Thế Gia

Quyển 1 - Chương 45: Chuyện nhà cậu (hạ)



Ban đêm lạnh lẽo như nước, phiến đá xanh lót dường trên mặt đất cũng phả ra một luồng hơi lạnh. Trình Lệ Tư nằm ngã trên nền gạch xanh lạnh lẽo, thấy đoàn người Nguyệt Dao đi đến, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

Trong đầu Trình Lệ Tư dần hiện ra hai chữ: "Hết rồi." Nếu như lúc này Mã Bằng đang đỡ lấy nàng hoặc đang làm thế nào cũng đều được. Nhưng hết lần này tới lần khác Mã Bằng lại đứng cách nàng xa như vậy, có muốn vu cáo hãm hại cũng không được.

Hành động của Mã Bằng ngược lại làm Nguyệt Dao có chút ngoài ý muốn. Phòng bị như vậy, sao kiếp trước lại bị nói này nọ. Nguyệt Dao không biết rằng, vốn dĩ một chút đề phòng Mã Bằng cũng không có, hắn đối với chuyện tình cảm nam nữ chính là không biết gì. Cho dù Liễu bà tử đã nói với hắn vài lần, giải thích rõ Trình Lệ Tư là người bụng dạ khó lường, thế nhưng hắn thấy Trình Lệ Tư làm việc tiến lùi thoả đáng, cũng không giống những gì Liễu bà tử đã nói, cho nên chưa từng chân chính đặt lời nhắc nhở của Liễu bà tử vào trong lòng. Đây cũng là điều mà Liễu bà tử vô cùng lo lắng, cũng chính là nguyên nhân mà bà ta chọn phương pháp được ăn cả ngã về không này.

Đặng ma ma thấy vậy trong lòng cũng buông lỏng hơn. Bất kể như thế nào, hành vi của đại thiếu gia đứng đắn đàng hoàng, không có suy nghĩ gì không tốt là được.

Đặng ma ma lạnh lùng nhìn Trình Lệ Tư đang nằm sóng choài trên mặt đất nói: "Biểu cô nương đi ra ngoài sao bên cạnh tới cả một nha đầu cũng không có đi?" Đối với thứ hành vi bất chính này, Đặng ma ma hết sức khinh thường phỉ nhổ. Một cô nương mà không biết giữ mình trong sạch, dù có đi tới đâu cũng sẽ bị người ghét bỏ.

Trình Lệ Tư vừa muốn mở miệng, lúc này Nguyệt Dao lại đi lên phía trước hỏi: "Biểu tỷ đây là thế nào?" Nói xong chuẩn bị đi tới đỡ Trình Lệ Tư đứng dậy.

Hoa Lôi năm nay đã mười ba tuổi rồi, cũng biết một ít chuyện. Thấy cái bộ dáng của nàng ta, trong bụng đại khái đã hiểu được phần nào. Sắc mặt có chút lạnh lùng. Trong phủ cữu lão gia sao có thể có những chuyện bừa bộn rối loạn thế này kia chứ! Cô nương vẫn ít chủ động tới nơi này ở lại sẽ tốt hơn. Đỡ bị liên lụy tới thanh danh.

Mã Bằng tới chỗ Nguyệt Dao nói ra: "Biểu muội, ta chỉ là đọc sách nhiều nên thấy mệt mỏi, lúc này mới ra ngoài đi dạo trong viện một lúc, không biết Trình gia biểu muội cũng ở nơi đây. . ."

Lập tức Trình Lệ Tư bày ra vẻ mặt không thể tin nhìn Mã Bằng: "Đại biểu ca, sao huynh có thể nói như vậy. Rõ ràng là huynh hẹn muội tới đây. Vì cái gì mà huynh không dám thừa nhận?" Thật ra nhìn tình huống thế này Trình Lệ Tư đã lập tức hiểu được, người ước hẹn với nàng ta có thể không phải là Mã Bằng, mà là nàng bị người khác tính kế.

Nguyệt Dao nghi ngờ nhìn Mã Bằng. Lại quay đầu qua vẻ mặt khó hiểu nhìn Trình Lệ Tư hỏi: "Còn có vài ngày nữa đại biểu ca đã phải thi hương rồi. Trễ như thế đại biểu ca hẹn biểu tỷ qua đây, chẳng lẽ có vấn đề gì muốn nghiên cứu thảo luận sao?"

Mã Bằng có ngu dốt hơn nữa, khi nghe xong lời Trình Lệ Tư nói liền biết có chuyện không thích hợp: "Lệ Tư biểu muội, ta không biết muội đang nói cái gì. Ta là vì đọc sách xem có chút mệt mỏi mới ra ngoài đi dạo một chút."

Nước mắt Trình Lệ Tư tí tách rơi xuống: "Đại biểu ca, rõ ràng là huynh hẹn ta ra ngoài. Sao huynh có thể như vậy chứ."

Mã Bằng lập tức lắc đầu: "Ta không có, ta không có làm chuyện thấp hèn như thế này. Tối lửa tắt đèn, sao ta có thể hẹn ước ngươi ra ngoài vào lúc này. Trình cô nương không yêu quý thanh danh của chính mình, cũng đừng làm liên lụy đến ta."

Nghe xong lời Mã Bằng, không biết vì sao Nguyệt Dao cảm thấy rất muốn cười. Mấy ngày nay nghe Đặng ma ma nói đại biểu ca là người thật thà chất phác, quá mức thật thà, đến nỗi không biết biến đổi thống suốt cho hợp với tình huống. Bây giờ nhìn tới, thực sự là một người ngây ngô đầu gỗ. Đến bây giờ còn không biết là có người thiết kế tính toán mình.

Trình Lệ Tư sốt ruột cuống cả lên, Mã Bằng thề thốt không thừa nhận, bênh cạnh nàng lại không có lấy một nha hoàn, có cho nàng mười cái miệng cũng không thể nói rõ ràng. Hơn nữa, đây cũng là một cơ hội, nếu mất đi cơ hội này, nàng phải lên đường trở về Trình gia, trở về Trình gia ai biết nàng sẽ bị gả cho hạng người gì. Nàng không muốn quay về Trình gia, kiên quyết không quay về Trình gia: "Đại biểu ca, rõ ràng là ngươi ái mộ ta, truyền lời cho ta. . ."

Đặng ma ma lập tức chặt đứt lời Trình Lệ Tư: "Đại thiếu gia mới vừa nói, ngài ấy xem sách quá nhiều nên mệt mỏi mới ra hoa viên đi dạo. Biểu cô nương không nên nói chuyện lung tung." Chỉ cần Mã Bằng cắn chặc răng kiên quyết không thừa nhận, lại có thêm các nàng ở một bên làm chứng, cữu lão gia sẽ tin tưởng.

Hiển nhiên Trình Lệ Tư không muốn bỏ lỡ cơ hội như vậy. Chỉ là Đặng ma ma không đợi cho nàng vu cáo bám víu lung tung, cho người bên cạnh một nét mặt, bảo nha hoàn theo đến tới bịt miệng Trình Lệ Tư lại, nàng ta lập tức nói không ra lời. Đặng ma ma quay sang nói với Mã Bằng: "Đại thiếu gia đi ra ngoài thư giãn đã khá lâu, cũng nên quay về ôn tập rồi."

Mã Bằng ngu ngốc đến mấy cũng tỉnh ngộ, Trình gia biểu muội này đang muốn vu cáo hãm hại nói có tư tình với hắn. Bình thường tuy Liễu ma ma có nói nhưng hắn còn chưa tin, lần này rốt cuộc tin tưởng lời ma ma rồi: "Chuyện ở đây giao cho ma ma, ta về thư phòng trước." Nói xong bèn bước vội như muốn chạy trốn mà trở về.

Sau khi Mã Bằng rời đi, bà tử bên cạnh mới buông Trình Lệ Tư ra. Lúc này Trình Lệ Tư mới có thể nói chuyện. Ả ta hung tợn nhìn chằm chằm Đặng ma ma cùng Nguyệt Dao: "Là các ngươi đã tính toán tốt kế sách này?" Giờ phút này còn có gì mà nàng ta không hiểu được nữa, nhất định là bọn họ đã hợp tác lên kế hoạch với Liễu bà tử, chỉ chờ nàng chui đầu vào lưới mà thôi!

Nguyệt Dao nghi ngờ hỏi Trình Lệ Tư: "Tính toán? Tính toán cái gì?" Nhìn gương mặt Nguyệt Dao tràn đầy nghi vấn, khiến cho Trình Lệ Tư cũng hoài nghi có phải là do chính mình suy nghĩ nhiều hay không. Thế nhưng trông thấy nét mặt âm trầm của Đặng ma ma, vẫn cứ cho rằng nàng bị họ bị mưu hại.

Rất nhanh đã có bà tử mang cáng cứu thương đến. Lúc này Trình Lệ Tư quả thật chỉ muốn khóc la lên, thế nhưng bây giờ Mã Bằng không có ở đây, cho dù nàng có khóc có la nhiều hơn, ngoại trừ làm cho bản thân mình bị mất mặt, thì cái gì cũng không có cả.

Đặng ma ma lạnh giọng nhìn mấy bà tử mới tới nói: "Cô nương của chúng ta chẳng qua là muốn ra ngoài ngắm cảnh ban đêm xem trăng sáng, lại bị biểu cô một mực khẳng định nói cô nương ta tính kế? Rõ là buồn cười, cô nương chúng ta tính toán ngươi cái gì? Ngấm ngầm mưu tính làm cho ngươi ngã xuống đất sao, khi chúng ta tới đây ngươi đã ngã sấp xuống đất rồi." Nói xong, lạnh lùng bảo: "Cô nương, chúng ta đi về thôi. Đừng ở lại nữa kẻo rước tai vạ vào thân."

Nguyệt Dao lắc đầu: "Không được, ắt hẳn là biểu tỷ bị thương sái chân rồi, ta đưa biểu tỷ về viện trước!" Nói xong cũng chuẩn bị đi tới đỡ Trình Lệ Tư.

Đến lúc này, cuối cùng Trình Lệ Tư cũng không giả bộ mình là tiểu thư khuê các nổi nữa, vừa thấy Nguyệt Dao nắm lấy bàn tay của mình, ả ta trực tiếp hất tay Nguyệt Dao ra: "Bớt giả mù sa mưa được rồi đấy, tất cả những thứ này đều là trù tính tốt đẹp của các người. Bây giờ lại tới giả bộ làm người tốt, thật khiến người ta ghê tởm." Thấy Nguyệt Dao đụng tới tay mình, lập tức nàng ta nhịn không được quát lên: "Cút ngay." Khi con người ta nổi giận, rất dễ thể hiện rõ bản tính thật sự của mình.

Đáy mắt Nguyệt Dao xẹt qua một tia vui vẻ. Người khác có thể không biết, nhưng nàng lại quá rõ ràng bản chất bên trong của Trình Lệ Tư, nàng ta hung hăng càn quấy kiêu ngạo phách lối không kém Mã Lâm Lâm chút nào. Chỉ là hiện tại nàng ta tới Mã gia làm khách, đánh ý đồ muốn gả cho đại biểu ca, cho nên mới phải thu liễm bản tính, nếu cái bản chất đó mà lộ ra chắc chắn nàng ta không thể lọt vào mắt cậu. Tin tưởng mấy ngày nay ở Mã gia, nàng ta vẫn áp chế được bản tính, có được danh tiếng khá tốt. Mà Đặng ma ma cũng chỉ từ lời nói một phía của Liễu bà tử đã có thể thấy được Trình Lệ Tư không tốt. Bây giờ thẹn quá hoá giận, bản chất vốn có cũng sẽ lộ ra thôi.

Không nói đoàn người theo bọn họ tới, ngay cả mấy bà tử này, cũng đã thấy được khuôn mặt thật của Trình gia biểu cô nương rồi.

Lực tay của Trình Lệ Tư cũng không lớn, thế nhưng Nguyệt Dao vẫn bị kéo ngã xuống đất. Tất cả những người có mặt ở nơi này đều hoảng sợ tới ngây người. Hoa Lôi là người kịp phản ứng lại trước tiên, giọng nói sắc bén như phá vỡ bầu trời đêm: "Cô nương, cô nương người có sao không? Cô nương. . ."

Lỗ tai Nguyệt Dao bị chấn động, trong lòng thầm nói sao trước đây nàng không phát hiện giọng nói của Hoa Lôi lớn như vậy chứ, thật lớn đến mức muốn là nàng điếc tai mà: "Ta không sao, ngươi dìu ta đứng lên." Nguyệt Dao biết rõ vào lúc này nàng nên té xỉu mới là tốt nhất. Chỉ là nàng cảm thấy làm vậy không cần thiết, việc gì cũng vậy, làm quá mức trái lại sẽ không tốt.

Đặng ma ma hung hăng trừng mắt nhìn Trình Lệ Tư, lại đi tới đỡ Nguyệt Dao: "Lực tay của biểu cô nương cũng thật là lớn đấy! Cô nương, chúng ta quay về viện tử của mình thôi!"

Nguyệt Dao có chút do dự nhìn Trình Lệ Tư. Nét mặt như nói, rốt cuộc là nàng nên trở lại viện mình, hay là phụng bồi Trình Lệ Tư về viện của nàng ta.

Bà tử dẫn đầu cũng nhanh chóng khuyên: "Biểu cô nương quay về sân nhỏ đi, ở đây có chúng ta rồi, sẽ không có việc gì đâu."

Nguyệt Dao gật gật đầu: "Được." Trong lòng lại thầm nghi hoặc, rốt cuộc là nha đầu của Trình Lệ Tư đã đi nơi nào. Ban ngày nàng cũng không thấy nha hoàn của Trình Lệ Tư, quả là kỳ lạ.

Xoay người nhìn tới người sau lưng, Nguyệt Dao lập tức nói: "Ngươi đi nói với Liễu ma ma liền đi, bảo bà ấy nói chuyện này với cậu ngay lập tức. Nếu để Trình thị cáo trạng trước, đến lúc đó lại rơi vào thế bị động." Người nào vạch trần chuyện này ra trước, thì người đó sẽ nắm thế chủ động.

Đặng ma ma lấy làm lạ: "Chuyện này của muốn nói rõ cho lão gia sao, việc này cũng không được chuẩn bị chu đáo. Mà coi như không có gì, cũng sẽ bị gia pháp hầu hạ." Dù cho đại ca không có ý nghĩ này, thế nhưng Trình thị lại dám có ý định này, nhất định là nắm được nhược điểm gì rồi. Hiện tại nóng lòng cáo trạng, ngược lại sẽ không đẹp.

Nguyệt Dao lắc đầu: "Ma ma, ta dám khẳng định đây là tính toán của Trình thị cùng Trình Lệ Tư, đại biểu ca không hề có ý nghĩ gì không tốt. Lui vạn bước mà nói, coi như thật có nhược điểm gì đi nữa, chỉ cần không làm ra chuyện gì không thích hợp, cậu sẽ vì tiền đồ của đại biểu ca mà suy nghĩ, rồi giải quyết ổn thoả tốt đẹp nhất." Cậu mặc kệ tất cả công việc vặt, không quan tâm tới tiền bạc, thế nhưng điều này không biểu hiện cậu không biết tương lai Mã gia về sau phải dựa vào đại biểu ca chống đỡ môn hộ. Mà bản thân đại biểu ca tài trí không cao, cho nên sẽ phải cưới cho huynh ấy một thê tử giỏi giang có thể giúp đỡ. Trình gia bây giờ đã phá sản lụn bại, thường xuyên đến Mã gia tống tiền, sao cậu có thể chấp nhận cho đích trưởng tử mình lấy nữ nhi Trình gia. Cho nên Trình Lệ Tư chắc chắn không được đặt vào trong suy nghĩ của cậu.

Nguyệt Dao thấy Đặng ma ma còn đang suy tư cười nói: ""Ma ma, bây giờ vạch trần chuyện này đưa nó ra ánh sáng mới là cách tốt nhất. Qua ít ngày nữa sẽ tới ngày thi Hương. Sự tình có lớn cỡ nào cậu cũng không trách cứ đại biểu ca. Nếu như khảo trúng, đại biểu ca có thể định hôn với cô nương Bành gia. Mã gia lúc này đang xuống dốc, nếu không có một cửa nhân duyên tốt giúp đỡ, Mã gia có thể sẽ nhanh chóng suy bại. Bành gia đang trong thời kỳ lên cao, nếu có được cửa hôn sự với Bành gia, sau này đại biểu ca cũng có trợ lực từ nhà vợ, cái này rất tốt cho tiền đồ của đại biểu ca. Cho dù đại biểu ca không khảo trúng, cũng không thể lấy người cản trở như Trình gia tỷ tỷ được. Người Trình thị đã có một rồi, lại tới thêm một người, sợ là gia tài Mã gia đều phải dọn sạch tới Trình gia là vừa." Đây là Nguyệt Dao tuỳ tiện nói lung tung.

Nhưng Đặng ma ma vẫn còn lo lắng: " Suy nghĩ của cô nương không hề sai. Chẳng qua ta lo một khi việc này bị bóc trần ra, chỉ sợ Trình thị sẽ thành bình nứt không sợ vỡ, nhất quyết đổ thừa lên người đại thiếu gia, vậy làm sao bây giờ?"

Đây cũng là vấn đề mà Liễu bà tử lo lắng. Nếu lão gia suy nghĩ, vì thanh danh mà để cho đại thiếu gia cưới Trình Lệ Tư vào cửa, vậy thật sự phá hủy mọi thứ rồi.

Đối với chuyện này Nguyệt Dao cũng có phần không rõ. Chắc chắn kiếp trước cậu cũng biết rõ không thích hợp, vậy sao còn muốn đại biểu ca lấy nàng ta kia chứ! Cậu cũng không đến nỗi hồ đồ như vậy nha! Cái này có quan hệ lớn tới tiền đồ của Mã gia. Trừ phi cậu có nguyên nhân gì đó.

Đặng ma ma thở dài, thật ra chuyện như vậy ban đầu bà không nên nói với Nguyệt Dao. Cô nương hãy còn nhỏ, lại phải nghe những sự tình loạn thất bát tao này. Thế nhưng nếu nội viện thật sự để cho Trình thị nắm giữ, này cũng không có lợi với cô nương.

Đặng ma ma suy nghĩ một chút sau đó nhỏ giọng như muỗi kêu nói: "Năm đó khi Trình thị vào cửa, cũng là dùng thủ đoạn. Những thứ này người ở trong phủ đều biết rõ. Lão phu nhân không thích cho người tới Mã phủ chính là vì nguyên nhân này. Bởi vì Trình thị kia thật sự là. . ." Quá trình cụ thể, dĩ nhiên Đặng ma ma không nói cặn kẽ. Nhưng vừa nghe, đã biết không tốt đẹp gì.

Nguyệt Dao nghe xong ngược lại thở ra một hơi: ""Ma ma, nếu là như vậy thì chuyện này tốt hơn rồi. Năm đó cậu lấy là kế thất, hiện tại đại biểu ca lấy thê tử là tương lai của Mã gia. Thừa dịp bây giờ còn chưa truyền ra chuyện gì không thỏa đáng, nói cho cậu, ngược lại cậu sẽ hạ quyết tâm giải quyết. Lúc cần quyết đoán mà không quyết đoán, hậu quả lại càng loạn hơn. Nếu còn để tiếp tục, đến lúc đó có thể sẽ không còn cách nào cứu vãn mọi chuyện." Thật ra thì bọn họ đều đã suy nghĩ nhiều. Trình thị đã làm chuyện như vậy, cậu ngược lại càng hạ ngoan tâm hơn. Phải biết rằng, năm đó cậu lấy về chỉ là một kế thất, gia thế có thiếu sót một chút cũng không sao. Thế nhưng giờ đây biểu ca cưới vợ, tính chất hoàn toàn khác nhau. Nguyệt Dao suy đoán, kiếp trước hẳn là do chính Mã Bằng tự nói ra, thế nên đến sau cùng cậu phải để cho đại biểu ca lấy Trình Lệ Tư. Bây giờ, chuyện gì cũng không có.

Đặng ma ma cực kỳ khó xử. Vạn nhất tạo thành kết quả không tốt, vậy trách nhiệm này người nào tới chịu.

Nguyệt Dao lắc đầu: "Ta biết ma ma lo lắng. Làm việc do dự lưỡng lự, đến lúc đó có hối hận cũng không kịp." Đừng nói tới tiến sĩ, cho dù là cái danh cử nhân đại biểu ca đều không thi đỗ. Sau đó nàng cũng không biết nhiều. Chỉ biết là năm đại biểu ca hai mươi tuổi vừa cất đầu dậy đã mất (Lin: ở đây nghĩa là anh này vừa thoát khỏi khó khăn tâm lí sau khi thi trượt, tỉnh lại cố gắng phát triển thì chết). Chết như thế nào nàng không biết, thế nhưng khi đó đại biểu ca không có lưu lại con trai nối dòng. Sau khi cậu qua đời, Mã Dược không còn người trói buộc, ăn uống chơi gái đánh bạc mọi thứ đều có. Triệt để biến Mã gia tiêu tan. Về sau vì cứu Mã Dược ở trong sòng bạc, mà Trình thị chạy đến Liên gia muốn đòi đồ cưới của nương nàng về. Làm cho nàng mất hết mặt mũi.

Mã Dược ăn chơi cờ bạc gì cũng có, núi vàng núi bạc cũng không đủ cho hắn tiêu phá. Cuối cùng chết trong ngục giam. Đến sau cùng tới vẫn là tộc nhân trong Mã thị từng nhận ơn cứu giúp của cậu đưa một đứa bé tới đặt dưới danh nghĩa đại biểu ca làm con thừa tự, lúc bấy giờ mới không cắt đứt hương khói của cả nhà cậu.

Nguyệt Dao thấy dáng vẻ Đặng ma ma do dự, cười nói: ""Ma ma, ngươi cứ nói chủ ý này với Liễu ma ma. Chần chần chừ chừ, còn không bằng đập nồi dìm thuyền. Biện pháp là chúng ta đề ra, còn quyết định làm hay không là do Liễu ma ma cùng đại biểu ca chọn lựa."

Đặng ma ma gật đầu đi qua.

Hoa Lôi không biết Nguyệt Dao thương lượng chuyện gì với Đặng ma ma, chỉ thấy Đặng ma ma ra ra vào vào, cho rằng như vậy thật không tốt: "Cô nương, nói cho cùng chúng ta chỉ tới nhà cữu lão gia làm khách. Ma ma cứ như vậy, sẽ không có tốt cho cô nương." Ma ma mãi nhảy lên nhảy xuống như thế, rơi vào trong mắt người khác, chính là được cô nương giật dây sai khiến. Lọt vào trong mắt cữu phu nhân lại không hay.

Nguyệt Dao nở nụ cười thấp giọng nói: "Không cần lo lắng, hôm nay còn chưa luyện chữ, ta phải đi luyện chữ." Chính ca nhi đang ở thư phòng luyện chữ, nàng yêu cầu Chính ca nhi viết chữ làm văn mỗi ngày không được ngừng nghỉ, thì chính nàng phải làm tấm gương tốt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.