Thế Giới Của Hắn Là Một Màu Hồng

Chương 24: Tất cả 10 đồng



Thấy chợ đêm cũng vãn người, chàng trai lặng lẽ đứng dậy thu dọn đồ đạc. Quán thịt nướng bên cạnh cũng đóng cửa rồi, chủ quán đang kêu mấy người phục vụ lau sạch bàn ghế, xếp ghế lên trên mặt bàn.

Thấy chàng trai sắp về, chủ quán đưa tay ra gọi anh chàng: “Ê, cái anh chàng toàn bộ mười đồng ơi.”

“Dạ?” Chàng trai quay đầu lại theo phản xạ.

Chủ quán vui quá, ông ta chỉ gọi đại một tiếng thôi, không ngờ chàng trai lại trả lời ông thật. “Tôi thấy em 6 giờ mấy đã đến đây rồi, bây giờ cũng đã hơn 2 giờ khuya, cũng không thấy em ăn tí gì, em không đói sao?”

Hình như ông chủ quán vừa dứt câu, bụng chàng trai cũng bắt đầu lên tiếng cồn cào. Anh chàng la lên một tiếng, rồi ngồi xổm xuống ôm lấy cái bụng: “Anh nhắc nó làm chi…” Chàng trai nói một cách ấm ức. Đêm nay chàng trai vốn định bụng sẽ bán được hàng, một vốn bốn lời, nên từ rất sớm chạy ra bán hàng, quên cả ăn cơm. Kết cục lại chẳng bán được bao nhiêu cả. Xui xẻo hơn là sạp của cậu lại đặt kế bên quán thịt nướng, mùi thơm của thịt cứ bay thoang thoảng sang, anh chàng thèm đến nuốt nước miếng mấy lần rồi.

Thấy vậy, ông chủ quán lắc đầu, từ trên lò nướng lấy xuống 5 xiên thịt nướng và 2 xiên cánh gà nướng, đưa trước mặt chàng trai: “Này, ăn đi.”

“Hả? Cho em hả?”

“Nói nhảm nữa.”

“Cho em thật à?”

“Lại nói nhảm nữa, mẹ nó!”

Chàng trai mừng rơn, nhanh chóng đưa tay nhận lấy, sau đó vừa thổi vừa cho vào miệng những xiên thịt nướng đã thèm suốt cả đêm rồi.

Chủ quán cũng không nói gì, đứng bên cạnh, miệng ngậm điếu thuốc lặng lẽ nhìn anh chàng ăn ngon lành.

Tuy chàng trai rất đói, nhưng ăn uống rất lịch sự. Cái gì là lịch sự? Những đàn ông bình thường ăn thịt nướng xiên que thường dùng răng cắn miếng thịt cuối cùng trên que trước, sau đó há miệng ăn lần lượt từ dưới lên, thịt đều tống vào miệng hết cả. Nhưng chàng trai thì khác, mỗi xiên thịt có 5 miếng thịt, còn phải chia thành 10 miếng để ăn. Xiên cánh gà cũng không lớn, anh chàng cũng ăn khác mọi người. Mọi người ngoạm cánh gà xuống để ăn, còn anh chàng thì ăn từ từ trên que xiên, rỉa từ từ từng chút một. Dùng lời của ông chủ quán nói, ăn như vậy chẳng giống đàn ông tí nào.

Đợi đến lúc chàng trai cuối cùng cũng ăn xong, cậu bắt đầu ngó dáo dác để tìm khăn giấy lau đôi tay đầy mỡ của mình. Đương nhiên, là không tìm thấy.

Chủ quán hỏi: “Em tìm gì vậy?”

“Khăn giấy, anh có không?”

“Chỉ có giấy vệ sinh, lấy không?”

“Hả? Khăn giấy và giấy vệ sinh có gì khác nhau không?”

“Khăn giấy chủ yếu dùng để lau miệng, cũng có thể dùng để chùi đít. Giấy vệ sinh chủ yếu dùng để chùi đít, cũng có thể dùng để lau miệng.”

“… Không sao, cho em xin chút giấy vệ sinh đi anh.”

Ông chủ vứt cái điếu thuốc xuống đất, quay lưng lấy một cuộn giấy vệ sinh trên bàn ném cho chàng trai. Ông ta nhìn chàng trai lau tay rất cẩn thận, rồi đột nhiên mở miệng hỏi: “Rảnh rỗi không có gì làm ra ngoài đường bán hàng là thú vui giải trí mới của bọn nhà giàu tụi em à?”

“Hả? Hả? Hả?” Chàng trai “hả” liền ba tiếng, đôi mắt to tròn chớp chớp thật vô tội: “Cái gì là bọn nhà giàu có tiền? Ăn được không?”

“Đừng giả vờ nữa.” Ông chủ quán giơ tay ra, nhân lúc chàng trai không để ý nhéo mũi anh ta một cái: “Thì thế này nè, áo thun Armani, quần Gucci, cái túi xách đựng mấy chuỗi hạt cườm còn in chữ LV to tướng, nói tiếng Hoa không rành… Em tưởng anh chưa từng gặp bọn nhà giàu có tiền sao?”

“Đều là đồ nhái, hàng nhái cả.” Chàng trai nhanh chóng xua tay: “Bộ quần áo trên người em và cả cái túi xách này đều là hàng bán lề đường, cộng lại chưa tới một trăm đồng nữa.”

Ông chủ quán liếc nhìn anh ta, không bàn tiếp đề tài này nữa.

Khung cảnh hơi tĩnh lặng. Chàng trai nhanh chóng chuyển sang đề tài khác: “À, thịt nướng xiên que của chủ quán ngon thật, nhưng mà em cũng không thể ăn không đồ của anh được, bao nhiêu tiền vậy?”

Lúc này chủ quán mới cất lời trở lại: “Mười đồng.”

Mặt chàng trai đột nhiên xụ xuống hẳn. Chẳng phải người Trung Quốc đều rất khách sáo sao? Những lúc này chẳng phải chủ quán nên nói “không sao đâu, anh không lấy tiền đâu” sao? Sao mà anh ta lấy tiền thật à…

Nghĩ đến cả buổi trời hôm nay mới kiếm được 50 tệ, bây giờ phải móc ra một phần năm để trả, chàng trai cảm thấy thà cắt thịt mình đi còn dễ chịu hơn. Nhìn bộ mặt giống như đưa đám của anh chàng, chủ quán không nỡ lòng nào ép anh ta nữa, bèn xua tay một cách buồn bã: “Thôi đi, thôi đi, có mười đồng bạc, em cứ lấy đại một món gì đó trong sạp của em đưa anh cũng được.”

Vừa nghe không cần móc tiền mặt ra trả, tâm trạng chàng trai ngay lập tức từ âm u chuyển sang nắng ráo ngay. Anh chàng vội vàng lục lọi hồi lâu trong chiếc túi xách “nhái LV”, cuối cùng cũng lôi ra được một sợi dây móc điện thoại. “Ông chủ quán, ông chủ quán, anh xem thử cái này thấy sao, tự tay em làm đó. Những hạt cườm trên đó là em xỏ từng hạt một! Mười đồng cũng đáng lắm đó!”

Đó là sợi dây móc điện thoại màu hồng rất xinh xắn, trên đó có treo lủng lẳng cái chuông nhỏ nhìn rất nữ tính. Chủ quán đương nhiên không dùng những thứ này, nhưng anh ta thoáng nhìn ngón tay của chàng trai, thấy trên đó vẫn còn dán miếng băng cá nhân, tự nhiên thấy mềm lòng. Nghĩ bụng chắc mấy cậu ấm ít khi phải làm những công việc như vậy, cũng không biết tại sao hôm nay lại nổi hứng sang đây bày hàng ra bán, kết quả cả ngày cũng không bán được bao nhiêu, cũng tội nghiệp thật. Ông chủ suy nghĩ, rồi đưa tay cầm lấy cái dây móc điện thoại, tiện tay nhét vào túi quần.

Hôm sau chàng trai lại đến nữa, giả vờ chào hỏi ông chủ quán, rồi chọn một góc bắt đầu bày hàng ra bán như thường lệ. Hôm nay treo nhiều món lạ lẫm hơn, lắc tay, vòng đeo tay cái gì cũng có, chiếc túi xách “nhái LV” treo đầy đồ trang sức lấp lánh giống như cây thông Noel vậy. Nhưng mà đồ bày bán càng nhiều, tỷ lệ thuận với số băng keo cá nhân trên tay anh chàng dán cũng nhiều hơn.

Ngược lại, hôm nay lôi cuốn được mấy cô bé đến lựa. Những khách hàng nữ này đều là đang đợi ông chủ quán nướng thịt nướng, không có việc gì làm nên chạy sang chọn mấy món đồ trang sức, tiện thể chọc ghẹo chàng trai một tí, dùng tay sờ nắn gương mặt chàng trai, tiện thể xin số điện thoại của anh chàng gì gì đó. Hôm nay anh chàng bán được nhiều hàng, phải nhờ quán thịt nướng của ông chủ cả.

Buổi tối, đợi đến lúc khách vãn bớt, chàng trai mừng rỡ trong tay cầm lấy chiếc dây móc điện thoại lấp lánh nhất còn sót lại trong đống hàng, mừng rỡ chạy sang tìm ông chủ quán.

“Cái gì vậy?”

“Tặng cho anh đó!”

Chủ quán vừa nghe xong, dựng cả lông mày, trong lòng nghĩ, hôm qua mình cho, nói anh chàng này khù khờ. Bây giờ xem ra, chàng trai này cũng biết điều ấy chứ, còn biết mang đồ qua cám ơn mình. Đang nghĩ như vậy, ánh mắt của chủ quán hơi chùng xuống.

“Cho nên ông chủ, hôm nay em muốn ăn 3 xiên cánh gà, cho thêm 3 xiên thịt nướng!”

Hả? Ở đâu ra hai chữ “Cho nên” vậy…

Ông chủ quán chớp chớp mắt bây giờ mới hiểu ra. Hóa ra chàng trai lấy đồ của mình mang qua để đổi đồ ăn, giống như hôm qua vậy. Ông chủ quán tự cười mình suy nghĩ lung tung nhiều quá, lại cười chàng trai quả là dễ thương, trên tay lại bắt đầu nướng thịt cho chàng trai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.