Thế Giới Tiên Hiệp

Chương 451: Cấm chế cùng kiếm phổ (thượng)



Dịch giả: aluco

Tốc độ hấp thu của Tiên Ma Chi Tâm vốn cực nhanh, bây giờ lại có thêm sự hỗ trợ thần diệu của Tiểu Hấp Tinh Quyết, tốc độ hấp thu vô cùng nhanh chóng.

Diệp Vân chỉ cần đưa bàn tay áp vào trên vách núi đá, lôi linh khí cực kỳ tinh khiết kia lập tức tiến vào trong cơ thể cực kỳ dũng mãnh, được Tiên Ma Chi Tâm hấp thu sạch sẽ, giọt nước không dư thừa.

Đã có kinh nghiệm trước kia, Diệp Vân tất nhiên không sốt ruột làm gì, Tiên Ma Chi Tâm hấp thu đến một mức độ nào đó sẽ chuyển ngược Linh khí càng thêm tinh khiết ra ngoài, làm cho tu vi của hắn lại tăng lên thật nhiều.

Bởi vì thân thể Diệp Vân quá mức cường đại, kinh mạch cũng đã sớm mở rộng đến mức những tu sĩ Trúc Cơ Cảnh khác hầu như không thể so sánh được, chân khí trong cơ thể hắn cơ bản không tăng lên quá lớn, trừ phi đột phá đến Trúc Cơ Cảnh đỉnh phong, hoặc là bước vào Kim Đan Cảnh.

Bởi vậy việc ngưng luyện chân khí để nâng cao tu vi là cực kỳ bé nhỏ, chỉ có đem lôi linh khí, Hỏa linh khí, băng linh khí mấy đạo dị chủng Linh khí này tăng lên mới có thể mang đến sự tiến bộ thiết thực cho hắn.

Lôi linh khí không ngừng rót vào, Tiên Ma Chi Tâm vốn là cái động không đáy, mỗi khi tu luyện chỉ cần nó xuất hiện là hầu như chín thành Linh khí sẽ bị nó hấp thu, chẳng qua là cuối cùng nó lại chuyển ngược ra một đạo Linh khí tinh khiết đến mức tận cùng, hơn nữa lại vô cùng cường đại.

Thời gian trôi qua nhanh, chỉ trong nháy mắt đã là hơn nửa canh giờ, Tiên Ma Chi Tâm cứ thế mà hấp thu, Diệp Vân hầu như không cần điều khiển. Ánh mắt hắn hơi hơi mở ra, nhìn về phía đỉnh đầu, nhìn xem lôi điện cấm chế nơi cốc khẩu lúc nào mới xuất hiện lần nữa.

Xì xì xì!

Nơi cốc khẩu, lôi điện màu tím xanh bắt đầu xuất hiện, từ trong vách núi tuôn ra, đan vào cùng một chỗ, chậm rãi nhằm về chính giữa cốc khẩu tập trung lại.

Diệp Vân có chút do dự, lôi linh khí vẫn rót vào trong lòng bàn tay như trước, tốc độ không giảm. Nhưng mà Tiên Ma Chi Tâm cũng chưa chuyển ngược trở lại cái gì gọi là Linh khí, tựa hồ còn chưa hấp thu được đầy đủ phân lượng.

Bất quá, đã không còn thời gian nữa, dù cho Diệp Vân tìm hiểu được lôi hệ pháp tắc, bản thân đối với lôi linh khí đã tìm hiểu đến một mức độ cao vô cùng, nhưng mà cấm chế lôi điện ở cốc khẩu đối với hắn mà nói thì vẫn là quá mức cường đại, nếu bị dính vào một chút nữa điểm, chỉ sợ bản thân sẽ bị trọng thương, thậm chí trực tiếp hồn phi phách tán.

Diệp Vân thu hồi huyền công, vươn người đứng dậy, đi vào trong cốc chừng một trượng, sau đó dừng bước, hắn muốn nhìn lôi điện cấm chế cường hãn đến ngay cả Nguyên Anh Cảnh cũng không thể ngăn cản, rút cuộc là có cái gì đặc biệt.

Xì xì xì!

Lôi điện bắt đầu lan tràn ra một cách nhanh chóng, ngoại trừ lúc đầu còn hơi chậm chạp nhưng sau đó thì tốc độ lan tràn trở nên rất nhanh, lôi điện đan vào với nhau cùng một chỗ tạo thành một lưới điện rậm rạp, phong tỏa cửa cốc khẩu lại.

Điện mang này đan vào nhau cùng một chỗ, không có bất kỳ quy tắc, nhưng hình thái lại biến hóa không ngừng, không thể tìm ra được quỹ tích, giữa những đạo điện mang tựa hồ không có liên quan trực tiếp, nhưng nếu nhìn kỹ lại tựa hồ có một sự liên hệ nào đó với nhau làm cho người ta nghi hoặc.

Lúc đầu Diệp Vân chỉ liếc mắt nhìn qua rồi định đi vào trong cốc, nhưng khi hắn nhìn lại một lần nữa cái lưới điện không quy tắc này, đột nhiên bước chân dừng lại.

Lưới điện này rõ ràng giống như đã từng quen biết, dường như đã nhìn thấy qua ở nơi nào đó, giữa những đạo điện quang đó dường như có một sự liên hệ như có như không, mỗi một đạo thoạt nhìn đều không quan trọng kỳ thật nếu thiếu đi thì lại không được.

Oanh long long!

Lúc cốc khẩu đóng cửa, lôi minh từ đằng xa truyền đến, từ bên trên truyền đến, từ bốn phương tám hướng xung quanh Diệp Vân truyền đến, tiếng sấm vang rền, tựa hồ từ nơi rất xa, rồi lại nghe như ngay sát bên tai.

Lạc Lôi Cốc đóng cửa, so với lúc mở ra thì Lôi đình có hơi yếu hơn sau đó trở lại bình thường, chỉ thấy trên bầu trời điện quang lập loè, Lôi Đình nổ vang, toàn bộ không gian trong Lạc Lôi Cốc, khắp nơi đều có lôi linh khí trào lên, trùng trùng điệp điệp, coi như hải triều.

”Điện mang đan chéo, nhìn như có sự gắn bó.”

Diệp Vân nhìn xem cấm chế hình thành nơi cốc khẩu, lôi điện cuối cùng đan vào với nhau cùng một chỗ, tạo thành một tấm lưới điện cực lớn, phong ấn Lạc Lôi Cốc lại.

"Cái này... Cái này không phải là tàn phổ của Lôi Thần Chi Kiếm sao? Nhìn qua tương tự như cấm chế của cốc khẩu này." Trong đầu Diệp Vân phảng phất như có một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời đêm, đã xua tan đêm tối trong đầu hắn.

"Lôi Thần Chi Kiếm, Lôi Thần Chi Kiếm!"

Diệp Vân khó có thể kiềm chế được kích động trong lòng, nếu như suy đoán của hắn chính xác, như vậy thức thứ tư Lôi Thần Chi Kiếm của Lôi Vân Điện Quang Kiếm có lẽ cũng vận hành như thế, mỗi một đạo điện mang đều có sự gắn bó với nhau, đều có liên quan mật thiết với nhau không thể thiếu được. Nếu có thể tìm hiểu thấu suốt sự vận hành của lưới điện nơi cốc khẩu, đối với suy diễn Lôi Thần Chi Kiếm tất nhiên có trợ giúp thật lớn.

Con mắt Diệp Vân khép hờ, quan sát thật kỹ lưỡng chỗ cấm chế do lôi điện hình thành vừa rồi, đem những điều có thể thấy cố khắc sâu vào trong óc, không thể nào quên.

Nếu ngay giờ phút này có người ở bên cạnh Diệp Vân, có thể thấy được hắn tựa hồ là trung tâm của sấm chớp mưa bão, Lôi Đình bốn phía giống như đều bị hấp thu đi qua, đạo đạo điện xà bay múa, sấm sét từng trận, bao phủ hắn hoàn toàn.

Thời gian trôi nhanh qua, Diệp Vân vậy mà đứng tại cốc khẩu trọn vẹn một ngày, nếu không phải những người khác đều vội vã đi sâu vào bên trong Lạc Lôi Cốc, căn bản không ai chú ý đến biến hóa của cốc khẩu, chỉ sợ Diệp Vân sẽ bị người đánh trộm, nói không chừng hắn sẽ lãnh đủ không biết bao nhiêu hậu quả.

Một ngày sau, Diệp Vân đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt của hắn sáng ngời, tinh mang lập loè. Trong ánh mắt mang theo một tia cuồng hỉ, hắn lẳng lặng nhìn cấm chế của cốc khẩu trọn vẹn một ngày, đặt mình bên trong sấm chớp mưa bão.

Trên đời này không có địa phương nào có thể tiếp xúc gần gũi với lôi linh khí hơn Lạc Lôi Cốc, tu hành ở địa phương thế này những chỗ tốt đạt được chắc chắn nhiều hơn những chỗ khác.

Diệp Vân nhìn điện mang đan vào thành mạng lưới trọn vẹn một ngày, hắn đã có lĩnh ngộ mới đối với thức thứ tư Lôi Thần Chi Kiếm của Lôi Vân Điện Quang Kiếm, hắn từ trong nửa thiên tàn phổ kia đã lĩnh ngộ ra rất nhiều chỗ thần diệu. Tuy rằng chưa thể suy diễn ra hoàn toàn Lôi Thần Chi Kiếm, nhưng mà so với lúc trước đã có một sự nhảy vọt rất lớn.

"Lôi Thần Chi Kiếm không ngờ lại có thể thần kỳ như thế, nếu không phải ta nhìn thấy được sự hình thành của cấm chế, chỉ sợ cũng không cách nào tìm hiểu được sự sâu xa trong nửa thiên tàn phổ." Diệp Vân thì thào tự nói, khuôn mặt đầy vẻ hưng phấn.

Đứng yên giữa sấm chớp mưa bão suốt một ngày, Diệp Vân đã tìm hiểu được từ nửa thiên tàn phổ bảy tám phần Lôi Thần Chi Kiếm, điều này hiển nhiên ngay cả chính hắn cũng không nghĩ tới. Nếu không phải hắn đột nhiên lóe lên linh quang, cảm thấy sự hình thành cấm chế nơi cốc khẩu giống như một điều gì đã từng quen biết, Diệp Vân làm thế nào cũng sẽ không liên hệ cấm chế và Lôi Thần Chi Kiếm vào cùng một chỗ.

Sấm chớp mưa bão dày đặc bên cạnh từ từ trở nên thưa thớt, cùng bốn phía không còn khác biệt. Diệp Vân cảm thụ được lôi linh khí trong cơ thể bành trướng trào lên, khóe miệng nổi lên một nụ cười thản nhiên.

Diệp Vân lúc này mới có thời gian nhìn ngắm cảnh trí của Lạc Lôi Cốc, giương mắt nhìn lên, rơi vào tầm mắt ngoại trừ cấm chế điện mang bên ngoài, khắp nơi đều là thanh âm ù ù, tại thế giới của lôi điện, hầu như không có sinh vật nào có thể sinh trưởng.

Trong vòng mấy trăm trượng phạm vi cốc khẩu, ngoại trừ Diệp Vân ra rút cuộc nhìn không tới nửa sinh vật còn sống, vùng núi bóng loáng trong như gương, hiển nhiên mấy nghìn năm qua Lôi Đình đã đánh vào núi đá nơi đây làm cho nó càng thêm cứng rắn, bóng loáng.

Lôi Đình đầy trời, điện mang lóng lánh.

Diệp Vân mở ra Thần Niệm, lại phát hiện Thần Niệm ở chỗ này hầu như không có bất kỳ tác dụng gì, không bằng nhìn bằng mắt thường còn thấy xa hơn, ước chừng chỉ có thể nhìn thấy khoảng chừng bốn năm trượng.

Đường kính Lạc Lôi Cốc ước chừng mấy trăm dặm, hầu như tất cả mọi người như ong vỡ tổ nhắm vào trung tâm của Lạc Lôi Cốc dũng mãnh lao tới, ở đó tuy rằng Lôi Đình càng thêm dầy đặc, nhưng nếu có sinh vật nào có thể phát triển tại đó, những sinh vật này mỗi một chủng loại đều có thể chịu đựng Lôi Đình ngàn năm qua đánh xuống, hiển nhiên đều là loại cực kỳ trân quý, dùng thiên tài địa bảo để hình dung cũng không đủ.

Toàn bộ bên ngoài Lạc Lôi Cốc không có một bóng người. Diệp Vân đi lại ước chừng vài dặm cũng không thể thấy được nửa cái người sống.

Diệp Vân tìm hiểu lôi hệ pháp tắc, lôi linh khí trong cơ thể lại càng tinh khiết hùng hậu. Lôi điện trong Lạc Lôi Cốc tuy rằng cực kỳ cường đại, nhưng mà đối với tu sĩ tìm hiểu lôi linh khí lại có lực tương tác thật tốt, hầu như sẽ không làm cho bọn hắn bị thương tổn. Mà Diệp Vân tu luyện lôi linh khí tới tình trạng này, lôi linh khí trên bầu trời cùng không khí ở ngoại giới bình thường quả thực không khác gì nhau, ở chỗ này hắn có thể nói như cá gặp nước, căn bản không cần phải cố kỵ Lôi Đình điện mang sẽ làm bị thương hắn hay không.

"Không phải nói trong Lạc Lôi Cốc khắp nơi đều là không gian pháp trận sao? Tại sao ta đã đi trọn vẹn một canh giờ cũng không phát hiện ra?" Diệp Vân nhìn xem bốn phía, Lôi Đình vẫn như trước.

"Nếu như Lôi Đình là đầu mối then chốt của không gian pháp trận nơi đây, do Thiên Địa tạo ra, tất nhiên sẽ không bị phát hiện dễ dàng như vậy, hoặc có lẽ bây giờ ngươi đang đứng ngay tại chính giữa không gian trận pháp." Thanh âm của Kiếm Đạo lão tổ vang lên.

Nguyên bản Kiếm Đạo lão tổ cũng không dám lên tiếng, dù sao tu vi của hắn đã sớm đã vượt qua Kim Đan Cảnh, ít nhất cũng là Nguyên Anh Cảnh hậu kỳ lão tổ. Nếu như tiến vào bên trong Lạc Lôi Cốc, vạn nhất bị Lôi Đình chi ý phát hiện, như vậy rất có thể đánh xuống thần lôi, đuổi giết hắn.

Bất quá, lúc Diệp Vân bước vào cốc khẩu, Lôi Đình trong cốc cũng không có phản ứng chút nào. Mà thời điểm Diệp Vân hấp thu lôi linh khí tinh khiết trong vách núi, cũng không thấy phản ứng chút nào, ngay cả thời điểm lúc hắn đứng ở chính giữa sấm chớp mưa bão chiếu theo cấm chế nơi cốc khẩu tìm hiểu Lôi Thần Chi Kiếm tàn phổ, cũng không có bất kỳ Lôi Đình nào công kích vào trên người Diệp Vân, chớ nói chi là xuyên thấu qua Lôi Âm Hóa Long Giới tiến vào Chúng Sinh Chuyển Hồn Tháp, xúc phạm tới thần hồn của hắn.

Mặc dù như thế, Kiếm Đạo lão tổ vẫn là cẩn thận từng li từng tí, sợ sau khi lên tiếng sẽ khiến cho Lôi Đình phát hiện.

Gần như không có phản ứng chút nào, dù cách xa Diệp Vân nhưng Lôi Đình trong Lạc Lôi Cốc căn bản không phát giác được sự tồn tại của Kiếm Đạo lão tổ, có lẽ là do được Diệp Vân bảo hộ, cũng có thể do hắn chỉ còn lại có một đám thần hồn, căn bản không cách nào khiến cho Lôi Đình công kích.

"Nếu do Thiên Địa tạo ra chắc sẽ không như vậy, ta rất có tự tin đối với lĩnh ngộ Không Gian Pháp Tắc." Diệp Vân lắc đầu, nhìn xem bốn phía, trầm giọng nói ra.

Kiếm Đạo lão tổ lập tức "tắt đài", Diệp Vân đã tìm hiểu được năm đạo pháp tắc, trong đó lĩnh ngộ sâu nhất chính là lôi hệ pháp tắc, tiếp theo chính là khống chế đối với không gian.

Kiến thức của Diệp Vân đối với Không Gian Pháp Tắc có lẽ so ra kém với những cao thủ Kim Đan Cảnh trung hậu kỳ ở các đại tông môn của Đại Tần đế quốc, nhưng mà độ mẫn cảm đối với Không Gian Pháp Tắc lại hơn xa, bởi vì hắn tìm hiểu chính là pháp tắc tinh khiết nhất, cái gọi là Đại Đạo đi đến giản đơn, hắn đã đụng chạm đến Không Gian Pháp Tắc bổn nguyên, trước mắt có phải đang ở giữa pháp trận hay không tất nhiên không lừa gạt được hắn. (còn tiếp)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.