Thế Giới Của Hắn Là Một Màu Hồng

Chương 8: Anh chàng ném đĩa



* * *

Lớp trưởng chăm chỉ học hành từ hồi mới vào năm nhất. Mục tiêu của cậu là học đến thạc sĩ, tiến sĩ, do đó cậu nỗ lực hơn người khác rất nhiều. Ngoài ra, cậu còn mang trọng trách là lớp trưởng, lại tham gia hội học sinh, công tác xã hội bận rộn, cho nên cậu đành tận dụng thời gian lúc mọi người vui chơi để học tập, luôn đến phòng tự học ngồi ôn bài đến tận khuya mới về.

Hơn bốn giờ chiều, đột nhiên cơn mưa lớn như trút nước. Ở thành phố này, tiết tháng mười rất ít mưa. Lần này mưa đã to mà gió còn mạnh nữa, trời tối sầm lại, trông như tấm vải đen che kín cả bầu trời. Khác hẳn với vẻ lo lắng hoang mang của những học sinh khác, lớp trưởng vẫn yên vị, không hề bị chuyện mưa gió bên ngoài chi phối. Dù gì cậu cũng dự tính đến tối mới về, tuy không đem ô, nhưng cậu nghĩ có mưa cũng không thể mua đến tối, chỉ vài tiếng nữa là ngớt thôi.

Những học sinh tự học ở đó đã ít dần, người thì gọi điện nhờ bạn đem ô đến, người thì đội mưa chạy về ký túc xá. Lớp trưởng vẫn không hề nao núng, tiếp tục chăm chú học. Nhưng khi cậu đang chìm đắm trong sách vở, thì điện thoại rung lên khuấy động không gian.

Cậu chau mày liếc nhìn điện thoại, thì ra là tin nhắn của sinh viên thể thao.

Sinh viên thể thao nói với cậu rằng họ đã dừng luyện tập. Trời đang mưa to, hắn biết thế nào lớp trưởng cũng đang ngồi ở phòng tự học, cho nên nhắn tin hỏi một câu để hắn đem ô đến.

Bình thường thì với tính cách của lớp trưởng, lúc này cậu sẽ nói cho đối phương biết rằng mình dự tính học đến khuya mới về, khi ấy mưa đã tạnh, không cần đến ô. Nhưng lần này cậu khựng lại đôi phút, nhìn chằm chằm tin nhắn một lúc lâu, cuối cùng hồi âm mấy chữ hoàn toàn khác với những gì cậu ta vốn nghĩ.

- Được, tôi đợi bạn.

***

Lớp trưởng không thể tập trung vào sách vở được nữa. Cậu thu dọn đồ đạc, ngồi chờ ở ghế cạnh cửa sổ, chăm chú quan sát các sinh viên đang ra vào ở cổng lớn lầu học. Lần này lượng mưa quá lớn, làm ống nước thoát nước ở ngoài cổng lớn bị tắc, mà bề mặt phía trước lầu học này rất thấp, nước bẩn đã ngập lên đến bắp chân. Bề mặt nước trông như chỉ hơi lay động nhưng thực tế sức nước chảy rất mạnh, nam sinh có dám lội nước qua, nếu không cẩn thận cũng có thể bị ngã.

Nam sinh còn khó khăn như thế, nói gì đến các cô nữ sinh mềm yếu. Các bạn nữ đứng chen chúc ở cổng lầu học càng lúc càng đông. Nhiều cô gọi bạn trai đến, chỉ còn lại hơn hai mươi nữ sinh đứng ở cổng lớn lầu học.

Năm phút sau, một vóc dáng thấp bé, khỏe mạnh tiến vào trong tầm nhìn của lớp trưởng.

Sinh viên thể thao đến rồi.

Sinh viên thể thao do luyện tập từ nhỏ, hai tay tập nhiều nên to ra, nhưng vì thế mà kìm hãm sự phát triển của cơ thể. Người hắn đúng chuẩn ngũ đoản, cơ bắp cuồn cuộn nhưng thấp tì. Hắn đứng cùng với lớp trưởng, thậm chí thấp hơn mấy centimét, trông thật giống hạt đậu đen.

Trông thấy hắn đến, mắt lớp trưởng sáng rỡ. Cậu đứng bật dậy, ôm túi sách định bước ra ngoài. Nhưng sau đó vài giây cậu lặng người đứng tại chỗ khi chứng kiến hành động của sinh viên thể thao.

Chuyện là sinh viên thể thao đã tiến đến lầu học, sau đó mấy phút lại bước trở ra. Hắn tiến về phía một nữ sinh đang đứng dưới mái hiên, không hiểu nói gì với cô ấy. Nửa phút sau, sinh viên thể thao quay lưng đối diện với cô gái và quỳ xuống. Cô gái do dự một lúc rồi leo lên lưng hắn, ôm lấy cổ hắn. Sinh viên thể thao đứng lên nhanh chóng và nhẹ nhàng, lưng cõng một cô gái, cũng không hề làm hắn đi lại khó khăn. Hắn di chuyển rất vững, vị trí để tay cũng rất cẩn thận, chỉ giữ lấy phần dưới đầu gối của cô gái, sau đó cõng cô gái ấy qua vũng nước đen xì bẩn thỉu sang khoảng đất trống bên cạnh. Cô gái ấy cám ơn rối rít. Do lớp trưởng đứng cách đó rất xa, nên không nhìn rõ vẻ mặt của hắn ra sao, chỉ thấy hắn giơ tay ra hiệu như có vẻ tỏ ý không cần cám ơn.

Tiếp đó, hắn ta quay lại cổng lớn lầu học, và những nữ sinh không quen với hắn còn đứng lại đó, từ bạn cao đến bạn thấp, từ bạn mập đến bạn ốm, đều được hắn cõng qua vùng nước sâu ấy.

Chiếc quần soóc hắn mặc bị nước bắn ướt rượt, dính sát vào đùi, ai nhìn cũng thấy khó chịu.

Lớp trưởng ngồi cạnh cửa sổ quan sát từ đầu đến cuối, đếm nhẩm cũng khoảng bốn mươi hai phút, tổng cộng cõng hai mươi tám nữ sinh qua “sông”.

Lớp trưởng tay nắm lại, lòng vô cùng khó chịu.

Đợi đến lúc nữ sinh cuối cùng được cõng qua, hắn vội vã cầm ô đến phòng tự học của lớp trưởng, toàn thân đã ướt sũng. Trông hắn với dáng vẻ nhếch nhác như vậy mà miệng vẫn nở nụ cười ngố, lớp trưởng chợt thấy không còn tức tối gì nữa.

“Làm anh hùng sướng quá nhỉ?” Cuối cùng thì buông ra một câu châm biếm.

Bạn đang

Sinh viên thể thao cười ngốc nghếch: “Bạn mà là mỹ nhân, thì được cõng bạn qua, tôi cũng thấy sung sướng!”

* * *

Tối hôm đó, một đoạn phim với cái tên “Nữ sinh mắc kẹt tại lầu học do mưa lớn, anh hùng liên tiếp cõng hai mươi tám nữ sinh” được truyền khắp trên mạng. Không biết người tốt nào đã ghi lại những hình ảnh ấy, và lập tức được dân cư mạng hết lời ca tụng vị anh hùng trong đoạn phim.

Sinh viên thể thao nổi giận lôi đình. Sức lan truyền của mạng internet rất kinh khủng, dân cư mạng lập tức tìm được những thông tin cụ thể về sinh viên thể thao. Tất cả tên tuổi rồi hoàn cảnh ra sao đều được công bố. Thậm chí có người còn tìm ra đoạn phim hắn từng đoạt giải trong hội thao sinh viên thế giới. Tên tuổi của hắn bỗng nổi tiếng khắp nơi.

Xem được mấy trang buôn chuyện này lớp trưởng mới biết, thì ra trên thế giới này có nhiều người nhàn cư vi bất thiện đến vậy. Cậu lúc này mới hiểu thì ra sinh viên thể thao đoạt được nhiều giải thưởng đến thế, nhưng không hề khoe khoang; thì ra hắn là anh cả trong nhà, nên mới hay chăm sóc người khác đến vậy…; thì ra trên thế giới này vẫn có những cô gái không chê bai những chàng trai thấp bé.

Sinh viên thể thao hết lần này đến lần khác được các nữ sinh hẹn ra để thổ lộ tình cảm, trong đó có nhiều cô đã từng được hắn “cứu”. Họ nói không khinh thường hắn văn hóa thấp, không chê hắn đầu óc ngu si tứ chi phát triển, không ngại hắn thấp bé đen xì, họ chỉ quan tâm đến việc hắn rất dịu dàng và gần gũi.

Được vô số nữ sinh bày tỏ tình cảm nhưng sinh viên thể thao không như mọi người nghĩ sẽ chọn một trong số nữ sinh ấy, hắn từ chối bọn họ, sau đó lủi thủi theo sau lớp trưởng đại nhân.

Lòng lớp trưởng rối bời. Cứ mỗi lần thấy sinh viên thể thao được một nữ sinh nào đó gọi ra, lòng cậu đều vô cùng bực bội. Cậu hoàn toàn không để tâm đến việc học hành, cầm sách đọc mà không vào đầu được chữ nào. Thế mà sinh viên thể thao lại không hề hiểu tâm tư của lớp trưởng, cứ ngớ ngẩn loanh quanh bên cạnh cậu, đi ăn với cậu, đưa cậu đi học.

Cứ như vậy ngày này qua ngày khác, tâm trạng của lớp trưởng ngày càng khó chịu, cuối cùng đã đến lúc bùng nổ.

“Cậu suốt ngày cứ bám theo tôi để làm cái gì vậy? Có thời gian sao không tìm mấy cô bạn gái của cậu đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.