Thế Giới Hoàn Mỹ

Chương 33: Thiên tài



Hai tay loáng một cái, thần lực tám ngàn cân, đây chỉ là một đứa bé không đủ bốn tuổi, người Thạch thôn chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy, từng cái từng cái đều ngẩn người, miệng há rộng ra.

Một nhóm người hét kỳ dị, xông về phía trước nâng nhóc tỳ lên, sau đó sờ nặn trên dưới nhiệt tình, này thật không phải là một chú Hống non hình người sao?

"Nhóc tỳ, cháu được làm từ cái gì vậy?" Phụ thân Nhị Mãnh rất tục tằng, há cái miệng lớn như chậu máu, hàm răng tuyết trắng thẳng tắp, trừng mắt to như chuông đồng, vừa cấu vừa nắn nhóc tỳ.

Một đám tráng hán cũng như thế, tất cả đều rất phóng khoáng. Sau đó, một đám con nít cũng đều kêu to oa oa, chạy vào ngắt nhéo trên dưới không ngừng, suốt lúc lâu mới buông tay.

Nhóc tỳ cả người trắng noãn óng ánh, ánh sáng thần thánh thu vào trong, tóc mềm đen thui rối tung dài đến vai, mắt to linh động, thần thái sáng láng, tinh thần phi thường sung mãn.

"Ông trời thật tốt với tộc chúng ta, vậy mà đưa tới một đứa nhóc như thế!" Có tộc lão nói thao thao giật giật, lúc nói chuyện run rẩy, môi run run.

"Nhóc con cháu có thấy không khỏe ở đâu không?" Thạch Vân Phong hỏi, sợ nó trong quá trình lột xác bị dính tai hoạ ngầm gì đó.

Nhóc tỳ phát âm thanh non nớt, chăm chú đáp lại: "Không có cháu cảm giác rất tốt, tinh lực dồi dào, có khí lực dùng mãi không hết."

Lão tộc trưởng ha ha cười to, triệt để yên tâm, lôi kéo hắn nhìn trái nhìn phải, như là lập tức đã trẻ đưuợc mười tuổi, nếp nhăn trên mặt như đều biến mất không ít.

Sau đó, nhóc tỳ lần thứ hai giơ lên đỉnh Hống văn nặng tám ngàn cân, đi vòng quanh đất trống một lần, tuy rằng cực kỳ trầm trọng, thế nhưng nó cũng không có hả mồm thở dốc, thần lực kinh thế!

Khi hắn thả xuống đỉnh Hống văn, đất rung núi chuyển, chấn động này khiến mặt đất rung rung mãnh liệt, kinh sợ đến mức mí mắt người trong thôn co giật.

"Khí lực to lớn như vậy, chế tạo binh khí cho cháu cũng phiền phức." Mặt mày một vị tộc lão hớn hở, thấy thế nào cũng không giống như là cảm thấy phiền phức, mà là đang thật cao hứng.

"Đem cái cung trong tộc có lực căng to lớn nhất đem ra, để nhóc tỳ kéo thử một chút xem?" Thạch Lâm Hổ nhếch miệng rộng cười nói.

Đây là một bảo cung Tê giác to lớn, đáng tiếc quá thô to, nhóc tỳ tuy rằng trực tiếp giật mạnh, thế nhưng cánh tay không đủ dài, không thể kéo căng.

"May là cánh tay của ngươi ngắn, bằng không thì bảo cung này đã bị kéo đứt." Thạch Lâm Hổ lau mồ hôi, người trong thôn đều cười vang.

Tộc nhân đều rất giản dị, cảm tình hồn nhiên, trong lòng có cái gì đều hiện trên mặt, tuy rằng trông tục tằng thế nhưng khiến người ta cảm giác ấm áp.

"Nhóc tỳ ngày hôm nay đến nhà dì ăn thịt nướng nha."

"Nhóc con, cháu đã sắp bốn tuổi, nên cân nhắc đính ước trước đi, cháu thấy Hổ Nữu nhà chú Hổ thế nào?"

"Nói chuyện vũ khí đi, các người lạc đề đi đâu đấy?"

...

Tộc nhân đều thật cao hứng, có một đứa nhóc như thế nếu lớn lên nhất định sẽ uy chấn tứ phương, bảo vệ khu vực này, khiến Thạch thôn cường thịnh đến mức tận cùng.

"Nhóc tỳ, cháu tuy rằng tẩy lễ thành công, sức mạnh tăng vọt, thế nhưng không thể kiêu ngạo, phải biết trong thiên địa này cường giả rất nhiều, mà kẻ nào cũng cực kỳ kinh khủng." Lão tộc trưởng nghiêm túc nhắc nhở.

"Thưa ông tộc trưởng, cháu rõ rồi ạ!" Nhóc tỳ chăm chú gật đầu.

Thạch Vân Phong vẫn còn có chút không yên lòng, có ý định răn dạy, nói: "Truyền thuyết, thời kỳ Thái cổ, có Vượn thần không cần sử dụng chí cường bảo thuật của bản thân, bằng vào sức mạnh thân thể đã sử dụng một cái thiết côn nặng đến một trăm lẻ tám ngàn cân!"

Một đám nhóc con hoá đá, một đám người lớn càng là líu lưỡi khiếp sợ, cái này quá kinh khủng, sử dụng binh khí cùng đơn thuần giơ lên trọng khí hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, cái này cần sức mạnh lớn đến bao nhiêu?

Sau đó, tộc nhân để Thạch Hạo nhảy lên, nhìn nó có thể nhảy cao bao nhiêu, lần này lại khiến bọn họ kinh người, nhóc tỳ ra sức nhảy một cái liền cao cách mặt đất đến ba mươi mấy mét, một tiếng ẦM hạ xuống đất, giống như là một cây mâu cắm chặt vào mặt đất cứng rắn, chấn động khiến đất nứt răng rắc tứ phía.

"Nhóc con hay lắm, sau đó đi săn thú trong rừng núi, cháu cũng phải theo đó, ông cảm thấy với sức mạnh cháu bây giờ đủ để dùng tay không đối chọi cự thú rồi!"

Thân thể cường đại cực độ, phủ tạng trong cơ thể nhóc tỳ óng ánh, xương cốt trong suốt, toàn bộ được tẩy lễ một lần, phù văn lấp loé hợp nhất cùng máu thịt , biến thành ánh sáng thần thánh, chẳng phân biệt được cả hai.

Ở tại bên trong mỗi một tấc máu thịt, đều có một cái điểm sáng giống như thần linh, đó là phù văn thể hiện ra thần tính, sẽ không ngừng cuồn cuộn lấy tạo hóa thiên địa dẫn vào bên trong cơ thể.

"Chiếp chiếp..."

Ba con chim non chen vào đoàn người, vảy giáp phát sáng, cánh vỗ phạch phạch, mắt to rất có thần như muốn há mỏ nói chuyện. Khí lực chúng nó lớn vô cùng, một đám nhóc đều bị đẩy ra một bên. nguồn TruyenFull.vn

"Đại Bằng, Tiểu Thanh, Tử Vân!" Nhóc tỳ kêu to xông tới.

Ba con chim non linh tính mười phần, kêu tiếng chiêm chiếp khác nhau, cọ đầu dụi dụi cánh tay của nhóc tỳ, rất là thân thiết, biểu đạt vui sướng. Hơn nửa tháng nay, chúng nó vẫn canh giữ trước một cái động đá ở sau thôn, bảo vệ chim mẹ, tình cờ chạy tìm đến chơi đùa với nhóc tỳ.

"Dì Thanh Lân Ưng hẳn là không có chuyện gì chứ? Sử dụng dược tán của ông tộc trưởng, còn có chân huyết trong sừng quý của Bò ma Ly Hỏa, nhất định có thể khôi phục triệt để lại." Nhóc tỳ quan tâm hỏi, hai ngày này nó đang tẩy lễ, không biết tình hình Thanh Lân Ưng như thế nào.

"Khi xẻ bảo thể của Di chủng Thái cổ, cũng đã cho nó không ít máu thịt Toan Nghê, hiện tại hẳn là đang nỗ lực luyện hóa tinh huyết đây." Tộc trưởng nói.

"Lần này có thể tranh đoạt đến bảo thể Toan Nghê, hoàn toàn nhờ vào Thanh Lân Ưng tại trong sơn mạch quên hết sống chết tranh đấu đẫm máu ,nếu như không có nó, không thể nào thu hoạch lớn mà về. Thạch thôn đương nhiên sẽ không quên ân cùng công của nó, mấy ngày nay nó được tộc nhân chúng ta tỉ mỉ chăm sóc, hung cầm thoi thóp chậm rãi không còn nguy hiểm. Chỉ là trận chiến kia khiến nó quá suy nhược, ăn một ít chân huyết của Bò mà giải độc đã là cực hạn bằng không tiếp tục sẽ là chỉ có hư mà không bổ. Cho tới bây giờ cũng dần dần khôi phục, mà Thạch thôn cũng xẻ xong bảo thể Toan Nghê, lúc này mới đưa tới cho nó chân huyết cùng thịt khối của Di chủng Thái cổ. "

"Lại ăn một phần chân huyết cùng thịt quý của Di chủng Thái cổ, có thể dì sẽ có được chỗ rất tốt." Nhóc tỳ nói.

Một tiếng kêu to như cắt phá trời cao, như lôi điện đánh xuống, xuyên kim nát đá, chấn động khiến màng tai người ta đau đớn, một con hung cầm to lớn toàn thân lưu động bảo quang màu xanh từ phía sau Thạch thôn tung cánh bay lên, thật là phô thiên cái địa, ở chỗ thôn bay xoay quanh một vòng, sau đó lượn về nơi dãy núi sâu xa.

"Dì đã khỏe, lẽ nào sắp rời đi sao?" Nhóc tỳ dùng sức vẫy tay, lớn tiếng hô: "Dì Thanh Lân Ưng ơi, hẹn gặp lại!" Một tiếng chim thét dài truyền đến, xem như là đáp lại, trong chớp mắt hung cầm chui vào trong tầng mây, biến mất không thấy nữa,

"Khả năng là nó muốn đột phá, đang kiếm chỗ để bế quan." Thần sắc tộc trưởng Thạch Vân Phong nghiêm trọng nói.

"Đột phá? !" Một nhóm người đều lộ ra hào quang không thể tin được, nhìn tầng mây phía trời xa, nó nếu là thực lực càng tiến một bước, khẳng định so với con hung bái kia của Bái thôn càng cường đại hơn.

Sau đó, tộc nhân đều đại hỉ, Thanh Lân Ưng đã coi như có mối tình sinh tử cùng bọn họ, hơn nữa lại giao phó ba đứa con ở đây, nó càng cường đại càng có lợi đối với Thạch thôn.

"Bọn mày lại bự hơn một vòng!" Nhóc tỳ cười nói.

Thân chim con đều cao đến ba mét, vảy sáng ánh thần thánh, hai ngày này chúng nó cũng đều đượv ăn máu thịt Di chủng Thái cổ, chiếm được chỗ rất tốt, càng ngày càng linh tuệ.

"Tộc trưởng, chúng ta lúc nào tẩy lễ?" Một đám nhóc con nhìn mong chờ tha thiết, nhìn thấy nhóc tỳ cường đại như vậy, tất cả đều rất ước ao, cũng không còn sợ da thịt đau nhức là cái quái gì.

"Hiện tại liền bắt đầu luôn, thế nhưng bọn cháu khẳng định không chịu được dược tính to lớn như vậy, không thể làm như nhóc tỳ, phải tiến hành pha loãng thêm!" Tộc trưởng Thạch Vân Phong nói.

Bỗng chốc Thạch thôn lại bận rộn lần thứ hai, một cái lại một cái đỉnh lớn sôi trào, bảo huyết Di chủng Thái cổ được sử dụng đầy đủ, toàn bộ người trong thôn đều sẽ được lợi.

Ngày này trong Thạch thôn tràn ngập tiếng gào khóc thảm thiết, tuy rằng này đám nhóc đều cắn răng chịu đựng, nhưng vẫn là bị đau nhức dằn vặt khổ không thể tả, kêu to A_A không ngớt.

Sau khi mặt trời lặn, tất cả kết thúc, một ít người trưởng thành cũng ăn một chút máu thịt, đương nhiên ăn như con nít gặm thịt, không thể nào cắn từng cục to hay dùng để tẩy lễ, người bình thường căn bản chịu không nổi.

Mãi đến tận sau hai ngày, Thạch thôn mới bình lặng yên tĩnh, còn lại một ít bảo thịt cùng chân huyết bị phong kín, đều sẽ được luyện hóa dùng dần dần, sẽ không lãng phí một phần.

Lại qua mấy ngày xử lý nữa, tộc trưởng Thạch Vân Phong mang tới một khối xương trắng loáng to bằng lòng bàn tay, chính là khối xương giữa trán Toan Nghê có lưu lại Phù văn nguyên thủy, trải qua mấy ngày mấy đêm được đàn ông trai tráng toàn thôn đục đẽo gian nan mới lấy được xuống.

Mà cũng may là khối xương giữa trán sinh ra phù văn đã không gắn kết với cả bộ xương nữa, sớm đã tách ra, tạo thành một khối xương khác, bằng không thì căn bản là khó có thể cạy được một phần.

Tộc trưởng trịnh trọng không gì sánh nổi, nói: "Nhóc tỳ! Mấy ngày nay cháu cái gì cũng không cần làm, ghi nhớ thật vững vàng phù văn này vào trong lòng, bằng không thì lại qua một đoạn thời gian thì hoạt tính trên xương quý sẽ biến mất, ấn ký phù văn thần bí này lại không thể thấy, sẽ hóa vào bên trong xương, chỉ có thể trở thành một cái Bảo cụ mà không thể giúp chúng ta có được Bảo thuật."

Như xâu răng thú của Bái thôn, phù văn ngưng kết với răng thú trăng loáng, nơi thần bí nhất không thể quan sát, chỉ có thể trở thành một cái Bảo cụ răng thú, không thể kiếm được Bảo thuật.

Nhóc tỳ nghe vậy chăm chú gật đầu, ngày hôm đó cái gì đều không làm, ôm khối xương trắng loáng tỉ mỉ quan sát, nháy mắt một cái cũng không, phi thường chăm chú.

Mặc dù chỉ là một cái phù văn, nhưng cũng đại biểu cho một cái chủng tộc, bảo thuật kinh thế, ấn ký không ngừng biến ảo, dường như giống đầy sao trời cao, lưu chuyển không ngừng, phức tạp mà thần bí. Mãi đến tận đêm khuya, nhóc tỳ mới cố sức ráng nhớ các loại biến hóa, ghi khắc ở trong lòng.

"Ông ơi cháu đã nhớ rồi, nhưng là Bảo thuật Toan Nghê quá phiền phức, cháu tạm thời xem không hiểu." Nhóc tỳ nói thật lòng.

Thạch Vân Phong yên lặng, cái này nếu có thể lập tức xem hiểu, vậy thì như tái hiện thần uy một con Di chủng Thái cổ, ai cũng làm không nhanh được một bước này, cần phải đi lý giải cùng hiểu rõ trong thời gian dài.

"Từ từ sẽ được, sớm muộn sẽ có thể hiểu thông, hiện tại cháu trước tiên lý giải thông thấu loại bảo thuật của Ma cầm Thái cổ đi, ham nhiều thì nhai không nát, hãy ghi nhớ kỹ!"

"Thưa ông cháu đã rõ!"

~~

Sau hai ngày, một đội lại một đội cường giả chạy vào trong vùng núi lớn đã tới rồi, bọn họ muốn vào dãy núi. Có bộ tộc cưỡi Ngựa một sừng màu bạc, có con cháu vương hầu đứng ở trên xương thú to lớn lướt trên mặt đất, còn có người ngồi trên một con Giao, đều là các nhân vật cường thế ngang trời tiến đến.

"Ồ, ông ơi mau nhìn, Tế linh thôn này thật kỳ quái, tại sao là một cây liễu bị sét đánh cháy khét vậy, chỉ còn lại một cái cành non."

Một tấm thảm lông tuyết trắng dài đến năm, sáu mét, ánh sáng trắng noãn lưu động chói lọi, phi thường thánh khiết, mặt trên có đứng một ông lão, hai người thiếu niên và hai cô bé xinh đẹp, xinh xắn như tinh linh, khóe mắt rực rỡ nghịch ngợm nhìn quanh.

"Thật là một tế linh cổ quái, đã như vậy còn không chết, chỉ còn lại một cái chồi, nhất định rất ghê gớm, sét đánh xuống chắc chắn dựng dục ra sức sống mới chí cường, nhất định là chí bảo hiếm thấy. Ai cũng đừng hòng cướp của ta, cành liễu này là của ta!" Một thằng nhóc năm, sáu tuổi đang trên con Giao bay cách mặt đất cao đến mười mấy mét, lại dám nhảy xuống.

"Đây là thôn nào, sao lại có một Tế linh như thế này?" Trong đám nhân mã của một bộ tộc khác, một thiếu niên giật mình nhìn chằm chằm cây liễu già cháy đen.

"Có cổ quái, bị đại kiếp nạn, từ bên trong hủy diệt lại tái sinh được một cái chồi, nhất định là chí bảo!" Lại có người mở miệng.

"Mấy người các ngươi muốn tranh với ta sao, ngon thì nhào vô thử, nhìn chút ai mới là thiên tài số một!" Thằng nhóc nhảy từ con Giao xuống cười gằn.

"Tốt, vậy thì quyết đấu một hồi, lần này phải cược bằng bảo bối, không có trân huyết có thể thoát thai hoán cốt thì đừng lấy ra!"

Sau đó, một đám người lớn cũng đều đứng yên, trong mắt hiện ra kỳ quang, nhìn chằm chằm cây liễu già, bọn họ cũng không phản đối đám nhóc tranh đấu, trái lại còn lấy bảo huyết ra cổ vũ.

"Đánh đi, nhìn một chút trong đám nhóc này ai mới là con trời, ở vùng cương vực này trong hai mươi năm sau sẽ biết ai chìm ai nổi."

"Nhưng không nên động đến Tế linh, động tí là chúng có thể giết người!"

Một vài người lớn thảo luận, đều là cường giả mạnh mẽ danh chấn vùng đại địa này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.