trở thành một trò cười chàng muốn chia xẻ với condesa Elena không?

Nàng lảo đảo và thấy Don Diego đỡ lấy nàng, tay hắn ve vuốt nơi eo nàng và giọng nói hắn nghe mơ hồ làm sao. “Cô bị chóng mặt –” Nàng đờ đẫn nghĩ rằng âm điệu của hắn dường như phấn khởi hơn là phiền nhiễu. “Nào, để tôi giúp cô ngồi xuống ghế.”

Những âm thanh trong phòng như bị bưng bít trong thoáng chốc, rồi kế đến lại vang vọng xa xăm. Juana yếu ớt khép mắt lại để hắn đỡ nàng tới chiếc trường kỷ kê sát tường. Nàng nghe được tiếng thình thịch vang lộng gần sát mình và nhận ra đấy là tiếng tim đập của Don Diego. Nàng chắc phải nặng ghê lắm, quá nặng nên hắn không bế nổi... Juana bị đánh thức khi nàng được đặt xuống trường kỷ. Trong lúc mơ màng nàng cảm thấy người nào đó đang bế nàng thật nhẹ nhàng như thể nàng chỉ là chiếc lá bị gió cuốn đi, nhưng khi mở mắt ra nàng lại thấy Don Diego đang cúi xuống.

“Cô không được khỏe, senorita. Để tôi –”

“Không sao đâu. Chỉ là cơn choáng váng thoáng qua thôi.” Miệng nàng khô rang khi nàng lên tiếng, và căn phòng hình như lắc lư như chuông đổ rền vang. Cơn chóng mặt lại ập tới, nàng đột nhiên thất kinh là mình sắp nôn mửa lần nữa. Đâu đó trong tầm nhìn trước mặt nàng mơ hồ thấy cái bóng mờ mờ lấp lánh màu hồng, nàng ngước gương mặt xám như tro với đôi mắt lạc thần lên nhìn Dona Jerónima. Mụ đàn bà góa ngắm nàng ra vẻ đánh giá, nhưng Juana không nhận ra nét diễn biến trên mặt mụ ta.

“Mọi người đừng xúm xít quanh cô ấy như vậy. Nếu Margarita chóng mặt cô ấy chỉ cần không khí thoáng đãng chứ không cần ai khuyên bảo đâu.”

Juana vẫn chưa nhận thức được cho đến lúc ấy bao nhiêu người đang tụ tập quanh nàng. Nghe lời Dona Jerónima họ tản ra, rồi nàng cảm giác cánh tay gầy guộc đỡ lấy vai nàng và làn lụa áp vào má nàng mát rượi.

“Ráng lên đi cháu, tạm thời đừng nói gì hết, không khí ngột ngạt oi bức trong phòng đã làm cháu đuối sức. Bây giờ thì phải ngồi yên tịnh một chỗ cho đến khi những người này phân tán bớt.” Lời nói dịu dàng nhưng đầy ẩn ý khiến những ai đang nán lại vội vã quay đi ngay, và trong khoảnh khắc chỉ còn lại mỗi Don Diego đứng trước mặt họ và mắt hắn dừng trên người người phụ nữ già chứ không phải là người thiếu nữ trẻ.

“Có phải cô ấy – ?” Hắn ngập ngừng bắt đầu.

“Đi đi cậu, đi đi!” Vành môi Dona Jerónima cong lên khi mụ liếc nhìn hắn phía bên trên mái đầu đang gục xuống của Juana. “Đối với mục đích của cậu thì sự việc này không còn gì tốt hơn nữa. Hãy đi tới chỗ tôi đã dặn cậu – tôi sẽ mang cô ấy tới ngay,” mụ ta thì thào nói thêm.

Nhìn lần chót gương mặt trắng bệch của Juana Don Diego tuân lời chủ nhà, lòng mong rằng cô gái đừng suy nhược quá lâu. Hắn khoát tay chào và vội vã bỏ đi, miệng nhếch lên nụ cười đắc chí và chân bước đi đầy tự mãn.

Dona Jerónima khẽ cau mặt và cúi đầu nói với Juana, giọng mụ ta ngọt như mật. “Margarita! Nhìn lên nào cháu. Giờ cháu có thấy đỡ hơn chút nào không?”

Trong chốc lát Juana không nhận ra được cái tên đó, rồi nàng dần dần lấy lại tinh thần và vụt ngửng đầu lên khỏi bờ vai của Dona Jerónima, “nhưng cháu – cháu không hiểu nổi chuyện này. Cháu chưa bao giờ bị choáng váng như thế này.”

“Ngồi đây một lúc đi, khi cháu đứng dậy nổi ta sẽ đưa cháu đi khỏi đám đông này. Cháu sẽ khỏe lại nhanh hơn khi thoát khỏi nơi ồn áo náo nhiệt.”

Juana thở sâu và gượng đứng dậy. Những tia nhìn lén lút chung quanh nàng dường như phóng vào da thịt nàng như những mũi tên bé xíu, và đột nhiên nàng không thể nào chịu đựng ánh mắt họ thêm giây phút nào nữa.

“Không cần nán lại đâu, senora. Cháu thà là vào trong bây giờ, như bà nói đó có lẽ cháu mệt vì trong phòng nóng quá.”

Nàng thầm hỏi liệu Felipe Tristán có thấy nàng ngất đi không, chắc là không vì Don Diego có nói là chàng đã đi rồi, và dù thế nào đi nữa chàng sẽ không quan tâm đâu, chàng lại càng không mạo hiểm để lộ quan hệ giữa hai người họ trước bao nhiêu cặp mắt nơi đây. Chàng sẽ không liều lĩnh phơi bày bí mật của mình hay là lòng ưu ái của Elena nếu nàng có ngã chết trước mặt chàng đi nữa.

“Vậy thì mình đi.”

Dona Jerónima nhìn nàng thoáng khâm phục khi mụ cùng với nàng đi ra cửa. Thứ bột đó chưa bao giờ vô hiệu cả, cái con khờ đó mặt trắng nhợt như bóng ma nhưng nó không bám cứng lấy tay mụ hay lẩm bẩm cáu kỉnh như nhiều đứa khác. Mụ phải cúi đầu bái phục Juana, vì trong lĩnh vực này tối thiểu đứa con gái đã tỏ ra kiên cường hơn nhiều đàn ông khác.

Juana trông thấy mặt bà góa khi mụ quay lại mỉm cười với nàng, không hiểu sao nàng chỉ phân vân tại sao khuôn mặt nhỏ thó gần như khắc khổ ấy lại khiến nàng nhớ đến mặt Eugenio de Castaneda. Ánh mắt đó hàm chứa điều gì đó là lạ, trông vừa hứng thú vừa lạnh lẽo... nhưng ý nghĩ đó thật vô lý, vì Dona Jerónima đâu hề tỏ lộ điều gì ngoài lòng nhân ái với nàng.

-o0o-

Cơn chóng mặt mau chóng thoảng qua ngay khi Juana rời phòng khách lớn, nàng đã dần dần khởi sắc. Dona Jerónima không nói câu nào với nàng nhưng mụ ta dường như mãn nguyện chỉ để đưa nàng đi dọc theo hành lang yên tĩnh. Đi được khoảng một hai phút Juana lưu ý rằng họ không phải đang trên đường đến phòng ngủ, theo như nàng đờ đẫn dự đoán. “Senora, chúng ta đang đi đâu?”

Nàng thấy hình như mụ ta sững người trước khi trả lời, nhưng âm điệu của mụ vẫn ngọt ngào. “Tỉnh táo lại mau quá hở cháu? Ta dẫn cháu đi xem tranh trong phòng trưng bày – ta ắt hẳn có nói như thế, ta nhớ chắc mà. Không à? Ồ, không sao cả. Ta cứ nghĩ khi cháu đến đây mình sẽ có nhiều thời giờ cho cháu xem, nhưng vì cháu sẽ bỏ ta đi sớm quá... Không, mình sẽ không nói đến chuyện đó tối nay. Cứ nghỉ ngơi ở đây và ngắm tranh, khi nào cháu cảm thấy khỏe hẳn thì hãy xuống gặp khách khứa dưới lầu. Nhìn đi, đây là phòng tranh.” Giọng mụ ta biến đổi một cách khôn khéo. “Ở tận cuối phòng là một hốc tường có kê trường kỷ, nếu cháu muốn cháu có thể ngồi đó một lát – cứ ở đến chừng nào cháu thích. Ta hứa với cháu là sẽ được ngắm những thứ mà không một nhà nào khác dám khoe khoang là có, ta biết chắc đấy.”

Âm điệu mượt mà của mụ đượm vẻ thú vị, nhưng mắt mụ nhìn Juana thật dịu dàng trong giây lát trước khi mụ quay đi, làn váy hồng khua sột soạt theo tiếng chân bước.

“Cứ tự thưởng thức nhé cháu. Đến gặp ta khi cháu xem xong, nếu còn thời giờ.”

Giọng mụ ta vọng xuống phòng tranh thắp đèn sáng một cách chế giễu trong lúc tiếng chân mụ nhỏ dần. Juana đứng yên một lúc, tâm trí hoang mang. Nàng đi vài bước sau mụ ta, rồi nhún vai bất lực quay lại xem những bức tranh treo dọc theo những vách tường. Cái chỗ mời gọi, thoáng khí này không có cảm giác nguy hiểm. Không có những vách gỗ chia ô tối tăm, phiền toái, không có những cánh cửa cứ chực đóng lại khi có người bước qua. Hàng tuần qua, từ cái đêm trước lúc Bartolomé chết, nàng từng bị ám ảnh bởi những giấc mơ thấy mình bị nhốt kín trong những nơi tối đen, tay cứ cào vào những cánh cửa không bao giờ mở. Bây giờ, lòng cảm giác đảm bảo bằng chính tự do hiển nhiên của mình, nàng quyết định tuân theo lời căn dặn lạ lùng của vị chủ nhà trước khi lại liều lĩnh trở về với đám khách khứa, trở lại bầu không khí nóng bức đến phát bệnh dưới nhà.

Bước đến tấm tranh đầu tiên nàng sửng sốt lùi lại, do dự một chút rồi nhìn kỹ hơn. Quả là một ví dụ tài ba về nghệ thuật khiêu dâm. Hình ảnh trần trụi được phác họa thật sinh động, thật nồng nàn tình tứ đến độ nàng cảm thấy mình nhơ nhuốc khi nhìn vào đấy. Nàng kêu lên ghê tởm rồi thụt lùi và xoay qua bức kế tiếp. Rồi thêm một bức, lại một bức nữa.

Nàng nghĩ một cách kích động, những tấm họa này cái sau còn rùng rợn hơn cái trước. Điều gì đã ám ảnh đầu óc Dona Jerónima khiến mụ ta chứa những thứ này trong nhà? Giờ thì nàng lui lại sợ phải quay lưng lại với những bức họa, rồi nàng chợt đụng vào cái gì đó đằng sau khiến nàng hét lên.

Nhưng tiếng kêu của nàng đã bị dập tắt bởi một bàn tay đeo găng bịt kín miệng nàng, và người nàng bị áp sát vào cơ thể chắc nịch nhanh đến độ nàng không kịp chống trả. Nàng quẫy đầu một cách vô vọng, cố hết sức để la to, nhưng không cách gì làm nổi. Tay nàng tuyệt vọng cào cấu vào cánh tay đang giam hãm mình, nhưng ngay lúc đó vòng tay ấy lại siết chặt hơn nữa rồi nhấc bổng nàng lên một cách nhục nhã khiến nàng hoàn toàn bất lực, chân nàng dẫy dụa dữ dội. Toàn bộ trọng lượng nàng bị đè nghiến dưới gọng kềm tàn nhẫn quanh sườn nàng, như đang đe dọa muốn bóp nghẹt nàng.

“Yên nào,” một giọng nói cất lên nhắc nhở nàng. “Em chỉ phí sức và tự làm em đau thôi.”

Trong tích tắc nàng để người bất động, rồi bắt đầu chống chọi dữ dội như một con thú, điên cuồng cào cấu và ráng cắn bàn tay che miệng nàng. Cánh tay người đàn ông đó lại siết chặt hơn, cho đến khi nàng tưởng xương mình đã rạn nứt, toàn bộ hơi thở như đã bị ép ra khỏi phổi. Rồi thở hắt ra đau đớn, nàng nằm im mềm nhũn trong tay chàng.

“Em đâu cần tỏ ra e lệ như thế với chồng của mình như đối với những tình nhân đang khao khát em.” Felipe Tristán nói một cách điềm tĩnh. “Tôi có quyền bảo đảm cho chuyện này, còn chính đáng hơn bất cứ người nào khác.”

Nàng cảm giác được chàng đã buông tay ra khỏi miệng và đưa tay miết vòng theo hàm mình, nhưng nàng quá đuối sức để kêu lớn. Cố hết sức nàng bật ra hỏi, “Tại sao anh lại tới đây?”

“Tôi đến theo lời thúc giục của bà chủ nhà. Bà ta đã buột miệng nói ra em chưa chọn được người tình nào, vậy thì tôi xen vào thế chỗ. Tôi sẽ làm em hài lòng như bọn cừu đực quý tộc đang quây quần ở đây đợi em.”

Câu nói chót không có ý nghĩa nào đối với nàng. Juana phản bác kịch liệt, “cũng như anh làm hài lòng nhân tình của mình đấy thôi, anh có phải muốn nói như thế không? Tôi không muốn chia sẻ sở thích của bà ta đâu.”

“Em chắc chắn chứ? Bà ấy ca ngợi tôi hết lời đấy.” Giọng chàng bình tĩnh một cách khác thường, không thể ngờ được. “Nhưng có lẽ em kém thiện chí không muốn được chiều chuộng – hay suy cho cùng em ưu đãi những kẻ kiêu căng hơn? Em lúc nào cũng có thiện ý đối với những tên đàn ông nhỏ người da ngăm đen, phải vậy không? Tôi e tối nay em phải xoay sở ở nơi nào khác thôi.” Chàng tiếp tục nói át đi cả tiếng bật thốt vô tình của nàng. “Hắn ta phản đối rất mãnh liệt về việc tôi đã chặn đầu hắn ở đây nên tôi đành phải nặng tay với hắn, tôi không chắc hắn sẽ tỉnh nổi trong vòng một tiếng đồng hồ.”

Juana thình lình vặn người dùng hết sức bình sinh lao vào cánh tay giam cầm nàng và đá bừa ra sau vào chân chàng. Hành động của nàng chỉ là bộc phát, như sự phản kháng cuồng loạn cuối cùng chống lại âm điệu mỉa mai vô cảm trong giọng nói chàng và lòng mong mỏi đến bất lực được chàng vuốt ve, nhưng Tristán giữ lấy thân thể nàng thật dễ dàng như ôm một chú mèo con đang giận dữ. Khi cất tiếng lần nữa, giọng chàng đã biến đổi trở thành cứng rắn hơn.

“Em ương ngạnh thế này chỉ tổ làm cho Dona Jerónima khó chịu thôi Juana. Bà ta muốn em xoá bỏ cái tính đó cùng với sự trinh trắng tưởng tượng của em đấy – Don Diego là sự lựa chọn của bà ta, nhưng tốt hơn là người người nào đó biết em không còn trinh nữa. Lừa gạt nhiều đàn ông như thế thật là cách xử sự tồi tệ.”

“Tôi – không – lừa gạt ai cả!” Juana bắt đầu lên tiếng, “bà ấy biết tôi không phải là gái còn trinh cũng y như anh,” nhưng vòng tay cứng như sắt quanh người nàng thít chặt đến nỗi nàng nói không nổi chỉ thốt ra được tiếng nấc đau đớn.

“Em lừa tôi một người vợ,” chàng đưa tay nắm cằm nàng ép nàng ngửa cổ dựa vào vai chàng để chàng nhìn vào mắt nàng, “và có lẽ gạt luôn phần gia tài ít ỏi nữa. Em tốt hơn là đừng làm chuyện đó đối với tôi.”

Nàng cố la to, nhưng lằn sẹo của chàng đã chắn ngang miệng nàng lúc miệng chàng đáp xuống không chút xót thương, đầy khốc liệt. Mặc kệ bản thân nàng, máu trong người nàng ào ạt như thác lũ khi chàng dọ dẫm miệng nàng. Lúc nàng tuyệt vọng chống chỏi cố đè nén phản ứng lộ liễu của chính mình, nàng không lưu ý những ngón tay khéo léo của chàng đã dừng ngay cổ áo nàng cho đến khi cổ áo lụa lỏng dần. Và nàng cảm giác bàn tay đeo găng trơn mướt mát rượi đang lần vào xâm chiếm gò bồng đảo mềm mại.

“Felipe, buông tôi ra.” Nàng lên tiếng nhưng không ý thức được mình đang nói gì, gần như cuồng nhiệt ngay môi chàng. Juana kinh ngạc không sao đo lường được trước cái vuốt ve của bàn tay đeo găng. Bàn tay ấy lướt dọc theo hình dáng nàng thật kiên định thật tình tứ, sự động chạm ấy càng phiền toái đến độ chết người vì quá ư tự chủ. Và nàng cảm thấy xấu hổ ghê gớm trước phản ứng gấp rút của thân thể mình. Nàng thầm nghĩ mình có thể chống trả lại hành động mãnh liệt, nhưng không tài nào đỡ nổi sự khiêu khích vô cùng rạo rực khiến nàng run rẩy bốc cháy hết lần này tới lần khác.

Thân hình đang ưỡn cong của nàng không thoát khỏi ánh mắt chàng, và đôi mắt ấy lóe lên tia nhìn kỳ lạ hầu như đắc thắng lúc chàng nới lỏng vòng tay trên sườn nàng và hạ đôi chân đang căng thẳng của nàng xuống đất. Chàng xoay mặt nàng về phía mình, tháo găng tay nhưng vẫn không buông nàng ra, hàm răng trắng lần lượt cắn vào găng hết ngón này đến ngón khác. Chàng ném bừa đôi găng xuống sàn, rồi lại ôm chặt lấy người nàng.

“Em hãy nhớ, chuyện này là hợp lệ.”

Lời thì thầm phả vào cổ nàng, nhưng nàng không buồn quan tâm đến vẻ nhạo báng trong từ ngữ đó khi áo nàng đã bị kéo mạnh xuống vai, phô bày đồi ngực căng tròn. Chàng giữ lấy nàng ngăn không cho nàng lẩn tránh hay bỏ đi. Nàng nghe mình thở dài, rồi chàng cúi xuống, miệng chu du từ cổ đến ngực bằng thái độ cố tình chiếm hữu. Nàng đứng yên không phản kháng, cơ thể rung lên khe khẽ vì khoái cảm khi bàn tay chàng mơn man trên phiến lưng trần, uốn người nàng ngả ra để mời gọi chàng.

“Felipe –” Tiếng nàng vang lên nghe đứa bé đang bực bội – “nhỡ có ai đến...”

“Không đâu. Em có nghĩ vì sao la viuda để em ở đây không? Đây là ý đồ của bà ta dành cho em tối nay –” miệng chàng bỗng đột ngột đòi hỏi khiến nàng thở hổn hển – “chỉ là với một người tình khác thôi.” Tay chàng thám hiểm đường hông và đùi nàng xuyên qua lần váy mượt mà, dọ dẫm liên tục không ngừng. “Ngoài ra không người nào sẽ khiển trách người chồng ân ái với vợ mình.”

“Anh vẫn chưa thỏa mãn sao?” Mắt nàng hằn lên vẻ đau thương khi nàng cố quẫy người thoát khỏi vòng tay chàng. “Hay là anh muốn thu lợi cho đến ngày tận thế?”

“Qua đến tận thế giới bên kia. Tại sao lại không?” Vẻ mặt chàng như lẩn khuất trong lúc chàng lại cúi đầu xuống, và tay siết chặt quanh người nàng.

Giờ thì nàng chỉ cảm nhận được đường lưỡi mơn trớn của chàng, khiến nàng rên lên nho nhỏ. Nàng cũng không biết đầu mình đã vô tình ngửa ra sau một cách buông thả, và thân thể cong lên đáp lại sự động chạm ấy là lời mời gọi vẹn toàn nhất. Da thịt nàng náo nức như thiếp đi trong giấc ngủ triền miên và bây giờ chính là lúc bừng tỉnh. Nàng để chàng đỡ mình nằm xuống sàn, không tỏ ý phản kháng chỉ nằm dài bên dưới chàng, người buông mềm dưới thân thể to lớn nhưng vẫn không hề biết mình đang làm gì. Hơi thở nàng trở nên gấp gáp khi tay chàng lần xuống váy nàng, lướt lên đôi chân thon thả và tiến vào thám hiểm giữa đùi nàng. Rồi là nhung mượt ve vuốt trên da thịt mềm mại của nàng, kế tiếp là cảm giác cứng rắn nóng bỏng của chàng. Cảm giác ấy đang xâm chiếm nàng như nham thạch nóng bỏng lũ lượt hết đợt này sang đợt khác.

Toàn bộ cơ thể nàng đang đập chung một nhịp mạch lớn trong lúc nàng bám vào chàng, như một con chim điên cuồng bị ghim chặt bởi chính mũi tên thèm khát của mình. Ngọn lửa dục vọng ấy đang phừng lên thiêu đốt tàn phá đến tận xương tủy nàng. Bỗng dưng có cái gì đấy mềm mại dầy dặn, mượt như tơ đang vắt ngang gò má Juana, nàng lờ mờ nhận ra đấy là một lọn tóc dài màu đỏ của Tristán, trông y như một lưỡi lửa tương phản trên làn da vàng nhạt của nàng. Rồi ngón tay nào cào cấu lưng chàng khi thân người chàng như nghiến nàng nát vụn, bỗng đột ngột, nàng bị ấn mạnh tới trước vượt qua đau đớn vượt qua cả tâm tưởng, bay bổng vào cõi thiên đường.

“Đừng mà Felipe.”

Câu phản đối chỉ là lời thì thầm, dù môi nàng ra dấu khẩn thiết van nài nhưng tay nàng lại vươn ra vuốt ve làn da ngực ấm áp của Tristán trong cảm giác lâng lâng khoái cảm. Để đáp lại, chàng ôm lấy mặt nàng, lòng bàn tay áp mạnh trên gò má nàng rồi xòe tay mơn man mái tóc đã bị xổ tung của Juana. Môi chàng cố tình miết trên môi nàng, và thân thể chàng lại một lần nữa đòi hỏi Juana.

“Được mà Juana.” Chàng bỗng thấy nàng thoáng rùng mình, mắt giương lên tròn xoe và màu mắt biến đổi bất thường. Chàng khẽ nheo mắt. “Có điều gì không ổn – chuyện đó là sao?”

Nàng chợt nhớ đến đứa bé, nhưng nàng không thể nói với chàng điều ấy. Người ta nói rằng phụ nữ mang thai không nên để người chồng gần gũi với mình nếu muốn mẹ tròn con vuông, nàng chỉ biết được ngần ấy. Suýt chút nữa nàng đã giết đứa con vì sự buông thả của mình. Trong lúc chàng đưa đẩy nàng gồng cứng người cố đẩy bật chàng ra.

“Tôi không thể nhớ được khi anh –” Nàng vẫn ráng hết sức thoát ra khỏi người chàng. “Tôi phải đi trước khi có người bắt gặp mình.”

“Đi? Đi đâu? Đi tìm mụ tú bà đang cố bán em cho Ruiz sao?”

“Anh đã đề cập đến chuyện đó lúc nãy rồi.” Nàng dừng lại, nhìn đăm đăm sửng sốt vào đường nét tàn nhẫn trên miệng và vẻ lạnh lẽo trong mắt chàng. “Anh – anh muốn nói với tôi là –”

“Là Dona Jerónima yêu quý của em là một mụ điếm kiêm tú bà trùm nhà thổ – im nào, khoan nói đã – em có biết ở đây họ đồn gì về bà ta không? Họ nói rằng nếu bà ta không dụ được cô gái nào sa chân lỡ bước bằng thủ đoạn lừa lọc, bà ta sẽ gạt gẫm họ bằng tà phép rồi bắt họ phải nộp số tiền thậm chí to tát hơn nhiều.”

Đầu óc Juana quay mòng mòng. Nàng nói một cách hoang mang hầu như không ý thức được mình đang nói gì, chỉ biết được bằng mọi cách nàng phải thoát ra khỏi vòng tay chàng trước khi chàng phát hiện ra đứa bé trong bụng. Lời buộc tội vang lên chát chúa bên tai nàng.

“Anh nói dối! Anh nói thế vì muốn làm giảm uy tín bà ấy và buộc tôi bỏ đi sự che chở của bà ấy, để anh – để –”

“Ồ, hóa ra sự bảo vệ bà ấy cho em thật hiếm có. Thế em cho rằng sự việc này là sao?” Chàng lui khỏi người nàng, ngắm nghía dáng nằm uể oải của nàng một cách châm biếm. “Em đã quên ông hoàng nhỏ đang bị sứt đầu mẻ trán (Diego), cái tên đang muốn nằm ở đây thế chỗ tôi. Vậy em còn tin bà ta nữa không?”

Juana ngồi dậy, cố không để chàng thấy nàng đang run rẩy. Nàng thực tình không dám tin, không dám tin chàng hay lời nói nghi hoặc đang văng vẳng trong đầu nàng. Nàng phải tin vào Dona Jerónima, vì không còn lối đi nào khác nữa. Giờ đây mối thù của Tristán đã được thỏa, giữa họ cũng không còn tơ vương nào ngoài tình yêu hoang tưởng thừa thãi của chính nàng.

“Tôi tin bà ấy còn hơn tin anh! Tôi cám ơn đã quan tâm đến tôi –” giọng nàng trở nên khắc nghiệt – “nhưng tôi tin anh còn ít hơn bất cứ người nào – tôi vẫn nhớ quá rõ lòng tử tế của anh đối với tôi trước đây.”

Nỗi đau thương ứ đầy trong thâm tâm trong lúc nàng cất tiếng. Nàng toan quay đầu đi, nhưng Tristán đã chụp lấy cằm nàng buộc nàng phải đối diện với chàng. Tristán ngước xuống nhìn nàng đĩnh đạc thận trọng, gương mặt bất động như tạc bằng đá, đôi mắt xanh lục của chàng tái nhợt như bầu trời mùa đông.

“Em có tin một điều tôi từng nói với em lúc chúng ta tuyên thệ không?”

Nàng lưỡng lự, kinh ngạc bởi âm điệu chàng nói đến nỗi không nhận thức được điều gì. Trong khoảnh khắc nàng chỉ biết nhìn chàng chăm chăm đầy hoang mang. Rồi ánh mắt nàng đanh lại và nàng lắc đầu.

“Không trừ trường hợp điều tôi tin sẽ mang lợi lộc đến cho anh. Anh từng nói cho tôi nghe về tôn chỉ của anh, anh còn nhớ không? ‘tôi là người làm thuê, tôi phải giúp chính bản thân tôi’ anh nên dâng lời thề của anh cho condesa Elena mới đúng – hay cả bà ấy cũng hiểu anh quá rõ nên không tin anh?”

Tay chàng từ từ buông xuống, và giờ nàng thu hết can đảm nói vì chàng không còn chạm vào người nàng nữa.

“Ngoài ra, cho dù anh đã lỡ tuyên thệ, anh đâu có tỏ ra tin tưởng bao nhiêu,” nàng nói tiếp. “Anh khinh miệt Giáo hội: danh dự của anh đã bị tước mất trong giao dịch trước đây của chúng ta, cái danh dự đó giờ đây đã biến thành tồi tệ, rách tả tơi và vấy đầy máu rồi, cũng giống như thanh danh của tôi vậy.”

“Nhưng em đã kết hôn với tôi.”

“Bởi vì hôn nhân này đáp ứng được mục đích của anh. Nhờ nó mà anh lấy được tài sản của tôi.”

Juana rùng mình trong lúc chờ chàng đáp trả. Đầu nàng cúi thấp, mái tóc đen ánh xanh che phủ mặt nàng như một áng mây. Nàng chú tâm cài áo cố giấu mặt không để cho chàng thấy.

Một lúc lâu sau Tristán đều giọng nói, “vậy là em tuyệt đối muốn chấm dứt hôn nhân giữa chúng ta?”

Nàng gật đầu, tay nàng hoàn toàn bất động.

“Nếu trước đây em chịu nói với tôi sớm thì em đã có thể tiết kiệm công sức cho cả hai chúng ta trong những tuần lễ này.” Giọng nói chàng đượm vẻ mệt mỏi. “Tôi lấy làm hân hạnh khi nghe em giải bày tâm sự, madam. Em đã tỏ ra cở mở một cách phi thường với tôi.” Lời nói của chàng thình lình vút lên như ngọn roi. “Đương nhiên, tôi sẽ làm theo mệnh lệnh cao cả của em và cáo từ em ở đây.”

Chàng trỗi dậy bằng hành động gọn gàng nhanh chóng như bản chất cố hữu của mình và Juana cầu mong chàng sẽ bỏ đi mau. Nàng không thể chịu đựng gần gũi chàng thêm phút giây nào, chỉ cần một tích tắc nữa thôi là nàng sẽ quỵ xuống và xoay qua bám víu lấy chàng như một kẻ ăn xin. Nhưng ngay khi nàng trở nên tỉnh táo chàng vẫn chưa di động, chàng đưa tay ra vuốt vai nàng nhưng nàng bật kêu lên nho nhỏ.

“Em không cần phải phản ứng như thế đâu.” Chàng rút tay về ngay lập tức, và giọng chàng thật dịu dàng. “Lá bài cuối cùng của em là con ách. Tôi sẽ xoá sạch nợ kể từ lúc này.”

“Cám ơn.” Những từ ngữ ấy khiến cổ nàng đau buốt.

Tristán đứng lại thêm một chút, đầu chàng ngửa ra sau trong dáng dấp ngạo mạn như thể chàng đang đợi nàng nói thêm, nhưng nàng không nói tiếp. Sau khi ngưng lại chàng cất tiếng, “cửa thứ nhì phía bên phải hành lang sẽ dẫn tới cầu thang, đến đó em có thể tự tìm lối đi. Adios, Juana.”

Nàng không nghe tiếng bước chân lúc chàng bỏ đi vì quá nghẹn ngào đau khổ, và nàng phải mất khá lâu âm thầm chống chỏi trước khi lên tiếng gọi chàng, “Felipe –” nhưng chỉ có bầu không khí tĩnh lặng đáp lại lời nàng.

Trong một lúc lâu nàng vẫn không thể tin là chàng đã rời khỏi. Nàng vẫn quỳ yên tại chỗ, cố ép tâm trí đang tê dại u mê hoạt động. Nàng cảm thấy có lẽ rằng, nếu không thừa nhận thời gian đang trôi đi nàng có thể phủ nhận mọi chuyện đã xảy ra. Dường như thật lạ thường rằng vì cố nhất quyết giữ kín bí mật nàng đã liều lĩnh kháng cự khiến chàng phải phóng thích nàng, trong lúc nàng không muốn được giải thoát nữa ngay khi chàng tỏ ý định giữ nàng lại. Rồi như thể đang đi ngược lại ý chí của mình, nàng lặng lẽ ôm choàng lấy người chậm chạp đu đưa tới lui trong đau buồn bấn loạn. Nếu khóc ra được cũng có thể vơi bớt u sầu, nhưng nước mắt nàng đã cạn khô tự bao giờ.

Mãi một lúc sau nàng mới ngừng đong đưa và thận trọng đứng dậy như một bà lão đang bị cơn đau hoành hành, đầu cúi gằm một cách tuyệt vọng trên cần cổ thanh mảnh. Bỗng nàng giật nảy mình, đăm đăm nhìn chung quanh, mặt thoáng ửng lên. Có âm thanh nào đó thật khẽ, không lớn hơn tiếng ẩu đả vẳng đến tai nàng, và lòng nàng rộn lên niềm hân hoan đầy nghi hoặc. Thì ra chàng đã trở lại. Nàng đứng yên đợi, thân hình bất động như tượng và nghe được tiếng tim đập vang lộng lịm dần khi niềm hy vọng tắt ngấm, nhưng tiếng động ấy không còn vang lên nữa.

Tâm trí nảy lên một ý nghĩ khiến nàng đột nhiên nhìn xuống sàn nhà một cách hăng hái, mắt chăm chú dọ dẫm những khoảng sáng tối trên nền đất. Nàng phát hiện có ánh kim loại lóe lên lấp lánh, hóa ra đó là sợi dây chuyền của Dona Jerónima khi mụ ta đeo lên vai nàng lúc nãy. Có lẽ sợi dây tuột ra lúc nàng giằng co với Tristán. Nhưng món đồ đó không phải là cái nàng cầm tìm, nên nàng cũng không màng nhặt lên.

Nàng trông thấy vật mình mong ngóng nằm ngay trên rìa khoảng sáng do đèn hắt xuống, sẫm tối trên nền thảm Moorish màu sáng, nên nhanh chóng cúi xuống. Đấy là đôi găng màu tím thêu hạt huyền, đôi găng Felipe đã ném xuống trước khi hôn nàng như lặp lại lần thách thức đầu tiên của nàng đối với chàng. Nàng áp làn da mềm vào má lúc đi ra cửa, và khi phát hiện người đàn ông đứng ngay khung cửa người nàng như đông cứng, mắt giương to ngờ vực. Nàng chưa bao giờ ngờ được sẽ gặp lại người này, chưa bao giờ hình dung anh ta lại xuất hiện ở đây... bàn tay nàng duỗi ra và đôi găng từ từ tuột xuống sàn nhà.

Anh ta chính là người đàn ông Ý, Riccardo Martinetti.

-o0o-

Dona Jerónima liếc chiếc đồng hồ mạ vàng một cách thận trọng. Mụ không hề cảm thấy lo lắng – mụ cả tin vào tài tính toán chưa bao giờ sai chạy của mình trong vấn đề này – nhưng không hiểu sao lòng mụ cứ mơ hồ cảm thấy nôn nóng bứt rứt, vì sự việc diễn tiến chậm hơn mụ dự liệu. Vào thời gian này lẽ ra mụ phải thấy Don Diego xông vào mặt mày rực lên căm phẫn mới đúng, nên mụ và Bautista đã trụ sẵn gần cửa ngõ hầu dập tắt ngay những lời than phiền vì đã bị lừa. Theo như mụ ta dự đoán hắn sẽ bỏ đứa con gái nhanh chóng vì thất vọng thấy mình đã bị gạt, nhưng hắn đã ở lại quá lâu. Như vậy thì tốt thôi, nếu hắn quá dễ dàng cam chịu đến nỗi vẫn muốn lưu lại trong cuộc chơi này khi đứa con gái khác xuất hiện!

“Jerónima à, chị có thấy Felipe đâu không?” Condesa dừng lại ngay chỗ mụ, và nở nụ cười duyên dáng đặc trưng của mình. “Tôi không thấy Felipe từ khi anh ấy đến nói chuyện với tôi cách đây hơn cả tiếng rồi - thế chị có nhờ anh ấy giải quyết cái công việc trứ danh của chị không?”

“Sao thế, không đâu! Anh ấy chưa trở lại gặp cô sao? Anh ấy để tôi đứng đây năn nỉ là có chuyện gấp lắm, nhưng tôi nghĩ anh ấy muốn nói sẽ quay lại đây khi xong việc.” Mụ ta nói ngọt đến độ lời sỉ nhục lúc thoạt nghe cũng không lộ liễu mấy.

Elena phe phẩy cánh quạt, rồi lên tiếng đáp lại miệng vẫn tươi cười. “Biết đâu anh ấy đang trốn ai đó đang đeo đuổi mình. Ai bảo anh ấy cường tráng quá làm gì, tội nghiệp Felipe, hèn chi mụ phù thủy già đắng già hôi nào cũng muốn quấn lấy anh ấy.”

Nói xong bà ta lướt đi ngay. Dona Jerónima nhìn dõi theo bà ta, miệng hé cười đằng đằng sát khí, đoạn mắt mụ ta lại đảo lên đồng hồ.

Don Bautista đang quan sát mụ, ủ rũ cất tiếng, “Hai chục ngàn quan. Tôi ước... con số không to tát gì mấy, chỉ có hai chục ngàn.”

“Chỉ có mười thôi – số đó còn nhiều hơn là tiền hối lộ của ông suốt cả năm cộng lại.” Mụ nóng nảy quay qua ông ta, bàn tay khẳng khiu của mụ lo lắng ra hiệu bằng cử chỉ hiếm thấy, “Mười cho tôi, mười cho ông, vậy là ông đã kiếm lời một trăm phần trăm rồi còn gì. Đừng kêu ca nữa. Đứng đây đợi tôi trong lúc tôi đi xem coi chuyện diễn biến ra sao. Lẽ ra giờ này Don Diego phải quay lại chứ.”

Thật đúng là Jerónima, Don Bautista ảo não nghĩ ngợi, mụ ta đích thân làm việc mà hầu hết phụ nữ khăng khăng bắt đàn ông phải đi. Ông ta lê chân đi, rồi dựa người vào tường theo đúng nghi thức đi đứng. Dona Jerónima nhìn ông bén ngót nhưng không thốt ra nhận xét nào, đoạn kín đáo đi ra leo lên thang lầu. Dù mặc áo sống lùng tùng và mang giày cao gót nhưng mụ vẫn cố bước thật nhanh.

Lúc nãy mụ ta đã ra lệnh thắp vài ngọn đèn trên tầng lầu, phòng trường hợp có người khách nào bị lôi cuốn lên đó tối nay và mục kích nghe ngóng những chuyện họ không nên biết. Mụ leo lên thang trong ánh sáng lờ mờ, ngoái nhìn xuống mụ thấy hành lang bên dưới trông như miệng giếng thắp sáng đủ màu sắc, người qua lại như thu nhỏ thành những con cá sặc sỡ phóng tới phóng lui. Mụ ta toan đi tiếp thì thấy có người đang băng từ chân thang ra cửa chính và bước ra đường. À thì ra người Anh đó muốn ra ngoài, mụ đăm chiêu nghĩ ngợi, và chợt nhận ra mình đã dừng lại lòng phân vân không biết anh ta có ý quay lại hay không. Mụ thoáng cau mặt chế giễu, rồi xoay lại vội vã leo tiếp – mụ chưa bao giờ để những chuyện kém quan trọng như thế khiến mụ xao lãng những vấn đề hệ trọng, và bây giờ mụ sẽ không để trường hợp này xảy ra nữa.

Mụ gần tới đầu cầu thang thì chợt có âm thanh vang lên khiến mụ chú ý, hình như có tiếng xào xạc khe khẽ và tiếng gì đấy nghe như lời rên rỉ. Tiếng đó ắt hẳn không phải là do con bé trừ phi có điều gì đó thật nghiêm trọng. Vào lúc này có lẽ người của de Castaneda đã tới bắt đứa con gái. Nếu Don Diego đã hủy hoại món hàng của lão già, hắn ta phải hối hận thôi. Suy cho cùng biết đâu có vị khách nào đó vui chân lang thang tới chỗ này hay có lẽ...

Chiếc ghế dài có lưng dựa cao gần hốc tường đã bị dời xa khỏi tường một chút, và dường như những tiếng động ấy phát ra từ phía sau ghế. Mụ dừng lại ngập ngừng vẫn dỏng tai nghe các âm thanh khác để đoán xem chuyện gì đang xảy ra và nhón chân nhìn qua trường kỷ. Cái mụ thấy trông như mớ quần áo lùng nhùng, co cụm thành một đống, rồi cái bó đó cựa quậy rên rỉ và từ từ biến thành khuôn mặt bầm dập, mũi ứa máu mắt thâm tím, gần như không nhận ra nổi đó là Don Diego Ruiz. Mụ thầm nghĩ một cách bực bội chắc bọn tay chân của de Castaneda tới sớm quá và đã vượt lệnh hắn đến độ ra tay khinh suất rồi tống cho mụ cái của nợ mê man bất tỉnh mặc sức cho mụ lo liệu – một tên đàn ông mặt mũi bị đánh thiếu điều nát bét, còn tai hại hơn nữa vì hắn chính là quý tử của ngài thống đốc. Dona Jerónima cắn môi. Nhất định phải có cách giải quyết chuyện tai ương này – phải có cách nào đó mới được –

Mụ mỉm cười trước câu giải đáp thật đơn giản vừa mới lóe lên trong óc. Mụ là người đàn bà góa gieo neo khốn khổ, làm sao mà mụ biết được vị khách danh dự bị đánh tới nông nỗi này rồi bị bỏ ở đằng đó? Cái này thì phải để cho người khác đoán xuôi đoán ngược, kinh ngạc hay than thở chứ. Mụ chỉ cần lên tiếng báo động và cam đoan mình hoàn toàn không biết chút gì – nếu Don Diego có đưa ra lời khai cũng không thể nào lôi kéo mụ vào tròng – không có bất cứ điều gì có thể chứng minh là mụ có tội cả.

Mụ lui lại thử kêu lên báo động coi sao. Xem chừng giả làm người ngu ngơ đang hoang mang sợ hãi cũng không dễ. Vào lúc bình thường mụ chỉ cần gọi một hai tên hầu khiêng Don Diego về nhà cho gia đình hắn chăm sóc là xong chuyện. Nhưng mụ phải giải quyết vấn đề ngăn nắp hơn, nếu bản mặt mụ đủ sức thuyết phục người khác. Có lẽ mụ nên vừa ào xuống dưới vừa la thét – như thế sẽ không có ai nghi ngờ nếu mụ gào cho khủng khiếp vào.

Vừa lớn tiếng kêu cứu vừa chạy xuống lầu, mụ đóng vai kẻ đang kinh hoảng không thiết gì đến chuyện chung quanh thật tài tình. Mụ đã xuống tới chỗ ngoặt dẫn tới hành lang bên dưới. Trong lúc tính sai bề rộng của nấc thang đang dần thu hẹp xuống giày mụ bị trượt khiến khuỷu chân bị trật. Lảo đảo ráng giữ thăng bằng, mụ giẫm lên gấu chiếc áo màu hồng và bổ nhào tới trước. Mụ vươn tay cố bấu lấy thành cầu thang bóng loáng nhưng bị vuột. Khi mụ tuyệt vọng ngã xuống, đầu óc vẫn còn tỉnh táo biết rằng thân thể mình sẽ bị văng khỏi những bậc thang bên dưới và đâm sầm xuống nền đá hoa cương trên hành lang, xương cốt gẫy nát.

Ngay trong lúc thét lên, Dona Jerónima vẫn còn suy nghĩ. Cái chết này mới ngu xuẩn làm sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.