Thế Giới Tiên Hiệp

Chương 411: Lên giọng thể hiện thái độ



Dịch giả: aluco

Đan Đỉnh Tông chính là một trong những tông môn lớn nhất ở Đại Tần đế quốc. Tuy rằng trong tông cao thủ cũng không phải là nhiều lắm, nghe nói nghìn năm qua cũng vẻn vẹn xuất hiện hai gã Thánh Nhân, về sau thì không biết tung tích. Nhưng mà bọn hắn lại có thủ đoạn đan đạo tuyệt học, lấy đan nhập đạo, chẳng những có thể đủ sức chống lại cường giả có tu vi cao hơn bọn họ, hơn nữa bởi vì nắm trong tay phương pháp tu luyện đan đạo, do đó cũng được rất nhiều cường giả cùng đại tông môn kết minh.

Cửa hàng Đan Đỉnh Tông tại kinh đô Đại Tần đế quốc treo bảng hiệu Đan Đỉnh Tông, trên phố đại bộ phận đều xưng là Đan Đỉnh Lâu, mà đấu giá hội được tổ chức trong một tòa nhà trong đại điện tại đằng sau Đan Đỉnh Lâu chiếm diện tích ước chừng mấy nghìn trượng.

Đan Đỉnh Tông đấu giá cùng thế lực khác có chút bất đồng, giống như thương hội, Phủ Thành chủ chủ trì. . . , đấu giá đều cho phép nặc danh tham gia, nói cách khác dù cho ngươi mua được bảo vật cũng không người nào biết được, như vậy cũng là bảo hộ người mua, dù sao trong đấu giá đều là bảo vật tu hành, mỗi một kiện đều trân quý cực kỳ. Tại kinh đô nội thành có lẽ những tên đạo chích ngấp nghé đồ vật không dám động thủ, nhưng mà một khi ngươi ly khai kinh đô, như vậy thì không tốt rồi.

Thế nhưng Đan Đỉnh Tông lại bất đồng, tất cả tu sĩ tham gia đấu giá đều không cho phép nặc danh, tuy rằng bọn hắn cũng sẽ không công khai thân phận của những người mua này, nhưng lại để cho mọi người tề tụ chung với nhau, trong đó cũng không có bất kỳ ghế lô ngăn cách đám đông tách ra, chỉ có vị trí trước sau hoặc là chỗ giữa cùng hai bên khác nhau.

Nhưng mà dù vậy, mỗi một lần Đan Đỉnh Tông đấu giá hội đều có vô số người muốn ghi danh tham gia, có thể nói là xu thế chạy theo phong trào hay còn gọi là "bầy đàn". Chẳng qua là tuyệt đại bộ phận tu sĩ đều xấu hổ vì trong ví tiền rỗng tuếch, căn bản không qua được cánh cửa xét duyệt Linh Thạch này, bởi vậy mỗi một vị tu sĩ có thể tham gia đấu giá hội, hầu như đều là thế gia đệ tử, hoặc là tinh nhuệ của đại tông môn, đương nhiên cũng có một ít tán tu, tất nhiên đều là hạng người có tu vi cao tuyệt.

Cửa ra vào của Đan Đỉnh Lâu có một đám Đan Đỉnh Tông đệ tử chuyên môn chịu trách nhiệm tiếp đãi, bên ngoài đường phố rộng chừng vài chục trượng đầy ấp người, nếu không phải có đội cảnh vệ của kinh đô điều khiển bảo vệ trật tự trị an, chỉ sợ cửa ra vào thật sự chật như nêm cối.

Đan Đỉnh Lâu cửa ra vào, đầu người lố nhố, tiếng nghị luận liên tiếp nổ ra.

Trong cửa lớn của Đan Đỉnh Lâu, một cái bạch ngọc cửa hàng dài chừng mười trượng nằm trên con đường lát bạch ngọc, bạch ngọc cửa hàng có con đường nhỏ hai bên, mười mấy tên Đan Đỉnh Tông đệ tử đứng đấy chỉnh tề, mỗi một người đều là Trúc Cơ Cảnh tu vi đỉnh phong. Bọn hắn trên mặt không có chút nào dáng tươi cười, cũng không có bất kỳ tâm tình, chỉ có nét mặt lạnh như băng, rét lạnh sâu tận xương tủy.

Cuối của ngọc đạo có hai gã Kim Đan Cảnh đệ tử đứng đấy, tu sĩ đưa ra lệnh bài mới có thể bước lên ngọc đạo, tiến vào Đan Đỉnh Lâu.

Đám biển người như thủy triều bắt đầu khởi động ở bên trong, từng tu sĩ một đi ra, lấy ra lệnh bài, thông qua kiểm nghiệm bước lên ngọc đạo.

"Các ngươi nhìn xem, đó là Thiên Nhất Môn Trưởng lão Cưu Sơn Vọng, thực lực Kim Đan Cảnh tam trọng. Nghe nói lần này Thiên Nhất Môn đối với Đan Đỉnh Tông đấu giá hội nhất định phải mua được một bảo vật nào đó."

"Thiên Nhất Môn không tính là đại tông môn, chẳng qua là tương đối nổi danh tại phụ cận kinh đô mà thôi, nghe nói Thanh Vân Tông cũng phái ra Trưởng lão trong tông đến đây, giống như muốn mua một cây thần dược."

"Cái gì Thiên Nhất Môn Thanh Vân Tông, đều là tiểu môn tiểu phái, lần này có lẽ đến là cho đủ số đấy, bọn hắn có thể lấy được vật gì tốt? Ta nói cho các ngươi biết, anh vợ vợ con dì con thứ ba huynh đệ phương xa biểu ca của ta chính là Thần Tú Cung đệ tử, lần này..."

"Lần này cái gì? Thần Tú Cung cũng muốn tham gia?"

"Trả lời chuẩn xác, không thể tưởng được tiểu tử ngươi đầu óc không ngu ngốc a. Lần này Thần Tú Cung muốn chọn lựa đệ tử tại kinh đô, thừa cơ cũng tham gia thoáng một phát đấu giá hội, nói không chừng sẽ có được gì đó. Dù sao Đan Đỉnh Tông lần này đấu giá hội chính là cấp bậc ba năm một lần, mỗi lần vừa qua đều có kinh thế chi bảo xuất hiện."

"Thần Tú Cung cũng muốn tham gia? Vậy còn các tông môn khác thì sao? Tùy tiện ra tay là muốn mua toàn bộ a."

"Tất cả mọi người trên giang hồ đều ngu ngốc à, ai cũng ăn no rồi không có chuyện gì làm gặp cái gì cũng mua sao? Ngươi cho rằng cực phẩm Linh Thạch là củ cải trắng hay cải trắng a."

"Đúng đấy, Thần Tú Cung chính là tông môn số một số hai tại Đại Tần đế quốc, như thế nào lại tùy ý ra tay đây? Trong nội cung bảo vật gì lại không có? Nếu như bảo vật có thể khiến bọn hắn để mắt nhìn, ngươi cảm thấy sẽ như thế nào?"

"Vẫn là các vị đại ca kiến thức rộng rãi, tiểu đệ kiến thức nông cạn, làm cho mọi người chê cười."

"Không sao không sao, ai cũng là như vậy thôi."

Diệp Vân cùng Lão Thành cũng tới cửa ra vào của Đan Đỉnh Lâu, lập tức thấy đám người rậm rạp chằng chịt làm cho càng hoảng sợ. Đặc biệt là Diệp Vân, làm thế nào đều không thể tưởng được chỉ là một cuộc đấu giá hội lại có thể có nhiều người như vậy ở chỗ này vây xem, bọn hắn đến cùng đang làm gì đó?

Lão Thành ngược lại là đã nhận ra sự kinh ngạc của Diệp Vân, cười nói: " Đấu giá hội của Đan Đỉnh Tông lần này chính là ba năm một lần, có thể nói là một cuộc thịnh hội, ta bây giờ còn không có cách nào cùng ngươi giải thích tại sao phải có nhiều người như vậy ở chỗ này vây xem, chờ ngươi sau khi chứng kiến những vật đấu giá kia thì biết rõ tại sao."

Diệp Vân cười cười, hắn đến từ Tấn quốc, nếu nói về kiến thức hoàn toàn chính xác hơi kém một chút, bất quá nhận thức đối với bảo vật, thì lại không nhất định quá kém, bởi vì bên trong Chúng Sinh Chuyển Hồn Tháp có một lão gia hỏa có lẽ đã sống mấy nghìn năm tồn tại.

Hai người vượt qua đám người phía trước, vượt qua đội cảnh vệ trị an đứng canh cửa chậm rãi đi vào.

"Đứng lại, hai người các ngươi muốn làm gì?"

Diệp Vân vừa mới đi qua, liền nghe được một tiếng quát tháo. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy hai gã vệ sĩ của đội cảnh vệ đưa tay ngăn lại, vẻ mặt hoài nghi.

"Đội cảnh vệ cũng có thể ngăn chúng ta lại?" Diệp Vân không thèm để ý đến phản ứng của bọn chúng, chẳng qua là quay đầu nhìn Lão Thành hỏi.

Lão Thành không trả lời, đi đến một bước, sắc mặt lạnh như băng: "Ta nhớ được chức trách của các ngươi chính là bảo vệ trật tự, từ lúc nào lại biến thành Đan Đỉnh Tông đệ tử? Rõ ràng còn dám ngăn chúng ta lại."

Hai gã cảnh vệ khẽ giật mình, hai mặt nhìn nhau. Nguyên bản bọn hắn cảm thấy hai người trước mắt này là chưa từng thấy qua, tu vi cũng chỉ là Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ cùng trung kỳ, hơn nữa quần áo cũng không hoa lệ, cũng không có khí độ của thượng vị giả, lập tức thuận tay ngăn cản thoáng một phát.

Nhưng mà, Lão Thành âm lạnh như băng như đao, mơ hồ có sát ý bắt đầu khởi động.

"Chúng ta tuy rằng không phải Đan Đỉnh Tông đệ tử, thực sự có chức trách bảo vệ trị an nơi đường phố kinh đô, ta hoài nghi hai người các ngươi trong lòng có ý làm loạn, nghĩ tới việc đến đây quấy rối." Một tên cảnh vệ trong đó trên mặt nổi lên một tầng nộ khí, kinh đô trị an ty tên tuổi cũng là nổi tiếng đấy, làm thế nào có thể dung tha những lời nói từ hai tên tu sĩ có vẻ "cùi bắp" này.

"Chúng ta chính là tu sĩ tham gia đấu giá hội, hai người các ngươi tránh ra a." Diệp Vân nhíu mày, chậm rãi nói ra.

"Hặc hặc, bộ dạng hai người các ngươi nghèo kiết xác hủ lậu như thế cũng có thể tham gia đấu giá hội sao, nếu vậy huynh đệ chúng ta há không phải có thể trở thành đệ tử tinh nhuệ của Đan Đỉnh Tông? Tiểu Trương, ngươi nói có phải thế không."

"Không sai, thật sự là chết cười ta. Hồ ca ngươi suy nghĩ một chút, vừa rồi đi vào hơn mười vị kia ai không phải là đệ tử của đại tông môn quần áo hoa lệ, hoặc là tiền bối cao nhân dương danh tứ hải? Hai người các ngươi là cái dạng gì, lại dám nói khoác mà không biết ngượng nói là tới tham gia đấu giá hội."

"Tiểu Trương ngươi nói không sai, nếu như là hai người các ngươi tới tham gia đấu giá hội, lập tức đem lệnh bài khách quý lấy ra cho huynh đệ chúng ta nhìn một cái, nếu là không lấy ra được thì hôm nay lập tức đem bọn ngươi mang về trị an ty, hảo hảo thẩm vấn."

Lão Thành giận không kìm được, nhớ năm đó nơi kinh đô không nhận ra được Lão Thành chẳng có mấy người? Chẳng qua là hơn mười năm chưa có trở về, rõ ràng chỉ là hai tên chịu trách nhiệm trị an cảnh vệ đường phố kinh đô cũng dám cùng hắn nói như thế, quả thực làm hắn tức chết. Nhưng mà hắn lại không dám làm gì, dù sao đây là ở kinh đô, cũng không phải là tại Loạn Thạch Thành.

"Công tử, đem lệnh bài cho bọn hắn nhìn một cái." Lão Thành thở phì phì nói.

"Không sai, mau mau lấy ra, nếu không các ngươi lập tức phải đẹp mắt." Tiểu Trương người cũng như tên, kiêu ngạo cực kỳ.

Diệp Vân nhíu mày, sắc mặt triệt để âm lạnh xuống: "Đồ không biết sống chết, các ngươi có tư cách gì nhìn lệnh bài?"

Tiếng nói vừa dứt, tay phải Diệp Vân nhẹ nhàng vung lên, lập tức thấy hai đạo chưởng ảnh phân biệt đánh về hướng hai gã cảnh vệ.

Đùng đùng!

Hai tiếng giòn vang, chỉ thấy hai người bay rớt ra ngoài, máu tươi từ trong miệng phun ra, trực tiếp được kích bay mấy trượng có thừa, rơi vào giữa đám người, làm cho mấy tu sĩ không tránh né kịp bị đè trúng kêu lên oa oa.

"Người nào dám ở trên đường phố kinh đô gây rối?"

"Ai dám trước cửa ra vào của Đan Đỉnh Tông ta ra tay?"

Trong khoảnh khắc, hai âm thanh quát nạt đồng thời vang lên. Ngay sau đó liền chứng kiến một gã tiểu đầu mục mặc áo giáp cảnh vệ đã đi tới, tu vi rõ ràng cũng đã đạt đến Trúc Cơ Cảnh lục trọng. Mà bên kia thì có một tên Đan Đỉnh Tông đệ tử đứng ở ngọc đạo, trợn mắt nhìn.

Lão Thành ngẩn ngơ, hắn không nghĩ tới Diệp Vân lại trực tiếp ra tay, đem hai tên ngu xuẩn đánh bay ra ngoài, tuy rằng hắn cũng rất muốn làm như vậy, nhưng mà tại đường cái kinh đô, cũng không dám động thủ.

"Công tử, nơi này là kinh đô, cũng không phải là Loạn Thạch Thành, chịu đựng thoáng một phát." Lão Thành vội vàng thấp giọng nói ra.

Diệp Vân nhìn hắn một cái, nói: "Hai tên ngu xuẩn không biết sống chết mà thôi, không sao." Nói xong hắn đi đến một bước, lạnh lùng đảo mắt qua tên mặc áo giáp cảnh vệ đội trưởng, chậm rãi đi đến.

"Ngươi đứng lại đó cho ta." Đội trưởng cảnh vệ không nghĩ tới Diệp Vân vậy mà không chút nào đem hắn để ở trong mắt, không khỏi giận dữ.

"Như thế nào? Ngươi cũng muốn nếm thử một chưởng của ta?" Diệp Vân lạnh lùng nói ra, một cỗ uy thế tràn đầy từ trên người phát ra, sát ý rõ ràng dường như ngưng tụ thành thực chất.

Đội trưởng cảnh vệ khẽ giật mình, không khỏi trong lòng bay lên một cỗ hàn ý, rõ ràng lời đã ra đến khóe miệng nhưng lại không thể nói ra.

Bốn phía, tất cả mọi người hầu như đều sợ ngây người, những thanh âm nhốn nháo lập tức biến mất, yên tĩnh trở lại. Ai cũng không thể tưởng được lại có người ngay tại hôm nay lại dám ra tay, hơn nữa vừa ra tay liền đem hai gã trị an ty cảnh vệ đánh bay.

Tiểu tử này rút cuộc là ai? Thật sự là kiêu ngạo tới cực điểm.

Lão Thành trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Diệp Vân, nhìn xem hắn chậm rãi đi qua đội cảnh vệ trưởng, đi đến ngọc đạo lúc trước, hắn lúc này mới tỉnh ngộ lại, vội vàng đuổi theo.

Phía trước ngọc đạo có hai gã Kim Đan Cảnh đệ tử đứng đấy, ánh mắt bọn hắn rơi vào trên người Diệp Vân, ngược lại là không có xuất hiện thần sắc hoài nghi.

"Các ngươi tới đây tham gia đấu giá hội hay sao? Có lệnh bài hay không?" Một tên Kim Đan Cảnh đệ tử trong đó hỏi.

Diệp Vân lạnh lùng nhìn hắn, không đáp mà hỏi lại: "Các ngươi cảm thấy nếu ta không có lệnh bài mà nói, sẽ đi tới đây sao?"

Kim Đan Cảnh đệ tử khẽ giật mình, hắn ngược lại là không nghĩ tới Diệp Vân lại nói như thế, không khỏi cau mày, nói: "Xin lấy ra lệnh bài."

Đám người xem bốn phía lập tức nhao nhao như cái chợ... cá, tiếng nghị luận nổi lên bốn phía.

"Các ngươi nói xem tiểu tử này có hay không có lệnh bài? Ta cảm thấy hắn không có, khả năng là tới đây quấy rối đấy."

"Không sai, nhất định là tới quấy rối đấy, ngươi xem bọn hắn ăn mặc như thế nào, tu vi cũng chỉ là Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ, trước kia cũng chưa từng thấy qua, làm sao có thể có lệnh bài đấu giá hội."

"Không đúng, nếu như không có lệnh bài mà nói, làm sao dám tại cửa ra vào của Đan Đỉnh Tông gây rối? Bọn hắn không muốn sống chăng?"

"Đúng vậy, chắc chắn không phải. Bọn hắn có lẽ có một quả lệnh bài cấp thấp nhất a, bất quá lệnh bài cấp thấp nhất cũng cần có một nghìn miếng cực phẩm Linh Thạch a, ta nếu là có một nghìn miếng cực phẩm Linh Thạch, sớm đã đột phá đến Trúc Cơ Cảnh tam trọng rồi."

"Người với người là không thể so với nhau đấy, so với nhau chắc tức chết. Ta xem vị công tử này diện mạo bất phàm, có Long Hổ chi tướng, nhất định là thế gia đệ tử từ địa phương xa xôi bên ngoài đến kinh đô."

"Mặc kệ hắn từ nơi nào đến đấy, dù sao không có lệnh bài sẽ có đại phiền toái, dựa vào cái gì tiểu tử này có lệnh bài chúng ta lại không có? Hy vọng hắn không có, vậy có trò hay để nhìn."

Đám người đều nghị luận, đều nhìn xem Diệp Vân.

Diệp Vân sắc mặt lạnh như băng, tay phải nhẹ nhàng lật lại, lập tức chứng kiến một quả lệnh bài màu đen nằm ở lòng bàn tay, nhìn ngứa mắt mà không nói ra được.

Hai vị Kim Đan Cảnh đệ tử khẽ giật mình, không khỏi ngây ngẩn cả người, vội vàng hành lễ gấp rút.

"Vừa rồi có nhiều đắc tội, kính xin hai vị khách quý thông cảm, mời."

Hai người nhất thời tách ra chừa một đường đi, trên nét mặt có một tia kinh ngạc cùng kính sợ.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, ai cũng không nghĩ tới, Diệp Vân chẳng những có lệnh bài, lại còn là lệnh bài màu đen cực kỳ tôn quý.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.