Thế Giới Tiên Hiệp

Chương 314: Đỗ Thuần Thiên mưu đồ



Có thể ‘nhất kiếm tây lai’ đã đến sao?

Câu nói của Thất trưởng lão giống như tiếng sấm rền nổ vang bên tai mọi người, ‘Tây lai nhất kiếm’ chính là trong câu châm ngôn ‘Yêu họa xuất thế, nhất kiếm tây lai’ kia à?

Mặc dù câu châm ngôn này không lưu truyền rộng rãi ra, nhưng mà hầu như ở đây đều là cấp bậc nhất tông chưởng môn hoặc là trưởng lão nội môn, còn có đến hai vị Vương thất, địa vị của những người này đều rất cao, vì vậy toàn bộ Tấn quốc gần như không có tin tức gì là cơ mật đối với bọn họ.

Câu châm ngôn ‘Yêu họa xuất thế, nhất kiếm tây lai’ này đã lưu truyền trăm ngàn năm, đặc biệt rõ ràng trong hai năm nay, nó mơ hồ chỉ ra có lẽ sẽ phát sinh trong năm nay. Có thể đối với đám người Ân Mỗ Mỗ không quan tâm lắm, thế nhưng Vương thất lại không thể không thèm để ý, một khi Yêu tộc tái hiện, vậy thì địa vị Đoàn gia vương tộc của bọn hắn hoàn toàn khó giữ được.

Mà hơn ngàn năm trước Thiên Kiếm Tông đã dự tính có lẽ sẽ phát sinh đại sự, phải biết rằng theo tu vi càng cao càng có thể ngộ ra được thiên đạo pháp tắc, nên cảm giác đối với nguy cơ cũng mạnh hơn so với võ giả bình thường rất nhiều. Thiên Kiếm Tông trước đó mơ hồ cảm nhận được, có lẽ thật sự sẽ có tai họa hàng lâm, cho nên mới sớm tiến hành khảo hạch và thí luyện các cấp đệ tử, hy vọng có thể tăng lên thực lực tông môn, dễ đối phó với tai họa không biết sẽ tiến đến lúc nào.

Bây giờ xem ra tai họa này cũng không lớn như trong tưởng tượng, những lời ‘Yêu tộc hiện thế, nhất kiếm tây lai’ này đã dứt rồi. Tô Linh chính là một tiểu nha đầu, cho dù là người mang huyết mạch Yêu tộc thì có thể mạnh mẽ được đến mức nào đây? Vì một tiểu nha đầu như thế thì cái được xưng ‘Tây lai nhất kiếm’ có thể lợi hại đến đâu?

Thế nhưng sự xuất hiện của Thất trưởng lão vừa rồi đã phá vỡ tâm tư của Yến Trường Xuân và cao tầng Thiên Kiếm Tông.

Có lẽ đệ tử bình thường không biết Thất trưởng lão là người nào nhưng trong lòng bọn hắn hiểu rõ, đừng nói là Yến Trường Xuân cùng Thi trưởng lão, cho dù hai Thái Thượng trưởng lão đã sớm ẩn lui, cũng chưa chắc có thể nhìn thấu tu vi Thất trưởng lão.

Thất trưởng lão người này chính là trưởng lão thần bí nhất của Thiên Kiếm Tông, tuy rằng đều có ghi chép quá khứ của hắn, thế nhưng không người nào nhìn thấu được hắn. Có khi nhìn thấy là Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ, khi thì trung kỳ, sau vài hôm không thấy có lẽ là hậu kỳ, thậm chí là đỉnh phong. Không ai biết được thực lực chân chính của hắn mạnh như thế nào.

Trong Thiên Kiếm Tông, nếu như nói có người dám không cho Thi trưởng lão chút mặt mũi nào thì đó chính là Thất trưởng lão, trong mắt hắn, quả thật Thi trưởng lão không đáng giá được nhắc tới, nói nhiều thêm hai câu với hắn cũng không thú vị.

“Xin Thất trưởng lão chỉ giáo cho?” Đỗ Thuần Thiên buông chén rượu trong tay, đứng dậy.

“Không phải người và vương thất Tấn quốc an bài sao? Không phải là mang ý đồ xầu với bí tàng võ học của Thiên Kiếm Tông ta mới làm như vậy đấy sao? Chẳng lẽ các ngươi thực sự đến đây vì cái gì chó má ‘nhất kiếm tây lai’ à? Chẳng qua là lòng các ngươi mang tham niệm mà thôi.” Thất trưởng lão đứng chắp tay, giọng nói lạnh lẽo.

“Thất trưởng lão, ta kính trọng ngươi là tiền bối nhưng có mấy lời cũng không thể nói tùy tiện đấy.” Đỗ Thuần Thiên biến sắc, đối mặt với Thất trưởng lão, hắn phát hiện mình không cách nào làm cho tâm cảnh bình tĩnh lại, mơ hồ bị lời nói của Thất trưởng lão chọc giận.

Trên mặt Đỗ Thuần Thiên không có biểu cảm, nhưng mà trong lòng đã sớm sóng to gió lớn. Hắn dốc lòng tu hành năm năm, rốt cuộc lợi dụng thiên tài địa bảo để đột phá gông cùm xiềng xích, đạt đến Trúc Cơ Cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa có thể ngưng tụ Kim Đan, tu thành đại đạo. Lần này hắn đến chính là muốn xem bên trong Thiên Kiếm Tông rốt cuộc có bao nhiêu bảo vật, nếu như có thể lấy được, có lẽ có thể ngưng tụ thành Kim Đan.

Mà cái gọi là ‘tây lai nhất kiếm, chính xác là mưu kế của hắn, mười năm trước hắn đã mời đếm một vị kiếm khách từ đế quốc Đại Tần, có thực lực đạt tới Kim Đan Cảnh. Hắn đối với vị cao thủ này dĩ nhiên rất cung kính, hết thảy chi phí ngày thường cần gì đều có, hơn nữa có quan hệ đến lĩnh ngộ thiên đạo thì hắn thường xuyên cúi người thỉnh giáo cao thủ. Cũng nhờ vị cao thủ đó truyền thụ mà Đỗ Thuần Thiên mới có được lĩnh ngộ thiên đạo về Kim Đan Cảnh.

Khi hắn đột phá đến Trúc Cơ Cảnh đỉnh phong, liền thi triển thủ đoạn đã che giấu mười năm, hạ độc dược cao thủ Kim Đan Cảnh, sau đó khống chế lại, lợi dụng bí pháp để luyện chế thành khôi lỗi cho mình sử dụng.

‘Tây lai nhất kiếm’ trong miệng Thất trưởng lão chính là khôi lỗi kiếm khách Kim Đan Cảnh, con át chủ bài của Đỗ Thuần Thiên. Tuy rằng hắn không biết vì sao Thất trưởng lão biết được, nhưng nhìn ánh mắt Thất trưởng lão liến biết rõ, điều này là thực.

“Thất trưởng lão cứ hay nói đùa, ta nể ngài là tiền bối cao nhân nên không tính toán. Hôm nay ta đến đây, chính là vì tra ra sự tình Yêu tộc xuất thế, ta không muốn phát sinh chuyện khác.”

Thất trưởng lão cười lạnh liên tục, nói: “Dám làm không dám chịu, Đỗ Thuần Thiên ngươi bất quá chỉ như vậy.”

Nói xong, hắn nhún người nhảy lên, hạ xuống trước mắt Yến Trường Xuân, nhìn hắn cười lạnh.

Vẻ mặt Yến Trường Xuân lúng túng, Thất trưởng lão xưa nay đã như vậy, không cho ai mặt mũi, lúc này mấy đại tông môn của Tấn quốc tề tụ, Thất trưởng lão nói ra như vậy thực sự một chút mặt mũi cũng không cho hắn.

“Thất sư thúc, sự tình ‘nhất kiếm tây lai’, chưa chắc do hắn giở trò quỷ, có lẽ là thật sự.” Yến Trường Xuân hạ giọng, đi đến trước người Thất trưởng lão nói ra.

Sắc mặt Thất trưởng lão không đổi, lạnh lùng nói: “Ta dĩ nhiên biết, thế nhưng chính xác tiểu tử này đã khống chế một gã khôi lỗi kiếm khách tu vi Kim Đan Cảnh.”

Yến Trường Xuân nhíu mày, nếu quả thật trong tay Đỗ Thuần Thiên có một khôi lỗi Kim Đan Cảnh như lời Thất trưởng lão nói, thì chuyện hôm nay sẽ không dễ dàng giải quyết xong như vậy.

“Ngươi không cần ra mặt hay rụt đầu, ngược lại ta muốn xem tiểu tử này có bao nhiêu phân lượng mà dám đến Thiên Kiếm Tông ta gây chuyện.” Ánh mắt Thất trưởng lão đảo qua Yến Trường Xuân, giọng nói thấp hơn.

Yến Trường Xuân không thể làm khác đành nhẹ gật đầu, sau đó thoạt nhìn bộ dáng bất đắc dĩ, lui lại mấy bước.

Thất trưởng lão quay người, nhìn vào Thi trưởng lão: “Thi Chính Vinh, đừng nói ta chưa cho ngươi cơ hội. Hôm nay ngươi muốn cạnh tranh người nhậm chức môn chủ đời kế tiếp, vậy liền so cao thấp cùng Tô Hạo ngoài điện Thiên Thần, người thắng chính là người kế nhiệm tông chủ kế tiếp, nếu như ngươi sợ thì cút sang một bên.”

Thất trưởng lão với khí thế bễ nghễ thiên hạ*, ánh mắt giống như lưỡi dao sắc bén, đảo qua mọi người ở đây.

*Bễ nghễ thiên hạ: nhìn bằng nửa con mắt.

Tô Hạo mỉm cười, nói: “Như thế rất tốt.”

Thi trưởng lão tức giận nói: “Cạnh tranh tông chủ chính là sự tình trong nội môn Thiên Kiếm Tông ta, so sánh với yêu họa xuất thế càng không quan trọng, không cần sốt ruột. Hôm nay mọi người đến đây chính là muốn dò xét rõ ràng, trong cơ thể Tô Linh có huyết mạch Yêu tộc hay không. Lão thất ngươi cũng nên khuyên nhủ Tô Hạo, nếu không mọi người cùng nhau động thủ thì hậu quả khó mà nói.”

Thất trưởng lão cười ha ha, mắng: “Thi Chính Vinh ngươi vẫn là trước sau như một, giỏi bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, không phải ngươi có hai quả Thần Phù sao? Cứ kiểm tra đi, nếu như Tô hạo chết trong tay ngươi, cũng bởi tu vi hắn chưa đủ, đáng chết.”

Tô Hạo bước lên một bước, cười nói: “Thất trưởng lão nói đúng, nếu Thi trưởng lão ngươi muốn ngăn ta leo lên vị trí tông chủ thì lập tức buông tay chiến một trận.”

Khuôn mặt già nua của Thi trưởng lão trầm xuống, tu vi của hắn cũng là Trúc Cơ Cảnh hậu kỳ, quyền cao chức trọng, lại có được hai quả thần phù vô cùng cường hãn. Nếu như Tô Hạo và Thất trưởng lão khiêu khích như thế cũng không dám ứng chiến thì sau này thể diện ở Tấn quốc coi như mất sạch.

“Ngươi muốn chết thì ta đây sẽ thành toàn cho ngươi.” Thi trưởng lão giận dữ quát một tiếng, hai quả thần phù trên đầu lập tức phát ra tia sáng chói mắt.

“Chậm đã.”

Nhưng vào lúc này, âm thanh Đỗ Thuần Thiên chậm rãi vang lên.

“Các ngươi muốn đánh muốn giết gì đều không quan hệ đến chúng ta, nhưng mà hiện tại có một chuyện liên quan đến an nguy đại sự của muôn dân trăm họ Tấn quốc, có lẽ tra ra trước đã rồi hãy nói. Thất trưởng lão, ngươi nếu là tiền bối, chắc hẳn cũng sẽ không ngăn cản đi.”

Đỗ Thuần Thiên chậm rãi đi ra, ánh mắt nhìn vào trên người Tô Linh: “Một tiểu cô nương tú lệ thanh nhã, nhìn qua cũng không muốn có huyết mạch Yêu tộc, tiểu cô nương ngươi đừng sợ, trong cơ thể ngươi có lẽ không có huyết mạch Yêu tộc, Yêu Chi Mạt Lộ này đối với ngươi chẳng những không có bất kỳ tổn thương nào mà còn có chỗ tốt rất lớn.”

Bàn tay Đỗ Thuần Thiên mở ra, một viên đan dược chuyển động quay tròn.

“Đỗ tộc trưởng, khảo thí huyết mạch Yêu tộc là việc tư của Thiên Kiếm Tông ta, chúng ta cũng biết luyện chế Yêu Chi Mạt Lộ nên không cần ngươi hao tâm tổn trí.” Âm thanh Diệp Vân đột nhiên vang lên, hắn lạnh lùng nhìn Đỗ Thuần Thiên.

“Thiên Kiếm Tông thật sự là càng ngày càng không có quy củ rồi, chỉ một gã đệ tử nội môn đã dám tự mình nói chuyện, đúng là không biết trời cao đất rộng.” Đỗ Thuần Thiên không nghĩ tới một tên thiếu niên như Diệp Vân cũng dám trào phúng hắn, không khỏi chau mày lên, ngưng tụ một cỗ uy áp, bay thẳng đến Diệp Vân.

Thế nhưng, sau một khắc hắn liền kinh ngạc phát hiện, Diệp Vân chẳng những không lui nửa bước mà còn đi về phía trước hai bước, mặc cho uy áp vọt đến thân thể.

Vẫn bình yên vô sự, ngay cả chéo áo cũng không hề bay lên chút nào.

Trong khoảnh khắc, đồng tử Đỗ Thuần Thiên co rút lại, sau đó lập tức khôi phục như thường.

“Ngươi chính là thiếu niên Diệp Vân kia à, tiểu tử Kiếm Ngâm đã từng nhắc đến ngươi.”

Diệp Vân khẽ cau mày, hắn không ngờ Đỗ Thuần Thiên có thể lập tức khắc chế lửa giận trong lòng, ngược lại còn tùy ý nhắc đến Đỗ Kiếm Ngâm.

Giờ phút này, trong đầu Diệp Vân lập tức hiện ra bóng dáng của vị thiếu niên họ Đỗ kia. Vị thiếu niên ấy không thể hiểu thấu, liều lĩnh bất cần, mà lại có kiếm đạo vượt khỏi lẽ thường.

“Đỗ Kiếm Ngâm cũng tới sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.