Thế Giới Của Hắn Là Một Màu Hồng

Chương 1: Thế giới của hắn là một màu hồng



Trong buổi gặp gỡ tân sinh viên, Lưu Minh Dư đã để mắt đến Vương Vĩnh Chí.

Khi đó, Lưu Minh Dư đang ngồi cạnh cô bạn gái bé nhỏ của mình, lắng nghe cô và các bạn cùng ký túc xá ríu rít buôn chuyện. Anh thấy vô vị và ngồi chơi với chiếc điện thoại Sharp màu hồng tươi của bạn gái, từng phần có tên Hình tự chụp trong máy cô được anh lần lượt mở ra, rồi vô cùng thích thú với những bức ảnh làm kiểu lè lưỡi, trợn mắt hay tay giơ hai ngón hình chữ V độc đáo trong đó.

“Ghét quá đi, đừng có nghịch điện thoại của em!” Bạn gái của Lưu Minh Dư là tân sinh viên năm nhất, tên là Lâm Kiều, đáng yêu ngọt ngào, khuôn mặt búp bê xinh xắn, lại thích nhõng nhẽo. Lưu Minh Dư đã là sinh viên năm ba rồi, cũng không cùng khoa với cô. Lúc đầu, nhờ phát hiện ra cô bé đáng yêu này ở nơi tiếp đón tân sinh viên, anh mới nảy ra ý định theo đuổi. Lưu Minh Dư vẻ ngoài đứng đắn, cao một mét bảy tám vững chãi, ít nhiều gì cũng có chút mánh khóe cưa cẩm mấy cô bé mới bước chân vào giảng đường đại học, nên cô đã bị anh cưa đổ.

“Em có bạn là quên luôn chồng, lại không cho anh nghịch điện thoại một chút à?” Lưu Minh Dư đùa với cô.

Cô bé lại nhõng nhẽo, lại trách móc liên hồi. Lâm Kiều dễ thương, nét trang điểm cũng trẻ trung, một màu hồng từ trên xuống dưới giống như con búp bê. “Em chẳng phải đang nói chuyện với các bạn hay sao?” Cô bé đổi chủ đề, giọng dịu xuống: “Em nói nghe này, lớp em có một bạn nam, vào trường nhờ năng khiếu thể thao, là vận động viên tenis, cao một mét chín mấy.”

“Hay nhỉ, sao đây, tính ngoại tình hả?”

Lâm Kiều trừng mắt, “Nghe em nói hết đã mà, anh biết không, đừng tưởng người ấy cao to, thật ra…” Giông cô bé kéo dài, khuôn mặt ẩn hiện vẻ huyền bí: “Nghe bạn cùng phòng của người ấy nói, mọi thứ trên giường của anh ta đều là màu hồng! Ga giường hồng, chăn hồng, gối hồng, ngay cả chiếc áo thun trong tủ quần áo cũng màu hồng!”

Lưu Minh Dư phì cười: “Cậu này hay nhỉ!”

Lâm Kiều đấm yêu anh mấy cái, “Anh chưa gặp thì đừng có mà nói lung tung, nghe nói người ta rất đẹp trai, thân hình đẹp, có thể át được màu hồng đấy!”

Lưu Minh Dư chẳng để tâm đến Lâm Kiều nói gì, chỉ đưa tay xoa đầu cô bé rồi tiện thể cầm luôn điện thoại của cô: “Còn mười phút nữa là buổi gặp gỡ tân sinh viên bắt đầu rồi. Kẻ ngoại đạo như anh không dám quấy rầy mọi người đâu. Anh ở phòng học kế bên đợi em, cho anh mượn điện thoại tý.”

Đương nhiên là nghe xong câu này, Lâm Kiều lại thêm một hồi trách móc không dứt, chỉ là chợt thấy lớp trưởng bước lên bục giảng, cô đành yên phận ngồi xuống ghế.

Lưu Minh Dư hả hê cầm chiếc điện thoại màu hồng và đi ra từ cổng sau. Có thể do quá phấn khích mà anh ta hoàn toàn không để ý phía trước mặt, hậu quả là đâm sầm vào lòng một ai đó, chiếc điện thoại trên tay cũng văng ra, rơi xuống đất.

“Ê…!” Lưu Minh Dư xoa xoa mũi, vội vã vùng ra, ai mà không có mắt hại anh đụng vào đau phát khiếp? Nhưng đợi khi anh ngẩng đầu, nhìn thấy đối phương lại không nói được tiếng nào. Người mà anh đụng phải là một thanh niên cao to hơn anh quá nửa cái đầu, tính sơ sơ thì ít nhất cũng là một mét chín chứ chẳng đùa!

Nhưng đấy vẫn chưa phải là điều quan trọng, chủ yếu là cái bạn nam cao hơn một mét chín này lại mặc cái áo thun màu hồng chết tiệt ấy, trước ngực áo còn đính thêm cái thứ kim cương thủy tinh chói hết cả mắt.

Lưu Minh Dư ngẩng đầu nhìn mặt đối phương, rồi nhìn thử thân hình của người ấy, cuối cùng quan sát đến quần áo hắn, lòng chợt phát hiện ra một điều. Lâm Kiều nói không sai, những người có thể át đi màu hồng như thế này thật là hiếm thấy.

Xem chừng hắn ta đang vội đến dự buổi gặp gỡ tân sinh viên đây mà. Lưu Minh Dư thầm nghĩ một sinh viên năm ba như mình không thèm chấp với mấy bé năm nhất (Thực ra đối phương quá cao, xem chừng không dễ chọc ghẹo), chỉ còn cách khó chịu nhặt chiếc điện thoại màu hồng của bạn gái nhét vào túi quần sau, sau đó bỏ đi vội vàng ngay cả một câu chào hỏi khách sáo cũng không nói.

Có lẽ đi quá vội mà anh không hề biết rằng, bạn nam cao to mặc áo thun hồng này, đang nhìn chằm chằm theo mãi cái điện thoại màu hồng mà anh nhét ở túi quần sau.

* * *

Lưu Minh Dư chia tay với bạn gái, là cô ấy bỏ anh. Lưu Minh Dư dù sao cũng có không ít người yêu, có người lớn hơn anh, có cô nhỏ hơn anh. Anh đã từng bỏ người ta và cũng từng bị bỏ nhiều, bởi vậy đối với việc bị cô bạn gái bé nhỏ “đá”, anh cũng chẳng để ý mấy.

Nhưng đôi khi đàn ông lại ích kỉ như vậy đấy, có thể chia tay nhưng sau khi chia tay, đối phương không được có một cuộc sống tốt đẹp hơn mình. Đây là điều cơ bản.

Cho nên khi phát hiện bạn nam hồng cao to đang ôm Lâm Kiều trong lòng ở nhà ăn, lòng Lưu Minh Dư cồn cào như nước sông cuồn cuộn, vô cùng khó chịu.

Đôi mắt anh nhìn chằm chằm đôi nam nữ đó, không sao rời ra được.

Thực chất là không phải một mình anh mà hầu như mọi người trong nhà ăn đều đang nhìn họ. Lâm Kiều mặc chiếc áo hai tay nhỏ màu trắng, bên ngoài khoác chiếc áo hồng mỏng, một chiếc váy màu hồng đậm chưa tới đầu gối, chân đi đôi tất trắng cùng đôi giày Nike hồng, tay khoác cái túi xách nhỏ màu trắng viền hồng, trông như con búp bê hồng rực rỡ.

Bạn nam cao lớn bên cạnh cô cũng không vừa, dù gì cũng là thanh niên gần hai mươi tuổi, thế mà bên trên mặc cái áo ngắn tay có nón màu hồng, bên ngoài là chiếc gilê dài cộc tay màu hồng thẫm, dưới mặc quần jean xanh đậm. Nhưng chỉ cần nhìn bộ áo phía trên của hắn cũng đủ làm người ta chói mắt. Tuy nói đàn ông lực lưỡng có thể át đi màu hồng trên người mà không hề có chút phụ nữ nào, nhưng khi đôi trai gái hồng sặc sỡ này xuất hiện tại nhà ăn vẫn khiến mọi người đặc biệt chú ý.

Bạn học của Lưu Minh Dư chỉ trỏ họ, thì thầm: “Bây giờ thì tao hiểu vì sao mà mày bị cô bé ấy đá rồi. Nếu mày có thể cùng mặc màu hồng như người ta, người ta chắc chắn yêu mày không rời!”

Câu này đúng là nói cũng như không, Lưu Minh Dư là người miền nam, dung mạo tuấn tú. Nếu anh mặc một bộ màu hồng, ắt hẳn là không át được màu hồng này, mọi người chắc chắn cho anh là quái dị.

Cặp nam nữ sặc sỡ này, Lưu Minh Dư càng trông càng tức tối, lại thêm mấy người bạn cứ ở bên cạnh anh đổ dầu vào lửa, nếu anh không tỏ thái độ một chút thì thật mất mặt đàn ông.

Lưu Minh Dư mặt hầm hầm đứng lên, đi nhanh đến cạnh Lâm Kiều và bạn trai mới của cô, dùng tay gõ nhẹ lên bàn.

Lâm Kiều nhìn thấy anh đến, trên mặt thoáng lộ vẻ lo sợ.

Thế mà bạn nam cao lớn hồng đỏ này, lại bình chân như vại, ngẩng đầu hỏi: “Có gì không anh?”

Lưu Minh Dư cố cười một cái, nói: “Có gì đâu, anh và chú mới gặp mà như đã quen lâu rồi, làm bạn nhé!” Nói xong, anh móc chiếc Nokia của mình ra, tỏ ý như muốn lấy số điện thoại của đối phương.

Bạn nam cao lớn hồng đỏ này nhìn lướt từ đầu đến chân anh một cái, mắt dừng lại một lúc ở chiếc điện thoại trên tay anh, vẻ mặt trông có vẻ khó hiểu. Một hồi sau hắn mới khai ra tên mình: “Vương Vĩnh Chí. Em là Vương Vĩnh Chí.”, tiếp đến là đọc một chuỗi số điện thoại.

Lưu Minh Dư cố tỏ ra không có việc gì, gật đầu, nhập số vào máy điện thoại màu đen của mình, rồi đặt tên là Hồng Đỏ Quái Dị.

* * *

Một tháng sau, nhà Lâm Kiều có tang, ông ngoại cô mất, Lâm Kiều là cháu ngoại mà ông yêu quý nhất, đương nhiên là cô phải bay về chịu tang. Nửa tháng sau quay lại, Lâm Kiều như biến thành một người khác, những bộ quần áo màu hồng lòe loẹt trong tủ cũng vứt hết, thay đổi thành những bộ váy liền màu tối.

Cô và Vương Vĩnh Chí cũng đã chia tay, sau đó Vương Vĩnh Chí vèo cái là tìm bạn gái mới. Cô bạn mới này trông rất giống Lâm Kiều, cũng dạng thích nhõng nhẽo, mắt to hai mí, mặt tròn trĩnh với kiểu tóc xõa như thế. Mà cô ta cũng thích phong cách ăn mặc từ trên xuống dưới một màu hồng.

Mọi người ai cũng nói Vương Vĩnh Chí mê mệt Lâm Kiều, cô chia tay với hắn sau biến cố của gia đình, hắn liền tìm người thế thân.

Lưu Minh Dư thấy khó hiểu, cũng chẳng phải là thánh đa tình trong tiểu thuyết, làm gì mà đến nỗi “yêu mê mệt rồi tìm người thế thân, thật là buồn cười”.

Không ngờ sau đó Vương Vĩnh Chí liên tục tìm mấy cô bạn gái cũng có thân hình nhỏ nhắn xinh xắn thích màu hồng như Lâm Kiều.

Lưu Minh Dư nghe xong tin này cũng thay đổi cách nhìn trước sự si tình của Vương Vĩnh Chí.

Bạn gái của Vương Vĩnh Chí tuy nhiều, nhưng ai cũng không quen được quá một tháng, có khi chỉ một tuần thì đã GAME OVER rồi. Hơn nữa những cô gái đó đều chủ động “đá” hắn, hỏi lý do thì họ đều trả lời như nhau rằng: “Anh ta không yêu tôi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.