The Ideal Man

Chương 26



Gia đình Patterson không phải là những người dễ chịu.

Sau khi Hershey và Clark đến nhà Sullivan vào cuối buổi chiều đó, Max đã cho họ những hướng dẫn và bảo Ellie hứa cô sẽ ở với họ, sau đó đi bộ qua vài tòa nhà để đến nhà của Patterson.

Hai vợ chồng họ ra mở cửa cùng nhau, nhưng không ai mời Max vào trong. Sự oán giận hiện rõ trên mặt ông Patterson, còn bà Patterson thì lộ rõ vẻ bực tức.

Max cho họ xem huy hiệu của mình và nói, “Tôi là đặc vụ Daniels, và tôi là nhân viên FBI.”

“Tại sao các người không để chúng tôi yên?” Ông Patterson nói.

“Tôi muốn nói chuyện với ông bà về con trai hai người.”

Hai vợ chồng họ từ từ bước ra hàng hiên, và Ông Patterson kéo cánh cửa lại phía sau ông.

“Các anh muốn biết gì về nó?” ông hỏi.

“Đầu tiên, tôi muốn biết anh ta đang ở đâu,” Max nói một cách bình tĩnh.

“Tại sao?” Bà Patterson hỏi trong một giọng có sỏi trong đó. “Để các anh có thể quấy rầy nó nữa ư?”

“Hay là các anh muốn bắt nhốt nó lại lần nữa?” Ông Patterson hỏi. Ông khoanh tay ngang ngực và nhìn trừng trừng vào Max. “Evan đã chẳng làm gì sai cả, và tôi hiểu luật đấy. Các anh không thể đụng vào nó.”

“Nó đã là một cậu bé ngoan cho tới khi con bé đó đến,” bà Patterson nói. Chỉ một dấu hiệu nhỏ nhất của sự thất vọng lướt qua khuôn mặt bà trước khi cơn giận trở lại. “Chúng tôi đã đặt nhiều hy vọng vào nó. Hy vọng nó sẽ làm được gì đó cho có ích cho bản thân mình. Nó rất thông minh và sáng trí. Tất cả các giáo viên đều nói với chúng tôi như thế.”

“Con bé đã hủy hoại cuộc đời nó, kể cả cả sát và những kẻ khác. Mà nó đã chẳng làm hại ai cả.”

Max muốn tranh luận, nhắc họ nhớ rằng Ellie chỉ mới mười một tuổi khi con trai họ lần đầu tiên tấn công cô ấy, nhưng anh biết là vô ích để chỉ ra các sự thật đó. Họ đã bẻ cong chúng lại cho hợp với ý nghĩ của mình, và sẽ chẳng gì anh nói làm họ thay đổi suy nghĩ được. Họ muốn tin con trai họ là một nạn nhân.

“Tôi không ở đây để nói về chuyện đã xảy ra,” Max nói.

“Chúng tôi không biết Evan ở đâu. Chúng tôi không nhìn thấy nó trong nhiều tháng rồi,” Ông Patterson khẳng định.

“Nếu có biết đi thì chúng tôi cũng chẳng nói cho anh biết,” vợ ông lẩm bẩm.

“Con trai ông bà đã cố mua một khẩu súng ngày hôm qua,” Max nói với họ.

“Tôi không tin,” bà Patterson ngấu nghiến đáp trả lại. “FBI các người luôn luôn nói dối.” Bà kéo ra một bao thuốc lá từ túi áo và huých khuỷu tay vào chồng đòi bật lửa.

“Có phải con nhỏ đó gọi cho anh và nói với anh lời dối trá về khẩu súng, vì thế anh mới tới đây và làm phiền chúng tôi?” Ông Patterson hỏi.

“Chúng tôi biết con bé đã trở lại thị trấn. Chúng tôi đọc được tin đó trên báo. Con bé ở đằng sau chuyện này mà.” Bà Patterson châm một điếu thuốc và hít vào. “Nó sẽ không dừng lại cho đến khi hủy hoại được thằng bé nhà tôi.” Khói thuốc cuồn cuộn phả ra khỏi miệng bà khi bà nói. “Nó phải là người bị nhốt lại mới đúng. Tôi hy vọng nó sẽ nhận được những gì xứng đáng với nó.”

Max chấm dứt buổi nói chuyện này. “Tôi phải cảnh báo hai người. Nếu con trai ông bà có một khẩu súng, mà ông bà không làm gì để ngăn anh ta lại, ông bà sẽ chịu trách nhiệm nếu anh ta làm bị thương ai đó. Tôi cũng sẽ bắt nhốt luôn hai người đấy.”

Họ không trả lời cho sự đe dọa của anh, nhưng khi anh bước xuống các bậc tam cấp ngoài hàng hiên, anh nghe tiếng cửa đóng sầm lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.