The Flesh And The Devil

Chương 20



Khi Juana bước vào phòng thì Tristán đang ngồi trên cạnh giường, lưng quay ra cửa. Nàng thấy chàng quay đầu thật nhanh hầu như là đề phòng, rồi tay chàng cử động nhanh như cắt khi chụp lấy một vật nào đó. Lúc chàng quay ngoắt lại đối mặt với nàng, tay chàng bóp chặt vật ấy. “Sao rồi? Có tin tức gì không?”

Câu hỏi cọc cằn khiến nàng nín thở. Nàng đóng cửa lại và đứng đối diện chàng, lưng tựa vào cửa y như tội nhân đang bị xét xử dưới ánh mắt buộc tội, kín bưng của chàng.

“Không có gì – cho mình cả, không có tàu, nhưng tôi –” Nàng dùng hết sức bình sinh để cố không nói năng vấp váp. “Tôi đã gặp ba và em gái tôi. Họ đang ở Cadíz.”

Trong yên lặng nàng thấy một bắp thịt máy động trên gò má Tristán, nếu không thì nàng cứ ngỡ mặt chàng được tạc bằng đá. Sau khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận chàng đều giọng hỏi, “em gặp họ ở đâu?”

“Ba tôi buôn bán len – ông có một kho hàng dưới cảng, cách đây nửa tiếng đi bộ và họ đến đó để chọn mẫu hàng. Tôi vô tình đến chỗ đó – ba tôi đã đưa tôi đến đấy khi tôi còn nhỏ, nhưng tôi đã quên mất – tòa nhà đó trông quen mắt...”

Giọng nàng nhỏ hẳn khi thấy tia nhìn châm biếm như soi thủng thịt da bất chợt lóe lên trong mắt chàng.

“Rồi em đi suốt đoạn đường đó về đây chỉ để chào từ biệt tôi sao? Tôi thật lấy làm hân hạnh.”

Nàng lắc đầu. Dường như không thể tưởng tượng được là chàng không biết vì lẽ nào nàng đã hối hả trở về đây gặp chàng, phải cần nàng giải thích. Hai cánh môi mềm run rẩy, “tôi nói là tôi đã gặp họ, Felipe, nhưng họ không thấy tôi. Tôi định ra nói chuyện với họ, nhưng tôi – thay vì thế tôi lại lánh mặt.”

“Jesus.” Từ ngữ nói ra thật khẽ nàng hầu như không nghe được, rồi mắt chàng đột nhiên rực lên giận dữ trong lúc chàng nói tiếp, giọng đều đều châm chích, “chuyện tới mức đó à? Có phải em xấu hổ với những việc em đã làm đến độ không dám xin họ tha thứ sao?”

Hai tay nàng nắm chặt trên bụng dưới lớp áo choàng trước khi nàng nhận ra chàng muốn nói về hôn nhân của họ chứ không phải đứa con. Rồi tay nàng lơi ra và nàng lắc đầu. “Không đâu – là vì trước khi tôi định nói tôi đã biết rằng tôi không còn gì để nói với họ cả. Tôi không còn thuộc về họ nữa, cố quay trở lại chỉ là điều khờ dại. Tôi đã biết đối với gia đình tôi là người đã chết – họ đã tuyên bố với bên ngoài là tôi đã qua đời, và Jaime sẽ cưới Teresa. Vì thế tôi đã trốn và để họ đi.”

Nàng dằn mạnh từng tiếng, chăm chú nhìn vẻ mặt lạnh lùng khắc nghiệt mà chàng thường sử dụng để che giấu ý nghĩ đã dịu đi khi chàng đứng lên giáp mặt với nàng. Chàng không thể đứng thẳng người trong căn phòng này, nàng lơ đãng thấy, phía sau đầu của chàng chạm vào trần nhà trong lúc chàng cúi xuống nhìn nàng.

“Vậy thì sao? Tôi có phải đóng vai quân tử để giải trừ lời thề của em với tôi không, để em có thể ra mặt giành lại người yêu của em từ tay cô dâu của anh ta khỏi phải trở ngại gì cả?”

“Không!” Tiếng thốt tắc nghẹn trong cổ nàng. “Tôi muốn nói với anh rằng tôi đã gặp họ, chỉ có thế thôi – và giải thích là –”

Nàng ngưng bặt e rằng nếu tiếp tục nàng sẽ không tự chủ được. Nàng chưa từng thấy chàng có thái độ này bao giờ, quá lạnh lùng, im lặng đến rợn người.

Những khớp xương trên bày tay đang nghiến chặt món vật căng ra trắng nhợt, nhưng giọng chàng vô cùng dứt khoát. “Nếu bây giờ quay lại em có thể gặp lại họ, đơn giản lắm. Cho dù họ đã rời khỏi kho hàng, thế nào cũng có ai ở đấy biết họ đi đâu – em có thể nói rằng em có tin nhắn cho họ, hay bất cứ điều gì. Thậm chí nếu họ đã từ em, họ sẽ không chối bỏ em nếu họ gặp em mặt đối mặt. Không thể nào đâu.”

Toàn bộ máu như rút sạch khỏi cơ thể nàng khi nàng hiểu ra ẩn ý trong đó, nàng nhìn chàng đăm đăm mắt xoe tròn. “Bây giờ anh muốn tống khứ tôi đi sao?” Nàng vặn hỏi, giọng rời rạc. “Đối với anh trò chơi đã kết thúc rồi à?”

Chàng khẽ nhún vai. “Tôi đã tha nợ cho em. Nhắc đến nợ nần chỉ là phí thời gian thôi.”

Mắt nàng rũ xuống. Tâm trạng nàng lúc này giống như đang nhìn xuống miệng vực băng giá sâu thăm thẳm khiến nàng không sao chịu được. Nàng đứng trước mặt chàng đây toàn bộ sức lực, ý chí để giấu nỗi lòng nàng tất cả đã bị tước sạch. Nàng cảm thấy lời xua đuổi vô cảm, ngắn ngủi đó vang lên như bản án tử hình.

Lệ dâng đầy trong cổ nàng, chỉ chực trào ra nơi rèm mi dưới khi chàng hỏi một cách thình lình, âm điệu như roi cắt xuống da thịt, “vì sao em trở lại, Juana?”

Nàng đau đớn ngước đầu lên thật chậm chạp tưởng chừng như cả ngàn năm. Nàng đã xuống đến tận đất đen, không còn gì nữa cả, không còn danh dự không còn lẩn tránh được nữa. Nàng sẽ nói ra sự thật vì chẳng còn điều gì khác để nói, nàng thầm nghĩ, và mơ hồ thấy tay chàng siết chặt món đồ đến độ rung lên.

Tiếng nói bên ngoài cửa vang lên dường như đến từ cõi nào khác, nghe khàn khàn cấp bách. Có cả mấy giây sau Juana mới nhận ra giọng ấy là của ai, và phải thêm hàng giây nữa nàng mới hiểu nổi những chữ đó. Nàng vẫn đứng sững, nhìn trừng trừng vào bàn tay Tristán như cố ghi nhớ hình ảnh ấy mãi mãi, rồi ý nghĩa của tiếng động bên ngoài xuyên qua tâm trí nàng như đập nước vỡ tung.

“Ê, người ở trong đó! Bộ điếc rồi sao? Ngày mai có tàu đi Anh – nhưng con nhỏ này phải mau lên mới được nếu muốn lên trên đó!”

Giọng nói đó là của dì Salsa. Juana khẽ nấc lên rồi quay qua lóng ngóng mở chốt, trong khi đó tay Tristán buông thõng xuống hai bên hông. Khi cánh cửa đóng sập lại sau lưng nàng, chàng nghe lời qua tiếng lại chóng vánh bên ngoài, rồi tiếng guốc của Juana khua lạch cạch xuống thang. Sau một lát chàng xoay người khập khễnh băng ngang phòng, và phủi bụi lớp bụi đóng dày đặc trên cánh cửa lá sách ngăn nắng rọi vào để nhìn nàng hối hả lao xuống con phố tấp nập. Bến cảng nằm phía đó cũng như kho hàng của những người buôn bán len.

Chàng chầm chậm duỗi tay ra và nhìn đăm đăm vào món đồ bị vo tròn trong tay suốt quãng thời gian nàng ở trong phòng. Nếu như thấy được vẻ mặt cay đắng của chàng lúc này chắc nàng phải hãi hùng lắm.

-o0o-

Hông Juana nhói đau, nhưng nàng vẫn tiếp tục chạy. Điều cấp bách là nàng phải đến kịp giờ, vì sẽ không bao giờ có cơ hội khác nữa. Dù lời chưa kịp nói vẫn đang cháy bỏng trong cổ y như vừa nuốt một liều thuốc độc, nàng biết mình đã làm đúng vì không lưu lại để nói với chàng. Bất cứ trì hoãn nào, dù ngắn ngủi tới đâu, sẽ khiến nàng phải trả giá đắt cho cơ hội cứu tế duy nhất này.

Dì Salsa có nói là bảng hiệu cửa tiệm là Trăng-khuyết, nằm trên đường Negro. Không hiểu làm sao mà người phụ nữ già này lại nghe được chuyện tàu bè, và biết chủ tàu đang chè chén vào giờ giấc này, Juana cũng không màng đoán tới đoán lui. Từ lâu nàng đã kết luận là dì Salsa chỉ có thái độ tảng lờ khi nào bà ta muốn, và giờ đây nàng thầm cảm tạ cơn bốc đồng nào đó đã xui khiến bà ta báo cho nàng biết tin tức đó và chỉ đường cho nàng đến đường Negro.

Bảng hiệu Trăng-khuyết đong đưa trên cửa cổng của một lữ quán rộng lớn, tường sơn trắng trông ra khoảng sân lót đá, với những băng đá đặt dưới bóng mát của những gốc khuynh diệp lá xanh đậm. Ai nấy đều quay đầu lại khi Juana bước qua cửa, nàng cảm thấy lòng bàn tay mình ướt đẫm vì ngượng ngùng – thiên hạ đều hiểu phụ nữ đi riêng lẻ vào nhà trọ thì chỉ có mỗi một mục đích, thế nên nàng thấy nhiều gương mặt đang quay về phía nàng đều hiện lên vẻ suy đoán. Nhưng lúc này nàng không có thời gian để đầu óc mình vướng bận về chuyện e lệ nữa. Nàng đảo mắt tìm người theo như lời mô tả của dì Salsa, thuyền trưởng Diaz.

Bà ta nói là người này còn trẻ, tóc nâu, mắt xanh, “nếu thích kiểu đó thì gọi là đẹp trai cũng được – loại người mới ba mươi tuổi mà chưa gì đã say sưa đến độ gần chết. Nhưng mặt khác hắn cũng có chỗ hữu dụng vì không người nào ngu ngốc cả gan mạo hiểm tàu mình chống lại quân Bồ Đào Nha! Anh chàng này mặc áo chemise kẻ sọc, thắt khăn đỏ ngang trán và cho rằng mình có sức thu hút với đàn bà – bấy nhiêu đó là đủ giúp cô rồi.”

Juana thấy anh ta ngay lập tức, đang trò chuyện với một người đàn ông xanh xao, trí thức trông có vẻ lạc lõng và hơi băn khoăn. Người thuyền trưởng chống khuỷu tay trên bàn, anh ta đang thao thao bất tuyệt. Khuôn mặt để râu, chưa gợn nếp nhăn của anh ta rám đỏ kinh niên dấu hiệu của người nghiện rượu. Mày rậm và thẳng, còn mắt thì gần như là xám hơn là xanh trông đờ đẫn vô hồn dù là người ăn nói dông dài. Một đôi lần người đàn ông kia nói vắn tắt gì đấy lần nào cũng cau mày, nhưng hình như lời phản đối nào cũng bị thuyền trưởng xua đi.

“Sáng sớm hôm sau, senor, ông muốn sớm chừng nào cũng được, nhưng trước đó một giây cũng không được. Tôi nói cho ông nghe là tôi biết bọn nó đang làm gì – chỉ có sáu bẩy chiếc ngoài đó thôi mà tụi nó cứ làm bộ làm tịch như là nguyên cả hạm đội, nếu chúng ta cho tàu ra sớm chúng ta có thể lướt qua tụi nó trước khi tụi nó có thời gian xoay đầu. Tin tôi đi!” Anh ta phẩy tay khi người kia cố vạch ra chỗ sai trái. “Vậy ông nghĩ tôi làm thế nào mang San Martín vào trong cảng, nếu không xuyên qua vòng vây?”

“Tôi không nghi ngờ lòng thành thật của ông, thuyền trưởng, nhưng –”

“Ông thật rộng lượng, rồi sao nữa?”

“– nhưng tôi đã bị trì hoãn ở đây quá hạn định mà tôi phải đi gần ba tháng rồi. Công việc của tôi ở Anh là khẩn thiết nhất, tôi sẽ không thuê tàu của ông trừ phi ông bảo đảm là tới nơi an toàn và không bị chậm trễ.”

Thuyền trưởng giương to mắt rồi áp tay lên ngực tỏ vẻ hăng hái quá độ. “Tôi xin lấy danh dự ra thề, senor Oliver. Nếu ông quyết định thế thì chúng ta khởi hành vào sáng mai khi trời hừng sáng. Công bình chứ?”

Juana dịch lại gần hơn, nàng thấy vẻ nghi hoặc trong đôi mắt màu nâu đỏ nhạt. Ông ta là người trông có vẻ tỉ mỉ, ngăn nắp với mái tóc màu nâu xám và vầng trán quá khổ tương phản với sóng mũi hếch trẻ con khiến khuôn mặt hòa nhã mất đi vẻ chững chạc tự nhiên. Trong lúc này ông ta rõ ràng là đầy hoài nghi. Ông ta nói tiếng Tây Ban Nha tuy chính xác thận trọng nhưng giọng lại quá tệ. “Xin lỗi thuyền trưởng, nhưng căn cứ vào – à - lượng rượu mà ông tiêu thụ sáng nay thì khó mà tin được ông ra khỏi giường nổi vào rạng sáng ngày mai, đừng nói gì là điều khiển tàu.”

“Ông đang phỉ báng tôi đấy, senor Oliver! Tôi bảo đảm với ông là –”

Giọng anh ta thấp hẳn khi thấy Juana, rồi thả người xuống ghế và dò xét nàng chăm chú hơn.

Lơ đi tia nhìn tán thưởng của thuyền trưởng, Juana hỏi thẳng, “ông có phải là thuyền trưởng Diaz của tàu San Martínkhông?”

“Chứ còn ai nữa.” Anh ta cúi đầu chào nhưng không buồn đứng đậy. Người ngồi chung với anh ta vẫn ngồi yên sau khi liếc từ người này sang người khác một cách ngờ vực, nhưng điệu bộ càng lúc càng bồn chồn.

“Tôi nghe người ta nói ông sắp cho tàu đi Anh.”

“Họ biết tin nhanh thật. Đúng rồi.” Anh ta đưa chiếc cốc vại trong tay lên miệng làm một ngụm lớn, mắt như dán vào mặt nàng.

“Ông có nhận khách không?”

“Đôi khi có, nếu người ta trả tiền cho tôi, nhưng lần này thì không.” Anh ta dằn chiếc cốc xuống bàn. “Theo thói thường thì chả có điều gì làm tôi hài lòng hơn là ra tay giúp đỡ phái yếu, nhưng lần này thì tôi không tự mình làm chủ – senor Oliver đây muốn quay về gấp xứ sở lạnh cóng của ông ấy nên đã thuê bao toàn bộ tàu của tôi, luôn cả nhân viên trên tàu và tôi, để đưa ông ấy an toàn ra khỏi tầm tay các vị bằng hữu Bồ Đào Nha của chúng ta.” Anh ta vung tay. “Còn nói đến ông đây – tuy nhiên tôi không chắc ông đây nghe cô năn nỉ nhiệt tình giống như tôi đâu, phải không senor?”

Nét mặt người đàn ông trí thức lạnh nhạt khiến nàng bỗng nhiên lưu ý đến cách trang phục luộm thuộm tồi tàn của mình. Ông ta nhìn nàng nói, “cô gái lương thiện à, tôi e là không có chỗ cho –” nhưng nàng xen vào trước khi ông ta đổi giọng tử tế thành dứt khoát có thể sẽ cắt đứt hết mọi hy vọng của nàng.

“Senor, tôi xin ông nghe tôi nói hẵng. Chồng tôi là người Anh, anh ấy muốn đưa tôi về quê hương anh ấy. Chồng tôi đang bị thương – vì bị thổ phỉ tấn công trên đường tới Cadíz – nên anh ấy nhờ tôi đến hỏi nếu chúng tôi có cơ hội lên tàu hay không vì anh ấy không rời khỏi nhà được. Bây giờ chúng tôi có thể trả tiền lộ phí, nhưng tôi e rằng nếu ở lâu hơn nữa chúng tôi sẽ không còn tiền để sống.”

Mũ áo choàng của nàng tuột xuống sau đầu, và cảm xúc làm mặt nàng ửng hồng xua đi khí sắc nhợt nhạt đã bắt đầu nhuộm trên gương mặt trái xoan trong thời kỳ thai nghén, trong lúc đôi mắt nâu dài bừng sáng tỏ vẻ van nài. Thuyền trưởng Diaz đánh giá nàng một cách ngưỡng mộ.

“Vô lý quá. Mười đức ông chồng cô cũng nuôi nổi nữa là nếu cô –”

Juana tảng lờ anh ta. “Tôi xin ông, senor Oliver –” nàng nói vấp váp cái tên ấy. Ông ta đang xoa chiếc cằm vuông bằng ngón tay trỏ dài, nhìn mặt có vẻ lo âu.

“Cô nói người Anh à? Tại sao ông ấy không đến gặp tôi khi tôi đăng tin hỏi thăm tin tức bất cứ người nào từ Anh tới?”

Câu hỏi của ông ta khiến Juana sửng sốt, nàng lắp bắp, “c–chúng tôi vừa mới đến thành phố thôi. Chúng tôi đâu có nghe bất cứ điều gì về...”

Người đàn ông hừ một tiếng ra điều mất kiên nhẫn. “Tôi biết tôi không nên dựa vào phương pháp thông tin như thế! Ôi cái lũ công chức ác nghiệt khó chịu kia và cái ngày mai vô hạn kỳ của bọn chúng – lại sử dụng toàn một đám ngu đần, nhưng tôi biết làm cái gì nữa đây?” Ông ta chằm chằm nhìn nàng một cách khó chịu. “Cô à tốt nhất là để tôi gặp chồng của cô trước khi tôi trả lời. Cô dám thề ông ấy là người Anh chứ? Ông ấy có nói tiếng Anh không?”

Juana mỉm cười trước giọng điệu lo âu bất ngờ của ông ta. Nàng nói cho ông ta yên lòng, “anh ấy nói thứ tiếng tôi không hiểu, và bảo tôi đó là tiếng Anh. Âm điệu nghe sắc, và – và chậm, tôi chưa bao giờ nghe ai khác nói tiếng ấy cả, nhưng tiếng Tây Ban Nha của anh ấy thì hoàn hảo. Anh ấy sống ở đây từ lúc nhỏ.”

Mặt của senor Oliver sáng lên. “Người Anh – ! Vậy thì ông ta có lẽ biết –” Ông ta nhổm dậy làm một quyết định bất ngờ và nhìn xuống thân hình đang nằm ườn ra của thuyền trưởng. “Thuyền trưởng Diaz, tôi theo cô đây về nói chuyện với chồng cô ấy. Rất có thể ông ta nghe được tin về người tôi đang tìm ở Tây Ban Nha – suy cho cùng biết đâu tôi lấy được tin tức của người đó. Trong trường hợp này,” ông ta nói thêm với đôi chút thú vị, “tôi không nhất định đi tối nay. Ngày mai tàu San Martín sẽ ra khơi – vào lúc rạng sáng.”

“Senor.” Diaz giơ chiếc cốc lên chào. “Ông làm quyết định sáng suốt đó. Nếu được thì đem luôn cô em này đi với ông.Adios.”

-o0o-

Trong chuyến đi về lại nhà trọ của dì Salsa – chỉ vừa kết thúc trước lúc cơn bốc đồng hiếm có senor Oliver đã nhường chỗ cho thái độ thận trọng thường lệ – ông ta nói riêng cho nàng biết ông là luật sư từ Anh quốc đến cách đây trên một năm, đại diện cho gia đình của thân chủ ông. Nàng có cảm giác ông ta đang huyên thuyên để khỏi nghĩ tới đủ thứ nghi ngờ khó chịu đang bắt đầu ùa tới khi tiếng nói chung quanh ông ta đang lắng xuống, nhưng nàng nhìn ông ta với nét mặt chăm chú. Thâm tâm nàng đang xoay vần giữa tuyệt vọng và niềm hy vọng hoang đường. Nàng không thể ngờ là mình tìm thuyền trưởng của tàu San Martín, tuy nhiên nàng đã thành công, và người đàn ông Anh quốc lịch sự, có dáng dấp mô phạm này cho đến giờ vẫn chưa ra miệng từ chối nàng. Nhưng vì sao một người thận trọng dường ấy – hơn nữa còn là một vị luật sư – lại phải ưng thuận cho hai người xa lạ lên tàu ông đang thuê, đương nhiên là với cái giá tột đỉnh? Muốn lay chuyển tinh thần chú trọng đến luật pháp từng câu từng chữ của ông ta không chỉ van xin là đủ, ắt hẳn là phải mất nhiều công sức rồi, nếu Felipe chứng tỏ không biết gì về người ông ta đang tìm thì...

“... lẽ ra một năm sau tôi phải trở lại, nhưng không cách gì làm được vì vấn đề phong tỏa này, nhưng tôi e nếu không tìm được ông ta tước hiệu tuần nam tước sẽ mất hiệu lực và di sản sẽ thuộc về trưởng nữ của sir Gabriel. Có lẽ như thế sẽ tốt nhất vì anh chàng trẻ đó khó lòng chăm nom tài sản mà mình chưa từng thấy, hơn nữa chị em họ của anh ta lại quá đỗi yêu mến sản nghiệp ấy. Vô cùng yêu mến. À – có phải ngôi nhà cô đang ở xa hơn nhiều không?”

“Ngay chỗ đó, bên kia đường là tới rồi.” Juana thấy khuôn mặt xanh xao của ông ta nhăn lại, nàng vội nói thêm, “senor, nếu ông và Felipe – là chồng tôi – đồng ý với nhau, ông có thể cho chúng tôi đi với ông ngày mai không? Chỗ này không thích hợp cho anh ấy.”

Nàng đã vô tình lập lại lời Tristán từng nói với nàng khi trước, nhưng nàng không màng chú ý đến hồi ức nữa. Thật ngạc nhiên, nàng thấy hàng mày của vị luật sư nhíu lại trên sóng mũi không cân xứng với khuôn mặt của ông ta.

“Felipe à?” Giọng nói nhỏ nhẹ của ông gằn mạnh. “Chữ đó trong tiếng Anh là Philip, phải thế không?”

Juana hoang mang gật đầu, má nàng nóng bừng và nàng tự hỏi ông luật sư này có bị điên hay không. Ông ta đang lẩm bẩm với mình điều gì đó, rồi thình lình nhíu mày và lắc đầu một cách cương quyết.

“Không đâu, không thể nào là – không thể nào trùng hợp như vậy, không còn gì trùng hợp hơn nữa! Tuy nhiên, nếu...” Ông ta bất chợt dừng lại, lơ đãng nhìn Juana. “Về chuyện đó tôi chưa thể giải quyết cho cô được. Có lẽ sau khi tôi gặp chồng cô, rồi –”

Cảm giác mình đã bại trận, nàng nhỏ nhẹ gật đầu. “Vậy cũng được, senor. Làm ơn đi lối này.”

Ông ta lấy chiếc khăn tay vải gai mềm bịt mũi rồi theo nàng bước lên cầu thang hôi hám trước ánh mắt vô cùng thích thú của dì Salsa và cảm đám khách trọ. Juana cảm giác được ông ta trở nên cảnh giác hơn khi trèo lên thang phía sau nàng và thầm mong ông ta không mất hết can đảm trước khi nàng đưa ông ta đến trước cửa. Nàng nghe ông ta nói, “senora, tôi xin –” nhưng khi ông ta còn chưa nói hết thì nàng chạy lên những bậc chót và đặt lên chốt cửa.

“Chúng tôi đang ở đây, senor. Chồng tôi ở bên trong.”

Nàng đẩy cửa với cảm giác như đang đưa đầu vào dòng nước chảy xiết và toan quay đầu nhìn lại để ra hiệu cho vị luật sư đi vào phòng trước, trong khi đó trước mặt nàng là bầu không khí im lặng nặc mùi thuốc súng.

Tristán đang đứng dang tay quay mặt vào tường, đầu chàng dựa trên chỗ vữa bị nứt, tay nắm chặt. Nhưng thay vì đứng thẳng lên khi cửa mở chàng vẫn đứng yên một chỗ, người căng thẳng bất động như thể chàng đang định giật sập vách tường chỉ bằng mỗi đôi tay, ánh mắt chàng trống rỗng nghi hoặc. Dần dà những âm thanh ồn ào huyên náo trong quán trọ đã xâm nhập căn phòng, lấp đầy khoảng không yên lặng.

Juana cảm thấy người nàng bắt đầu run rẩy, xuất phát từ cơn chấn động không cách nào kiềm hãm đang khởi dần từ trong tâm can rồi lan tỏa khắp châu thân. Nỗi kinh hoàng đã nạm lên khuôn mặt lạ lùng lớp vỏ lạnh lùng vô cảm như là một tấm khiên của Tristán, nhưng trong giây phút đó nàng thấy được bên dưới lớp khắc nghiệt, châm biếm lạnh nhạt thấp thoáng nét gì đấy như là nỗi tuyệt vọng cùng cực.

Nàng nghe vị luật sư lẩm bẩm bằng giọng nghèn nghẹn nên quay lại nhìn ông ta một cách kinh ngạc. Nhưng lúc đó nàng thấy ông ta ngây người nhìn đăm đăm vào mặt Tristán, cũng cùng một vẻ mặt khi chàng ngước lên trông thấy nàng.

“Senor Oliver –” nàng biết đang run giọng như không thể nào kiềm chế – “cho phép tôi được giới thiệu chồng tôi, Felipe.”

Vị luật sư người Anh nhắm mắt rồi nuốt khan một đôi lần, những ngón tay dài của ông bứt chiếc khăn tay một cách lo lắng dường như không biết được mình đang làm gì. “Có phải là –” giọng Tây Ban Nha chưa bao giờ tệ hại như thế – “là tôi đang tiếp chuyện với ông Philip Stanford – con trai của ông Michael Standord ở vùng Bournton trong quận Devonshire không?”

Tristán rời tia nhìn ra khỏi mặt Juana. Vành miệng sẹo phảng phất nụ cười nhẹ, khi chàng quay đầu một tia nắng xuyên qua mành cửa soi lên lọn tóc đang rung rung ngay thái dương khiến nó ánh lên như tia lửa.

“Hân hạnh được tiếp ngài.” Giọng nói chàng nhẹ nhàng và hầu như điềm tĩnh như thể không mấy chú tâm. “Dù cha tôi là cư dân của thị trấn Villenos vào thời gian ông ấy mất, tôi là Philip Tristram Stanford.”

Senor Oliver lao tới trước và bật ra một tràng Anh ngữ làm cho đầu Juana quay mòng mòng. Nàng cứ đứng ngay cửa, người đờ đẫn và run bần bật trong lúc ông ta siết chặt tay Tristán trong đôi tay mình và hỏi một hai câu nhưng chàng chỉ trả lời ngắn gọn. Rồi ông ta lại nói điều gì đó khiến Tristán sững người, mặt chàng khựng lại và hỏi một cách gay gắt. Tiếp đến là một loạt thanh minh giải thích sao đó khiến nàng ngơ ngác, nàng chỉ đành đóng cửa lại chậm chạp và dựa lưng vào đấy, mắt khép kín trong lúc cố ghìm chân tay cho bớt run.

Nàng thầm suy đoán dường như ông luật sư này đã biết Tristán thậm chí trước khi ông ta hỏi tên chàng, tuy nhiên khi ông ta hỏi thì chàng lại trả lời gian dối. Đầu óc nhạy bén của chàng chắc có lẽ thấy được cơ hội trong việc đề cập đến một địa danh nào đấy quen thuộc với chàng ở Anh. Và có thể chàng nhận ra được giọng Anh trong lúc luật sư nói chuyện, nàng nghĩ ngợi một cách lo âu. Trong thoáng giây đó nàng ngỡ mình thấy được trong mắt chàng điều mà nàng từng mơ tưởng, nhưng ánh mắt ấy biến đổi quá nhanh và chàng bắt đầu nói dối thật trơn tru, thái độ đầy sức thuyết phục đến độ nàng cứ ngỡ mình đã hiểu lầm. Giờ thì niềm vui ảo tưởng ấy thoắt hiện thì cũng thoắt biến, trong lúc nàng cứ thấp thỏm sợ Tristán nói điều gì lầm lỡ hé lộ chân tướng trước mặt ông luật sư mà trí tuệ sắc bén rành rành. Trong lúc này căn cứ vào số câu hỏi ông ta đưa ra, nàng thấy senor Oliver không hề có ý định tiếp nhận lời kẻ xa lạ chỉ dựa trên tin cậy suông.

Cuộc phỏng vấn dường như vẫn tiếp diễn hàng giờ, các câu hỏi của luật sư dần dà trở nên ngắn hơn và sôi nổi hơn, còn câu trả lời của Tristán vẫn chắc nịch điềm tĩnh. Juana không tài nào hiểu nổi thái độ kỳ lạ của Tristán, chàng không hề tỏ ra hối hả. Đôi mắt chàng, dù vẫn tinh anh đã hiện lên vẻ kinh ngạc thật hiếu kỳ. Tất cả mọi sự việc này đều khó hiểu đối với nàng, và nàng không thể nắm bắt bất cứ ý nghĩa nào trong đấy khi tâm trạng đang bối rối, thất vọng. Lúc nàng cố xen vào câu chuyện của họ để ra hiệu cho Tristán ngồi xuống nghỉ chân, nhưng chàng chỉ lơi chú ý với người đàn ông kia trong giây lát để bóp mạnh vai nàng và kéo nàng ngồi xuống bên cạnh chàng trong lúc họ vẫn tiếp tục trò chuyện.

Nàng ngồi thẳng băng trong tầm tay của chàng, căng thẳng cảm nhận được bàn tay chàng siết chặt trên vai mình và đầu ngón tay chàng đang xoa nhè nhẹ trên xương vai khiến da nàng nhoi nhói. Đôi ba lần nàng xoay qua ngầm năn nỉ chàng dừng tay, nhưng chỉ thấy chàng ngồi im như ru, khuôn mặt khắc khổ đắm chìm trong câu chuyện, nàng không nhận ra được dấu hiệu đòi hỏi mạnh mẽ nào trong cái ve vuốt của Tristán hiện lên nét mặt chàng.

Người luật sư đang ngồi ké né trên mép giường trỗi dậy, mặt tươi rói. Giờ đây thần thái ông ta trông thật phấn khởi, giọng nói đầy quả quyết khác hẳn trước đó, ông ta phủi áo choàng thật tỉ mỉ vô tình xúc phạm đến người đối diện rồi cúi chào Juana.

“Madam –” nàng để ý rằng ngay cả cách ông ta nói với nàng đã thay đổi – “tôi phải cám ơn bà đưa tôi đến đây. Tôi không nghĩ mình có thể vui nổi vì bị nán lại trong Tây Ban Nha, nhưng tôi thà là về trong chiến thắng còn hơn là về sớm nhưng không đạt được thành quả. Tôi biết, thân chủ của tôi sẽ đồng ý với tôi thôi.”

Nàng nhìn ông ta chăm chăm. Chồng nàng đã nói cho ông ta những điều anh ấy biết về người đàn ông mà luật sư đang tìm sao? Và làm thế nào mà một người lạ lại biết đến cái tên chàng sử dụng ở Villenos như là khách mời của Elena? Nhưng trước khi nàng kịp lên tiếng thì senor đã chuẩn bị ra về.

“Vậy là mọi chuyện kết thúc, tàu San Martín sẽ ra khơi vào ngày sáng sớm mai. Senor – sir Philip – tôi đợi ông ở đó nhé.” Gương mặt trí thức nở nụ cười khả ái thật bất ngờ khi ông bước ra cửa. Rồi nghiêm lại ra điều chất vấn lúc Juana cứ nhìn đăm đắm vào chân mình, lặng thinh trước cái cách lạ lùng ông ta xưng với Tristán.

“Senor – chuyện thỏa thuận xong rồi à? Vậy ông có cho chúng tôi đi với ông không?”

Oliver nháy mắt, “Ồ dĩ nhiên rồi. Phu nhân đã nghe rồi đấy, phải không? Tôi nghĩ rằng phu nhân –”

“Ông nói tiếng Anh nên tôi không hiểu.”

Niềm thanh thản lâng lâng trong mạch máu nàng như vừa nhấp một ngụm rượu khi nàng ngập ngừng chào từ biệt ông ta, nàng quá bàng hoàng nên không thể phản kháng bất cứ điều gì trong lúc nàng nghe chồng mình tiễn người đàn ông già như thể ông ta là kẻ nô bộc đầy thiện chí nhưng tẻ nhạt chán ngắt. Trước khi nàng nhận ra điều đó senor Oliver đã bỏ đi và cánh cửa đã khép kín sau lưng ông ta.

-o0o-

“Anh đã nói gì mà ông ta đồng ý đưa mình đi vậy?” Nàng hỏi nhanh, giọng đầy căng thẳng trước khi Tristán lên tiếng.

Chàng quan sát nàng chăm chú, tia nhìn thấu suốt ấy khiến nàng cảm thấy mình như một cánh bướm bị ghim chặt. Chàng từng nhìn nàng như thế ở castillo Benaventes khi theo dõi nhược điểm của nàng để thừa cơ hội bẫy được nàng, và ký ức sắc nhọn đó làm cho mặt nàng nóng bừng.

“Tôi bảo ông ta tôi là ai,” chàng đều giọng cứ như đang nói chuyện với một đứa bé khờ khạo. “Bác tôi đã qua đời, vì bác ấy không có con trai nên tôi là người thừa kết di sản và tước hiệu của bác.”

“Bác của anh!” Tiếng thở dốc khe khẽ của nàng nghe rời rạc, lòng vừa đau đớn vừa khinh miệt, và đôi mắt màu lục thoáng đanh lại.

“Đó là người anh của ba tôi, sir Gabriel Stanford. Ở bên Anh cũng giống như Tây Ban Nha, người trưởng nam được thừa kề hầu hết tài sản, những người con khác được rất ít hoặc là không có gì hết. Ba tôi không được thừa hưởng được đồng nào, nhưng giờ đây dường như tôi lại khá giàu.”

“Anh muốn nói anh là... lúc nãy anh không nói dối? Tôi cứ nghĩ...” Nàng đưa tay lên chạm nhẹ vào lông mày, lòng hoang mang. “Nhưng anh dùng cái tên đó ở Villenos, khi đi với Elena! Đó không phải là tên thật của anh!”

Chàng toan cất tiếng, nhưng ghìm lại. Một bắp thịt máy động trên má chàng lúc chàng nói, nhưng chàng nói bằng giọng thật kiềm chế, “em đã đánh giá thấp trí tuệ của tôi nếu em nghĩ tôi cưới em dưới một cái tên giả mạo! Nếu em hy vọng gạt hôn nhân này sang một bên bằng phương pháp đó, thì em không có chứng cớ đâu. Chúng ta là vợ chồng hoàn toàn đích thực, tôi đã chu toàn việc ấy rồi.”

Tâm trí Juana quay ngược về khung cảnh buổi lễ cưới hư ảo trong tu viện gần Valenzuela và hồi tưởng lại buỗi lễ ấy cứ như là vở tuồng câm vì nàng chẳng nghe được lời ai nói. Nàng chỉ nhận ra tên Thánh của chàng giữa một rừng từ ngữ Latin mơ hồ, và những ký ức mà cái tên ấy khơi động khiến nàng run rẩy, thậm chí ngay trước mặt linh mục. Nàng sững sờ chỉ thốt ra được vài chữ, “lúc đó tôi đâu có biết.”

“Ngay cả những kẻ làm lính đánh thuê đôi khi cũng biết nói thật” chàng khô khan đáp lại, nhưng tia nhìn vẫn kiên quyết dù chàng nói một cách nhẹ nhàng. “Dường như di chúc của bác tôi chỉ nhắn lại với các luật sư đơn giản rằng ông ấy nghe được tin tôi ở Tây Ban Nha, và cho họ một năm để tìm tôi. Tôi nghĩ ông ấy mong rằng con gái mình sẽ có được gia sản nếu họ có quá ít thời gian, nhưng tôi không trách ông ấy. Thời hạn tìm kiếm đã kết thúc cách đây bốn tháng, nhưng senor Oliver không thể về lại Anh vì vấn đề phong tỏa – ông ta nói ông ta đã kể hết cho em trên đường về đây rồi,” chàng nói thêm với một thoáng châm biếm.

Juana lắc đầu. “Tôi đâu có để ý ông ta nói gì. Luật sư nói ông ta đang tìm một nam tước người Anh, nên tôi đâu có hình dung được người đó là anh! Ông ta muốn gặp anh vì anh nói thứ tiếng ấy, và bởi vì biết đâu anh có thông tin của người –”

“Không phải là nam tước,” chàng chỉnh lại, “mà là tuần nam tước.”

Nàng nóng nảy nhún vai. “Ồ ra thế, nhưng có gì khác biệt sao?”

“Rất ít – nhưng đủ để nói rằng ở Anh tôi liệt vào hàng cao hơn người ăn kẻ ở và có gia sản đủ cho bất cứ người nào sống ngoại trừ nhu cầu của kẻ tham lam, và có được tài sản ấy hơn một năm. Thế nên tôi không cần phải cưới vợ giàu có để gầy dựng gia tài,” chàng dứt lời một cách cố tình.

Juana nhói cả người tưởng chừng như chàng vừa đánh nàng, nàng quay đi tránh ánh mắt dò xét dường như đang xuyên suốt qua toàn bộ những rào cản mà nàng nhẫn nại dựng lên để phòng thủ chàng. Nàng cố nói qua đôi môi run run, “tôi hiểu được. Bây giờ thì anh không cần sử dụng tôi nữa. Vậy thì tôi có thể ở lại đây nếu tôi muốn không?”

Chàng đứng lên, tựa người vào cửa để giảm bớt sức nặng cho bên chân bị thương, hai cánh tay dang ra đặt trên vách gỗ trơ trọi bên trên vai nàng. Dáng dấp uy quyền của chàng khiến nàng vô cùng choáng ngợp, và bất chợt cơ thể nàng dường như bị tê liệt y như lần đầu tiên nàng gặp chàng, cũng cùng tâm trạng ấy nàng thấy mình nhỏ nhoi, yếu đuối, sợ đến điếng người khi chàng đứng quá gần như thế này. Hơi thở nàng trồi sụt, nàng nhìn đăm đăm vào bàn tay sát với mặt nàng. Những ngón tay mạnh mẽ lúc nào cũng tao nhã không thích hợp với người thân phận không cao hơn kẻ hầu là bao, những ngón tay thon nhọn quý phái tương phản trên vách gỗ dơ bẩn, sần sùi. Nàng phát nghẹn với mong muốn được thét vào mặt chàng, đánh chàng, bất cứ là điều gì để bẻ gẫy uy quyền áp đảo mà chàng đang xác định trong lúc đứng bất động, thản nhiên, mắt vẫn nhìn nàng không rời.

“Tôi đã nói rằng ba em sẽ nhận lại em nếu em muốn về với ông ấy, tuy nhiên em lại đi tìm thuyền trưởng tàu San Martín trong khi tôi không đủ khả năng làm chuyện này, và đã thuyết phục luật sư theo em về để nói chuyện với tôi.” Mỗi chữ nói ra thật đều đặn là mỗi ẩn ý dọ dẫm được lồng vào. “Em có thể nói cho tôi biết là vì sao không?”

Nàng lặng lẽ lắc đầu, và vô tình co rúm lại khi thấy chàng cử động. Tuy nhiên chàng không chạm vào nàng, thay vì thế chỉ đứng dang hai tay ra lập lại thế đứng lúc nãy, nhưng lần này nàng bị kẹp giữa đôi bàn tay chàng, thân hình như bị đính chặt ngay cửa mà không cần chàng đưa tay giữ. Nàng nghe chàng thốt lên một tiếng vô cùng giận dữ, rồi chàng gằn giọng hỏi, “Có phải là vì điều này không?”

Trước cơn giận của chàng nàng không hề chuẩn bị tinh thần cho nụ hôn nóng bỏng táo bạo của chàng, cái cảm giác hung hãn truy lùng, dọ dẫm đã nhấn chìm mọi tín hiệu từ trí não của nàng. Juana cảm thấy mình quy hàng trái với ý nguyện, hai cánh môi hé mở đáp lại cơn thèm khát mãnh liệt kia trong lúc chàng ghì thân hình nàng sát hơn nữa, lặng thinh khóa cứng thân thể ấy vào người chàng bằng nỗi ham muốn buốt nhói. Trong thoáng giây nàng cố nói gì đấy trên đôi môi kia, nhưng chỉ đúng mỗi một thoáng rồi tay nàng đã khép kín quanh người chàng, móng tay nàng bấu chặt vào lưng chàng như thể chàng là vách đá và cơn giông tố nào đó đang đe dọa sẽ tách rời nàng ra khỏi nơi bám víu kia. Và sự hưởng ứng của chàng đã cuốn sạch hơi thở của nàng. Trước đây nàng từng e sợ nguồn sức mạnh không kiềm tỏa nổi của chàng sẽ nghiến nàng tan nát, nhưng bây giờ nàng không màng quan tâm đến nữa.

Đôi cánh tay chàng vẫn không lơi đi khi chàng ngẩng đầu lên, nhưng giọng chàng nghe vừa căng thẳng vừa cuồng nhiệt. Nàng cảm giác được sự căng thẳng kinh khiếp trong từng đường gân sớ thịt, trong mạch máu chảy cuồn cuộn như thác lũ và nhịp đập của tim chàng: vẫn điều hòa, vẫn tưởng chừng như từ tốn, nhưng dường như nhịp đập ấy đang đập xuyên qua thân thể nàng bằng nguồn sức lực dồn dập choáng váng.

“Anh sẽ giữ em bên anh cùng một lý do khiến em quay trở lại.” Nàng hầu như không nghe được lời chàng nói, dù môi chàng lướt nhẹ trên môi nàng trong lúc chàng cất tiếng. “Xin Chúa gia ân cho chúng ta nếu điều này thật đáng tiếc.”

“Không đâu.” Nàng không thể nói thêm nữa, và trong khoảnh khắc đó cũng chẳng còn điều gì cần thiết phải nói.

Sau đó, mãi đến thiên niên kỷ sau đó khi cơn bão yêu đương nồng nhiệt đã lắng xuống, nàng gối đầu trên vai chàng còn chàng thì vuốt mái tóc rối ra phía sau cho nàng, Tristán thì thầm nói, giọng có phần ngầy ngật, “anh từng nghĩ rằng em sẽ không bao giờ biết cách đối mặt với anh mà không co rút hốt hoảng khi anh ân ái với em, hay –” ngón tay chàng lướt nhẹ trên rèm mi chập chờn – “không nhắm mắt.”

Juana mỉm cười mơ màng. “Em nghĩ em đã biết từ lâu rồi, nhưng thoạt đầu em quá sợ hãi nên không hiểu thôi. Thậm chí ngay khi anh nói anh muốn có em, anh đã nói rõ ra là anh khinh bỉ em và tất cả mọi thứ em biểu thị.”

“Thật vậy à?” Giọng của chàng nghe có vẻ thắc mắc. “Nhưng em lại khá tinh mắt, khiến em co cụm khi trông thấy gương mặt này của anh. Điều gì làm em nghĩ anh thật khác biệt với tất cả mọi người muốn có em ngay lần đầu gặp em? Bao gồm Bartolomé – và luôn cả Eugenio.”

“Em không nao núng khi nhìn thấy anh vì gương mặt anh. Chính là vì...” Nàng trả lời một cách trầm ngâm, cân nhắc từng lời lẽ chính xác trước khi cất tiếng, “... vì anh làm cho em ngờ vực chính bản thân mình. Em cứ ngỡ là em yêu Jaime khi vừa đặt chân đến castillo. Em bất chấp cả ba mình để bỏ trốn với anh ấy nhưng thất bại, tuy nhiên khi em gặp anh –” nàng so vai, đôi vai mảnh khảnh lay động theo cử chỉ của chàng. “Em sợ những điều anh khiến em cảm nhận được, nên em ghét anh vì lẽ đó, bởi vì cảm giác ấy còn hơn là mức độ em muốn cảm nhận với bất cứ người đàn ông nào, còn hơn em biết em nên cảm nhận với bất cứ ai –”

“Huống hồ là một kẻ hầu cận,” chàng khô khan gợi ý, và nàng gật đầu.

“Phải, chính là thế. Và bởi vì anh dự phần trong âm mưu buộc em phải lấy Bartolomé, em tự nói với mình cảm giác em đối với anh chỉ là căm ghét. Em từng biết lần đầu anh lấy em chỉ vì muốn giữ em lại cho hắn, và – điều mà em cảm giác được làm em kinh hãi.” Đôi mắt nâu của nàng thăm dò khuôn mặt Tristán. Chàng đang quan sát nàng chăm chú đến độ chàng hầu như không nghe được lời nàng nói. “Felipe, tại sao anh lại –?”

“Để giữ em ở lại đấy,” chàng trả lời, thái độ có vẻ lơ đãng. “Lúc đầu anh lấy làm thích thú vì có được một nữ công tước làm tình nhân của mình, nhưng sau đó anh nhận ra anh không muốn chia sẻ em với ai thì đã quá muộn, và tên Bartolomé tội nghiệp kia phải trả giá đắt cho lòng tham của anh cũng như của hắn. Anh không muốn biện hộ cho việc mình làm.” Giọng chàng thoáng cay đắng. Juana ấp úng hỏi, và nhích lại sát người chàng để làm cho câu hỏi có phần nhẹ nhàng hơn.

“Felipe, có phải anh thật chỉ để Bartolomé chết đuối thôi không? Hay chính anh ra tay nhấn nước hắn?”

Đôi mí nặng khép kín che phủ mắt chàng, nhưng giọng chàng vẫn không dao động. “Anh thề rằng hắn ngã vào thùng rượu và anh để cho hắn chết chìm – nhân danh Chúa, giá mà anh không biết việc hắn làm với cô hầu của em lúc hắn chiếm đoạt cô ta, và nếu anh biết được căn bệnh của hắn sẽ giết thằng bé thảm thương đó chậm hơn và đau khổ hơn là rượu, thì may ra anh sẽ cứu hắn ngay lúc ấy. Em tin không?”

“Có.” Nàng thở dài. “Nhưng khi anh nói với em anh không còn đức tin, em nghĩ rằng cho dù anh có viện vào ai để thề chăng nữa, lời thề đó không trói buộc được anh bởi lẽ anh không còn tin tưởng vào năng lực của bất cứ thề nguyền nào.”

Chàng đan tay vào tóc nàng, giật nhè nhẹ để nàng nghiêng mặt về phía chàng. “Anh cũng còn chút danh dự,” chàng cố tình đáp lại, “đủ để giữ lời thề vì đức tin của người khác, đó là điều anh dựa vào để tuyên thệ – lời thề hôn nhân của em còn khinh suất hơn cả anh khi em hủy bỏ lời ước hẹn của em và rời bỏ anh.”

Nàng rùng mình hồi tưởng lại niềm đau đã qua. “Em có nguyên nhân,” nàng dịu dàng nói.

Chàng siết chặt nàng ngay tức thì rồi ấn đầu nàng vào chỗ trũng của vai chàng, giọng chàng vừa kiên quyết vừa ép buộc. “Nói cho anh biết tại sao em bỏ đi, Juana.”

“Vì em quá tổn thương bởi những lời anh nói với em lúc đó nên không muốn ở lại đấy phòng khi anh đoán ra. Em biết rõ dạo trước anh cưới em chỉ vì muốn làm nhụt lòng tự tôn của em vì em đã sỉ nhục anh. Anh chưa bao giờ bày tỏ bất cứ cảm giác nào với em ngoại trừ khinh miệt.”

“Chưa bao giờ?” Chàng đưa tay miết vòng theo đồi ngực nàng khiến nàng bất động run rẩy dưới cử chỉ âu yếm ấy.

“Anh đã nói đến tài năng của anh đối với phụ nữ khi anh đến với em lần đầu.” Thật quá khó để tìm lời lẽ nàng muốn nói trong lúc chàng vẫn mơn man ngực nàng, nhưng nàng cố lên tiếng mặc dù vấp váp. “Khi em biết được anh có thể – làm cho em hài lòng – dù em có nghĩ về anh thế nào đi nữa, em nghĩ điều đó là lẽ đương nhiên vì anh biết cách thỏa mãn bất cứ phụ nữ nào, ngay cả người anh ghét. Trước đây anh từng nói như thế, vào cái đêm em đính hôn –” hơi thở nàng tắc nghẹn trong cổ – “rồi còn nói trước mặt người khác, trước mặt Torres và Eugenio, và chuyện đó càng làm em tự ghét mình vì... vì khao khát dật lạc phóng túng. Felipe, làm ơn đi mà, –” giọng nàng trở nên đứt quãng – “em không suy nghĩ được khi anh cứ...”

“Hình như anh có nói như thế, nhưng anh không biết là em chú tâm đến lời anh nói.” Vành miệng sẹo uốn lên châm biếm. “Nào, nhẹ nhàng đi em... đây là điều lúc nào anh cũng muốn mỗi khi em mắng nhiếc anh, nên anh phải tặng quà cho em lấy danh nghĩa của Bartolomé để em đừng ném trả vào mặt anh.”

“Em không nhận ra được.” Nàng rùng mình khi những lượn sóng đê mê đang lững lờ lan ra khắp cơ thể. “Anh tử tế hơn đối với Dona Luisa, và luôn cả Michaela đáng thương, hơn là đối với em – Felipe!”

“Mình đang nói đến tử tế sao em?” Đôi mắt màu lục ánh lên nhạo báng. “Đâu có khó khăn gì để tỏ ra tử tế với những người có thể dễ dàng toại nguyện với thái độ ấy – như em cũng từng tử tế với Pedrino, và mấy đứa con của Luis đấy thôi. Lòng tử tế là điều cho đi mà mình không cảm thấy đau đớn, và dễ dàng trao ra, là vật để an ủi dỗ dành cho những người em không cần. Tình bạn hay lòng nhân hậu đâu có liên quan gì đến chuyện này.” Trong thoáng chốc tia nhìn trong mắt chàng rực sáng như mắt đại bàng trên gương mặt khắc nghiệt bí hiểm khiến nàng hoảng hốt. “Anh không tử tế với bầu không khí anh thở – không tử tế với cái anh ăn – lại càng không tử tế với em.”

Vòng tay chàng chặt cứng đau nhói, nhưng nàng quay sát vào đôi tay ấy hơn nữa và bật lên cười khe khẽ nghe như tiếng thổn thức, không ngần ngại khuất phục trước đòi hỏi dai dẳng mê đắm của Tristán. Chàng thì thào trên thái dương nàng, “anh nghe được giọng nói của em bảo anh rằng, tôi ghét anh, và tôi mãi mãi ghét anh. Điều đó vẫn đúng chứ?”

Nàng rướn người lên ôm lấy mặt chàng, tay nàng thật âu yếm và đôi mắt nâu ngập nắng long lanh. “Chưa bao giờ đúng cả, dù em có nghĩ thế khi em nói với anh. Em yêu anh, mãi mãi yêu anh. Đấy nhé – giờ thì đó là điều anh cần nghe.”

Lúc chàng dừng lại để chiếm hữu môi nàng, Juana cảm thấy bất lực ngấm ngầm rằng gương mặt như lớp mặt nạ bị rạch nát vẫn bí ẩn ngay trong lúc này. Đường nét tàn nhẫn rõ rệt được đã ăn sâu trong khung xương lạ lùng khắc nghiệt, trong cặp mắt xanh lục với mí mắt nặng nề, ánh nhìn như săn mồi. Nhưng chính mái tóc màu đồng đỏ đã hé lộ chân thật hơn, sắc màu rực rỡ ấy không phải là ngọn lửa hồng nhen nhóm trên băng sơn lạnh giá như nàng từng hình dung, nhưng là khe nứt độc nhất phơi bày ngọn núi lửa hừng hực bên trong.

“Nhưng em đã đuổi anh đi.” Giọng chàng vẫn không nhượng bộ, nhưng âm điệu dịu dàng hơn và mờ mịt hơn khi nàng nghe những lời ấy bằng giác quan cứ đong đưa chập chờn. “Có phải để dày vò anh không?”

Nàng lắc đầu, nhưng ngay lúc ấy thân thể nàng đột nhiên rùng mình ớn lạnh. Từ ngữ đó sao châm biếm quá, như thể cái ý niệm nàng đã cho rằng mình có thể gây đau khổ cho chàng thật đáng mỉa mai. Trong giây phút đó nàng nhận ra chàng chưa hề nói bất cứ điều gì có ý nghĩa. Lúc nàng ngây thơ thố lộ yêu đương chàng vẫn chăm chăm cất kín bí mật của mình và không nói gì hơn ngoài việc dẫn dụ nàng phơi trải lòng mình trong khi chàng chỉ thú nhận là ham muốn nàng.

Nàng cay đắng nghĩ thầm đó không phải là điều nàng từng biết quá rõ hay sao. Trong vòng tay chàng đâu thể nào nàng không hiểu được nỗi khao khát không thể nào thỏa mãn mà chàng kiềm toả chặt chẽ và giấu kỹ phía sau tấm mặt nạ nhân sư. Toàn bộ những điều nàng biết hiện giờ là những điều nàng từng biết trước đây, ngoại trừ điều duy nhất là chàng bắt đầu muốn có nàng từ lúc nào.

Ít ra tôi chưa tiết lộ với chàng về đứa con, lòng nàng bừng lên đắc thắng với ý nghĩ đó nhưng bên cạnh đấy vẫn thấp thoáng đau thương. Rồi khi môi chàng tìm đến môi nàng, nàng bị cuốn vào thế giới khác vượt xa cả tâm tưởng.

-o0o-

“Bọn chúng đang tuột lại đằng sau.” Gương mặt tái mét của vị luật sư Anh quốc bừng sáng hớn hở khi ông hạ ống nhòm xuống và qua phía hông tàu. “Tôi tin là cuối cùng chúng ta đã bỏ rơi bọn chúng.”

Ra khỏi Cadíz đêm thứ hai tàu San Martín đã chạm trán với vòng vây Bồ Đào Nha. Thuyền trưởng Diaz, tảng lờ sự phản đối của senor Oliver, cứ khăng khăng cho tàu chạy không thắp đèn đóm khi đêm xuống và chỉ dựa vào đèn của tàu phong tỏa, vào những đôi tai thính của các nhân viên canh gác để cảnh giác bất cứ tàu bè nào gây trở ngại. Phương pháp hầu như là hữu hiệu. Tàu San Martín đã lẻn qua được dàn tàu địch đang bỏ neo và tiến ra đến mặt nước Đại Tây Dương dậy sóng lớn hơn thường lệ trước khi quân Bồ Đào Nha kịp báo động.

Hai chiến thuyền mũi cao đã quặt lại truy đuổi nhưng nhờ thuận gió tàu San Martín nhỏ con hơn đã vượt đằng trước chúng hàng giờ liên tục trong đêm tối. Thật màu nhiệm, họ không bị đụng độ với tàu nào khác trên đường trốn chạy, và bây giờ khi bình minh đã thắp sáng những cuộn sóng xám thành sắc phỉ thúy, đội tàu truy lùng đã tiu nghỉu quay lại tiếp tục sứ mạng canh gác bị gián đoạn.

“Dường như vậy.” Tristán đưa tay lên mặt che nắng chăm chú nhìn những hình thể xam xám đang biến đổi dần thành cảnh rạng đông tranh tối tranh sáng nơi chân trời. “Tôi không hiểu sao chúng không nã pháo vào tàu mình? Khi chúng ta ra khỏi đoàn tàu phong tỏa, bọn chúng có thể đám chìm tàu mình trong tầm bắn đó.”

“Chớ có nghĩ đến chuyện đó!” Senor Oliver sốt sắng làm dấu thánh. “Có lẽ bọn chúng không có súng.”

“Tôi thấy mũi súng trong các lỗ châu mai lúc ông cho tôi mượn ống nhòm. Nếu bọn chúng có –”

Một thủy thủ vừa đi ngang hớn hở khạc nhổ trên mạn tàu. “Bọn chó Bồ Đào Nha đó đâu có tiền mua thuốc súng để bắn nữa, senor. Tôi nói cho ông hay, Tây Ban Nha sẽ thắng cuộc chiến này!”

“Có lẽ thế.” Nụ cười nhẹ của Tristán khá châm biếm trong lúc người đàn ông đi tiếp. Chàng bắt gặp ánh mắt của luật sư và nhún vai, rồi khéo léo xoay người để giữ thăng bằng trên mạn tàu chòng chành. “Vậy thì mình nên chúc mừng diệu kế của thuyền trưởng và xuống xem vợ tôi ra sao? Tôi nghĩ đã đến lúc cả ba người chúng ta nên nói chuyện với nhau.”

-o0o-

Juana đã vào giường kể từ lúc Tristán đưa nàng vào phòng rồi quay ra ngoài, dặn dò nàng phải ngủ. Nhưng nàng vẫn chưa chợp mắt. Dù nàng không phải chống chọi với cơn nôn nao trong dạ mỗi khi tàu tròng trành, tâm can nàng quá bứt rứt không thể nào thả lỏng tâm trạng. Thay vì tưởng tượng đến mọi hiểm nghèo vây quanh tàu San Martín, nàng định thần nhớ lại những mẩu hình ảnh vụn vặt kỳ lạ còn lưu lại trong tâm trí nàng từ hai mươi bốn giờ qua. Tristán yêu đương nàng thật cuồng nhiệt, hầu như đắc thắng ngạo nghễ sau lời thú nhận thiếu suy xét của nàng. Rồi ánh mắt dò dẫm lạ lùng chàng dành cho nàng lúc chàng thức giấc thấy nàng đang khóc. Nàng nhớ được mình đã lắp bắp điều gì đó về nỗi buồn phải rời xa Tây Ban Nha, và thật kinh ngạc khi chàng ôm nàng vào lòng và xoa dịu những giọt nước mắt thật dịu dàng như thể nàng là đứa bé con, trong lúc nàng khóc nức nở trong cảm giác lẫn lộn vừa tuyệt vọng vừa áy náy. Rồi giờ phút hối hả khi họ chuẩn bị rời quán trọ của dì Salsa, nàng chỉ còn nhớ được những hình ảnh vội vã âm thầm lúc Tristán nói rằng chàng đã lo liệu để nhắn với Placido chuyển tin tức đến cho Luis và Elisabeta. Kế đến họ đi qua những con đường tối mịt mùng dẫn đến cảng, lúc ấy nàng đã tháo bỏ đôi guốc mộc để tiếng guốc ồn ào khỏi làm náo động cả phố xá. Chuyện này mau chóng nhắc nàng nhớ đến nỗi xấu hổ khi Tristán tháo giày vớ nàng dạo trước. Chướng ngại ấy đã gẫy đổ hoàn toàn nên giờ đây nàng chỉ mỉm cười khi hồi tưởng lại, bây giờ nàng đi chân trần cũng thường xuyên như đi giày. Chỉ là những kẻ giàu có và những người chả làm được việc gì hữu ích hơn là đi sáng chế ra những phép tắc như thế mới có thể kham nổi những khuôn phép lạ đời dường ấy.

Thế rồi nàng đã trải qua cả triệu năm đơn độc trong khi mọi người đều ở trên boong. Thỉnh thoảng âm thanh truy nã vang đến tai nàng khiến nàng suýt chút nữa là bỏ cabin đi tìm Tristán trước khi họ bị tấn công. Suốt thời gian còn lại nàng nằm đờ người, mắt giương to trong lúc nàng cố phân giải hoàn cảnh tuyệt vọng của riêng mình và phân biệt âm thanh của những tàu bè đang đến gần từ những tiếng phản đối cọt kẹt rên rỉ của những vách gỗ tàu San Martín.

Lòng ham muốn của chàng đủ năng lực giữ nàng bên chàng. Nàng vẫn chưa phát hiện dấu chỉ nào suốt trong chuyến khởi hành vội vã rằng chàng có ý định để nàng ở lại. Không thể nào là vì từ tâm, chẳng phải chàng đã nói chàng không muốn tử tế với nàng đấy sao. Chuyện gì sẽ xảy ra, nàng tự hỏi mình đến lần thứ một trăm rồi, khi chàng biết về đứa bé, khi nàng trở nên xấu xí bầu bì nặng nề và chẳng còn đòi hỏi được bất cứ điều gì ngoại trừ dựa vào lòng tử tế và lời thề miễn cưỡng của chàng? Giờ đây mọi từ ngữ nàng từng nói với chàng dường như đang chế giễu nàng, khi nàng thấy những lời lẽ ấy qua đôi mắt châm biếm của chàng như những lời dối trá để bảo vệ cho đứa con mà sự hiện hữu của nó nàng vẫn chưa thú nhận. Làm thế nào đây, làm thế nào nàng có thể quên được rằng chàng sẽ nghĩ như thế?

Khi cửa mở, mắt nàng tóe lửa hờn dỗi rồi vùng dậy, không quá nhanh vì sợ ảnh hưởng đến cơ thể, người nàng căng thẳng như một con vật toan trốn chạy. Nàng cũng không biết là mình chờ xem chuyện gì. Tâm trí nàng từ từ dẫn nàng vào cơn ác mộng giữa ban ngày, và những cảnh tượng bị khinh rẻ, bị chồng mình bỏ rơi, và cả thảm họa quân xâm lăng Bồ Đào Nha đến bắt tàu cứ rượt đuổi lẫn nhau trong đầu óc quá rã rượi của nàng. Giờ đây nàng sợ hãi tương lai mịt mùng xa lạ cùng tâm trạng khi lần đầu tiên nàng bước chân ra khỏi những con đường ba nàng đã vạch sẵn cho cô con gái ngoan. Nếu Felipe lại bị thương, nếu như có đánh nhau thì...

“Mọi việc đều yên ổn cả, Juana.” Giọng Tristán bình tĩnh và mạnh mẽ cứ như chàng vừa mới đi khỏi chỉ trong chốc lát trước đó, nhưng mắt chàng nheo lại khi đọc được nét mặt nàng. “Bọn Bồ Đào Nha quay đầu chạy mất rồi, bây giờ thì mình an toàn – và đang trên đường đi Anh.”

“Mọi việc đều yên ổn sao?” Cơn giận đột ngột bốc lên vì hoài nghi đã lấn áp nỗi lo sợ của nàng. “Khi em một mình ở đây hàng mấy ngày qua cứ nghĩ là anh có thể chết?” Nước mắt trào ra trên má nàng và nàng cúi đầu giấu đi, nhưng lúc chàng ôm nàng vào lòng nàng đưa tay nắm chặt áo chàng rồi cào cấu như điên lên để chắc chắn là chàng đang hiện hữu.

Tristán nói trên đầu nàng, giọng chàng bực bội, “em thức suốt đêm sao?”

“Vậy anh mong cho em ngủ à?”

“Có lẽ không,” chàng đồng ý một cách châm biếm, nhưng bàn tay chàng đặt trên gáy nàng thì dịu dàng không ngờ lúc chàng kéo mạnh nàng vào người chàng trong thoáng chốc, rồi liếc qua vai. “Mời vào, senor Oliver. Vợ tôi lo cho chúng ta.”

“Tôi xin lỗi.” Luật sư dè dặt bước đến ngạch cửa, nét mặt ông ta nửa nghi ngại nửa bối rối. “Có lẽ lát nữa nhé, sir Philip – ngay lúc này tôi e hơi đường đột.”

“Không sao. Cứ vào và khép cửa lại.” Cũng vẻ uy quyền lạnh lùng, gần như là cao ngạo, không phù hợp với thân phận kẻ hầu của chàng chút nào. Tristán cũng không màng nhìn người mình đang tiếp chuyện, nhưng quan sát Juana bằng thái độ vừa chiều chuộng chế giễu vừa thoáng chăm chú. “Ông làm ơn giúp tôi, senor, cho vợ tôi biết lúc mới gặp ông làm thế nào biết được tôi? Tôi biết vợ tôi hãy còn hoài nghi vài điều, nhưng đúng là – chưa có thời gian để giải thích cho cô ấy. Làm ơn nói với vợ tôi làm sao ông biết được ngay tôi là người ông đang tìm.”

Juana sững người trong tay chàng vì Tristán lại đọc được ý nghĩ của nàng lần nữa, dù chàng hiểu lầm nguyên nhân khiến nàng sợ hãi. Cảm kích vì đã có cớ tránh tia nhìn soi mói của chàng, nàng quay sang nhìn gương mặt rạng rỡ của senor Oliver.

“Cũng không khó mấy để xác định chắc chắn, madam, tôi bảo đảm với bà! Chỉ cần nhìn vào – à – chồng bà là đoán được thân thế của ông nhà. Trong khách sảnh của gia đình Stanford có trưng một bức chân dung của bác ông ấy, sir Gabriel Stanford, ngoại trừ đôi chút khác biệt –” ánh mắt của ông ta tình cờ hướng đến vết sẹo sâu trên má Tristán – “còn thì tương tự như sir Philip đây. Lúc ấy vừa thấy là tôi nhận ra chiếc nhẫn của dòng họ Stanford ngay. Sir Gabriel đã trao cho em ngài ấy để giữ cho – người thừa kế – của sir Gabriel, khi vấn đề tôn giáo đã buộc gia đình phải ly tán. Ngài ấy đã đề cập trong di chúc là đã làm như thế.” Ông hắng giọng, bối rối quay qua Tristán và nói điều gì đấy bằng Anh ngữ khiến chàng sững người.

Juana cảm thấy thân hình vạm vỡ của chồng mình cứng đờ, nàng ngước lên thấy vẻ mặt lạnh lẽo ngạo mạn mà nàng từng sợ. Nàng hiểu chàng đang giận, nàng cảm thấy bắp thịt chàng tức khắc đanh lại trước khi chàng lấy lại thái độ tự chủ không hề sai lạc của mình.

“Felipe, chuyện gì thế? Có vấn đề gì à?”

Đôi mắt màu lục nhìn đăm đăm vào đôi mắt nâu nhạt của luật sư ngang qua đầu nàng. “Senor Oliver tốt bụng dường như đang có vài nghi điểm. Ông ấy chắc chắn về danh tính của anh nhưng lại ngờ vực hôn nhân của mình có hợp thức hay không, cho dù lễ cưới đã tiến hành. Tôi bảo đảm ông senor –” giọng nói đều đều nghe như roi quất – “danh giá của tôi không phải là nguyên do khiến tiểu thư đây ràng buộc với tôi: đúng hơn, cô ấy đã rời gia đình để lấy người mà thân thế và dòng dõi cô ấy đều không biết. Cô ấy phải kết hôn với vị công tước người mà tôi phục vụ như là một tùy tùng khi tôi gặp cô ấy lần đầu tiên, và vấn đề có được cô ấy sau khi chủ của tôi qua đời thật không dễ dàng gì. Còn nói tới đám cưới của chúng tôi, văn thư đều ở đây, trong túi yên của tôi – tôi đã trộm giấy tờ đó cũng như cô dâu của ngài ấy.”

Từ ngữ nói ra vẫn đều đặn, âm điệu vẫn không thay đổi và không hề chất chứa chút nào tự mãn như Juana thầm tưởng. Chàng cứ như đang thuật lại những sự kiện tẻ nhạt chẳng có gì quan trọng nhưng cần phải nói ra để đạt được mục đích của chàng.

Senor Oliverr trông thật kinh ngạc, ông chuyển qua nói tiếng Tây Ban Nha nghe còn tệ hại hơn bao giờ. “Sir, tôi bảo đảm ngài – tôi không hề có ý định đó – nhưng vấn đề này tế nhị, và tôi lưu ý thấy phu nhân Stanford không đeo nhẫn cưới – tôi nghĩ rằng để chắc chắn thì tôi nên hỏi.”

“Tôi không giàu sang đến độ có tiền mua nhẫn cho vợ tôi nhưng chiếc này là của bác tôi, khi cô ấy ra ngoài phố lo công việc cho tôi, tôi đã lấy lại để bảo đảm an toàn.” Với tia mắt châm biếm Tristán chụp lấy bàn tay Juana và luồn chiếc nhẫn mang dấu ấn sư tử vào ngón tay giữa của nàng. “Trước đó lẽ ra anh nên đưa lại cho em: anh phải xin em thứ lỗi.”

Nàng âm thầm gật đầu, và hạ mắt xuống trước mặt chàng khi chàng đưa tay nàng lên môi hôn.

Senor Oliver ho một cách tế nhị, đoạn nói, “tôi cũng cần phải xin phu nhân thứ lỗi, lady Stanford, nhưng xin bà hiểu cho rằng tôi đề cập đến chuyện này là vì tương lai – vấn đề sẽ xảy trở thành đáng tiếc nếu sự việc giữa hai vị không theo đúng quy củ, nên để cho chắc chắn là vì quyền lợi của đứa bé. Chúng ta hãy cầu mong rằng chuyến hành trình trước mắt không có gì nguy hiểm để khỏi gây thiệt hại đến niềm hy vọng về người nối dõi của sir Philip.”

Juana cảm thấy toàn thân nàng đông cứng, bầu không khí trầm lặng dường như đang gõ dồn dập trong tai nàng trong lúc nàng đứng bất động. Thân hình của Tristán cũng cứng nhắc như nàng. Mãi lâu sau, nàng gượng cười.

“Ông thật tinh mắt, senor.”

Ông ta tươi cười. “Vợ tôi đã hạ sinh một bé gái đúng một tuần trước khi tôi sang Tây Ban Nha, nên tôi quen thuộc với nét mặt của quý bà – hừm! – sắp sinh sản. Vào lúc này thì con gái nhỏ của tôi vẫn còn chưa biết mặt cha nó,” ông nói thêm có vẻ đăm chiêu, “và rồi nó sẽ biết đi... vững.” Ông liếc sang Tristán và nụ cười đột nhiên tắt ngấm. Sau một thoáng yên lặng, ông nói “à” và cúi đầu chào nhanh. “Xin phép ngài, tôi nghĩ bây giờ tôi nên đi. Cabin của tôi...”

Nhận ra lời nói của mình không có ai chú ý, ông nhỏ tiếng và vội bước ra ngoài. Tiếng sập cửa và tiếng chân của ông ta nghe vang lộng lạ thường.

“Một người nối dõi?” Giọng Tristán có vẻ lơ đãng nhưng khăng khăng ép buộc.

“Phải, đúng như thế. Dona Jerónima đã bảo em trong ngày em thấy anh tại Plaza Mayor với Pedrino. Trước lúc đó em – em không biết những dấu hiệu đó có nghĩa là gì.”

“Rồi em sợ nói với anh. Đó có phải là vì sao trong đêm đó em làm mọi cách để tống khứ anh vĩnh viễn luôn không?”

Nàng gật đầu, chàng bất chợt phừng lên châm biếm làm nàng nhói người, “vì cái gì chứ, vì sợ anh không muốn em nữa, hay là sợ anh muốn?”

Nàng run rẩy dưới tay chàng, một lúc sau, chàng nhấc tay ra khỏi vai nàng với cử chỉ mỉa mai. “Sợ như thế là em đã nghĩ sai về anh, anh sẽ không gây tổn thương cho em. Nhất là trong lúc này –” chàng uốn môi – “khi mà đứa bé sẽ hữu dụng với anh – một người nối dõi cho cơ ngơi Stanford và năm ngàn mẫu đất ở vùng Devonshire. Hoặc đó chính là điều em sợ khi em giữ kín chuyện này? Có phải em mong rằng nếu anh không biết em sẽ trốn dễ dàng hơn khi chúng ta thoát khỏi nguy hiểm?”

Nàng lắc đầu mệt mỏi. “Em biết anh không bỏ phần thưởng của anh dễ dàng đâu, nhưng đứa bé –”

“Phần thưởng?” Giọng điệu của chàng như một lưỡi kiếm phạt ngang mắt nàng, sắc bén không thể tưởng, và đau đớn đến tối tăm mặt mũi. “Vậy em nghĩ đối với anh em là thế sao? Nhưng anh đã quên –” âm điệu ấy đã biến đổi thành miệt thị châm chích – “em cho rằng em mang con của một tên lính đánh thuê cầu bơ cầu bất, không nhà không cửa không chức tước, người sẽ bỏ rơi em khi vừa nếm mùi trách nhiệm lần đầu tiên và sẽ đối xử với vợ hắn ta như một ả gái điếm chuyên tống tiền đàn ông nếu hắn biết ả ta sẽ trói buộc hắn bằng đứa con.”

Juana lặng thinh, kinh hoàng lắng nghe những lời lẽ bóp méo nhạo báng của chàng trước những giọt nước mắt của nàng, khi thấy nàng không trả lời chàng tiếp tục. “Em có nghĩ rằng anh không muốn em khi anh sẵn sàng giết người để có được em không?”

Cằm nàng vụt ngẩng lên sửng sốt trước giọng điệu của chàng, và mắt nàng xoe tròn khi nhìn thấy mặt chàng. Khuôn mặt đanh cứng vì giận đến tóe lửa, vết sẹo kéo căng làn da và làm vùng da chung quanh tái nhợt, nhưng thái độ khinh bỉ đau khổ trong đó là vì chàng, không phải vì nàng.

“Cho đến đêm trước khi mình rời Cadíz, em chưa bao giờ chắc chắn rằng anh muốn có em, ngoại trừ như một giải thưởng anh đoạt được từ tay Bartolomé.” Nàng nói một cách đơn giản, cố dằn tâm trạng để lời lẽ không nghe như đốp chát. “Trước đây anh đã gọi em là miếng thẻ bài có giá trị đem đi giao dịch lúc nào cũng được – em chỉ biết em đã mất hết tất cả giá trị đối với Dona Jerónima khi mụ ta phát hiện ra, và –”

“Và đức tin của anh thì không cao hơn bao nhiêu so với thủ đoạn tính toán của mụ tú bà,”

Juana cứng cả người, may thay cơn giận bừng lên sưởi ấm cõi lòng lạnh giá của nàng.

“Anh từng nói trước với em là anh đã mất lòng tin! Elisabeta kể cho em nghe về condesa Elena, nên em biết sau đó anh khó có lại cảm giác yêu đương với phụ nữ Tây Ban Nha, và một người vợ đang mang thai sẽ không thể làm anh hài lòng được lâu.”

“Em suy đoán về anh thật hay ho,” chàng cắt ngang. “Anh lấy làm hân hạnh.”

Nàng thở hổn hển chằm chằm nhìn chàng, lòng sục sôi. Tâm trạng nàng bây giờ như tự lao mình vào vách tường đá hoa cương, nàng thầm nghĩ một cách rã rời, chống lại chàng chỉ làm nàng thêm đau. Nhưng nếu nàng nhượng bộ trước ngọn trào lòng vô lý trong lúc này và lao vào vòng tay chàng khóc lóc tỏ ý ăn năn, vĩnh viễn nàng sẽ không đến sát được thành trì trong tâm hồn chàng, bức thành chàng không để ai tới gần mà không đả thương.

Bất chấp tia nhìn vừa cay đắng, vừa như thiêu đốt trong mắt chàng nàng cất tiếng, “em có một ít chứng cứ đủ để em dựa vào suy đoán, cái đó thì em xin anh nói cho em biết! Tất cả mọi điều em biết về anh rằng anh là ai, và những gì xảy ra giữa chúng mình, rằng anh là chồng của em, là cha của con em, và anh từng nói anh muốn có em. Em có thể nào dựa trên những điều ấy để xét đoán rằng anh quan tâm cho em nhiều hơn là người vợ anh đoạt trong tay của một vị công tước – phần thưởng trong trò chơi của anh không?”

Trong giây lát căn phòng chìm vào tịch mịch ngoại trừ tiếng gỗ cọt kẹt và thân tàu đang lắc lư rẽ sóng. Rồi Tristán hỏi một câu không liên quan gì đến câu chuyện họ đang nói, “em có nhớ lá thư anh đem đến cho em dưới danh nghĩa của Bartolomé, trong lâu đài đấy? Cái mà anh ép em phải đọc trong lúc anh quan sát em không?”

Nàng gật đầu thảng thốt, gò má ửng hồng khi hồi tưởng lại, và môi chàng uốn lên châm biếm.

“Đấy là một bài thơ ca tụng sắc đẹp nhưng thật khốn khổ vì không được đoái hoài. Anh toát mồ hôi gần cả đêm để viết cho em, nhưng rồi lại không có can đảm nói ra và cứ để em nghĩ là do công trình của người khác.”

“Vậy có khó bằng nói thẳng ra là anh yêu em không?”

Chàng nín thở trước khi trả lời, và nàng thấy chàng cắn môi dưới. Chàng đứng lặng như tờ, mái đầu đỏ cúi xuống dưới trần cabin thấp, bờ vai vạm vỡ choán chật khoảng không gian tù túng. Chàng trông giống như bị sập bẫy, vẻ mặt đanh cứng không tỏ bất cứ biểu hiệu nào của người đang cố chịu đựng điều không thể nói ra, nàng nhớ lại trông y như lúc Luis thăm dò vết thương của chàng.

Đến cuối cùng chàng nói bằng giọng cộc lốc, dồn dập, “Trước đây anh từng mở lòng mình ra như một tên khờ, vì đó anh đã nhận vết sẹo này. Anh sống qua được lần đó, nhưng anh không thể chịu đựng một lần nữa – anh không thể nào –” Chàng ngưng bặt, và yên lặng một hồi trước khi nói giật giọng, “không thể nào anh chịu một lần như thế nữa do em gây ra.” Và chàng lại yên lặng, thở mạnh như vừa mới chạy xong.

Juana nuốt lệ. “Vậy thì anh đừng phản đối tại sao em giữ bí mật khi anh cũng đáng trách như em,” nàng quả quyết đối đáp. “Ít ra em dám nói công khai trước mặt anh là em yêu anh, không cần phải trốn tránh đằng sau mực và giấy và tên của người khác.”

Nàng không nhận ra rằng chàng đã di chuyển, nhưng chỉ một sải chân đã đưa chàng tới gần nàng đến độ nàng vô tình thở dốc trước khi chàng ôm chầm lấy nàng, những ngón tay dài của chàng bấm sâu vào người nàng tàn khốc đến không ngờ. Nàng có cảm giác lờ mờ thấy được vẻ táo bạo, khiêu khích trong đôi mắt tinh anh của chàng, và chàng ôm nàng chặt cứng để nàng đừng cử động.

“Anh yêu em, Juana.”

Những từ ngữ ấy kéo dài như một thách thức, rồi chàng đứng lặng im, cánh tay và cơ thể mạnh mẽ của chàng khiến nàng đau nhói. Và cứ thế chàng chờ đợi.

Trong thoáng chốc nàng cũng đứng bất động như chàng, không chắc chắn mình đã nghe đúng. Rồi, khẽ kêu lên một tiếng nghẹn ngào “Philip”, nàng nhón lên vói đầu chàng xuống gần mặt nàng, bám chặt lấy chàng như muốn xua đuổi bất cứ khoảng không nào xen vào giữa họ.

-o0o-

Vầng dương đã lên cao lúc Juana uể oải cựa quậy để duỗi người trên chiếc giường hẹp. Trong vài khoảnh khắc đầu tiên nàng chỉ nhận biết được cảm giác rực rỡ trọn vẹn và mãn nguyện. Rồi nàng mới nhận ra cử động của nàng là phản ứng vô tình theo đường lưỡi mơn man rạo rực của Tristán trên làn da mở ngỏ của nàng, giống như sư tử đực đang liếm lông cho sư tử cái sau cơn dài ân ái.

“Philip, anh...”

“Em sắp trở thành một phu nhân Anh quốc hiền lành rồi, lady Stanford,” chàng cắt ngang lời nàng, đôi mắt xanh lục ánh lên trêu chọc, “em phải tập cho quen để gọi anh là ‘Philip’ vào những lúc khác, chứ không chỉ vào lúc chúng mình yêu đương đâu em.”

Nàng khẽ nhích người dưới đôi môi dò dẫm của chàng. “Thế thì anh phải dạy em thêm những từ Anh ngữ khác,” nàng đồng ý một cách tinh quái. “Nói cho em biết những chữ ngạo mạn, trâng tráo, và phóng túng phải đọc như thế nào –” Giọng nàng nhỏ dần.

“Ý em là lúc nào cũng nói về em sao?” chàng phản bác, rồi trỗi dậy.

Nàng đưa tay ngăn chàng nhưng chàng bắt lấy, rồi gập những ngón tay nàng lại và ấn mạnh nắm tay nàng trong tay chàng đủ để nàng cảm thấy sức mạnh của tay chàng.

“Philip, anh đang làm gì thế?”

Câu hỏi của Juana có phần lo lắng trong lúc nàng nhìn chàng, không khí trên da nàng cảm thấy lạnh như thể chạm vào vết thương mới. Nhưng lúc chàng vươn qua người nàng để nhặt lên một món đồ trong mớ quần áo thay ra, tay kia vẫn cầm tay nàng, và khi chàng quay lại nhìn nàng chàng mỉm cười.

“Đây.” Chàng đưa tay ra, và nàng nhìn thấy chàng cầm cái gói mà đã hai lần chàng giật lại không cho nàng xem. “Giữa chúng ta đã không còn bí mật gì nữa, em phải xem cái này, đây là kỷ vật anh từng có được từ người phụ nữ anh yêu. Mở ra đi em,” chàng giục nàng khi thấy nàng do dự, “còn không anh lại đổi ý đấy – em có biết anh phải giữ món đồ này kỹ như thế nào cho đến bây giờ.”

Nàng gật đầu, và cúi xuống để mái tóc buông dài che mặt nàng lại trong lúc nàng tháo gói lụa tẩm dầu, nhưng chàng đã đưa tay vén tóc nàng sang một bên. Ngón tay nàng run run khi chàng chạm vào má nàng, và lúc miếng lụa sờn mở ra thấy vật đựng trong đó nàng sững người. Ngón tay nàng đưa ra vuốt ve thật trìu mến, vẫn không tin ở mắt mình. Và ánh rạng rỡ trong mắt nàng khiến chàng gần như lóa mắt lúc nàng ngẩng lên.

“Em cứ ngỡ anh giữ món gì đấy của Elena. Anh giữ cứ như thể anh yêu bà ta lắm dù anh có nói gì đi nữa, và lúc đó khi anh trở thành nhân tình của bà ta –”

Chàng chạm vào nàng giữ nàng yên lặng, vành miệng sẹo ra vẻ châm biếm tự miệt thị. “Anh đâu có ngu như thế. Anh có thể trân quý cái mà đàn bà ném vào mặt mình, nhưng có điều gì đấy ở một ả điếm khiến cho người ta bị rạch mặt và xem đấy như là trò đùa thì chuyện đó giết mất lòng ham muốn của anh rồi.”

Juana nhìn xuống đôi bao tay bằng da mềm màu xanh lần nữa. “Nhưng anh quay về với bà ta, ngay khi em rời nhà Luis.”

“Anh không hề quay lại – anh gặp bà ta chỉ là tình cờ, trong lúc anh đang theo dõi biệt thự de Herreros để mong tìm cơ hội nói với em. Lúc đó, dường như bà ta thích hợp cho mục đích của anh mà không hề hay biết gì. Anh dùng bà ta để đến gần em, nhưng khi em đuổi anh đi anh cảm thấy mình đã đánh một canh bạc và mất sạch.” Lời nói ra chỉ là thường tình, nhưng đôi mắt xếch lại cay đắng. “Anh nghĩ rằng khi anh báo cho em ý đồ của la viuda, em sẽ thích anh như là một ác quỷ ít xấu xa hơn. Nhưng anh nhận ra là em không hề cảm thấy như vậy –!”

Chàng đột ngột dừng lại, rồi đều giọng nói tiếp, “anh cảm thấy sợ. Anh muốn trốn, rồi bước vào cái bẫy của anh em de Frontenera không màng tới chúng có giết anh hay không. Chỉ đến khi hắn nói một điều làm anh cứ tưởng em xúi hắn thách đấu với anh thì anh mới có quyết tâm để sống còn –” chàng đưa tay ngăn khi nàng toan phản đối – “bởi vì điều đó cho anh đủ nguyên do để gặp lại em, nếu anh còn sống.”

“Em không hề biết chúng có âm mưu gì. Chính là Eugenio –”

“Phải.” chàng hôn lướt lên môi nàng, nét mặt vừa thú vị vừa ủ rũ. “Khi anh nghĩ được sáng suốt hơn, anh nhớ lại là khi em ghét ai em luôn luôn tỏ thái độ thái quá – em có thể để anh chết cả chục lần trên đường tới Cadíz, nhưng em không làm thế nên anh biết anh có thể tin lời em nói.”

“Em ráng báo cho anh biết trước, nhưng em đến quá trễ.” Ánh mắt nàng thật tha thiết khi nhìn chàng. “Nếu em đừng quá nhút nhát để thú thật với anh rằng em mang thai, em sẽ không bao giờ đuổi anh đi tối hôm đó. Em sẽ không bao giờ bỏ anh đi nếu anh không –” nàng ngập ngừng rồi nói nhỏ rứt – “nếu anh không làm em đau lòng đến thế.”

Tristán im lặng trong giây lát, nàng thấy quai hàm chàng đanh lại đoạn trả lời nàng. Chàng nói ngắn gọn, “anh cố gắng – vào tối hôm đó ở nhà Luis – để chấm dứt giao dịch giữa chúng mình, để kết thúc hết mọi thương lượng về nợ nần và trả nợ. Anh nhận thấy anh không biết cách hưởng dụng món đồ anh mua, nên anh muốn thiện chí ở em, cho dù anh biết mình không thể có được nữa. Nhưng khi anh hôn em và thấy em nhìn anh với ánh mắt chỉ toàn là ghê tởm, anh nghĩ anh đã mất mọi cái mà anh giành được. Vì thế anh đến nhà thổ để lấy em ra khỏi tâm trí anh, để chứng minh rằng người ta mua một người đàn bà cũng giống như mua bất cứ thứ gì khác, nhưng anh đã thất bại.” Mắt chàng vừa dò xét khuôn mặt nàng vừa nói và nàng tiếp nhận ánh mắt ấy không nao núng, đôi mắt nàng thẫm lại nửa cảm thông nửa đau đớn với niềm đau cũ. “Anh trở về nhà chiều hôm ấy sẵn sàng quỳ xuống van xin một vẻ mặt ân cần, nhưng Luis đã đưa cho anh lá thư của em.”

Nàng lắp bắp kêu lên khe khẽ và đưa tay lên âu yếm vùng da cổ ấm áp của chàng, đôi bao tay màu xanh tuột xuống lúc nào không ai hay, những ngón tay trống của nàng cong cong như những cánh hoa rũ xuống.

“Đến cuối cùng điều em nói dạo ấy đã trở thành sự thật – nợ nần đã xóa hết rồi,” nàng dịu dàng nói và vói đầu chàng xuống với nàng.

Và em yêu hỡi,

... ...... .........

Bởi anh cũng là một gã nam nhi,

Sao thoát khỏi nhượng lòng trước tình em dịu ngọt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.