Thế Giới Tiên Hiệp

Chương 392: Cường ngạnh



Dịch: aluco

Đùng!

Một tiếng vang nhỏ, tất cả cung tiễn bị kiếm quang chặn đường, cắt thành hai đoạn, từ không trung rơi xuống.

Kiếm quang cũng không vì vậy mà dừng lại, tiếp tục đi về phía trước, nhẹ nhàng mà xẹt qua trước người mấy nghìn tên lính, chỉ thấy đột nhiên xuất hiện một sợi dây nhỏ màu đỏ trên cánh tay trái đang nâng lên của bọn chúng, sau đó đùng thoáng một phát toàn bộ đầu cánh tay rớt xuống, máu tươi từ chỗ đứt gãy phun ra, màu đỏ tươi nhìn thấy mà giật mình.

Một kiếm, chẳng qua chỉ là một kiếm vô cùng đơn giản đã đem mấy nghìn tên binh sĩ đều chém thành tàn phế, không còn sức chiến đấu một chút nào.

Mấy nghìn tên lính lúc này mới phát hiện cánh tay trái đã bị chém đứt, từ chỗ đứt gãy đau đớn kịch liệt tuôn tràn đến trong lòng bọn chúng, khó có thể thừa nhận. Trong khoảnh khắc, âm thanh kêu gào thê lương thảm thiết nổi lên bốn phía.

Nguyên bản những binh lính này đều đã trãi qua chịu đựng tôi luyện đến mức khó có thể tin, ngay cả đem cánh tay cùng hai chân của bọn hắn đều chặt đứt bọn hắn cũng sẽ không thốt ra một tiếng kêu. Mà bọn hắn giờ khắc này, trọn vẹn mấy ngàn người bị một đạo kiếm quang chặt đứt cánh tay trái, đau đớn kịch liệt đã làm cho bọn chúng khó có thể thừa nhận dẫn đến tình trạng tất cả đều kêu gào thảm thiết, kiếm quang này đã hoàn toàn chém vỡ phòng tuyến tâm lý của bọn hắn rồi, tất cả hy vọng cùng cố chấp đều bị một đạo kiếm quang này quấy thành phấn vụn, tôn nghiêm cùng dũng cảm cũng đã hoàn toàn bị chém vỡ, tâm lý tan vỡ.

Đoàn Khánh sắc mặt càng phát ra trắng bệch, hắn như thế nào cũng không tin tên thiếu niên mười bảy mười tám tuổi trước mắt lại có được tu vi như thế, một kiếm này uy lực quả thực cường hãn đến tình trạng khó có thể tin, đã vượt ra khỏi nhận thức của hắn quá xa. Mấu chốt nhất chính là, một kiếm này hời hợt, hiển nhiên không có phát huy ra thực lực chân chính, thế nhưng mặc dù chỉ có như vậy cũng đã làm cho Đoàn Khánh bọn hắn không thể ngăn cản được.

"Hiện tại, đến phiên các ngươi." Diệp Vân nhìn đám người Đoàn Khánh, mỉm cười.

Đoàn Khánh sắc mặt trắng bệch, khóe miệng co giật từng hồi, đối mặt với Diệp Vân dáng điệu tươi cười tựa như cả người lẫn vật vô hại, hắn không biết phải làm sao.

"Ta đáp ứng, ta lập tức đi bẩm báo, lập tức kêu bệ hạ đem Đoàn Thần Phong phóng xuất." Đoàn Hồng Trình thần hồn đều vỡ, không lựa lời nói mà rống to.

Đoàn Uân Sa sắc mặt đại biến, Đoàn Hồng Trình lời này nói ra hiển nhiên là hoàn toàn thừa nhận Đoàn Thần Phong bị bọn hắn khống chế, nếu như Diệp Vân giận dữ, lập tức động thủ, ai cũng sống không được.

Diệp Vân cũng không có động thủ, nhìn xem Đoàn Hồng Trình cười cười, nói: "Nếu nói sớm như vậy thì tốt rồi?"

Đoàn Hồng Trình vui mừng quá đỗi, liên tục không ngừng xoay người, xuyên qua một mảnh phế tích, chạy về phía chỗ sâu trong Vương Cung.

"Diệp Vân, ngươi không thể giết ta, ta là thúc thúc của đương kim thánh thượng, nếu như ngươi giết ta, chính là kết đại thù cùng Tấn quốc vương thất không chết không thôi, đối với Thiên Kiếm Tông của ngươi cũng là bất lợi." Đoàn Khánh thanh âm có chút run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập.

Lông mày Diệp Vân chau lên, cười nói: "Ngươi thực cho rằng vương thất chỉ bởi vì ngươi mà cùng Thiên Kiếm Tông ta đối địch? Thật sự là buồn cười quá. Dù cho ta không giết các ngươi, ngày hôm nay Kiếm Tông còn thừa lại hai đại Kim Đan Cảnh cường giả, các ngươi ai có thể đủ sức chống lại?"

"Hai gã Kim Đan Cảnh? Làm sao có thể, Thiên Kiếm Tông làm sao có thể còn có hai gã Kim Đan Cảnh?" Đoàn Khánh khẽ giật mình, bất khả tư nghị hỏi.

Diệp Vân chẳng qua là cười cười cũng không trả lời, ngược lại là Đoàn Uân Sa một bên đắng chát nói: "Đúng là như thế, Thiên Kiếm Tông tối thiểu còn có hai gã Kim Đan Cảnh cao thủ, một gã chính là tông chủ Yến Trường Xuân đã đạt được Kim Đan truyền thừa, một gã khác chính là Thất trưởng lão."

" Thất lão đầu? Hắn còn chưa có chết? Đã thế còn tu đến Kim Đan Cảnh? Vì cái gì ta không cách nào phá tan gông cùm xiềng xích, ngưng kết Kim Đan? Ta không cam lòng." Đoàn Khánh ngửa mặt lên trời thét dài, cực kỳ không cam lòng.

"Phát tiết xong chưa? Đã xong thì đi chết đi." Diệp Vân lẳng lặng chờ cho hắn hú hét đã đời sau đó chậm rãi nói ra.

"Ngươi nếu dám giết ta, toàn bộ Tấn quốc sẽ cùng Thiên Kiếm Tông của ngươi là địch, ta cũng không tin Thiên Kiếm Tông ngày hôm nay có thể đủ sức ngăn cản lực lượng của cả một nước." Đoàn Khánh hét lớn một tiếng âm thanh mãnh liệt nhưng ngoài mạnh trong yếu, đứng thẳng thân thể, trong ánh mắt sát ý lập loè.

Đoàn Uân Sa chỉ lặng yên đứng đó, đối với Diệp Vân hắn đã lĩnh giáo qua tại Thiên Kiếm Tông, nếu như nói chuyện tình cảm có lẽ còn có một đường sinh cơ, Đoàn Khánh lời nói này nói ra, như vậy đã hoàn toàn cắt đứt đường lui, không chết không thôi.

Quả nhiên, chỉ nhìn thấy sắc mặt Diệp Vân tối sầm lại, trong khoảnh khắc một cỗ sát ý ngưng tụ thành luồng, từ trên người hắn nhanh chóng bắn ra.

Sát ý cũng không thể đủ chính thức giết địch, nhưng lại có thể phá huỷ ý chí của đối phương. Chẳng qua Diệp Vân không nghĩ tới chính là, Đoàn Khánh khi đối mặt với sát ý mãnh liệt như thế lại không có chút nào sợ hãi, dường như đặt quyết tâm, hai mắt sáng ngời có Thần diệu.

Diệp Vân than nhẹ một tiếng, ngược lại là không nghĩ tới lão giả này lại có ý chí kiên định giống như thế này. Bất quá hắn hay là muốn chết, Diệp Vân ngón tay nhẹ điểm một chút, chỉ thấy một đám kiếm quang từ trên đầu ngón tay ngưng tụ, ly khai nhanh chóng bắn ra, trên không trung hóa thành một thanh tiểu kiếm dài nhỏ màu lam nhạt, bắn về phía mi tâm Đoàn Khánh.

"Diệp Vân đại nhân, mong rằng hạ thủ lưu tình." Đoàn Uân Sa quát lớn, hắn thân là Vương gia, giờ phút này đã tự hạ mình, đối mặt Diệp Vân lại từ miệng nói ra hai tiếng đại nhân.

Nhưng mà Diệp Vân nếu như một kiếm đâm ra, há lại sẽ lưu thủ. Hắn muốn đem Đoàn Thần Phong cứu ra, hơn nữa muốn vương thất không dám động tay chân ở trên truyền tống trận, cần giết gà dọa khỉ, thậm chí chém giết càng phải hoành tráng, càng máu tanh cuồng bạo càng tốt.

Kiếm quang chợt lóe lên, chui vào mi tâm Đoàn Khánh. Lập tức chỉ thấy chỗ mi tâm của hắn xuất hiện một cái điểm đỏ, máu tươi chậm rãi rỉ ra.

Đoàn Khánh trên mặt hiện lên một tia tức giận, một điểm không cam lòng, sau đó nguyên bản hai mắt vô cùng có tinh thần bỗng nhiên ảm đạm xuống, đã không còn một chút sinh cơ.

Thân tử linh tiêu!

Diệp Vân không có bất kỳ lưu thủ, một kiếm đem Đoàn Khánh chém giết, ánh mắt đã rơi vào trên người Đoàn Uân Sa cùng tên cao thủ Trúc Cơ Cảnh ngũ trọng còn lại.

"Yên tâm đi, ta không giết các ngươi." Diệp Vân nhún nhún vai, nói tiếp: "Từ giờ trở đi, ta cho các ngươi thời gian một nén nhang đem Đoàn Thần Phong sư huynh giao ra đây, bằng không mà nói ta ngay lập tức đem Vương Cung biến thành phế tích, Tấn quốc từ nay về sau thay đổi triều đại, Đoàn gia ở trên phiến đại lục này biến mất." Diệp Vân giọng nói nhàn nhạt, nghe cũng không có chút nào địch ý, nhưng ai cũng biết hắn nếu như nói lời này, tất nhiên đã nói là làm.

"Ta lại đi một chuyến." Đoàn Uân Sa sắc mặt lúng túng, có chút hoảng sợ, mang một ít bất đắc dĩ, hắn quay người xuyên qua phế tích, tại trong bóng râm than nhẹ một tiếng, tràn đầy hối hận.

Ngay tại lúc Đoàn Uân Sa nghĩ muốn đi đến mật thất bẩm báo sự tình Diệp Vân muốn gặp Đoàn Thần Phong, thì lại chứng kiến Đoàn Hồng Trình ở phía trước cách đó không đến mười trượng, quỳ rạp xuống đất.

"Đoàn Hồng Trình, ngươi đang làm gì đó?" Đoàn Uân Sa khẽ giật mình, giận dữ nói.

"Có cỗ uy áp cực kỳ cường hãn, lại có thể nhiễu loạn lòng ta, tựa hồ cảm nhận được Chân khí trong cơ thể đang nhanh chóng mất đi." Đoàn Hồng Trình lời nói tốc độ cực nhanh, giờ phút này không được phép hắn có nửa điểm chần chờ.

"Làm sao có thể?" Đoàn Uân Sa khẽ giật mình, theo bản năng đi ra phía trước, đi đến bên cạnh Đoàn Hồng Trình.

Trong khoảnh khắc, hắn cũng cảm nhận được một cỗ uy áp mênh mông, trong đó ẩn chứa ý chí làm cho hắn không cách nào phản kháng, trực tiếp quỳ rạp xuống đất. Cùng lúc đó, hắn phát hiện chân khí trong cơ thể không an phận bắt đầu khởi động, tựa hồ cảm nhận được người nào triệu hoán.

"Tại sao có thể như vậy? Lúc trước cũng không có xuất hiện qua." Diệp Vân kinh hãi, tức giận quát.

"Ta cũng không biết, chính là tiến vào đại điện này, ta mới phát hiện chân khí bắt đầu mất đi, hơn nữa muốn đứng lên cực kỳ khó khăn." Đoàn Hồng Trình quát.

Đoàn Uân Sa trong mắt toát ra một đạo thần sắc bất khả tư nghị, khóe miệng co quắp hai cái, thoạt nhìn có chút do dự.

"Ngươi đang do dự cái gì? Còn không đi bẩm báo. Chẳng lẽ thật sự muốn ta động thủ, đem mật thất đánh vỡ sao?"
Vào thời khắc này, thanh âm của Diệp Vân quanh quẩn trong không khí.

Đoàn Uân Sa thở sâu, thân hình nhanh chóng bắn đi, chỉ nghe được một giọng nói truyền đến: "Ta nhất định sẽ đem Đoàn Thần Phong giao cho ngươi, Diệp Vân ngươi hãy kiềm chế, ngàn vạn lần không được động thủ."

Diệp Vân mỉm cười, nói: "Uân Thân Vương cứ việc vào đó, ngươi còn có thời gian không đến một nén nhang."


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.