Thế Gia Danh Môn

Chương 51



Tiếng nến nổ bép một tiếng, đột nhiên ngọn lửa bùng sáng, khiến đôi mắt thâm trầm của hắn bỗng sáng như sao.

Bàn tay to ấm áp của hắn đặt lên tay nàng, nắm rất chặt, để lộ ý cố chấp.

Tưởng Nhược Nam nhìn hắn, nhẹ nhàng rút tay về. Cận Thiệu Khang nhìn bàn tay không của mình, cảm giác trống rỗng nhanh chóng lan vào tim hắn.

“Hầu gia, trước kia Nhược Lan quá tùy tiện, cũng quá ngây thơ, cho rằng trái tim yêu dành cho Hầu gia nhất định sẽ được chàng đón nhận. Nhưng không ngờ, Hầu gia lại cùng lúc đón Vu Thu Nguyệt về, đến đêm động phòng hoa chúc cũng ở lại phòng cô ta… Nỗi buồn của Nhược Lan khi ấy, Hầu gia không hiểu được đâu.”

Vì vậy Tưởng Nhược Lan mới phớt lờ tất cả cầm roi xông vào phòng Vu Thu Nguyệt, náo loạn kinh thiên động địa, khi ấy nàng vốn đã coi nhẹ sự sống cái chết của bản thân rồi.

Thấy nàng nhắc lại chuyện này, Cận Thiệu Khang bỗng thấy có chút hối hận, “Nhược Lan, lúc đó do ta quá tức giận… Còn Vu Thu Nguyệt, mẫu thân vốn định đón nàng ta về làm chính thất…” Hắn muốn nói nhưng lại không biết phải nói thế nào để nàng hiểu. Hắn trầm mặc một lúc, cuối cùng bất lực nói tiếp: “Ta không biết phải nói thế nào…” Hắn không biết phải giải thích thế nào. Khi ấy hắn vốn chẳng quan tâm tới nàng, ai ngờ được rằng, sau này cục diện lại thay đổi?

Tưởng Nhược Nam cười cười: “Hầu gia không cần giải thích, tất cả đều do lỗi của Nhược Lan, Nhược Lan tùy tiện ép Hầu gia lấy Nhược Lan mà không quan tâm tới suy nghĩ của chàng, đương nhiên Hầu gia phải giận rồi. Hầu gia làm thế, Nhược Lan cũng có thể hiểu…”

Câu nói này của nàng khiến hắn bỗng thấy có chút hi vọng, hắn nhìn nàng: “Nhược Lan, trước kia do ta không tốt, sau này, nhất định ta sẽ bù đắp cho nàng.”

“Đời người con gái chỉ có một lần động phòng hoa chúc, Hầu gia muốn bù đắp thế nào đây?” Tưởng Nhược Nam nhìn thẳng vào mắt hắn, giống như muốn nhìn thấu trái tim hắn vậy.

Cận Thiệu Khang á khẩu.

“Thôi.” Tưởng Nhược Nam khẽ cười, “Bắt đầu từ ngày hôm đó, Nhược Lan đã biết mình sai lầm quá mất rồi, đồng thời Nhược Lan hiểu, Hầu gia không phải là người trong lòng Nhược Lan mong muốn. Nhưng lỗi lầm đã xảy ra, chỉ có làm thế này mới có thể khiến Nhược Lan không cảm thấy đau buồn nữa, vì vậy Hầu gia cũng không cần phải lo lắng cho Nhược Lan, đây đều là quả đắng do Nhược Lan tự trồng…” Nói tới đây, Tưởng Nhược Nam khẽ thở dài, quả đắng do Nhược Lan tự trồng, nhưng lại bắt Nhược Nam phải hái.

Thôi thôi. Cũng nhờ có Nhược Lan mà tính mạng của Nhược Nam mới được bảo toàn, coi như công bằng.

Nghe nàng nhận hết mọi trách nhiệm về mình, Cận Thiệu Khang có cảm giác tức mà không thể xả, đồng thời sự mất mát nặng nề tới mức khiến hắn không sao chịu đựng được.

“Hầu gia ăn xong rồi ư?” Tưởng Nhược Nam thấy không khí bỗng trở nên nặng nề, bèn chuyển đề tài.

Cận Thiệu Khang gật đầu. Tưởng Nhược Nam đi ra cửa gọi bọn Hồng Hạnh vào thu dọn. Bọn Hồng Hạnh thu dọn xong lui ra, rồi mang trà lên. Trong khoảnh khắc ấy, Hồng Hạnh để ý sắc mặt của Cận Thiệu Khang, sau khi lui ra rồi mới lên tiếng hỏi Liên Kiều: “Ngươi có để ý không? Sắc mặt Hầu gia rất khó coi.”

Liên Kiều nhìn trái ngó phải, thấy xung quanh không có ai, không kìm lòng được thì thầm: “Sắc mặt Hầu gia chưa bao giờ dễ coi cả! Xem ra mặc dù Hầu gia đã nhận lời với Thái phu nhân, nhưng trong lòng…” Nói tới đây lại không dám nói tiếp nữa.

Hồng Hạnh không tiếp lời, nhưng thầm lẩm bẩm trong lòng, tiểu thư cũng thật là, bản thân tiểu thư không được sủng ái, tại sao không cho cô ta một cơ hội thử xem. Ngộ nhỡ cô ta lại khiến Hầu gia thích, đối với tiểu thư đó chẳng phải cũng là một việc tốt ư?

Nghĩ đến đây, cô ta bỗng thấy tức giận vô cớ.

Trong phòng, Cận Thiệu Khang ngồi trên ghế, tay cầm ly trà, nhìn thì có vẻ rất bình tĩnh, nhưng tay phải cầm nắp chén cứ gạt qua gạt lại, động tác nhỏ nhưng lặp lại có quy luật này để lộ tâm trạng lo lắng của hắn.

Trong lòng hắn đúng là không thể bình tĩnh được, hắn nghĩ thế nào cũng không thông. Rõ ràng nàng thích hắn, nếu không nàng đã không lấy hắn và từ chối làm cung phi. Nhưng rồi đột nhiên, nàng lại nói hắn không phải là “người đó”. Trong lòng nàng, nàng nguyện suốt đời quả phụ chứ nhất quyết không sinh con cho hắn. Chính là vì hắn có người phụ nữ khác ư? Nực cười, những kẻ có chút quyền thế trong tay, kẻ nào chẳng tam thê tứ thiếp. Ngay tứ đệ của hắn thôi cũng có tới ba thiếp rồi! Chẳng qua hắn mới chỉ có mình Vu Thu Nguyệt, lại không phải chỉ sủng ái mình nàng ta, hắn đã làm gì sai chứ?

Phụ thân nàng, Uy vũ tướng quân, lúc nào nàng cũng mang phụ thân ra để so sánh với hắn!

Nếu Uy vũ tướng quân không thường xuyên xuất chinh, liệu ông có thật sự không tục huyền? Ông làm vậy khiến mình không có nổi một người con trai, con gái chẳng ai quản giáo, đến phủ tướng quân cũng vì không có người kế thừa mà bị triều đình thu hồi. Lẽ nào làm như vậy mới đúng?

Thật đúng là sự thiển cận của phụ nữ!

Đương nhiên, sự kiêu ngạo của hắn không dễ dàng cho phép hắn tranh luận việc này với phụ nữ, lẽ nào hắn lại phải cầu xin nàng chắc? Đâu phải không có ai chịu sinh con cho hắn? Hắn muốn chờ xem, liệu nàng có thể kiên trì cả đời như nàng đã nói không.

Đâu dễ dàng như thế, lần trước… lần trước…

Trong đầu bất giác hiện lên cảnh lần trước hắn đã ôm chặt nàng trong lòng. Không ngờ nàng lại có một làn da mịn màng căng hồng như thế, trong miệng nơi lưỡi hắn dường như vẫn còn vấn vương mùi hương mềm mại thơm ngát nơi da thịt nàng…

Hôm đó, nàng đã ngất ngây như thế…

Cận Thiệu Khang nghĩ đến đây, cơ thể lại bắt đầu nóng lên. Hắn vội vàng vận khí nén dục niệm trong lòng xuống. Nàng không muốn, lẽ nào hắn lại cưỡng ép nàng? Thân là nam nhi, làm thế e thật quá bỉ ổi!

Hắn cảm thấy mình nên lập tức phất tay áo mà bỏ đi, nhân cơ hội này lạnh nhạt với nàng một thời gian, có lẽ nàng sẽ trở nên dễ bảo hơn. Nhưng làm như vậy thì nàng sẽ lại rơi vào cảnh khó xử. Hơn nữa, quan trọng là hắn không muốn làm như vậy, thực ra hắn… thực ra hắn rất mong đến ngày Rằm và mùng Một…

Nghĩ tới đây hắn bất lực thở dài, rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Ánh mắt lại bất giác đưa tìm bóng dáng Tưởng Nhược Nam. Haiz… Đi đâu rồi? Hắn đứng thẳng dậy, ngó quanh tìm kiếm. Một lúc sau, thấy nàng bưng một bàn cờ bước từ ngoài vào.

Hôm nay nàng mặc một chiếc áo lụa màu xanh nhạt thêu hoa văn bách diệp, trong lúc bước đi tay áo và vạt áo khẽ lay động, khiến nàng nhìn giống như tiên nữ giáng trần.

Thấy nàng đi đến, Cận Thiệu Khang vội vàng ngồi lại xuống ghế. Thu ánh mắt về, vờ như đang rất chăm chú uống trà, nhưng khóe mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía nàng.

Thấy nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt bàn cờ trên tay xuống trà kỉ, sau đó hắn nghe nàng nói: “Hầu gia, chi bằng chúng ta chơi cờ nhé?”

“Chơi cờ?” Cận Thiệu Khang kinh ngạc, nhất thời không kìm được, quay đầu hỏi: “Nàng còn biết chơi cờ?”

Tưởng Nhược Nam cười đáp: “Hầu gia, hôm nay chúng ta không chơi cờ vây, cờ vây nhàm chán lắm, chúng ta chơi một loại cờ khác!” Thực tế là nàng không biết chơi cờ vây, nhưng người ta phải biết xấu che tốt khoe chứ, đúng không?

Trước khi Cận Thiệu Khang đến, Tưởng Nhược Nam đã nghĩ rồi, nếu mỗi ngày Rằm mùng Một hắn đều đến thì nàng và hắn không thể chỉ ngồi nhìn nhau, rồi trải qua hai ngày ấy trong không khí gượng gạo buồn chán được, phải tìm việc gì đó mà làm. Như thế không những cảm thấy thời gian nhanh hơn mà cũng dễ phân tán… sự chú ý của cả nàng và hắn.

Không thể phủ nhận, “con khỉ” này một khi đã thi triển ma lực, nếu thật sự muốn chặn lại, cần phải có một ý chí rất lớn…

Tìm chuyện gì đó để làm, mọi người đừng suy nghĩ lung tung.

“Dùng quân cờ vây nhưng không chơi cờ vây, thì còn có thể chơi cờ gì?” Cận Thiệu Khang chẳng khách khí, hỏi thẳng luôn.

Tưởng Nhược Nam gạt những quân cờ trắng về phía hắn, “Chúng ta có thể dùng quân cờ vây để chơi cờ Ngũ Tử, rất đơn giản, bọn a hoàn ở chỗ thiếp đều biết chơi cả, đảm bảo Hầu gia sẽ học nhanh thôi!” Sau đó lại tả sơ qua về nguyên tắc một lần.

Bọn a hoàn trong viện từ đều không phải đối thủ của nàng, chơi mãi chơi mãi thấy chán, hi vọng “con khỉ” này có chút năng lực.

Tưởng Nhược Nam chơi mẫu một ván với Cận Thiệu Khang, không có gì bất ngờ, chỉ vài bước đi là năm quân trên bàn cờ đã tạo thành một đường thẳng, Tưởng Nhược Nam thắng một bàn.

“Chơi thêm ván nữa!” Cận Thiệu Khang bắt đầu thấy hứng thú.

Ván thứ hai, Tưởng Nhược Nam phải vất vả hơn một chút. Cận Thiệu Khang dường như đã nắm được luật chơi, bắt đầu phong sát nàng trong phạm vi rộng. Có điều phong sát cũng không phải là điểm mấu chốt để chiến thắng, Tưởng Nhược Nam lại thắng ván thứ hai.

Tưởng Nhược Nam ngẩng đầu cười, an ủi hắn: “Hầu gia mới học mà đã tiến bộ thế này cũng là tốt lắm rồi!”

Nhưng nụ cười an ủi đó trong mắt Cận Thiệu Khang lại trở thành nụ cười vô cùng đắc ý, khiến người ta tức giận thêm. Cận Thiệu Khang nghiến răng, nói: “Chơi thêm ván nữa!”

Tưởng Nhược Nam thắng nên rất hứng thú, mắt đảo liên hồi, bắt đầu nghĩ ra những chủ ý kỳ quái, nàng ngẩng đầu lên nhìn Cận Thiệu Khang, nói: “Hầu gia, chi bằng chúng ta hãy đánh cược, chơi như thế sẽ thú vị hơn!”

Cận Thiệu Khang nhìn nàng. Dưới ánh nến, đôi mắt nàng đen láy giống như những quân cờ đen nàng cầm trên tay, sáng lấp lánh, vô cùng giảo hoạt, nhưng lại có cảm giác đáng yêu khó diễn tả thành lời.

Cận Thiệu Khang mỉm cười, “Vậy cược cái gì?”

Tưởng Nhược Nam giơ ngón tay ra: “Hai lượng bạc một ván!” Nói không chừng nàng sẽ kiếm được rất nhiều tiền ấy chứ! Càng nghĩ nàng càng thấy hào hứng, hai mắt cũng đã bắt đầu sáng lên.”

“Nàng chắc chắn?” Cận Thiệu Khang nhướn mày.

Tưởng Nhược Nam ra sức gật đầu.

Một khắc sau.

“Hầu gia, lại thắng được của chàng một lượng bạc rồi, thật là ngại quá.” Tưởng Nhược Nam vừa vờ vịt cáo lỗi, vừa cười hi hi gạch một vạch lên tờ giấy, bên cạnh là tờ ngân phiếu năm mươi lượng mà Cận Thiệu Khang móc ra. “Thực ra chúng ta là phu thê, theo lý không cần phải rạch ròi thế này, nhưng trò chơi mà, không rạch ròi không còn ý nghĩa gì nữa. Hầu gia, chàng nói xem có đúng không?”

Đùa chắc, nàng là cao thủ chơi cờ Ngũ Tử trên mạng, lẽ nào còn không thắng được một “con khỉ” vừa mới tầm sư học nghệ?

Nàng đếm đếm con số trên tờ giấy, tiền tiêu vặt hàng tháng của nàng được hai mươi lượng bạc, thắng thêm hai ván nữa là được nửa tháng tiền tiêu vặt rồi, thật lời quá, chỉ là không biết “con khỉ” này một tháng có bao nhiêu bổng lộc nhỉ?

Những lời vừa rồi thật giả dối… Cận Thiệu Khang nhìn bộ dạng cười tới không khép được miệng của nàng, trong lòng vô cùng khinh thường. Nhưng thấy nàng thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn mình mỉm cười, nhìn bộ dạng dương dương tự đắc của nàng mỗi khi lẩm bẩm thì thầm gì đó với mình, nhìn bộ dạng sau khi thắng, rõ ràng là vui muốn chết nhưng lại ra sức khiêm tốn của nàng, lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác vui sướng không thể phớt lờ cũng không thể kháng cự. Cảm giác vui sướng ấy chỉ muốn nhảy tọt ra ngoài, khiến hắn thỉnh thoảng lại không kìm được mà mỉm cười theo.

Có lẽ hắn thua tới ngây ngốc rồi…

Nửa canh giờ sau.

Tưởng Nhược Nam vẻ mặt bi ai nhìn Cận Thiệu Khang gạch từng nét bút mà trước đó nàng đã vạch trước mặt, tám lượng bạc nàng thắng được giờ đều phải nhả ra cả.

Nàng ai oán nhìn hắn, đầu óc người này rốt cuộc là được cấu tạo bằng gì, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã đánh bại “cao thủ” trên mạng như nàng, ván sau lại cao siêu hơn ván trước.

Cận Thiệu Khang một tay chống cằm, nghiêng người dựa vào ghế, mái tóc đen rủ xuống bên, ánh nến lặng lẽ chiếu lên người hắn, nụ cười của hắn nhìn như uể oải. Đột nhiên hắn giơ tay còn lại ra, gõ ngón tay thon dài lên bàn cờ, dùng tư thế của kẻ thắng cuộc nhắc nhở: “Nhắc nàng một câu, nàng hết cờ rồi!”

“Á!” Tưởng Nhược Nam cúi sát bàn cờ, nhìn kĩ, lúc này mới phát hiện bản thân nàng đã rơi vào thế cờ hiểm, dù đi đến đâu cũng không có đường thoát.

“Thật là dạy trò xong thầy cũng gác bút! Hành vi của chàng rõ ràng là ép sư hại tổ mà!” Tưởng Nhược Nam nghiến răng trèo trẹo nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn lại nàng, cười thờ ơ, lúm đồng tiền bên má trái lại vui vẻ xuất hiện, chẳng có lấy nửa phần hối lỗi.

Chẳng còn lượng bạc nào, Tưởng Nhược Nam thở dài, ngay sau đó, nàng chầm chậm ngẩng đầu lên, nhìn hắn, đôi đồng tử sáng như hắc ngọc lấp lánh, “Cho thiếp đi lại một nước được không?”

Cận Thiệu Khang ngồi thẳng dậy, ánh mắt tràn ngập sự khinh khi, “Đâu thể chơi ăn gian như thế?”

Không ăn gian không được, một lượng bạc đấy, giờ thắng hắn rất khó…

Cận Thiệu Khang mặc kệ nàng, cầm giấy bút lên định vạch, vừa vạch, còn vừa học giọng điệu trước đó của nàng, nói: “Thực ra chúng ta là phu thê, theo lý không cần phải rạch ròi thế này, nhưng trò chơi mà, không rạch ròi sẽ mất thú vị, nàng nói xem có đúng không, phu nhân…”

Lời còn chưa dứt, bàn tay cầm bút đã bị nàng túm chặt. Cận Thiệu Khang quay lại, thấy nàng áp sát rất gần, đôi mắt đen long lanh, khiến trái tim hắn bất cẩn chìm vào đó.

“Nhường thiếp một nước, cho thiếp đi lại một nước!”

“Cho nàng đi lại một nước, không phải là không được…” Hắn nhìn vào mắt nàng, mắt nàng in bóng hắn, thậm chí hắn còn nhìn thấy bộ dạng đang mỉm cười của mình trong đó. “Nhưng, ta phải thu chút lãi…” Nói xong, hắn nhoài người tới, khẽ thơm lên mắt nàng một cái.

Chỉ chạm vào rồi rời ngay, cả hai đều sững sờ.

Tưởng Nhược Nam buông tay, ngồi lại xuống ghế, cúi đầu, ánh nến chiếu vào mặt nàng khiến nó đỏ rực lên. Nàng chỉ cảm thấy mí mắt bên trái tê tê, cảm giác như bị điện giật ấy cứ lắng đọng mãi, vốn định nói hắn không giữ lời, nhưng ngẩng đầu thấy bộ dạng ngượng ngùng của hắn, nàng lại không nói gì nữa mà ngồi im.

Thực ra Cận Thiệu Khang cũng hơi ngượng, dù gì nàng cũng đã có lời, đã hứa sẽ không tùy ý chạm vào nàng rồi. Nhưng vào giây phút ấy, hắn không kìm được.

“Khuya rồi, chi bằng tắm rửa rồi đi ngủ thôi!” Cận Thiệu Khang sờ sờ mũi, cất tiếng đề nghị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.