Thế Gia

Quyển 1 - Chương 41: Thư cục Thanh Phong



Nguyệt Dao theo Mã Thành Đằng đi đến một thư cục gia. Chưởng quỹ đưa tới một quyển bảng chữ mẫu theo thể chữ Âu Dương Tuần. Sau khi xem xong Nguyệt Dao lắc đầu: "Quyển này không tốt." Nguyệt Dao cũng không mong có thể tìm được bản chính thức, thế nhưng chí ít cũng phải là bản viết tay của danh gia.

Thực ra Mã Thành Đằng nghĩ, làm bảng chữ mẫu vỡ lòng cho Liên Đình Chính, như thế này đã được rồi. Thế nhưng ngược lại Nguyệt Dao lại cho rằng điểm xuất phát phải có tiêu chuẩn cao. Bằng không điểm xuất phát kém, tương lai còn không phải sẽ kém đến nổi chỉ có thế ngẩng mặt lên mà nhìn chúng bạn cùng tuổi rồi ư.

Nguyệt Dao chọn lựa mấy nhà liên tiếp, cũng đều lắc đầu. Đây đều không phải những thứ mà nàng muốn. Có một số việc có thể chấp nhận được ngay, nhưng có một vài thứ lại không thể chấp nhận. Sau một lần nữa thất vọng, Nguyệt Dao cũng có chút nôn nóng rồi. Khó có khi đi ra ngoài được một chuyến, nếu như không mua được đồ hợp ý, lần sau có thể đi ra cũng không biết phải chờ đến ngày tháng năm nào.

Mã Thành Đằng nhìn dáng vẻ của Nguyệt Dao, suy nghĩ một chút sau nói rằng: "Nếu đã như vậy, vậy chúng ta đi tới Thanh Phong thư cục thôi." Thanh Phong thư cục là thư cục lớn nhất trong kinh thành, nói cho đúng ra thì nó là thư cục lớn nhất ở triều Đại Nguyên. Có người nói phàm là thư tịch muốn tìm tất cả đều có thể mua được ở đây. Bất quá, thư tịch trong này có giá cả tương đối đắt đỏ.

Giá mua thư tịch có cao hơn đi nữa, thì trong kinh thành này hễ là người đọc sách có tiền trong tay đều cam tâm tình nguyện vào đó mua. Đồ nơi đó tốt không cần nói, hơn nữa ở đó còn có thể tình cờ gặp được các vị danh gia hoặc đại nho. Thậm chí là, các đại nho còn có thể dạy học ở đây, chỉ điểm cho các sĩ tử. Cũng vì nguyên nhân này, khiến những sĩ tử kia có xu thế chạy tới đây rất nhiều. Phải biết rằng, nếu có thể được những danh gia này chỉ điểm, coi trọng, cũng có thể nói là được lợi cả đời.

Ngoài ra Thanh Phong thư cục còn cung cấp sách để đọc. Chỉ cần ngươi không làm hư sách, cho dù ngươi không mua sách, mà chỉ vào trong đọc sách, có nhìn bao nhiêu ngày cũng không có vấn đề gì. Sẽ không như những thư viện thông thường khác, cho người đến xua đuổi ngươi.

Điểm duy nhất không tốt đó là vị trí Thanh Phong thư cục tương đối hẻo lánh. Đường đi tới đó khá xa, từ kinh thành tới nơi cũng mất hơn một canh giờ. Đương nhiên danh tiếng Thanh Phong thư cục rất vang dội, cho nên dù vị trí có tương đối hẻo lánh cũng không lo lắng sinh ý không tốt. Cũng bởi vì vị trí vắng vẻ, giá cả không đắt đỏ như mấy đoạn đường phồn hoa ở trung tâm kinh thành, nên diện tích của Thanh Phong thư cục rất lớn.

Nguyệt Dao nghe người bên ngoài nói đến rồi, vén rèm lên nhìn qua, chỉ mới đến phạm vi bên ngoài. Từ xa đã nhìn thấy một hồ nước. Bên hồ tọa lạc rất nhiều đình để nghỉ chân. Xa xa còn có thể thấy vài người xuất hiện trong đình.

Xe ngựa tiếp tục chạy băng băng khoảng một khắc đồng hồ, mới chính thức đến cửa thư cục. Trước cửa lớn của Thanh Phong thư cục cũng không có đại thú trấn trạch (loài thú bảo vệ đặt ở trước cửa lớn). Theo tín ngưỡng đạo Nho các nhà nho cho rằng, bản thân người đọc sách đã có sẵn khí tiết quang minh chính đại, oai nghiêm. Cho nên, không cần tới trấn trạch thú.

Nguyệt Dao xuống xe ngựa, Mã Thành Đằng nhìn duy mạo của Nguyệt Dao: "Lấy xuống đi!" Ở chỗ này mà còn mang duy mạo, sẽ bị coi là không lễ phép.

Đặng ma ma vốn định ngăn cản, Nguyệt Dao lại lắc đầu. Luôn luôn để quy củ ràng buộc, làm cái gì cũng không được tốt. Người sống, có đôi khi nên thoải mái với chính mình một chút, không cần quá để ý tới quy củ này nọ.

Lập tức có thư đồng tới bắt chuyện. Thanh Phong thư cục tuân theo tôn chỉ người tới là khách, ở đây từ đại nho tám mươi tuổi, cho tới tiểu hài tử ngây thơ, đều được đối xử nhiệt tình như nhau.

Nguyệt Dao nhìn gian nhà từ từng gian phòng hợp lại với nhau, nếu không phải nàng biết đây là Thanh Phong thư cục, sợ đã cho rằng mình tới đại hộ nhân gia làm khách rồi.

Quy củ của thư viện, những người không liên quan không được phép tùy ý đi vào. Kể cả Đặng ma ma và tùy tùng theo tới đều phải ở bên ngoài thư cục chờ.

Nguyệt Dao bước tới cửa lớn, thứ đầu tiên đập vào mắt là một khối hồ thạch cao gần nửa tầng lầu đứng thẳng ngay giữa sân, mài đến cực kỳ nhẵn bóng, mặt trên khắc bốn chữ lớn rồng bay phượng múa: "Thanh Phong thư cục."

Nguyệt Dao khâm phục nói ra: "Viết thật tốt, đủ mạnh mẽ, hành văn liền mạch lưu loát. Bốn chữ, phiêu dật tựa phù vân (phóng khoáng như mây bay), không hổ là đại sư thư pháp đệ nhất thiên hạ."

Thư đồng không để ý lắm. Người nào không biết bốn chữ lớn trong thư cục là do Đỗ đại gia (Đại gia ở đây chỉ chuyên gia thư pháp) viết. Hắn nào biết rằng Nguyệt Dao trước cũng không biết chữ này là do Đỗ đại gia đề bút. Chỉ là thư pháp vị này dùng là của vị đại sư nổi tiếng khắp thiên hạ mà Nguyệt Dao ngưỡng mộ nhất. Vì vậy để hiểu biết sâu sắc về nó, nàng cũng nghiên cứu rất nhiều.

Thư cục chiếm diện tích rất lớn. Thư đồng dẫn Nguyệt Dao tới một tòa lầu gác. Nguyệt Dao đứng ở ngoài cửa nhìn lầu gác cao ba tầng. Thế này đừng nói là thư cục, gọi nó là nơi cho các sĩ tử tụ hội cũng không có gì là quá.

Bước vào chính sảnh, Nguyệt Dao liền nhìn bức tranh vẽ Khổng lão phu tử treo trên tường hướng về phía đại môn. Hai bên trái phải treo câu đối. Bên trái viết 'Tam nhân hành, tất hữu ngã sư yên.' Bên phải viết 'Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc nhạc hồ.' (Trong nhóm ba người, tất có người là thầy ta  -  Có bạn từ phương xa tới, vui mừng khôn xiết).

Bên dưới bức họa đặt một án điều hắc mộc đàn (gỗ đàn hương), ở giữa bày đỉnh tam túc (vạc ba chân) mạn điêu khắc mấy chữ đỉnh đồng, hai bên trái phải cung phụng hoa quả và điểm tâm.

Một nam tử mặc quần áo màu xanh, tuổi chừng chừng năm mươi, cả người tràn đầy hơi thở của sách, nghe lời của thư đồng đi tới. Sau đó dẫn Nguyệt Dao qua tiểu thư phòng bên cạnh. Vào phòng, hỏi: "Lão gia, cô nương, lão hủ họ Lam, xin hỏi cô nương muốn tìm tự thiếp nào?"

Nguyệt Dao đưa yêu cầu của mình nói: "Đệ đệ ta đang vỡ lòng, ta nghĩ tìm thể chữ của Âu Dương Tuần cho hắn luyện chữ. Ta cần bản sao tay của danh gia." Bản chính thức thì nghĩ cũng đừng nghĩ, có bản chính thức đi nữa cũng có ai chịu lấy ra, nhân gia đều giấu ở nhà, nếu không phải vạn bất đắc dĩ ai cũng sẽ không bán đi.

Lam tiên sinh thấy Nguyệt Dao khiêm tốn biết ý, lại nhìn Mã Thành Đằng ở đằng sau khẽ gật đầu với hắn: "Vận khí cô nương thật tốt, đúng lúc thư cục chúng ta có một bảng chữ mẫu Âu thể. Vậy để lão phu cho người đi lấy đưa cô nương nhìn xem."

Nguyệt Dao gật đầu.

Lam tiên sinh phân phó thư đồng xong, quay ngược lại nhìn Nguyệt Dao cười nói: "Nếu như cô nương không ngại, có thể viết xuống vài chữ cho lão hủ nhìn một chút."

Nguyệt Dao không muốn. Chữ viết của cô nương gia đâu thể tùy ý viết ra lưu lại. Hơn nữa nàng cũng không nguyện ý cho người khác nhìn chữ viết của mình, lập tức rất không nể mặt mà lắc đầu.

Lam tiên sinh nhìn phía Mã Thành Đằng.

Mã Thành Đằng cười nói: "Nguyệt Dao, tùy tiện viết mấy chữ, đây là quy củ của Thanh Phong thư cục. Không việc gì phải ngại." Đứa nhỏ này sao cứ cẩn thận như vậy chứ.

Bên cạnh có thư đồng đi lên truyền giấy và bút mực.

Nguyệt Dao oán thầm trong bụng, đây là cái phá quy củ gì. Thế nhưng đến cửa nơi này, cũng chỉ có thể nhắm mắt mà viết. Đương nhiên sẽ không viết gì khác, Nguyệt Dao nhất bút viết bốn chữ: Thanh Phong thư cục.

Thể chữ Liễu này kiếp trước từ lúc hai tuổi Nguyệt Dao đã bắt đầu học, hơn nữa bản thân nàng cũng dụng tâm nghiên cứu nỗ lực luyện tập hơn hai mươi năm. So với các nhà đại thư pháp có thể sẽ kém hơn, thế nhưng tuyệt đối không tầm thường, cho dù ẩn dấu, cũng không giấu được. Cho nên Nguyệt Dao cố ý đem chữ viết không được tốt, nhưng biểu hiện cũng không tầm thường.

Lam tiên sinh thấy thể chữ Liễu của Nguyệt Dao, ánh mắt nhìn Nguyệt Dao cũng có chút thay đổi. Tuổi còn nhỏ như thế, vậy mà đã viết ra mấy phần ý nhị của thể chữ Liễu. Thực sự là có tài năng. Đáng tiếc lại là nữ tử. Nếu là một vị công tử, hắn đã có thể giới thiệu với danh sĩ, nếu được bọn họ nhìn trúng thu làm đệ tử, cũng là một hồi duyên phận, mỹ dự.

Thanh Phong thư cục còn có một nguyên nhân khác làm cho sĩ tử theo đuổi mà Nguyệt Dao không biết. Đó chính là nếu ngươi triển lộ tài hoa ở đây, được mấy chưởng sự nơi này tán thành, thư cục sẽ tiến cử cho các vị danh sĩ biết. Còn có thể bái danh sĩ làm thầy hay không, vậy nhìn duyên phận của chính ngươi. Mà cơ hội như thế, đối với đệ tử hàn môn mà nói, cực kỳ đáng quý.

Lam tiên sinh thở dài nói: "Nếu như cô nương có thể kiên trì bền bỉ, tương lai nhất định trở thành một chuyên gia thư pháp." Nếu có danh sư chỉ dạy, thực sự sẽ trở thành nhà đại thư pháp hạng nhất rồi.

Nguyệt Dao lắc đầu: "Thế này đã đến cực hạn của ta rồi, sẽ không thể đi tiếp nữa. Ta đang có suy nghĩ học một loại tự thể khác. Không biết tiên sinh có thể đề cử một ... hai ... cho ta không . . ."

Trong bụng Lam tiên sinh nổi lên tâm ý yêu nhân tài. Trầm tư một chút sau nói: "Chữ viết của ngươi đoan trang. Không bằng chọn 《 Khoái tuyết thì tình thiếp 》. Thể thư này, chính là đoan trang thanh tú, nhẹ nhàng như mây bay. Theo đuổi tự do phát triển thể chất trời sinh.

Nguyệt Dao cười cảm ơn: "Được." Vừa nãy nàng cũng chỉ là cố ý nói như vậy. Nàng sẽ không bỏ qua học thể chữ hoa mai. Học thể chữ Liễu, lại có thêm tự thể mai hoa, vậy đã tẫn được rồi. Về sau toàn bộ tâm tư của nàng phải đặt lên việc vẽ một chút, sẽ không có nhiều thời gian để học một loại chữ viết khác. Bất quá, nếu như có bảng chữ mẫu này, mua về bày đặt cũng được.

Lam tiên sinh nghe thế, chuẩn bị rời đi lấy bảng chữ mẫu. Nguyệt Dao lại quay sang Mã Thành Đằng nói rằng: "Cậu, con còn muốn chọn mấy quyển sách hợp ý."

Người đọc sách đều mong muốn người trong thiên hạ chăm chỉ hiếu học, tuy rằng ngoại sinh nữ chỉ là một nữ tử, nhưng không trở ngại Mã Thành Đằng mong muốn Nguyệt Dao trở thành nữ nhân tài ba: "Đương nhiên không thành vấn đề. Con đi đi, ta có vài lão bằng hữu cũng tới đây, ta đi chào hỏi bọn họ."

Nguyệt Dao gật gật đầu.

Lam tiên sinh cười nói: "Thư tịch ở ngay lầu hai. Cô nương xin mời."

Nguyệt Dao lên lầu hai, mùi hương mực tàu đón đầu phả vào mặt. Nguyệt Dao nhìn từng hàng kệ sách sắp xếp thật chỉnh tề, sách ở bên trên được đặt ngăn nắp. Bên cạnh giá sách, cũng viết chủng loại sách, còn có nhãn nhỏ ghi rõ bài thứ mấy hàng mấy.

Hôm nay khí trời tốt, cho nên cửa sổ bốn phía đều mở rộng, ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào, cả gian phòng đều sáng trưng.

Nguyệt Dao dựa theo giới thiệu vắn tắt từng hàng nhìn sang. Phạm vi viết sách rất phong phú, mà tầng này, tất cả đều là tạp thư. Sách dùng cho khoa cử, đặt ở tầng ba. Thư phòng của phụ thân Nguyệt Dao, đặt trong đó hơn phân nửa là các loại sách dùng cho khoa cử. Đương nhiên các loại sách về cầm kỳ thư họa cũng rất nhiều.

Nguyệt Dao nhìn rất nhiều, sau cùng ánh mắt dừng lại ở quyển y thư. Trước kia khi còn ở đạo quan, sư thái biết y thuật, bình thường đều xem bệnh trị liệu cho người ta. Không chỉ kiếm được tiền, mà còn được rất nhiều người tôn kính. Quan trọng nhất là, có thể dưỡng sinh.

Nguyệt Dao không muốn học y thuật, thuật nghiệp chuyên về một môn, điểm mạnh cùng trời phú cho nàng đều ở trên phương diện hội họa. Vẽ tranh đối với người như bọn họ mà nói là chuyện thanh cao, người Liên gia sẽ cổ vũ chứ không phản đối. Nhưng nếu nàng muốn học y, y thuật đối với bọn họ mà nói đó là tiện nghiệp (nghề nghiệp thấp kém), chắc chắn không thành. Hơn nữa học y còn phải tìm sư phụ, đây là việc không thực tế rồi.

Bất quá Nguyệt Dao ôm hy vong tìm hiểu nhiều thêm một chút. Về sau làm nghề y cứu người là khẳng định không thể nào, thế nhưng học nhiều thứ một chút, chung quy không có hại. Nguyệt Dao quét sạch tất cả bộ sách trên kệ y thư. Chuẩn bị mua toàn bộ sách thuốc này.

Lam tiên sinh kinh ngạc mà nhìn Nguyệt Dao.

Nguyệt Dao giải thích: "Lần này là vì mua bảng chữ mẫu cho đệ đệ ta mới có thể đi ra ngoài. Muốn ra cửa lần nữa phỏng chừng không tìm được cơ hội. Cho nên, muốn mua nhiều thư tịch về từ từ xem." Lần này dẫn theo nàng đi ra ngoài, quay về phỏng chừng sẽ bị phê bình.

Lam tiên sinh lại lắc đầu: "Cô nương, thư cục có quy định. Mỗi một loại sách chỉ có thể mua nhiều nhất sáu bản. Ngươi không thể đem toàn bộ sách mua. Cô nương, ham nhiều nhai không nát, chờ ngươi xem xét mổ xẻ thông suốt xong sau này trở lại mua thêm cũng không muộn." Thật ra thì Lam tiên sinh cho rằng Nguyệt Dao sẽ không đọc những sách này, mua thuần túy là vì đẹp mắt. Đương nhiên, quy củ là thật, không phải hắn càn rỡ.

Nguyệt Dao mở to hai mắt, còn có quy định này. Cái này không phải có tiền trả là được hay sao. Thế nhưng lấy được xác nhận, một loại sách thực sự chỉ có thể mua sáu bản, Nguyệt Dao đành thỏa hiệp. Lập tức chọn lựa 《Thần Nông bản thảo kinh》, 《Hoàng Đế Nội Kinh tố vấn》,《Kim quỹ yếu lược》,《 Y điển 》 vừa đúng sáu quyển sách.

Đối với những quy định quái dị này của thư cục Nguyệt Dao rất giật mình, lập tức linh quang chợt lóe nói: "Tiên sinh có sách giới thiệu vẽ tranh tỉ mỉ hay không. Họa nghệ của ta đã đến bình cảnh, không có cách nào tiến thêm một bước. Muốn tìm thư tịch phân tích nhiều về họa nghệ, không biết quý thư cục có không." Đối với những người như thế này ngươi chỉ có thể nói lời thật với hắn. Như vậy mới có thể tìm được đồ vật hài lòng.

Lam tiên sinh nghe Nguyệt Dao nói đến bình cảnh, khóe miệng trực tiếp giật giật. Một hài tử tám tuổi nói mình họa nghệ của mình đến bình cảnh, không phải cảm thấy khiếp sợ, mà là nghĩ chuyện quá vẹn toàn rồi. Thế nhưng người tới là khách, ngươi phải tận lực thỏa mãn cái mà khách hàng cần. Lam tiên sinh trù trừ một hồi nói: "Lần sau ngươi tới đây, mang theo bức hoạ mình vẽ, ta thỉnh danh sĩ xem cho ngươi một chút. Lại chỉ điểm cho ngươi một phen." Lam tiên sinh khách khí nói như vậy, cũng là xem trên phân thượng Nguyệt Dao viết chữ tốt ban nãy.

Nguyệt Dao nghe xong cười: "Tiên sinh hiểu lầm ý tứ của ta. Ta chỉ là muốn mua sách viết về phương diện hội họa mà thôi. Chỉ điểm thì không cần." Nàng cần chỉ điểm, thế nhưng không cần danh sĩ từ bên thư cục này, nàng dự định viết thơ thỉnh giáo tiên sinh.

Sau khi Lam tiên sinh suy nghĩ một chút nói ra: "Vậy cô nương đợi lát nữa. "Nói xong lại phân phó gã sai vặt một bên. Gã sai vặt nghe lời dặn lập tức đi ra.

Nguyệt Dao dạo quanh lầu hai một vòng, chọn hơn một trăm quyển sách, ngay cả 《 Đại Nguyên địa chất đồ 》 (sách viết về địa lý của triều Nguyên) cũng mua. Mua nhiều sách như vậy, ở Thanh Phong thư cục cũng xem như là một khách hàng lớn.

Lam tiên sinh vốn còn muốn nói cái gì, thế nhưng Nguyệt Dao lại không trái với quy định, một loại sách chỉ mua đúng sáu bản, còn nữa người ta cũng nói khó có khi đi ra ngoài một chuyến. Hơn nữa nói cản trở làm ăn cũng không hề cố ý làm.

Đi dạo xong lầu hai, Nguyệt Dao liền đi lầu ba. Lam tiên sinh đối với phạm vi chọn sách của Nguyệt Dao chỉ lắc đầu. Cũng may Nguyệt Dao là nữ tử, đọc sách rộng khắp cũng không có gì. Nếu như Nguyệt Dao là nam tử, Lam tiên sinh tất sẽ nói lời ngăn cản.

Đến lầu ba, Nguyệt Dao cũng không tùy ý như ở lầu hai nữa. Bây giờ là mua sách cho Chính ca nhi, không thể qua loa khinh thường. Chọn sách rất nghiêm túc, chăm chú đến nỗi Lam tiên sinh cũng kinh ngạc. Trong bụng âm thầm lẩm bẩm, cô nương này thực sự là người kỳ quái.

Khi Nguyệt Dao xuống, mặt trời đã sắp lặn xuống núi rồi. Mã Thành Đằng chờ ở phòng khách, bên cạnh Mã Thành Đằng còn có hai người thiếu niên, trên dưới khoảng mười tuổi.

Một người mặc mãng văn trực chuế màu đen, một người ăn mặc cẩm bào màu xanh ngọc. Trong đó vị thiếu gia ăn mặc cẩm bào xanh ngọc thấy trong tay thư đồng sau lưng Nguyệt Dao ôm một xấp sách vở, không nhịn được mà nở nụ cười. Nụ cười kia lại mang theo chút ý vị châm biếm.

Nguyệt Dao gặp thiếu niên châm biếm nàng, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không cho hắn. Đi tới chỗ Mã Thành Đằng. Chỉ là nàng chưa kịp mở miệng gọi người.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.