Thế Gia Danh Môn

Chương 10



2.5

Lời vừa nói xong, mọi người lại quay sang nhìn Tưởng Nhược Nam, ai mà không biết Tưởng Nhược Lan rất ghét học quy tắc, năm xưa vì nàng không chịu được vô số các loại quy tắc rắc rối, nên mới đuổi ma ma phụ đạo cho mình do Thái hậu phái đến ra khỏi viện tử, khiến Thái hậu tức giận tới mức suốt ba tháng trời không thèm triệu kiến nàng. Có điều Tưởng Nhược Lan tốt số, dù là thế, Thái hậu cũng chưa bao giờ thật sự giận nàng được lâu, sau này vẫn cứ sủng ái yêu thương nàng như thường.

Giờ Thái phu nhân bảo nàng học quy tắc, không biết bà la sát này sẽ có phản ứng thế nào?

Triệu di thái thái, Vương thị, Vu Thu Nguyệt cùng đám a hoàn, hầu già đều mở to mắt nhìn nàng hào hứng chờ đợi, đợi xem một vở kịch hay.

Tưởng Nhược Nam đứng dậy trước những ánh mắt kỳ vọng đó.

Mắt bọn họ sáng rực lên, tim đập loạn xạ! Đó đều là những ánh mắt hào hứng. Nàng định làm gì? Chống đối Thái phu nhân? Gào lên chửi bới? Thậm chí vung roi chăng?

Còn Cận Yên Nhiên lại chau mày, ánh mắt như dính chặt vào người Tưởng Nhược Nam.

Ánh mắt của toàn bộ những người có mặt trong phòng đều đang dính chặt vào người Tưởng Nhược Nam.

Ai ngờ, Tưởng Nhược Nam khuỵu gối, lạy Thái phu nhân một lạy, vẻ mặt cảm kích đầy sự thành khẩn: “Nhược Lan đang phiền lòng vì việc này, hôm qua những lời của Hầu gia như dẫn lối, giúp Nhược Lan tỉnh mộng, Nhược Lan vô cùng hối hận vì trước kia đã không chăm chỉ học lễ nghĩa. Mặc dù Nhược Lan cũng có ma ma, nhưng ma ma cũng chẳng thể hiểu và biết hết những quy tắc của Hầu phủ, đa tạ sự chu đáo của mẫu thân dành cho Nhược Lan, Nhược Lan nhất định không phụ sự kỳ vọng ấy. Mười ngày sau, Nhược Lan sẽ học xong mọi lễ tiết và xuất hiện trước mặt các vị phu nhân khách mời! Quyết không để Thái phu nhân và Hầu gia mất mặt!”

Giống như mỗi công ty đều có điều lệ hoạt động của riêng mình, Hầu phủ đương nhiên cũng có quy tắc của Hầu phủ, chỉ khi tuân thủ quy tắc ấy nàng mới có thể tiếp tục sinh tồn ở đây! Điểm này Tưởng Nhược Nam rất hiểu.

Ngoài Thái phu nhân ra, những người còn lại đều há hốc miệng nhìn Tưởng Nhược Nam, ánh mắt họ kinh hoàng giống như nhìn thấy quái vật vậy!

Đúng lúc ấy, ngoài cửa có a hoàn thông báo: “Hầu gia tới!”

Ngay sau đó rèm cửa được vén lên, Cận Thiệu Khang thân mặc triều phục ngũ sắc, hiên ngang bước vào phòng. Mặt mày anh tuấn, cử chỉ khoan thai, trên người hắn cứ như có vầng hào quang, khiến không ai dám nhìn thẳng.

Cận Thiệu Khang vừa bước vào lập tức vội vàng thỉnh an Thái phu nhân. Thái phu nhân nhìn thấy con trai, trên khuôn mặt lạnh lùng như băng của bà lập tức nở một nụ cười dịu dàng.

“Hôm nay sao về sớm thế?”

Cận Thiệu Khang cười đáp: “Hôm nay tan triều sớm, con vừa về đã đến đây ngay!”

Triệu di thái thái vừa cười vừa nói với Thái phu nhân: “Muội thật sự ngưỡng mộ tỷ tỷ vì có một người con trai hiếu thuận như vậy, có ai không biết An Viễn Hầu là hiếu tử nổi tiếng chứ? Đâu giống nhi tử của muội, vừa sáng sớm ngày ra đã không biết chạy đi đâu rồi!”

Những lời đó khiến Thái phu nhân rất dễ chịu, bà cũng quay sang cười với Triệu di thái thái. Vương thị ngồi bên cạnh vội đỡ lời: “Thiệu Đường tối qua thức học cả đêm nên bị nhiễm lạnh, sáng nay mới không dậy được ạ!”

Thái phu nhân quan tâm hỏi: “Có nghiêm trọng không, đã mời đại phu chưa?”

Vương thị đáp: “Đại phu đã tới thăm bệnh rồi ạ, có nói chỉ là nhiễm phong hàn, uống thuốc nghỉ ngơi vài ngày là sẽ không sao. Thiệu Đường nói lần này nhất định sẽ áo gấm quay về!”

Cận Yên Nhiên lấy tay che miệng cười: “Nhị ca lần nào cũng nói thế.”

Vương thị trừng mắt nhìn cô ta không chút khách khí, môi mấp máy, định nói thêm gì nữa, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Phía bên này Cận Thiệu Khang đang ngồi xuống cạnh Tưởng Nhược Nam, trong lúc quay đầu lạnh nhạt nhìn Tưởng Nhược Nam một cái, đôi đồng tử màu nâu sẫm phản chiếu ánh nắng mặt trời xuyên vào phòng qua những ô cửa sổ, khiến người ta có cảm giác đôi mắt ấy lấp lánh và trong suốt.

Tưởng Nhược Nam quay đầu đi, lòng thầm nghĩ, khuôn mặt này nhìn lâu quả thật cũng khiến tim nàng đập nhanh hơn. Không được, không thể bị mỹ sắc hấp dẫn được, đây chẳng qua chỉ là ảo giác mà thôi…

Bên kia từ sau khi Cận Thiệu Khang vào, hai mắt Vu Thu Nguyệt như bám chặt lấy hắn, lúc này thấy hắn quay đầu lại, lập tức nở một nụ cười mỉm ngọt ngào. Cận Thiệu Khang cũng đã nhìn thấy, chỉ điềm đạm cười đáp lại.

“Vừa rồi mọi người đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế?” Cận Thiệu Khang hỏi.

Tình cảm giữa hai huynh muội Cận Yên Nhiên và Cận Thiệu Khang rất tốt, thấy đại huynh hỏi, bèn tranh trả lời: “Vừa rồi tẩu tẩu đang nói sẽ học xong mọi quy tắc lễ tiết trong vòng mười ngày để tiếp khách trong tiệc trà!”

“Mười ngày?” Cận Thiệu Khang nhướn một bên lông mày lên nhìn về phía Tưởng Nhược Nam, dù là ánh mắt hay giọng điệu đều tràn ngập sự coi thường.

Tưởng Nhược Nam thầm chửi rủa hắn một trận trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra hết sức bình tĩnh, nàng nói: “Trước kia thiếp không biết lễ tiết là vì thiếp không học hành nghiêm túc, một khi đã hạ quyết tâm, muốn học cũng đâu phải chuyện gì quá khó?”

Cận Thiệu Khang cúi đầu bưng chén gốm Tử Sa bên cạnh lên, chầm chậm nhấm nháp một hớp trà, giống như không nghe thấy những gì nàng vừa nói. Có thể thấy, trong lòng hắn Tưởng Nhược Lan chẳng phải là người cần quan tâm làm gì.

Có điều cũng khó trách, đổi lại là người khác, cũng không sao yêu quý nổi một thê tử như Tưởng Nhược Lan. Tưởng Nhược Nam bĩu môi, thôi bỏ đi, coi như nàng là một quả phụ, không có chồng là xong chứ gì!

Vương thị ngồi đối diện nghe nàng nói thế, nhìn nhìn Vu Thu Nguyệt bên cạnh, rồi đột nhiên đảo mắt, lòng thầm tính kế, cô ta nhìn Tưởng Nhược Nam cười, nói: “Con có một đề nghị, mọi người hãy chơi vui vẻ một trận có được không?”

Triệu di thái thái lập tức cười, phụ họa theo: “Đề nghị gì, nói ra nghe xem?”

Vương thị cười đứng dậy, đi đến trước mặt Thái phu nhân, nói: “Tẩu tẩu đã nói đầy tự tin như thế, chi bằng chúng ta hãy đánh cược? Nếu tẩu tẩu thua thì phải đồng ý với chúng ta một chuyện, thế nào?”

Tưởng Nhược Nam nhìn cô ta cười mà như không cười: “Không biết đệ muội nói ‘chúng ta’ là muốn chỉ ai? Cũng phải cho ta biết, mười ngày sau có những người nào sẽ thua ta chứ?”

Cận Yên Nhiên lên tiếng: “Tẩu tẩu, chưa đến ngày đó, ai thắng ai thua sao có thể nói chắc được? ‘Chúng ta’ ở đây ấy hả, đương nhiên có tính cả muội rồi!” Sau đó lại nhìn Vu Thu Nguyệt, “Thu Nguyệt tẩu tẩu, tẩu cũng tham gia chứ?”

Vu Thu Nguyệt nhìn Tưởng Nhược Nam một cái, cúi đầu đáp: “Tỷ tỷ đương nhiên có thể học xong mọi quy tắc…”

Cận Yên Nhiên nhìn bộ dạng đó của cô ta mà thở dài, lòng nghĩ, sao Thu Nguyệt tẩu tẩu lại thật thà thế nhỉ?

Triệu di thái thái cười nói: “Ta nhiều tuổi rồi, không chịu được đả kích nên không tham gia với mấy đứa!”

Thái phu nhân và Cận Thiệu Khang đều không lên tiếng, Vương thị biết bọn họ đều là người nghiêm túc không thích đùa cợt nên cũng không hỏi tới.

Tưởng Nhược Nam cười, nói: “Được, nếu đệ muội và tiểu cô đều không tin ta có thể học xong mọi quy tắc trong vòng mười ngày thì ta sẽ đánh cược với hai người, nếu ta thắng, hai người cũng phải nhận lời với ta một chuyện!”

Vương thị cười vỗ tay, “Được, tẩu tẩu quả nhiên là người phóng khoáng, hôm nay hãy nói rõ ngay tại đây để mọi người làm chứng, nếu tẩu tẩu thua, sau này không được phép bắt tiểu tẩu tẩu thực hành quy tắc với mình nữa!”

Câu này rất đúng ý của Cận Yên Nhiên, cô ta vội vàng phụ họa theo. Vu Thu Nguyệt lại hoảng sợ từ chối: “Ta thân là thiếp thất, hành lễ trước mặt tỷ tỷ là điều nên làm!”

Nhưng Thái phu nhân và Cận Thiệu Khang vẫn im lặng.

Tưởng Nhược Nam thầm cười nhạt, xem ra bọn họ vẫn rất thương Vu Thu Nguyệt, ai ai cũng đều nghĩ cho cô ta cả.

Thực ra họ không cần phải hành động như thế, Tưởng Nhược Nam cũng không định làm gì Vu Thu Nguyệt nữa, lúc này thấy họ đều cho rằng mình sẽ không học xong mọi quy tắc trong vòng mười ngày, tính hiếu thắng trỗi dậy, nàng bèn đáp: “Được, nhất ngôn cửu đỉnh!”

Vương thị và Cận Yên Nhiên đương nhiên là rất vui, Vu Thu Nguyệt cũng thầm vui sướng trong lòng, không cần phải hành lễ hay thực hiện các quy tắc khác trước mặt nàng, điều đó có nghĩa vị trí của cô ta và nàng trong phủ An Viễn Hầu sẽ bình đẳng, càng có lợi cho kế hoạch của cô ta. Xem ra biểu tỷ vẫn là người còn có thể lợi dụng được!

Thái phu nhân nãy giờ vẫn im lặng, lúc này lại lên tiếng: “Ồn ào lâu thế ta cũng mệt rồi, các con hãy lui hết ra đi.”

Nói rồi để Liễu Nguyệt đỡ mình đứng dậy.

Khi đứng dậy, Thái phu nhân tay đỡ lưng, vẻ mặt để lộ sự đau đớn, giống như đang cố gắng hết sức, nhất thời không đứng dậy được ngay, Cận Thiệu Khang thấy vậy bèn chạy lại đỡ bà, lúc ấy Thái phu nhân mới đứng dậy được.

Chỉ một động tác đơn giản thế này thôi mà trán Thái phu nhân đã lấm tấm mồ hôi, bà thở dài: “Xem ra lại sắp thay đổi thời tiết rồi, toàn thân chỗ nào cũng đau nhức…”

Nhìn mẫu thân phải chịu đau đớn, Cận Thiệu Khang rất đau lòng, hắn khẽ khàng nói: “Lát nữa con sẽ đi mời Lưu thái y tới thăm bệnh cho mẹ.”

Thái phu nhân lắc lắc đầu: “Khám rồi cũng vô ích, chẳng qua lại kê một ít thuốc, vẫn phải do ta tự chống đỡ thôi.”

Hai người vừa nói vừa đi vào phòng trong. Cận Yên Nhiên cũng lo lắng nên vào theo.

Tưởng Nhược Nam nghe họ nói chuyện, lại nhớ tới Ánh Tuyết từng nói Thái phu nhân mắc bệnh sau sinh, đây có lẽ là cơ hội tốt của nàng!

Cận Thiệu Khang đỡ Thái phu nhân vào phòng trong, dìu bà lên giường nằm, sắc mặt Thái phu nhân trắng nhợt, đau đớn khẽ rên lên một tiếng, Cận Yên Nhiên thấy bộ dạng đó của mẹ, mũi cay cay sắp khóc tới nơi, “Đều tại con đã khiến mẹ phải chịu đau đớn thế này!” Nói xong quỳ xuống trước giường bà mà khóc hu hu. Thái phu nhân xoa đầu con gái, dịu giọng đáp: “Đâu thể trách con, là do mẹ không chú ý giữ gìn…” Rồi không biết nghĩ đến điều gì, khóe mắt cũng ươn ướt.

Cận Thiệu Khang nhìn mẹ rồi lại nhìn muội muội, lặng lẽ thở dài.

Thái phu nhân nhìn con trai đứng bên cạnh, nói: “Thiệu Khang, ngày mai lại mặt, bất luận trong lòng con có bất mãn tới đâu cũng phải cùng cô ta về bên đó một chuyến, nếu không sẽ khó ăn nói với Hoàng Thái hậu!”

Cận Thiệu Khang trầm mặc một hồi rồi đáp: “Nhi tử biết, mẫu thân yên tâm.”

Viện trưởng cô nhi viện ở kiếp trước của Tưởng Nhược Nam là người rất coi trọng việc dưỡng sinh. Tưởng Nhược Nam vì muốn lấy lòng viện trưởng, nên cũng khổ công để học về môn này. Cái gì mà dinh dưỡng học, rồi các phương pháp dưỡng sinh, các loại thực phẩm trị bệnh, nàng đều mua rất nhiều sách về để đọc. Chính vì muốn có thể trò chuyện đàm đạo với viện trưởng về dưỡng sinh, để bà ta nhìn mình với một con mắt khác, nàng còn học rất nhiều các kỹ năng về giác hơi, massage, đánh gió trong thuật dưỡng sinh. Mỗi lần viện trưởng đau nhức mình mẩy hay mỏi lưng, nàng bèn chủ động xin được phục vụ bà ta, vừa giác hơi massage vừa nói chuyện với bà ta về dưỡng sinh, khiến bà ta cảm thấy vui vẻ, bà có cảm giác như tìm được tri kỷ, sau này thường xuyên tìm tới nàng. Có cái gì tốt cái gì hay, người đầu tiên mà bà ta nghĩ đến chính là nàng.

Có thể nói, để có thể thuận lợi học xong trung học, đại học, Tưởng Nhược Nam nàng đã bỏ không ít tâm tư công sức ở chỗ viện trường.

“Bệnh sau sinh” là chỉ những rối loạn do chịu tác động từ bên ngoài hoặc bị nội thương gây ra trong tháng đầu tiên sau khi sinh, kể cả sinh non, không được chữa trị kịp thời nên để lại di chứng lâu dài. Phụ nữ sau khi sinh, xương cốt da thịt đều lỏng lẻo hơn, cơ thể suy yếu, trong ngoài đều trống rỗng, nếu lúc này không tránh gió, hoặc cáu giận vô cớ, hay quá mẫn cảm, đều sẽ dẫn đến mắc các bệnh sau sinh.

Loại bệnh này càng để lâu càng khó chữa, ngay trong thời hiện đại với nền y học phát triển cũng không dễ dàng điều trị triệt để, tận gốc, huống hồ là ở thời cổ đại y thuật lạc hậu?

Thái phu nhân mới sinh hai con, có lẽ sau khy sinh Cận Yên Nhiên xong bà mới mắc căn bệnh này, bây giờ Cận Yên Nhiên đã lớn thế rồi, Thái phu nhân vẫn phải đau đớn vì sự giày vò của bệnh tật. Với điều kiện của bà, chắc chắn đã dùng những phương pháp điều trị tốt nhất, điều đó cho thấy ở thế giới cổ đại vẫn chưa có phương pháp điều trị thích hợp đối với loại bệnh này.

Tưởng Nhược Nam quay về Thu Đường viện, bảo Hồng Hạnh chuẩn bị giấy bút, còn mình sau khi cầm bút lông vẽ gần hai khắc đồng hồ, bèn gọi Phương ma ma đến.

Nàng đưa tờ giấy mà mình vừa vẽ cho Phương ma ma, bảo Phương ma ma tìm người làm giúp mình.

Phương ma ma nhìn hình dạng kỳ lạ của thứ mà nàng vẽ trong bức tranh, không kìm được tò mò hỏi: “Tiểu thư, đây là cái gì, dùng để làm gì?”

Hồng Hạnh đứng cạnh cũng ghé đầu vào nhìn: “Đây là cốc đong gạo trong nhà bếp.”

Tưởng Nhược Nam nhìn họ hỏi: “Đây là ống giác, hai người chưa thấy bao giờ ư?” Hình như thời cổ đại đã biết giác hơi rồi mà?

Phương ma ma cầm tờ giấy lật qua lật lại, chau mày lẩm bẩm: “Cái gì mà ống giác, dùng để đốt lửa sao?”

Hồng Hạnh cũng nhìn Tưởng Nhược Nam với ánh mắt không hiểu.

Khóe miệng Tưởng Nhược Nam giật giật, xem ra thế giới nàng xuyên không về vẫn chưa biết giác hơi là gì. Chẳng trách mỗi khi thay đổi thời tiết Thái phu nhân lại đau đớn như vậy, thì ra ở đây chưa có phương pháp giúp bà làm dịu cơn đau.

Tưởng Nhược Nam nói với Phương ma ma: “Ma ma, bà đừng quản cái này dùng vào việc gì nữa, chỉ cần gọi người làm cho ta một cái là được, lấy một đoạn trúc già, một đầu để hở, đầu kia bịt chặt, kiểu dáng to nhỏ thế nào làm theo hình vẽ, mỗi loại làm cho ta mười chiếc.”

Phương ma ma là người thật thà, nàng đã không muốn bà hỏi, bà cũng không hỏi nhiều nữa, lập tức nhận lời rồi nhét tờ giấy vào trong tay áo, nói lát nữa sẽ đi làm ngay.

Hồng Hạnh nhìn nàng có chút hoài nghi: “Tiểu thư, trước kia có bao giờ thấy tiểu thư làm mấy cái này đâu?”

“Trước kia?” Tưởng Nhược Nam nhìn cô ta một cái, khẽ cười: “Trước kia ta suốt ngày rong chơi bên ngoài, đã gặp những ai đã làm những gì, ngươi đều biết hết cả sao?”

Hồng Hạnh thấy Tưởng Nhược Nam nói thế, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Phương ma ma chuẩn bị lui ra, Tưởng Nhược Nam như nhớ đến điều gì đó, vội vàng gọi giật bà ta lại: “Phương ma ma, còn có chuyện này ta muốn hỏi bà.”

Phương ma ma quay lại.

“Hồi môn của ta đâu? Ta nhớ đều giao cho bà quản lý cả, ta muốn xem sổ sách.”

Tưởng Nhược Lan có của hồi môn đấy là điều chắc chắn, nhưng rốt cuộc là bao nhiêu, ngay bản thân Tưởng Nhược Lan cũng không rõ, có điều Tưởng Nhược Nam lại rất tò mò.

Hồi môn của con gái đại tướng quân chắc chắn không ít. Tưởng Nhược Nam âm thầm lau nước miếng.

Phương ma ma vâng một tiếng, sau đó đem sổ sách ghi chép chi tiết về số của hồi môn đó cho Tưởng Nhược Nam. Tưởng Nhược Nam bắt đầu giở ra xem.

Đúng là không ít.

Lớn thì có những thứ như giường, tủ… nhỏ thì có y phục và châu báu trang sức, ngoài ra còn có ba điền trang cùng đất đai, trên sổ sách còn ghi rõ mỗi năm ba điền trang ấy thu về cho nàng bao nhiêu lợi nhuận.

Tưởng Nhược Nam nhìn mà tim đập bình bịch, nếu ra khỏi Hầu phủ, chỉ dựa vào số hồi môn này thôi, cả đời nàng cũng không cần phải lo chuyện cơm ăn áo mặc!

Nhưng ngay lập tức nàng lại thở dài, đáng tiếc là nàng sẽ không bao giờ có thể ra khỏi Hầu phủ.

Có điều với chỗ tài sản ấy, ít ra sau này nếu người của Hầu phủ đối xử với nàng không tốt, nàng cũng không cần phải dựa vào họ để sống!

Phương ma ma đứng bên cạnh khẽ nói: “Thực tế, đất đai không chỉ có thế này đâu, tôi nhớ khi ấy lão gia đã mua không ít đất, riêng điền trang thôi cũng phải năm, sáu cái rồi, lão gia chỉ có một mình tiểu thư, tiểu thư có thể được thừa hưởng ba phần tư số tài sản của lão gia, nhị lão gia cũng được thừa hưởng một phần tư, nhưng nhị lão gia lại chỉ cho tiểu thư ba điền trang thôi…”

Hồng Hạnh đứng bên cũng bĩu môi nói xen vào: “Chẳng phải nhị lão gia nghĩ tiểu thư chẳng hiểu gì nên mới ức hiếp tiểu thư sao?”

Tưởng Nhược Nam ngồi đó, lưng ưỡn thẳng, lông mi dần dần dựng ngược lên.

Phương ma ma lắc đầu, thở dài: “Lão gia ra đi quá đột ngột, rất nhiều việc còn chưa kịp dặn dò, sau này Hoàng thượng giao tiểu thư cho nhị lão gia chăm sóc, nhị lão gia tiện thể quản luôn phủ tướng quân, có nhiều chuyện không tiện nói ra.”

Từ những lời của họ, Tưởng Nhược Nam đã hiểu, nhị lão gia cũng chính là nhị bá phụ của nàng đã nuốt không ba phần tư số tài sản mà lẽ ra nàng được hưởng!

Nghĩ đến ba phần tư tài sản kia, Tưởng Nhược Nam tính toán qua loa cũng thấy nếu quy ra bạc là không ít. Tưởng Nhược Nam đau lòng, nhị lão gia này mặc dù chăm sóc cho nàng một thời gian dài, nhưng ông ta cũng đã nghiễm nhiên mà được không số tài sản của cha nàng, lại chẳng phải con số nhỏ, thế mà còn dám ức hiếp đứa cháu gái thiếu hiểu biết, bên cạnh không người nương tựa, thản nhiên ăn chặn một nửa tài sản, thật quá tham lam!

Có điều Tưởng Nhược Lan cũng chẳng còn mấy người thân thích trên đời, tạm thời nàng không thể vì chút tiền đó mà trở mặt với người thân duy nhất được.

“Phải rồi, ngày mai đại thiếu gia sẽ qua đón tiểu thư về lại mặt!” Hồng Hạnh đột nhiên nhắc, cô ta khom lưng, cười hi hi nhìn Tưởng Nhược Nam, dịu giọng cầu khẩn: “Tiểu thư, ngày mai lại mặt chỉ được mang theo hai a hoàn bồi giá[4], tiểu thư cho em về cùng có được không, em muốn đi thăm bạn.” Nghĩ đến cơ hội được ở bên Hầu gia cả ngày, Hồng Hạnh đương nhiên rất muốn đi cùng.

[4] A hoàn bồi giá: Là a hoàn của nhà mẹ đẻ được gả đi theo khi tiểu thư lấy chồng.

Quy tắc khi lại mặt được đem theo bốn a hoàn, hai ma ma, một nửa là những kẻ bồi giá theo nàng về nhà chồng, một nửa là người trong phủ.

“Lại mặt?” Tưởng Nhược Nam nhớ ra rồi, đúng là có chuyện về lại mặt thật, ba ngày sau khi thành thân, tân lang tân nương sẽ quay về nhà vợ. Có điều, Hầu gia sẽ cùng về với nàng sao? “Vu di nương cũng phải lại mặt ư?”

Hồng Hạnh cười nhạt một tiếng, đáp: “Vu di nương là quý thiếp, nhưng quý thiếp thì cũng chỉ là thiếp, đâu được lại mặt!”

Nghĩ đến cảnh cả ngày mai phải ở bên cạnh người có bộ mặt của một “quân bài”, Tưởng Nhược Nam thấy có chút không thoải mái, nhưng nàng biết đây cũng là quy tắc, không đến lượt nàng chọn lựa, nên nàng gật đầu ngay: “Mang theo em và Ánh Tuyết!”

Nghe thấy tên Ánh Tuyết, nụ cười trên mặt Hồng Hạnh cứng lại, lập tức đứng thẳng người, ánh mắt lóe lên những tia nhìn sắc lạnh.

Hồng Hạnh đi ra khỏi phòng Tưởng Nhược Nam, khi ngang qua gian phòng nhỏ ở mé Tây. Qua cửa sổ, cô ta thấy Ánh Tuyết đang ngồi trên giường thêu hoa, ánh mặt trời chiếu lên nửa khuôn mặt nghiêng nghiêng xinh đẹp, da trắng như tuyết, lông mày lá liễu mỏng manh, chiếc mũi cao thanh tú, khuôn miệng nhỏ nhắn, càng nhìn càng khiến người ta thương yêu.

Hồng Hạnh ngùn ngụt lửa giận, nhìn xung quanh thấy không có ai, bèn đẩy cửa bước vào.

Ánh Tuyết nghe động ngẩng đầu lên, thấy là Hồng Hạnh, vội vàng đứng dậy, gọi: “Hồng Hạnh tỷ!”

Hồng Hạnh nhìn khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của cô ta, càng nhìn càng giận, trước kia Hồng Hạnh không muốn để Ánh Tuyết bồi giá đến đây, muốn điều cô ta tới một nơi xa xôi không ai quan tâm, không ngờ trong danh sách a hoàn bồi giá mà nhị phu nhân lập lại có tên cô ta nên Hồng Hạnh cũng chẳng còn cách nào. Sau khi đến Hầu phủ Hồng Hạnh để Ánh Tuyết hầu hạ bên ngoài viện, bình thường không dễ dàng cho phép Ánh Tuyết vào trong phòng, không ngờ cô ta lại vẫn được vào hầu hạ tiểu thư.

Hồng Hạnh căm hận trừng mắt lườm Ánh Tuyết, cười nhạt một tiếng: “Cô đúng là rất có bản lĩnh, cuối cùng cũng được vào phòng tiểu thư hầu hạ rồi!”

Ánh Tuyết cúi đầu, bình tĩnh đáp: “Muội không hiểu ý của tỷ tỷ!”

Hồng Hạnh nhìn thẳng vào Ánh Tuyết đay nghiến nói: “Ta nhổ vào, cô đừng tưởng ta không biết trong lòng cô nghĩ gì, nói cho cô biết, đừng cậy mình có chút nhan sắc mà nảy sinh ý định xấu xa, cô không xứng, nếu để ta biết cô ngầm giở thủ đoạn hạ lưu gì, đến khi ấy ta sẽ khiến cô phải chết dưới ngọn roi của tiểu thư!”

Ánh Tuyết hơi ngẩng đầu lên nhìn Hồng Hạnh, nói: “Tỷ tỷ nói vậy muội càng không hiểu, cái gì mà ý định xấu xa, cái gì mà không xứng, mà thủ đoạn hạ lưu? Ánh Tuyết không hiểu gì cả, Ánh Tuyết tới đây chỉ vì muốn được hầu hạ tiểu thư, những cái khác muội hoàn toàn không biết.” Ngay sau đó lại lạnh lùng hừ một tiếng, “Còn tỷ tỷ, trong lòng vướng bận bao nhiêu chuyện như thế, là định làm gì đây?”

Hồng Hạnh không ngờ một tiểu nha đầu bình thường vẫn trầm mặc ngoan ngoãn lúc này lại dám to gan cãi lại mình. Hơn nữa còn dùng lời lẽ để bóc mẽ tâm tư cô ta. Trong lúc tức giận đã giơ tay cho Ánh Tuyết một cái bạt tai rồi lớn tiếng quát: “Ta đánh chết con ranh này! Ngươi là cái thá gì mà dám lớn tiếng với ta hả?”

Ánh Tuyết ôm mặt, lòng căm hận, mắt đỏ hoe, nhưng chỉ cắn chặt môi nhìn Hồng Hạnh với ánh mắt tóe lửa, ngực phập phồng, một lúc sau mới bình tĩnh trở lại: “Tỷ tỷ nên nói nhỏ thôi, nếu để nha đầu của Hầu phủ nghe thấy chạy đến hỏi, thì tỷ định trả lời họ thế nào? Dù trả lời thế nào cũng đều khiến tiểu thư mất mặt cả! Tỷ tỷ hầu hạ bên cạnh tiểu thư lâu như thế lẽ nào còn không hiểu điều này!”

Nói xong liền ôm mặt chạy ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.