Thế Gia

Quyển 1 - Chương 15: Vỡ lòng (thượng)



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mạc thị trở lại trong viện tử của mình. Nha hoàn bên người liền vén màng cửa thủy hồng sắc trong phòng lên. Bốn góc phòng đặt bồn đồng thanh hoa bên trong đều thêm vào vài khối băng. Vài cái nha hoàn khác cũng đã nhanh chóng bước qua quạt cho Mạc thị. Mạc thị vừa bước vào phòng, liền cảm thấy toàn thân mát mẻ thoải mái.

Mạc thị ngồi xuống, nha hoàn mang tới cây quạt cho Mạc thị quạt gió. Một lát sau, Mạc thị phất tay cho mấy nha hoàn trong phòng đi xuống phía dưới, lòng trăm điều khó giải nói: "Ma ma, ngươi nói nha đầu kia có phải là đang phòng bị ta hay không đây?"

Lưu ma ma gật đầu: "Nhìn bộ dạng tam tiểu thư dường như đương phòng bị phu nhân. Chỉ là phu nhân trước nay vẫn xem nàng thành thân nữ nhi ruột thịt mà đối đãi, vốn mọi chuyện vẫn đều hảo hảo không hiểu thế nào tam tiểu thư dường như trong một đêm đã thay đổi thành một người khác vậy. Phu nhân, Cổ ma ma có nói qua hình như là từ đêm đó bị bóng đè về sau cũng không lại như trước kia nữa rồi. Phu nhân, ngườinói có phải lão phu nhân đã nói gì đó với nàng ta không."

Mạc thị đối với chuyện Nguyệt Dao đột nhiên biến đổi tính tình cũng cảm thấy vạn phần nan giải. Nguyên bản bà ta tưởng rằng nàng là một kẻ ngốc dễ dụ, sự thật chứng thực hài tử này quả thực dễ dụ dỗ. Chỉ là thật không biết vì cái gì mà lúc này nha đầu kia lại nổi lên tâm tư khác rồi. Nhưng Mạc thị đối với những gì Lưu ma ma nói vẫn lắc đầu: "Sẽ không. Lão phu nhân tuy rằng không thích ta, nhưng chắc chắn sẽ không đối với hài tử nói thứ nói nọ. Cổ bà tử nói như thế nào? Nha đầu kia rốt cuộc có bao nhiêu gia sản trên tay? Nhị lão gia thực sự đã đem hơn phân nửa tư gia tất cả đều giao cho nha đầu kia ư."

Mạc thị quá rõ ràng, thời gian Liên Nguyệt Dao ở Giang Nam một mực học tập cầm kỳ thư họa vài thứ, công việc vặt trong phủ dù chỉ nửa phần cũng không đụng vào, lại càng không có đem tiền tài đặt ở trong mắt.

Cố ma ma nói, toàn bộ tiền tài Liên Đống Bác giao cho nàng, nàng ta liền trực tiếp đem khóa ở trong tráp, chưa hề động qua. Về phần có ít nhiều thế nào, Cổ ma ma cũng không rõ ràng. Có thân cận như thế nào đi nữa, loại chuyện ẩn tư của cải cũng không phải chuyện có thể tùy ý đi hỏi. Nếu không cẩn thận, sẽ khiến cho nha đầu kia chú ý tới rồi.

Lưu ma ma thực khẳng định thưa: "Cổ bà tử nói tam tiểu thư trong tay tư gia không ít. Đoán chừng có thế nào cũng khoản chừng mười vạn lượng bạc đi! Nói cho cùng chức vị nhị gia đảm nhiệm những năm qua đều nhận không ít béo bở, không nói những cái khác, chỉ riêng ngày lễ ngày tết hàng năm người phía dưới hiếu kính cho thôi, đã là một khoản thu thực lớn rồi. Mặt khác đồ cưới của Mã thị năm xưa cũng đã hơn mấy vạn lượng bạc." Không phải bà nói rằng Nhị lão gia tham ô nhận hối lộ, chỉ là chức vị Nhị gia đảm nhiệm chính là nhận được không ít thứ giá trị. Hàng năm thu mười mấy vạn lượng bạc đây tuyệt đối là chuyện dễ dàng. Nếu lại thêm những thứ khác, một năm hẳn có thể tư được hơn mười hai mươi vạn.

Mạc thị nghe xong lời Lưu ma ma nói, vừa nghĩ đến những thứ tiền tài của cải kia, lập tức bực mình. Năm rồi Nhị lão gia đưa quà tặng ngày lễ tết về, đưa chính là một chút mấy thứ đặc sản kiền ba ba (tẻ ngắt, nhạt nhẽo) không đáng bao nhiều trở về. Chỉ riêng bạc chính là một cắt bà ta đều chưa từng thấy.

Lão nhị phu thê đều đã chết hết, lấy hắn tại ngoại đảm nhiệm nhiều năm như vậy, gia tài khẳng định thực dày mới phải. Thế nhưng trượng phu mang về chẳng qua là một vài thứ to lớn cồng kềnh không đáng bao nhiêu tiền, ngân lượng cũng chỉ được có mấy vạn.

Bà ta một chút cũng không tin chi thứ hai lại chỉ có một chút gia tài như vậy. Nhất định là lão nhị tàng tư rồi, có khả năng nhất chính là đem giấu ở chỗ của Tam nha đầu kia. Thông qua tìm hiểu, quả nhiên không ngoài những gì bà ta dự liệu, tất cả tiền tài đều ở tại chỗ của Tam nha đầu.

Nhiều như vậy tiền tài nhìn không thấy lại không sờ được. Tâm tư Mạc thị hệt như đang có một con sâu đang bò loạn. Nếu số tiền này có thể tới tay, phủ đệ chi tiêu cũng không còn túng thiếu như thế. Có tiền tài thu xếp, con đường làm quan của lão gia cũng có thể thuận lợi hơn, sau này hôn sự của Lễ ca nhi cùng Nghi ca nhi còn có Băng tỷ nhi cũng có thể làm được thực phong quang náo nhiệt. Thế nhưng lão phu nhân lại không chịu buông ta mà đem tất cả túm ở trong tay. Bà ta cái gì đều sờ cũng sờ không đến. Trên mặt phủ đẹ là do bà quản gia, nhưng thực tế, cũng mọi thứ đều phải nghe lão phu nhân phân phó. Gả tới đây đã mười sáu năm, bà ta cũng chưa từng trải qua một ngày thư thái.
(Lin: mơ tưởng à, tiền của ngta mà cứ làm như của mình muốn là cướp. Xì còn đòi trải đường làm quan cho chồng, làm hôn sự cho con. Con mụ này nghĩ mà k biết nhục à. Ờ mà thực tế kiếp trước mụ đã làm v rồi nên k nhục là phải.)

Lưu ma ma cẩn thận thưa: "Phu nhân, hôm nay tam tiểu thư giống như biến thành người khác vậy. Cũng không còn cùng phu nhân thân cận nữa rồi. Phu nhân, lão suy cho cùng vẫn là cảm thấy do lão phu nhân nói gì đó?" Ngoại trừ nguyên nhân này, Lưu ma ma thực sự là tìm không ra những cái nguyên nhân nào khác khiến nàng ta thay đổi rồi.

Mạc thị lắc đầu: "Sẽ không, lão phu nhân sẽ không đối với tam nha đầu nói ta cái gì. Muốn nói cũng đã nói sớm rồi, không cần phải chờ đến lúc này. Vả lại ta đây làm như vậy cũng đều là vì nha đầu kia mà suy nghĩ. Tam nha đầu tuổi còn nhỏ trong tay lại nắm một khoản tiền tài lớn như vậy. Không an toàn." Lão phu nhân mấy năm nay khống chế việc bếp núc không buông tay, trong tối ngoài sáng đều cho ba ta ăn không biết bao nhiêu thua thiệt. Thế nhưng lão phu nhân cũng là người sĩ diện hảo, thế nên bà nhất định sẽ không ở trước mặt vãn bối nói bà ta không phải. Điểm này Mạc thị vẫn có nắm chắc.
(lin: xí chắc có chút nào là nghĩ cho ngta. Có nghĩ s kiếp trước cướp tiền xong hủy hôn sự ngta vu hãm bán đi lấy tiền kia chứ. Đồ ác phụ.)

Lưu ma ma lắc đầu: "Phu nhân, tính tình tam tiểu thưbây giờ không như trước kia rồi. Chúng ta không thể lại dùng những biện pháp trước kia được nữa." ý của Lưu ma ma, là nên dùng tời những thứ biện pháp khác.

Mạc thị nắm tay: "Không được. tất cả phải để nguyên như cũ. Tuy rằng Đường đại phu mồm miệng cũng thực kín, thế nhưng ta nhìn cũng nhìn ra lão phu nhân không còn sống được bao lâu. Quá lắm cũng chỉ chừng một hai năm công phu. Hơn chục năm qua chịu cũng đã chịu đựng được rồi, coi như có nhiều hơn nữa cũng phải ngao thêm hai năm. Đỡ phải bị bà ta bắt ra cái lỗi gì, bà ta chắc chắn sẽ không nương tay với ta. Đến lúc đó lão gia tức giận, chịu tội sẽ chính là ta." Nhiều năm như vậy nếu không phải bà ta cẩn cẩn dực dực, tận tâm xử lý chuyện hậu viện, nỗ lực duy trì các mối quan hệ, Liên gia làm sao có được như lúc này. Nhưng là lão phu nhân vẫn luôn đối với bà ta vạn phần đề phòng, chưa từng tín nhiệm qua. Cũng may nàng sinh được hai đứa con trai, cả hai nhi tử đều không chịu thua kém, nếu không, Liên gia nào có chỗ chobà ta sống yên ổn.

Lưu ma ma gật đầu.

Nguyệt Dao cùng Chính ca nhi cùng nhau dùng cơm trưa. Hôm nay ngọ thiện tương đối phong phú, thịt kho đầu sư tử (tố tài tố đích, giữ đạo hiếu không có thể ăn mặn), đậu hũ tiên hoa, ma tương bạch thái ti ( cải sợi nấu tương mè ), nãi vị lô duẩn thang (canh măng nấu sữa). ( Lin: k biết món gì lại món gì theo cái QT mà dịch ra thôi, mấy nàng thông cảm nha. K tìm được hình ảnh. Ai tìm đc cho tui xem vs há.)

Thịt kho đầu sư tử
images

Nguyệt Dao bây giờ cũng không như lúc trước chỉ ăn non nửa chén cơm liền thôi không ăn nữa. Nàng vẫn luôn ép bản thân mình mỗi bữa cơm ít nhất phải ăn được một chén, nếu có thể ăn lại ăn thêm nửa bát nữa. Cơm không ăn, chỉ uống thuốc bổ đối thân thể gây tổn thương rất lớn, hơn nữa sau khi cơm nước xong nhất định phải chậm rãi đi lại một hồi, như vậy mới dễ tiêu thực, tốt cho sức khỏe.

Mấy thứ này cũng là tâm đắc dưỡng sinh mà những năm đó ở am ni cô nàng lấy được. Trụ trì sư thái trong am cũng rất tinh thông y thuật. Bình thường đều xem bệnh cho một ít phu nhân thái thái, cái này kỳ thực cũng là một trong những thu nhập quan trọng của am ni cô. Nàng sau khi vào ở am ni cô, cũng sinh bệnh vài lần. Sư thái thấy thân thể nàng yếu ớt, liền dạy nàng đánh Ngũ cầm hí. Tập một thời gian dài, thân thể nàng cũng dần dần trở nên tốt hơn. Về sau căn bản sẽ không bị bệnh trở lại. Bởi vậy, nàng chuẩn bị tập đánh Ngũ cầm hí trở lại. Chỉ là động tác của Ngũ cầm hí nhìn thực khó coi bất nhã, nếu không có đầy đủ lý do, tùy tiện bắt đầu, nhất định sẽ làm cho người khác sinh nghi.

Chính ca nhi ăn xong một chén cơm, liền đặt chén đũa xuống. Nguyệt Dao cười hỏi: "Đệ đã ăn no chưa? Nếu còn chưa đệ liền nói, để tỷ bảo Hoa Lôi lấy thêm cho đệ. Đệ muốn ăn thêm bao nhiêu liền thêm ?"

Chính ca nhi chần chờ một chút mới nói: "Ăn no."

Đáy lòng Nguyệt Dao chua xót không thôi, nếu hắn quả thực đã ăn no, liền sẽ trả lời dứt khoác chứ không phải chần chờ như vậy. Bất quá Nguyệt Dao cũng chỉ nhẹ nhàng mà vuốt trán Chính ca nhi mà nói: " Hoa Lôi, ngươi lại lấy thêm cho thiếu gia nửa chén cơm nữa đi. Nhìn thế nào cũng không thấy giống người đã ăn no." Phân phó xong nhìn Chính ca nhi: "Đệ còn nhỏ vẫn đang trong thời kì phát triển thân thể. Phải ăn nhiều hơn, ăn nhiều, mới có thể mau chóng lớn lên. Tỷ tỷ vẫn đang chờ Chính ca nhi lớn lên bảo hộ tỷ tỷ mà?"

Hoa Lôi lại xới thêm một bát cơm cho Chính ca nhi ăn.
Khuôn mặt Chính ca nhi có chút ngơ ngác, ngốc trệ một hồi. Vừa vui mừng cùng sầu lo hỏi: "Đệ, sau này đệ cũng có thể bảo vệ tốt tỷ tỷ sao?" Lớn lên hắn cũng có thể bảo hộ tỷ tỷ, đây không phải là nằm mơ đi.

Nguyệt Dao gắp một viên thịt kho đầu sư tử vào chén của Chính ca nhi: "Đương nhiên là thực. Chờ Chính ca nhi của chúng ta lớn lên trở thành một nam tử hán là có thể bảo hộ tỷ tỷ thật tốt rồi. Bởi vậy đệ phải ăn nhiều, mau mau lớn lên."

Chính ca nhi nhìn sang Hoa Lôi cùng Mộ Thu, hai người cũng đều gật đầu. Chính ca nhi thoáng cái liền vui mừng, nhận lấy bát trong tay Hoa Lôi, vui vẻ ăn. Ăn xong nói lại muốn.

Nguyệt Dao nhìn Chính ca nhi đã ăn cơm khá nhiều, bèn lên tiếng ngăn cản tiếp tục thêm. Sai Hoa Lôi múc một chén canh cho hắn dùng.

Hoa Lôi xem thấy trong lòng hết sức vui mừng. Tiểu thư đây là thật phóng khoán tâm tư rồi. Người sẽ không tiếp tục trầm mình trong nỗi đau Nhị lão gia cùng Nhị phu nhân quá thệ nữa rồi. Sau này có Chính thiếu gia bên người, tin tưởng tiểu thư sẽ càng ngày càng tốt hơn.

Hai người dùng xong ngọ thiện, Nguyệt Dao cầm tay của chính ca nhi, ở trong sân đi lại tiêu thực. Lan Khê viện này của nàng rất rộng rãi,trong viện lại trồng rất nhiều hoa .

Một trận gió thoáng qua, trong không khí mát mẻ tràn ngập một cổthanh hương, thuần khiết. Hương thơm ngào ngạt say lòng người.

Nguyệt Dao chỉ vào viện tử bên cạnh đương nở đầy một mảnh hoa lan kia: "Chính ca nhi, đó là hoa lan, do chính tay cha trồng lúc trước. Mấy cây hoa lan này giờ cũng đều khai hoa hết rồi."

Chính ca nhi đối cái từ cha này mà nói quả thực rất quen thuộc, nhưng đối với cái sinh vật gọi là cha này cũng thấy thực xa lạ. Nghe xong Nguyệt Dao nói, lầm bầm lặp lại: "Cha?"

Nguyệt Dao cùng Chính ca nhi nói chuyện cha năm đó ở chỗ này gian khổ học tập, cuối cùng cũng được đền đáp, đề danh bảng vàng, khảo trúng Thám Hoa lang.

Chính ca nhi nghe thật rất nghiêm túc. Khuôn mặt bé nhỏ tràn đầy ngưng trọng, sau nhìn Nguyệt Dao. Lắp bắp mà nói: "Tỷ tỷ, đệ có thể trở thành một người tài giỏi như cha vậy sao?"

Nguyệt Dao nghe hắn nói như thế tâm liền nhất thả ( tâm tư được thả lỏng ). Mặc kệ mọi chuyện sau này có thể thành được hay không, chỉ cần Chính ca nhi có phần tâm tư này, có chí tiến thủ liền có thể thành. Nguyệt Dao gật đầu khẳng định nói: "Đương nhiên là có thể. Chỉ cần Chính ca nhi nguyện ý nỗ lực cố gắng hết sức, nhất định có thể trở thành người tài giỏi như cha, làm cho người người tôn kính hâm mộ mình."

Chính ca nhi nghe xong nhãn tình đầu tiên sáng lên, nhưng ngay sau đó đôi mắt hắn liền ảm đạm xuống. Tay xoa xoa tay áo biểu hiện nỗi bất an của hắn. Quả nhiên, qua một hồi lâu, Chính ca nhi mới lúng túng ngập ngừng mà nói rằng: "Tỷ tỷ, di nương nói đệ là một đứa ngốc, ma ma cũng nói đệ ngu xuẩn muốn chết. Đệ, đệ không có thông minh được như cha, không làm được tốt như cha. Tỷ tỷ, đến lúc đó tỷ là cũng sẽ không không cần đệ nữa sao."

Nguyệt Dao nghe Chính ca nhi nói năng thận trọng như thế, lại nhìn đến khuôn mặt thấp thỏm bất an của hắn, giống như nàng tùy thời đều có thể vứt bỏ, không quan tâm đến hắn nữa. Nguyệt Dao nhịn không được ôm lấy Chính ca nhi, nước mắt xoát xoát mà rơi. Nàng thực không muốn khóc, nhưng mà nàng cứ nghĩ đến những chuyện bi thảm trước kia, liền không nhịn được.

Hoa Lôi giữ Mộ Thu, lắc đầu: "Đừng đi." Để cho tiểu thư cùng thiếu gia hảo hảo ở chung, phát triển thêm cảm tình. Vậy mới tốt.

Chính ca nhi dùng tay nhỏ, giúp Nguyệt Dao lau nước mắt: "Tỷ tỷ, không khóc. Đệ sẽ nghe lời của tỷ tỷ. Chỉ cần tỷ tỷ không ngại đệ ngu dốt." Bị người khác nói mình sinh ra đã là kẻ ngốc nghếch nhiều như vậy, liên chính bản thân hắn cũng cho là mình thực sự là kẻ đần.

Nguyệt Dao lau xong nước mắt, trong lòng đối Vưu di nương còn có bà tử hầu hạ Chính ca nhi khí hận vạn phần, rốt cuộc đem bọn họ đã đem Chính ca nhi lộng thành cái dạng gì kia chứ: "Sẽ không, Chính ca nhi không ngu ngốc, những kẻ nói chính ca nhi ngốc nghếch mới thực là kẻ ngốc. Chính ca nhi, việc đi học đọc sách biết chữ thứ quan trọng nhất không phải là dựa vào trí thông minh bao nhiều, mà dựa vào việc có thể chăm chỉ, chịu khó chịu khổ được hay không. Chỉ cần đệ không sợ chịu khổ chịu mệt, nhất định có thể học được thành tài."

Chính ca nhi chỉ còn kém phát thệ: "Tỷ tỷ, đệ không sợ phải chịu gian khổ, mệt mỏi."

Nguyệt Dao đứng lên nói: "Hảo, nếu đệ thực không sợ phải chịu khổ chịu mệt, vậy từ ngày hôm nay tỷ tỷ liền bắt đầu dạy đệ đọc sách viết chữ. Đến lúc đó đệ nếu như lại sợ chịu khổ chịu tội, tỷ tỷ sẽ dùng thước đánh vào tay đệ." Ở phương diện này, cần nghiêm khắc nàng nhất định phải nghiêm khắc.

Nguyệt Dao dẫn Chính ca nhi đi đến tiền viện. Chuẩn bị sau này ngay trong thư phòng của phụ thân dạy dỗ hắn đọc sách tập viết.

Nguyệt Dao cùng Chính ca nhi vào tiền thính. Vừa vào Chính ca nhi liền chú ý trong chính đường bố trí bốn tấm bình phong làm từ gỗ hoàng lê hoa khắc tơ, phía trên là Du Xuân đồ do chính tay Liên Đống Bác vẽ.
Phía trước bình phong gỗ lim màu đen khảm loa 繥là một bàn dài bằng đá cẩm thạch trên đó có bày một đỉnh huân lô bằng đá xanh viền luy ti nhỏ, hai bên đặt phù thủ y (ghế có tay vịn)cùng kiểu, trên đặt đệm dựa màu xanh. Vì phải giữ đạo hiếu, nên bố trí trong phòng cũng rất đơn giản, những đồ vật có màu sắc tươi sang đều bị thu vào.

Nguyệt Dao dẫn Chính ca nhi vào thư phòng. Trong thư phòng đặt một án thư dựa vào cửa sổ, trên án thư giấy Tuyên Thành được đặt tùy ý, một bộ văn phòng tứ bảo hoàn chỉnh được đặt chỉnh tề, ngay ngắn bên cạnh.

Gần án thư nhất chính là một cái giá sách lớn. Mặt trên của giá sách chất đầy thư tịch, cũng có đến mấy nghìn quyển sách. Dưới cửa sổ hướng nam còn bày một tháp gỗ lê hoa. Tháp mỹ nhân bên án kỷ trên để một cốc sứ men xanh, bên trong cắm vài cành hoa lan. Cả gian phòng bày biện trông mộc mạc tinh trí, lại lịch sự tao nhã hợp lòng người.

Nguyệt Dao nhìn hai cái bàn trái phải đều để nước trà, bên cạnh án kỷ còn để một bàn cờ tử, bàn cờ tán lạc, dường như vẫn chưa có hạ hết, như còn đang đợi chủ nhân trở về tiếp tục ván cờ vậy.

Nguyệt Dao nghĩ lúc phụ thân còn trẻ, ở trong này đọc sách chơi cờ. Đáng tiếc, nàng bây giờ cũng không thể nào lại thấy được bóng dáng của phụ thân lão nhân gia nữa rồi.

Chính ca nhi kéo váy Nguyệt Dao, Nguyệt Dao mới phục hồi tinh thần, nàng xem thư án quá cao, lúc Chính ca nhi viết chữ sẽ rất khó khăn. Bình thường mà nói thư án này ắt hẳn phải đổi lại. Nguyệt Dao lại không muốn đổi, đổi một án thư, liền đem toàn bộ bố cục của thư phòng đánh loạn rồi. Nguyệt Dao bốn phía nhìn một chút, quyết định sau này sẽ ở ngay trước bàn trà chỉ bảo Chính ca nhi đọc sách viết chữ.

Nguyệt Dao chuẩn bị trước hết để cho Chính ca nhi nhận thức chữ. Đợi cho hắn đem Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính còn có Thiên Tự Văn tất cả đều nhận thức hoàn toàn. Nàng sẽ dạy hắn văn thơ, Đường thi Tống từ. Chờ hắn đem những thứ này đều học xong sau, lại tính đến chuyện đưa hắn đi học đường đọc sách.

Đáng tiếc, Nguyệt Dao tìm nửa ngày cũng không tìm được sách mình muốn, cuối cùng đành tự mình đem Bách Gia Tính viết ra. Tạm thời dùng nó để đối ứng vậy, chờ khi nào có cơ hội sẽ đi ra ngoài mua thêm, có lẽ sớm mai hai người phải đem sách muốn mua kê khai ra cái đã.

Nguyệt Dao cầm lấy bút lông, lại nhìn nghiên mực Đoan Khê đã khô cạn từ lâu nghĩ, nàng cũng thực lâu chưa đi đến thư phòng rồi, rất nhiều chuyện đều đã quên. Thế nhưng chờ Hoa Lôi đem tới đồ nàng muốn có lẽ sẽ phải dùng khối mực này một thời gian, nàng thực luyến tiếc. Cho Hoa Lôi tìm một nghiên mực cùng thỏi mực bình thường tới dùng. Đây đều là những thứ phụ thân đã dùng qua, nàng nghĩ muốn bảo tồn tiếp. Tuy chính nàng cũng cảm thấy làm vậy có điểm ngốc, nhưng nàng vẫn tưởng bảo tồn xuống tới.

Nghe vậy cái mũi Hoa Lôi liền ê ẩm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.