Thế Giới Của Hắn Là Một Màu Hồng

Chương 7: Anh chàng ném đĩa



Người quản lý sinh viên của trường gọi lớp trưởng đến phòng làm việc, cùng cậu thảo luận một hồi. Nội dung bàn về thành tích hoạt động của lớp học kỳ trước và nhiệm vụ của học kỳ này. Lớp trưởng nhất trí mọi việc. Đến khi cậu chuẩn bị ra về, người quản lý nói: “Lớp của các em trong học kỳ này sẽ có một bạn sinh viên mới chuyển đến. Bạn này là một sinh viên thể dục được trường ta phát hiện và nhận về, chắc cũng không lên lớp thường xuyên được, ký túc xá cũng riêng biệt. Bạn ấy cũng rất hòa nhã, em xem cố gắng giúp đỡ chăm sóc tới bạn ấy nhé!”.

Lớp trưởng ngoài mặt đồng ý, nhưng trong lòng chẳng vui tí nào. Dù gì anh ta cũng là lớp trưởng lớp chuyên của một trường đại học trọng điểm, khi mới vào năm nhất, kết quả thi đầu vào đã cao đến mức nhận được học bổng loại một, để một người kiêu hãnh như cậu ta đi chăm sóc một người dựa vào năng khiếu thể thao vào trường, làm sao mà vui được.

Chương trình học của đại học trọng điểm rất căng thẳng, giữa tháng tám bắt đầu khai giảng, nhưng đợi đến cuối tháng chín, lớp trưởng vẫn không thấy bạn sinh viên năng khiếu thể thao nói trên chuyển vào.

Vài ngày trước lễ quốc khánh, các sinh viên đều muốn về quê, một số bạn bắt đầu đứng ngồi không yên. Lớp trưởng được bạn cùng phòng gọi ra sân vận động chơi cầu lông. Đúng vào lúc đội thể thao của trường đang đợt huấn luyện, sân vận động phải đóng cửa. Họ chỉ có thể chơi cầu lông ở con đường nhỏ bên ngoài sân vận động. Mặc dù chỗ ấy có phần chật hẹp, khi đánh cầu lông người tiến người lùi cũng tương đối vui vẻ.

Đang lúc cao trào, bỗng nhiên một đợt gió thổi tới, quả cầu lông vốn dĩ nhẹ tênh, đã bị gió thổi phắt đi, thoắt cái đã bay vào trong sân vận động.

Người bạn cùng phòng bắt đầu lo lắng, nhìn qua rào chắn của sân vận động do dự cả buổi, không biết có nên vào trong lượm quả cầu không. Lớp trưởng là người làm việc nhanh chóng quả cảm, không cần nói gì nhiều đã nhảy qua lan can, chạy thẳng vào trong khu vực sân cỏ.

Sân vận động trường đại học rất lớn, xung quanh là đường chạy, giữa là sân cỏ bằng phẳng. Lớp trưởng nhìn từ xa thấy trong sân vận động có một huấn luyện viên và vài sinh viên thể thao đang đứng chụm lại không biết đang nói gì. Nếu không phải lúc họ đang bàn việc thì lớp trưởng cũng không có cơ hội lẻn vào để nhặt cầu. Cậu nghĩ rất đơn giản, nhặt cầu xong sẽ nhanh chóng rời khỏi sân vận động. Cậu vốn coi thường những vận động viên thể thao, cho rằng những người này trí não đơn giản, tứ chi phát triển, nếu như ở cùng trong sân vận động, hít thở cùng một bầu không khí với họ, sẽ làm giảm đi đẳng cấp của bản thân cậu.

Nhưng sau khi nhặt xong quả cầu, vừa đứng thẳng dậy… cảnh tượng trước mắt khiến cậu điếng người, chân dường như bất động, chỉ nhìn thấy một đĩa sắt với tốc độ quay kinh hoàng đang lao về phía cậu. Với tốc độ và lực mạnh đó đập vào người thì tin rằng không đơn giản chỉ bị gẫy xương đâu. Rõ ràng trong đầu cậu thúc giục chạy đi, chạy mau, nhưng cậu ta phát hiện chân mình muốn cử động cũng không cử động được nữa. Cậu hoàn toàn không biết làm gì. Trong tích tắc vài giây lúc đó, cậu chỉ biết trợn mắt đứng nhìn đĩa sắt càng lúc càng gần.

Có thể là một giây, cũng có thể là hai giây, chiếc đĩa sắt quay tròn lao tới. Nó mang theo sức nóng kinh khủng và như một lưỡi dao bay sượt qua mặt lớp trưởng, sức nóng không khí giống như lưỡi dao, chỉ trong chớp mắt, đã tạo thành một vết thương đẫm máu trên má lớp trưởng.

Đợi đến khi đĩa sắt rơi xuống đất, lớp trưởng mới hoàn hồn, đầu anh trống rỗng, hai chân như nhũn ra, rồi ngã lăn ra sân cỏ.

* * *

Lớp trưởng tỉnh lại khi đang nằm trong bệnh viện trường. Mùi thuốc tiệt trùng nồng nặc khắp căn phòng nhỏ, làm cậu liên tưởng đến các tình tiết hay diễn ra trong tiểu thuyết, còn tưởng mình lâm trọng bệnh. Mấy phút sau cậu mới nhớ ra lý do vì sao mình nhập viện. Cậu sờ lên má mình, chỗ đó đã được băng bó một lớp dày. Cậu muốn mở miệng nói chuyện, nhưng da mặt cứ căng ra như bị vật gì đó trói lại, không thể điều khiển. Một đầu kim đang nối vào tay phải của cậu với một túi nước trên bên cạnh, nó đang chầm chậm tiếp thêm vitamin cho cơ thể cậu.

Thấy cậu tỉnh lại, một nam sinh đang ngồi cạnh giường vội vã chồm tới: “Bạn… bạn có sao không? Trước khi ném đĩa, tôi không nhìn thấy bạn trên bãi cỏ, nên mới làm bạn bị thương! Bạn cảm thấy thế nào?”

Lớp trưởng lấy lại tinh thần, nhìn kỹ đối phương. Bạn nam này cũng tầm tuổi cậu, da đen bánh mật, chân mày rậm, trông có vẻ rất đôn hậu. Bạn nam này thấp bé, nhưng ngược lại cơ thể thì cuồn cuộn những thớ thịt, đã tháng mười rồi mà hắn vẫn khoác áo gilê và quần soóc thể dục, trông như vừa từ sân vận động mới đến, chưa kịp thay quần áo bình thường.

Lớp trưởng tuy không thích sinh viên thể thao, nhưng cậu không phải là người không hiểu lý lẽ. Tuy cậu bị hắn ném đĩa sắt trúng vào mặt mình, nhưng bản thân cậu có lỗi trong việc này. Nếu cậu không lẻn vào sân vận động thì đâu đến nỗi vậy. Chỉ có những sinh viên thể thao không có đầu óc như hắn mới ngốc nghếch ôm hết trách nhiệm về mình. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Lớp trưởng lắc đầu muốn nói, nhưng sinh viên thể thao cảm thấy bất an, liền cầm lấy tay lớp trưởng, vẻ mặt thành khẩn nhìn cậu, nhấn mạnh từng chữ một: “Bạn cứ yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm với bạn!”

“…” Lớp trưởng thấy vẻ chân thành của hắn, không biết phải trả lời thế nào.

* * *

Được kỳ nghỉ quốc khánh, mà thời gian này lớp trưởng lại chủ yếu nằm trên giường bệnh. Không chỉ có mình cậu mà cả sinh viên thể thao kia cũng suốt ngày ở bệnh viện trường. Mỗi ngày hắn dành vài tiếng đồng hồ để chăm sóc lớp trưởng. Hắn mua tiểu thuyết, hoa quả để lớp trưởng giải khuây. Lớp trưởng đã nói nhiều lần việc vết thương trên mặt là do cậu tự gây ra và tự chịu trách nhiệm, nhưng sinh viên thể thao vẫn cố chấp như một con trâu lồng. Hắn khăng khăng cho rằng chiếc đĩa sắt là do hắn ném, hắn phải chịu trách nhiệm về việc đó.

Đợi đến khi vết thương được tháo băng, sinh viên thể thao còn lo lắng hơn lớp trưởng. Vết thương trên mặt lớp trưởng không sâu, chóng lành, nhưng vẫn để lại vết sẹo đậm, đang là một chàng trai tuấn tú mà giờ đây mặt mũi lại thế này. Sinh viên thể thao rất lo lắng, chạy khắp nơi tìm cách xóa vết sẹo, hi vọng có thể trả lại khuôn mặt điển trai của lớp trưởng. Lớp trưởng lại không bận tâm việc đó. Cậu hỏi hắn: “Trên người bạn cũng không ít sẹo, sao lại chỉ lo cho tôi mấy việc đó làm gì? Sao bạn không để ý đến bản thân mình một chút?”

Sinh viên thể thao gãi gãi đầu, nghĩ ngợi một hồi mới ngượng nghịu trả lời: “Bạn… đương nhiên là không như tôi rồi!”. Do hơi căng thẳng, mặt hắn đỏ lên, nói một câu lại thành hai câu, cách vài lời lại lấy hơi một lần. Lớp trưởng hỏi hắn cuối cùng là họ khác nhau ở điểm nào, hắn cứ ấp a ấp úng không trả lời được.

Lớp trưởng trông điệu bộ chẳng ra sao của hắn, bỗng nhiên không còn tâm trạng để hỏi.

* * *

Trong thời gian không tập huấn, sinh viên thể thao hay đến tìm lớp trưởng, lúc thì cùng đi ăn cơm, lúc thì đơn giản chỉ là chuyện trò với nhau. Lớp trưởng học hành bận rộn, theo lý mà nói thì không có thời gian nói chuyện phiếm với hắn, nhưng mỗi lần hắn đến tìm, cậu nhất định sẽ đi cùng hắn.

Sinh viên thể thao vì thế mà cũng vui mừng ra mặt. Hắn nói hắn học yếu từ nhỏ, chỉ dựa vào sức vóc mà được vào đội thể thao. Hắn nói từ nhỏ đã ngưỡng mộ những người học giỏi, luôn hy vọng họ sẽ nói chuyện với hắn. Hắn còn nói không thể nào tin nổi, mình lại làm lớp trưởng trọng thương, lớp trưởng không ghét bỏ mà còn vui vẻ nói chuyện và ăn cơm với hắn.

Hắn nói, kiếp này có một người bạn như lớp trưởng, nằm mơ cũng mỉm cười.

Lớp trưởng nghe xong lặng im không lên tiếng, mặt cũng không để lộ cảm xúc gì, miệng không nỡ mắng hắn ngốc nghếch, nhưng trong lòng lại có chút gì đó vui sướng lạ thường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.