Thế Giới Tiên Hiệp

Chương 403: Hết thảy đều kết thúc



Dịch giả: aluco

Quân chủ băng hà, cả nước đều đau buồn!

Đoàn Nghiễm Thần chết đi trọn vẹn một tháng sau mọi việc mới hoàn toàn lắng lại, bởi vì lúc trước hắn đã phát ngôn bừa bãi đem vương vị truyền cho Đoàn Thần Phong, văn võ bá quan đều có thể làm chứng, bởi vậy việc kế vị của Đoàn Thần Phong danh chính ngôn thuận cực cao.

Bất quá, Đoàn Thần Phong dù sao không phải dòng chính của vương thất, huống hồ Đoàn Nghiễm Thần cũng có rất nhiều con, bọn hắn liền muốn cùng Đoàn Thần Phong một phen tranh giành cao thấp, các loại thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, đều muốn đem Đoàn Thần Phong đánh chết.

Nhưng mà, Tấn quốc vương thất đã không còn có bao nhiêu người là cao thủ Trúc Cơ cảnh, trong khi đó Đoàn Thần Phong chỉ cần tu luyện ba ngày đã khôi phục tu vi Trúc Cơ Cảnh, cộng thêm bản thân có được Kim Đan chi lực, những thủ đoạn ám sát kia căn bản chẳng mang đến tác dụng gì cả.

Chủ yếu nhất là, Diệp Vân một mực thủ hộ bên cạnh, phóng nhãn toàn bộ Tấn quốc, đã cơ hồ không ai có thể là địch thủ của hắn.

Trong ngự hoa viên Vương thất, Đoàn Thần Phong cùng Diệp Vân cho tả hữu lui ra, cùng nhau ngồi trước một cái bàn đá.

"Ngươi thật sự nghĩ kỹ?" Thanh âm của Diệp Vân nhàn nhạt vang lên.

"Nghĩ kỹ, cũng đã quyết định rồi." Đoàn Thần Phong gật gật đầu, hắn giờ phút này mơ hồ có một cỗ khí thế của đế vương, cái tính cách khoa trương lúc trước, nhiều khi có chút bộp chộp gần như đã biến mất không còn thấy nữa.

"Con đường tu hành chính là nghịch thiên. Đoàn sư huynh ngươi thiên tư không tệ, tại sao phải tham luyến vương vị của thế tục? Ngươi theo ta tiến về Đại Tần đế quốc, chắc chắn sẽ có kỳ ngộ tốt chờ chúng ta." Diệp Vân cực kỳ khó hiểu.

Đoàn Thần Phong cười cười, nói: "Trong nội tâm của ta đã phân biệt rõ ràng, nếu như so với đệ tử bình thường của Thiên Kiếm Tông mà nói, tất nhiên là ta cao hơn. Nhưng mà so sánh cùng với các ngươi, sự chênh lệch là khá xa. Không nói ngươi cùng Mộ Dung Vô Tình, chính là Tiểu Dư Tử cùng Thẩm Mặc bọn hắn, ta cũng là đuổi theo không kịp, ngay cả Quân Nhược Lan, Thần Thiên Vân đám người cũng cao hơn ta rất nhiều. Với tư chất của ta mà tiến về Đại Tần đế quốc, quả thực cùng người bình thường không có khác gì nhau, căn bản không lọt vào mắt của những đại tông môn kia."

Diệp Vân nhíu mày, nói: "Ngươi là huynh đệ của ta chính là đệ tử Thiên Kiếm Tông, vì sao phải lọt vào pháp nhãn của đại tông môn đây? Tự chúng ta tu hành, vô câu vô thúc, chẳng phải sảng khoái hay sao."

Đoàn Thần Phong lắc đầu, nói: "Mấy ngày nay tới giờ, ta ngoại trừ tu hành chính là nghiên cứu sách cổ của vương thất. Đại Tần đế quốc là cái dạng gì tồn tại, trong nội tâm của ta lại hiểu không qua. Nếu dùng thiên phú của ta để đi đến Đại Tần đế quốc, ngay cả người bình thường ta cũng không bằng, mà nếu muốn tại Đại Tần đế quốc kiếm lấy tài nguyên tu hành, so với ta ở tại Tấn quốc lại là kém quá xa. Ít nhất ở chỗ này ta có thể dùng lực lượng cả nước thu hoạch lấy tài nguyên cho ta, nếu như cố gắng tu hành chưa hẳn sẽ không thể vượt qua thành tựu kim đan. Nhưng mà nếu như giờ phút này tiến về Đại Tần đế quốc, chỉ sợ một điểm hy vọng cũng sẽ không tồn tại."

Diệp Vân trầm ngâm không nói, trong lòng của hắn kỳ thật cũng đã minh bạch, Đoàn Thần Phong nói không sai, Đại Tần đế quốc cái loại địa phương đó, cao thủ nhiều như mây, tông môn như rừng, chỉ sợ pháp quy càng là sâm nghiêm, giai cấp cấp độ càng thêm rõ ràng. Nếu như là thiên tài chính thức xuất hiện, tất cả đại tông môn sẽ ra tay tranh đoạt, tài nguyên tu luyện của bản thân gần như không cần phải nói. Nhưng nếu là một người bình thường có thiên phú cao hơn một chút, thì căn bản không lọt được vào mắt bọn họ, nếu muốn ở tại Đại Tần đế quốc tu hành thì đích xác là khó khăn hơn là bản thân làm vua tại Tấn quốc mà tu hành.

"Ngươi đã quyết định như thế, ta đây sẽ không khuyên ngươi nữa, Truyền Tống Trận ước chừng còn có bảy tám ngày sẽ chuẩn bị xong, đến lúc đó ta sẽ rời đi ngay lập tức. Trước khi đi, ta sẽ ra tay giúp ngươi leo lên vương vị, đem những tên phản đối kia chém giết sạch."

Sắc mặt Diệp Vân dần dần âm lãnh xuống, trong lời nói mang theo sát ý tràn đầy, không tự chủ tản mát ra.

Đoàn Thần Phong cười cười, nói: "Thế thì không cần, giờ phút này tu vi của ta đã khôi phục lại Trúc Cơ Cảnh nhị trọng, thực lực chân chính có lẽ có thể chống lại Trúc Cơ Cảnh ngũ trọng cao thủ, phóng nhãn toàn bộ vương thành, cũng đã là không có đối thủ. Hơn nữa những bảo vật trong mật thất của Vương tộc cũng bị ta lấy đi, đối phó những tên tôm tép nhãi nhép kia là quá đơn giản, căn bản không cần ngươi ra tay."

Diệp Vân lắc đầu, nói: "Ta sợ không phải là những con chó con mèo này của Vương tộc, mà là Đỗ gia cùng thế lực khác. Nếu như Đỗ gia bọn hắn xuất thủ tương trợ hoàng tử khác tranh đoạt vương vị mà nói, chỉ sợ có chút nguy hiểm."

Đoàn Thần Phong hặc hặc cười nói: "Chuyện đó cũng không cần, ta đã đưa tin cho tông chủ đại nhân, hắn sắp suất lĩnh Thiên Kiếm Tông đệ tử đến đây áp trận, bây giờ có một Kim Đan Cảnh cao thủ tồn tại, toàn bộ Tấn quốc, ai còn dám hành động thiếu suy nghĩ?"

"Ngươi mời tông chủ đại nhân đến đây?" Diệp Vân khẽ giật mình, đều là không thể tưởng tượng nổi: "Tại sao ngươi không có nói cho ta biết? Chưa kể tông chủ đại nhân giờ phút này đang xây dựng lại Thiên Kiếm Tông, công việc bề bộn, làm thế nào lại có thời gian đến đây vì ngươi áp trận đây?"

Đoàn Thần Phong cười híp mắt trả lời: "Bởi vì ta đồng ý đem tài nguyên tu hành trong vương thất bí tàng chia một nửa cho lão nhân gia người."

Diệp Vân khẽ giật mình, triệt để im lặng, bất quá lập tức cũng thấy thoải mái.

Thiên Kiếm Tông trong cuộc đại chiến của Hỏa Vân Thánh Giả cùng vợ chồng Tô Hạo đã triệt để bị phá huỷ, Tàng Vũ Các công pháp cũng chỉ là đoạt ra không đến một nửa, rất nhiều thần thông triệt để bị phá huỷ. Quan trọng nhất là một ít tài nguyên tu luyện, trong cuộc đại chiến cũng hầu như hóa thành bột mịn, nếu không phải Hắc Bạch Nhị lão cùng Yến Trường Xuân nhanh trí, đem một bộ phận tài nguyên thu nhập vào Pháp Khí không gian mà nói, nếu muốn xây dựng lại Thiên Kiếm Tông, quả thực là khó bằng lên trời.

Mà tài nguyên tu luyện của Tấn quốc vương thất phong phú đến cỡ nào ai cũng không biết, mấy trăm năm qua, cơ hồ là dùng lực lượng cả nước vì vương thất tích lũy tài nguyên tu luyện, đến cùng có bao nhiêu, ai cũng không biết.

Giờ phút này Thiên Kiếm Tông cần xây dựng lại, nếu như đem một nửa tài nguyên tu luyện của vương thất đưa cho Thiên Kiếm Tông, chỉ sợ không cần hai mươi năm, Thiên Kiếm Tông sẽ lặp lại vinh quang.

"Số còn lại còn đủ cho ngươi tu hành sao?" Diệp Vân cười lắc đầu, đã có một đống tài nguyên này, Thiên Kiếm Tông ít nhất trong vòng mười năm sẽ không lại thiếu tài nguyên, bất quá bởi vì vậy, tài nguyên tu hành của Đoàn Thần Phong còn đủ sao?

Đoàn Thần Phong cười ha ha, nói: "Những ngày này ngươi vẫn luôn không chịu đi theo ta xem qua một lần bảo vật cùng tài nguyên trong vương thất bí tàng, nếu như ngươi đi xem sẽ biết ngay, không phải nói một mình ta, dù cho có mười người như ta cũng có đầy đủ tài nguyên chờ ta đi tu luyện."

Trong mắt Diệp Vân hiện lên tinh mang, tài nguyên tu luyện của vương thất lại có thể hùng hồn như thế, ngược lại là có chút ra ngoài ý định, trong nháy mắt thậm chí hắn có một sự xúc động nào đó, có nên trước tiên lưu lại tu luyện trong nửa năm hay một năm rồi mới tiến về Đại Tần đế quốc?

Bất quá ý nghĩ này chẳng qua là chợt lóe lên trong đầu, tiến về Đại Tần đế quốc quan trọng nhất không phải là để tăng lên tu vi, mà là tìm được thần đan diệu dược có thể chữa trị thần hồn, cứu trợ Tô Linh.

"Đã như vậy ta cũng yên tâm, đợi Truyền Tống Trận chuẩn bị thỏa đáng, ta lập tức tiến về Đại Tần đế quốc."

Đoàn Thần Phong gật gật đầu, đứng dậy, đánh một quyền vào lồng ngực Diệp Vân, trong mắt hiện lên vẻ không muốn.

Diệp Vân lắc đầu, trong lòng cũng nổi lên một tia ly biệt chi ý, trong lòng hai người cũng biết, sau lần chia tay này còn có thể gặp mặt lại hay không, đều là không biết được.

Đoàn Thần Phong thở sâu, tay phải nhẹ lật một quả ngọc bội xuất hiện ở lòng bàn tay của hắn.

"Cái ngọc bội này không phải là vật phẩm trang sức bình thường, mà là một kiện trữ vật Pháp bảo, bên trong ta chuẩn bị một ít linh thạch, ngươi mang theo a."

Diệp Vân sững sờ, lắc đầu: "Ngươi tuy rằng có được Kim Đan chi lực, nhưng nếu muốn xông vào Kim Đan thì vẫn cần phải tiêu phí vô số Linh Thạch, tự giữ lại cho mình đi, Linh Thạch ta lấy được từ trong mộ lớn còn một ít."

Đoàn Thần Phong không nói lời gì mà đem ngọc bội nhét vào trong tay Diệp Vân, nói: "Tiểu tử ngươi tu luyện chính là Tôi Tiên Tâm Pháp, lại trời sinh dị bẩm, thiên phú hơn người, đừng cho là ta không biết ngươi mỗi một lần tấn thăng một tầng cần số lượng lớn Linh Thạch, những Linh Thạch này chỉ sợ còn chưa đủ để cho ngươi tấn thăng hai lần đấy, hảo hảo thu lấy cho ta, tài nguyên tu luyện của vương thất nhiều đến tình trạng ngươi khó có thể tưởng tượng."

Rõ ràng Đoàn Thần Phong nói như thế rồi, Diệp Vân còn muốn từ chối nữa lại có vẻ không thân thiết, liền nhận lấy ngọc bội, nhét vào trong Lôi Âm Hóa Long Giới.

"Đã như vậy, ta đây sẽ không từ chối. Kế tiếp mấy ngày ta sẽ toàn tâm tu hành, tranh thủ tại mấy ngày nay bên trong làm cho tu vi lại đề thăng một cấp bậc, như vậy khi đến Đại Tần đế quốc, hy vọng sẽ có sức lực để tự bảo vệ mình."

Đoàn Thần Phong gật gật đầu, không nói thêm gì nữa, ánh mắt nhìn hướng xa xôi phía tây, tựa hồ đã vượt qua không gian, thấy được Đại Tần đế quốc rộng rãi đồ sộ.

"Diệp Vân a, ngươi tạm đi trước, cuối cùng có một ngày ta sẽ tiến về Đại Tần đế quốc tìm ngươi, đến lúc đó huynh đệ chúng ta liên thủ với nhau đem Đại Tần đế quốc quậy cho long trời lở đất."

Diệp Vân cười ha ha, ôm bả vai Đoàn Thần Phong, trong mắt lóe ra hưng phấn, còn mang theo vẻ mong đợi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.