The Madness Of Lord Ian MacKenzie

Chương 15



Beth nhìn thẳng vào anh bằng đôi mắt xanh đẫm lệ. “Hãy nói cho em bằng cách nào.” Bàn tay anh ôm lấy mặt cô, khuôn mặt tuyệt đẹp này đã liên tục xuất hiện trong tâm trí anh giữa khung cảnh ổn ào tại nhà hát opera Convent Garden. Đối với anh cô là hình ảnh sống động duy nhất trong khoang ngồi của Lyndon Mather; mọi thứ khác chỉ là mờ ảo và không thực.

“Ở lại với anh.”

“Chúng ta đã kết hôn,” cô thì thầm. “Tất nhiên là em sẽ ở lại.”

“Em có thể quyết định dời bỏ anh.” Anh dựa trán vào trán cô, nhớ lại những ngày kinh hoàng khi anh đến ngôi nhà của Mac với lá thư từ biệt của Isabella. Ian chưa bao giờ quên sự tuyệt vọng của Mac khi anh ấy nhận ra Isabella đã bỏ đi.

“Em sẽ không như vậy.”

“Hứa với anh.”

“Em đã hứa. Em sẽ thực hiện lời hứa.”

Sự chân thành rung lên trong giọng nói của cô, mắt cô mở to một cách đáng yêu. Anh hôn môi cô để cô không tiếp tục nói ra những lời nói dối an ủi. Iasabella đã từng liều lĩnh yêu Mac và rồi cô vẫn rời khỏi Mac.

“Ở lại với anh.” anh nhắc lại.

Cô gật đầu trong nụ hôn với anh. Anh kéo cơ thể cô lại gần, các ngón tay lần tìm khuy áo ngực. Khi ngực cô dần dần hé lộ, anh cúi xuống hôn lên đó. Cô phát ra một âm thanh nhỏ và anh mút lên da cô, một lần nữa đặt dấu ấn của mình lên người cô.

Anh cảm nhận bàn tay cô đang cởi bỏ quần áo mình, lần tìm qua những lớp vải để chạm vào anh. Cô đặt môi lên phần ngực ngay dưới cổ họng khiến anh nuốt mạnh xuống. Hương thơm mái tóc cô lấp đầy mũi anh, đưa anh vào cảm giác mê loạn.

Ian kéo cô ngang tầm với anh và lại hôn cô, tách bờ môi cô, đặt ngón tay lên mép đôi môi. Cô đã là vợ anh và anh muốn cô. Bây giờ và mãi mãi. Anh nhanh chóng cởi hết cúc áo ngực, rồi mở khoá chiếc áo lót bên trong, ôm lấy bầu ngực trần của cô khi chúng lộ ra ngoài. Cô cong lưng khi anh lại hôn cô, ấn những núm ngực đã se cứng lại trong lòng bàn tay anh.

Vừa cởi dây và kéo váy cô xuống đồng thời hối hả tháo cả váy lót bên trong, anh trở nên mất kiên nhẫn, xé tan lớp vải khiến cô rên lên phản đối. Anh nâng cô lên và mang cô đến giường, với sự nóng vội không kém để tự mình cởi bỏ quần áo. Anh leo lên giường cùng cô, chẳng thèm quan tâm đến việc lật ga giường. Khi cô định nhắc anh, anh làm cô im lặng bằng một nụ hôn thật sâu.

Anh tách chân cô ra và ấn mình vào đó, cảm thấy sự ướt át dạt dào của cô dành cho anh. Beth nâng hông lên để đáp lại những cú thúc liên tục của anh, để tìm đến cảm giác thoả mãn nhất dành cho mình. Anh thúc vào cô rất nhanh, sau đó chậm lại, hai cánh tay chống ở hai bên người cô. Anh hôn cô cho đến khi môi cô sưng phồng, đặt một vết cắn tình yêu lên cổ, liếm láp làn da đẫm mồ hôi của cô.

Khi sự mê loạn của anh qua đi, anh trở nên dịu dàng và nghịch ngợm hơn. Anh xếp mái tóc dài của cô lên cơ thể cô, vuốn ve, xoắn lại và hôn lên nó.

Anh hôn cô và làm tình với cô trong sự yên lặng tuyệt đối. Không có gì tồn tại ngoài Beth nằm dưới anh trong căn phòng mờ ảo - không có Hart, Fellows và những kẻ giết người.

Anh cảm nhận cô đang cố làm anh nhìn thẳng vào mắt cô, nhưng anh lảng tránh nó. Nếu như Ian nhìn thẳng vào cô, anh sẽ bỏ chạy và anh không muốn mình sao lãng khi bộ phận sinh học của anh đang ngập sâu trong cô.

Anh làm tình với cô cho đến khi trời hửng sáng, một đêm ngắn ngủi trôi qua thật nhanh. Cô ngái ngủ mỉm cười với anh khi lần cuối cùng anh rút ra khỏi cô và anh hôn cô trước khi đặt lưng lên giường bên cạnh cô.

Anh trượt cánh tay quanh cái bụng ấm áp và vuốt ve bờ lưng đang dựa vào anh của cô. Cơ thể cân đối phía sau của cô vừa vặn khớp một cách hoàn hảo vào hông anh, gợi cho anh những liên tưởng về lần làm tình tiếp theo. Anh nhìn vào bàn tay to lớn, khoẻ mạnh của anh quấn quanh vòng eo nhỏ nhắn của cô, cánh tay màu nâu tương phản với làn da trắng của cô. Ian sẽ làm cô thực sự an toàn với anh ở nơi này, an toàn đến mức cô không bao giờ muốn bỏ đi. Khi Beth tỉnh dậy, cô thấy chăn phủ quanh người và Ian vẫn ở bên cô.

Trước khi cô định gọi bữa sáng, anh đã quay sang mỉm cười đầy gian tà. Anh ấn cô nằm trở lại trên gối và làm tình với cô lần nữa, nhanh và mạnh mẽ cho đến khi cô thở hổn hển.

“Chúng ta nên dậy thôi,” cô thì thầm khi anh nằm trở lại trên người cô, nhàn nhã hôn lên cổ cô. “Tại sao?”

“Không phải anh trai anh sẽ chờ chúng ta xuống ăn sáng sao?”

“Anh đã nói Curry phục vụ bữa sáng cho chúng ta tại giường.”

Beth vuốt ve ngực anh. “Em chắc chắn rằng anh đã trả cho Curry mức lương hậu hĩnh.”

“Cậu ta không phàn nàn.”

“Cậu ấy ở trong trại tâm thần với anh à?”

“Cameron cử cậu ta đến chăm sóc anh khi anh mười lăm tuổi. Cam quả quyết rằng anh cần có người cạo râu và trông nom quần áo cho anh. Anh ấy đã đúng. Anh là một người rất bừa bộn.”

Một lát sau Curry mang đến một chiếc khay nặng với đồ dùng bằng bạc và bằng sứ. Ian không ngồi dậy nhưng che kín người Beth khi Curry mang một chiếc bàn lên giường và đặt khay lên đó.

Giống như ở Pari, Curry giả vờ như không nhìn thấy Beth khi cậu ta bầy các món ăn và rót nước trà thơm phức vào những chiếc cốc. Cậu ta thậm chí mang vài tờ báo của London và Edinburgh được gấp gọn đặt bên cạnh những cái đĩa. Cậu ta còn đặt ở đó vài bức thư.

Beth cảm thấy mình như một quý cô suy đồi, nằm uể oải trên giường trong khi người hầu mang đến đồ ăn thức uống đến cho cô. Bà Barrington chưa bao giờ dùng bữa sáng trên giường thậm chí vào những ngày ốm yếu cuối đời.

Curry cười nhanh với Ian rồi để họ ở lại. Ian quyết định anh muốn đút cho Beth ăn ở trên giường thay vì họ phải đứng lên và ngồi vào bàn.

Anh làm điều này rất thành thục, đút cho cô một mẩu bánh mì phết bơ và dùng dĩa đút cho cô miếng trứng. Cô cố giành lại chiếc dĩa từ anh và bật cười khi anh từ chối không đưa cô.

Ian cũng mỉm cười và sau đó để Beth đút cho anh. Anh thích cô ngồi dạng chân vắt qua lòng anh khi cô làm điều đó.

Cứ như thế cả ngày hôm đó - Ian làm tình với cô, rồi cả hai nằm ườn trên giường đọc báo trong khi Curry mang cho họ đồ ăn uống và rồi lại mang đồ thừa đi.

“Em giống như một tiểu thư quý tộc rồi,” Beth nói khi đã giữa trưa. “Em đã dần quên mất việc phải dậy lúc bình minh và chờ ai đó.”

“Người hầu sẽ luôn chờ để phục vụ em.”

“Họ chắc đang rất hớn hở về chuyện này.” Khi vào phòng để đốt lò sưởi và dọn dẹp căn phòng, các cô hầu gái tóc đỏ đã cười ngoác miệng khi Beth cám ơn họ. Những nụ cười tươi, hạnh phúc, nồng hậu không chút giễu cợt.

“Họ thích em,” Ian nói.

“Họ không biết gì về em. Em có thể là ả đàn bà lắm điều và mắng mỏ họ nhiều giờ suốt cả ngày lẫn đêm.”

“Em sẽ làm thế ư?”

“Tất nhiên là không rồi, nhưng làm sao mà họ biết được? Trừ phi Curry đọc cho họ hồ sơ của em.”

“Họ tin vào đánh giá của Curry.”

“Có vẻ như mọi người đều thế.”

“Gia đình này đã phục vụ nhà Mackenzie rất lâu rồi. Bản thân họ cũng có họ hàng với nhà Mackenzie và họ luôn luôn làm việc trên vùng đất này. Chiến đấu bên cạnh bọn anh và chăm sóc bọn anh qua nhiều thế hệ.”

“Có bao nhiều điều em phải làm quen.”

Ian không nói gì, làm cô sao lãng việc nói chuyện luyên thuyên bằng cách trượt tay anh vào dưới bầu ngực cô và hôn cô.

Đến chiều muộn, Ian đưa cô đến phòng sưu tập. Beth có cảm giác như đang được dẫn vào một điện thờ. Những chiếc kệ hẹp với mặt kính phía trước được đặt xung quanh tường và có rất nhiều kệ kính khác xếp ở giữa trong căn phòng rộng lớn. Những chiếc bát thời Minh với đủ kích cỡ và màu sắc đặt trên những chiếc đôn nhỏ trên kệ, tất cả điều được dãn nhãn ghi rõ thời gian, hãng sản xuất và những thông tin khác. Một số kệ còn trống, để sẵn khi bổ sung thêm cho bộ sưu tập.

“Nó giống một viện bảo tàng.” Beth đi lang thang trong phòng với sự kinh ngạc. “Những chiếc bát anh vừa mua ở London bầy chỗ nào?”

Đối với cô mọi chiếc kệ đều giống nhau, nhưng Ian đến chính xác vị trí để lấy ra một chiếc bát màu đỏ anh mua của Mather.

Cô đã nghĩ tất cả những chiếc bát đều xinh đẹp, nhưng cô không dám chắc điều gì đã làm cho Ian muốn tới cả trăm chiếc. Và anh giữ gìn chúng đầy vẻ yêu thương. Ian đặt chiếc bát lại, đi đến một kệ nữa như thể việc đến đó là ngẫu nhiên và lấy ra một chiếc bát khác. Chiếc này có lớp men ngọc và có hình ba con rồng màu xanh xám uốn lượn bên mặt ngoài. Beth đan hai bàn tay vào nhau. “Thật đáng yêu làm sao.”

“Đó là của em.”

Cô đứng lặng người. “Gì cơ?”

Anh mắt anh chuyển đi chỗ khác mặc dù hai bàn tay anh vẫn cầm thật vững vàng.

“Anh tặng nó cho em. Như là quà cưới.”

Beth nhìn chằm chằm vào chiếc bát, một đồ vật mỏng manh thuộc về quá khứ, một đồ vật thật tinh tế trong những ngón tay to lớn của Ian. “Anh chắc chứ?”

“Tất nhiên là chắc chắn rồi.” Sự tư lự trở lại. “Em không muốn nó ư?”

“Em muốn nó chứ.” Cô nói vội vàng. Cô giơ tay ra để nhận nó. “Em rất vinh dự.”

Sự căng thẳng của anh dịu đi, thay bằng một khoé môi khẽ nhếch lên. “Nó có tốt hơn một cỗ xe ngựa mới tinh và một tá người theo hầu không?”

“Anh đang nói về chuyên gì vậy? Tất nhiên nó tốt hơn cả trăm lần.”

“Đó chỉ là một chiếc bát.”

“Nó đặc biệt với anh và anh đã tặng nó cho em.” Beth cẩn nhận cầm chiếc bát và mỉm cưởi với những con rồng rượt đuổi nhau với niềm quyết tâm vĩnh cửu. “Đó là món quà tuyệt với nhất trên thế giới.” Ian nhẹ nhàng lấy nó ra khỏi tay cô và đặt trở lại chỗ cũ.

Điều này thật đúng đắn, ở đây nó sẽ an toàn và không bị vỡ.

Nhưng nụ hôn của Ian dành cho cô thì chẳng hề đứng đắn. Nó thật xấu xa và mãnh liệt và cô không thể hiểu tại sao anh lại mỉm cười đắc thắng đến như vậy.

******

“Cam đang ở đây.”

Một vài ngày sau, Ian nhìn thấy anh trai bên ngoài cửa sổ khi anh đang cài chiếc áo sơ mi vừa mặc. Bên cạnh anh, Curry đang sắp xếp những trang phục còn lại trong khi Beth, nhìn thật xinh đẹp trong bộ quần áo màu đỏ bằng lụa, đang uống trà sáng bên cạnh chiếc bàn nhỏ.

Cả ba ngày qua, anh và Beth đều ở đây và họ dành cả ba ngày liền trong căn phòng của Ian để làm tình. Họ đã khám phá toàn bộ ngôi nhà hoặc khu vườn nơi anh có thể giới thiệu mọi điều cho Beth nhưng phần lớn họ đểu ở phòng ngủ. Ian biết họ thực sự phải ra khỏi khỏi khu nhà của mình để đối diện với Hart và thế giới thực. Nhưng anh sẽ không bao giờ quên được niềm vui trong cái kén (tằm) đó. Anh không nghi ngờ rằng bất kì khi nào anh và Beth phải đối mặt những giây phút tệ hại, anh sẽ nhớ lại khoảnh khắc này.

Cameron mang về một con ngựa cái mới còn non chỉ khoảng một tuổi và Ian đưa Beth đến để chào anh trai. Khi họ đến nơi, Cameron đang quan sát việc dỡ con ngựa ra khỏi một chiếc xe kéo đặc biệt. Anh ấy đang la ó người điều khiển xe và rồi tự mình hăng hái tham gia công việc.

“Trước đây em chưa bao giờ nhìn thấy một con ngựa được chở đến trong một chiếc xe kéo riêng biệt thế này.” Beth nói khi một con ngựa với dáng vẻ nhanh nhẹn xuất hiện. “Được kéo đến thay vì phải kéo.”

Chiếc bờm của con ngựa thật duyên dáng, có những viền mũi màu hồng. Đó là một con ngựa hồng với bờm màu đen và chiếc đuôi màu lông chồn loà xoà rủ xuống. Nó hướng một đôi mắt nâu thích thú nhìn Beth.

“Nó không phải ngựa kéo,” Cameron nói, giọng nói cục cằn thậm chí còn gồ gề hơn cả sỏi trên đường. “Cô nàng rất xinh đẹp và sẽ chiến thắng hàng tá cuộc đua. Đúng không nào, cô nàng đáng yêu? Sau đó cô nàng sẽ được gây giống để cho ra đời những con ngựa đua thay thế.” Cameron thích thú vuốt ve mũi con ngựa. “Tại sao cha không cưới nó luôn đi?” Daniel hỏi, dựa vào chiếc xe tải. “Cha đã ngâm nga hát với con vật chết tiệt này suốt dọc đường. Thật là kinh khủng”

Cameron mặc kệ con trai và đi về phía Beth. Anh nghiêng người hôn lên má cô rồi vỗ vào vai Ian. Người anh bám đầy mùi của ngựa và mùi mồ hôi. “Chào mừng đến gia đình này, Beth. Cứ bạt tai con trai anh nếu nó thô lỗ. Nó không được dạy dỗ đến nơi đến chốn đâu.”

“Đó bởi vì chính cha đã dạy con, thưa cha.”

“Mọi thứ ổn chứ?” Cameron hỏi Ian với vẻ tình cờ. Anh đang tự hỏi Hart đón nhận tin tức này thế nào. “Anh ấy sẽ thay đổi quan điểm thôi” Ian nói.

“Chúng em không gặp Hart trong vài ngày vừa qua,” Beth nói.

“Ồ không? Không phải em đang trốn anh ấy đấy chứ?”

“Không, chúng em -” Beth đột nhiên im bặt và mặt đỏ bừng. Cam nhìn cô rồi chuyển sang Ian, kẻ đang không thể không cười toe toét và sau đó Cam bật cười phá lên. Tiếng cười của Cameron có thế vang xa tận mây xanh. “Mọi người cười vì chuyện gì vậy?” Daniel nhăn mặt hỏi. “Ồ, ý chú là chú luôn ở trên giưòng á. Chú thật giỏi đấy, chú Ian. Cháu sẽ nhanh có em họ đúng không?”

“Thằng ba que xỏ lá,” Cameron làu bàu vui vẻ.

“Con không nên nói như vậy trước một quý cô.”

“Nhưng cười về điều đó thì lại được?” Daniel phản đối.

“Em dâu đã thấy lời anh nói đúng chưa?” Cameron nói với Beth. “Nó có cái mồm tục tĩu và xấc láo, và đó là lỗi của anh. Mặc kệ nó đi. Em có muốn cho cô ấy cưỡi ngựa không, Ian? Có một con ngựa rất hợp với cô ấy đấy?”

Khuôn mặt Beth trắng bệch. “Ôi, em không biết cưỡi ngựa.”

Tất cả ba người họ Mackenzie đều nhìn chằm chằm vào cô. “Không biết cưỡi ngựa ư?” Daniel hỏi với vẻ ngạc nhiên.

Beth luồn bàn tay mình vào tay Ian. “Chẳng có nhiều cơ hội để đi ngang qua Rotten Row (*) khi là vợ của một giáo chức nghèo. Bà Barrington đã không cưỡi ngựa trong nhiều năm. Khi ở Pari, em chỉ thuê một chiếc xe ngựa nhỏ.”

(*) Rotten Row: Một nơi công cộng với con đường rộng mà dân quý tộc Anh thế kỷ 19 thường đến cưỡi ngựa và gặp gỡ.

Cả Cameron và Daniel nhìn cô vẻ đầy thương hại. “Em thật may mắn,” Cam nói. “Sự bù đắp cho việc cưới người nhà Mackenzie đó là anh của chồng em là bậc thầy về ngựa ở vùng British Isles này. Ngày mai Anh sẽ tìm cho em một con ngựa và bắt đầu hướng dẫn em.”

Beth siết chặt hơn nữa tay Ian. “Xin anh chọn một con ngựa nhỏ già và hiền lành một chút. Và thực sự, em không cần phải cưỡi ngựa đâu. Em rất vui vẻ khi sử dụng đôi chân của chính mình.”

“Nói cho cô ấy biết đi, Ian.”

Beth quay về phía anh, đôi mắt cô mở to. Ian quên luôn toàn bộ cuộc đối thoại và không thèm quan tâm nếu Beth có thể cưỡi ngựa thật giỏi thì cũng được hoặc cô cứ ở nguyên trên mặt đất thì cũng chẳng sao. Điều duy nhất anh muốn là vòng tay quanh cô, ôm cô và tiếp tục làm cái điều họ định làm trước khi bị Cameron cắt ngang. Anh cúi xuống và hôn cô.

“Anh sẽ không để anh ấy làm em bị thương,” anh nói.

“Nghe mới an ủi làm sao,” Beth trả lời yếu ớt.

******

Con ngựa Cameron chọn cho cô không hẳn là một con ngựa nhỏ già nua, nhưng nó là một con ngựa cái hiền lành khi những ngày thi đấu của nó đã qua rất lâu. Nó to hơn nhiều so với con ngựa nhỏ giống pony đáng yêu mà Beth đã từng vẽ. Nó thậm chí cao hơn cả Cameron, với bàn chân giống như những chiếc đĩa.

“Nó là con ngựa lai có thể dùng để kéo xe,” Cameron nói. “Anh đã gây giống chúng để dùng cho việc cưỡi ngựa hoặc kéo xe. Nó là một con vật thân thiện. Em lên cưỡi đi.”

Chiếc yên to bằng cỡ chiếc khăn lót đặt trên tấm lưng rộng lớn của con ngựa. nó có một bàn đạp và một khe nhỏ để giữ chân phải của Beth.

“Tại sao phụ nữ không thể ngồi như đàn ông?” Beth than phiền khi Cameron đẩy cô lên. Cô mất thăng bằng và thét lên khi cô lộn ngược sang bên kia - may mà đôi tay của Ian đỡ được.

“Với một con ngựa giữa hai chân ư?” đôi mắt lấp lánh đốm vàng của Cameron mở to và anh đặt tay lên che miệng ra vẻ giống bà cô già đang ngạc nhiên. “Ian, em đã cưới kiểu phụ nữ gì vậy?”

“Một người thực tế,” Beth nói. Vì thích thú môn cưỡi ngựa mới mẻ này, cô gạt chiếc váy lên và cầm lấy bàn đạp. Bàn tay mạnh mẽ của Ian đỡ phía sau lưng cô vững chắc như một tảng đá. Cameron nắm lấy mắt cá chân Beth và đặt chân cô lên bàn đạp. “Được rồi. Sẵn sàng chưa?”

“Ồ, đã sẵn sàng rồi ạ. Hãy cùng tiến tới Derby (*) nào.” Cô vươn tay định nắm dây cương nhưng Cameron không đưa chúng cho cô. “Hôm nay không cần dây cương. Anh sẽ dắt em đi.”

(*) Derby: một giải đua ngựa

Beth nhìn anh khiếp hãi. Ian đang ở phía bên kia cô, vóc người anh như một sự bảo đảm, nhưng cô đang ngồi ở trên cao đến khiếp sợ, cao vượt cả anh.

“Em sẽ ngã nếu không có dây cương,” cô phản đối. “Em không thể cầm nó được ư?”

“Em không thể giữ chắc chỉ bằng cách kéo dây trước mặt con ngựa,” Ian giải thích. “Em sẽ giữ được thăng bằng.”

“Có vài việc em sẽ không bao giờ có thể giỏi được.”

“Vào lúc này em đã làm khá tốt,” Cameron nói. Không chút khó khăn, Cameron dẫn con ngựa đi những bước thật chậm. Ngay lập tức Beth trượt nghiêng về phía bên phải lưng ngựa, nhưng Ian đã giữ được cô và đẩy cô ngồi trở lại trên yên. Anh ngoác miệng cười. Tỏ ra thích thú với cô vợ đáng thương của mình.

Những người làm việc ở chuồng ngựa và người hầu trong khu nhà lớn bị thu hút đến và ngó nghiêng xem. Lúc thì họ giả vờ đi ngang qua khu đất khi đang trên đường đến nơi nào đó hoặc ngang nhiên bám lấy hàng rào phân cách khu vườn với khu chuồng ngựa. Họ cũng không nề hà dành cho quý cô mới đến ngôi nhà vài lời khuyên hoặc tràng vỗ tay cổ vũ khi cô xoay xở ngồi trên con ngựa cái đang đi nước kiệu.

Khi kết thúc bài học, ít nhất Beth đã học được cách giữ thăng bằng trên yên ngựa và sử dụng chân để ngồi vững. Những người hầu hoan hô cổ vũ cô khi Ian đỡ cô xuống. Sự động viên ấm áp của họ ngược lại hoàn toàn với sự lãnh lẽo trên bàn ăn tối hôm đó. Hart ngồi đó lạnh nhạt không nói câu nào. Người hầu đã từng hăng hái cổ vũ Beth giờ đây nhìn thờ ơ và trông như vừa bị phạt.

Chân Beth nhức nhối do cơ bắp đã lâu không vận động. Khi cô ngồi hơi nhanh xuống chiếc ghế trong phòng ăn mà Ian kéo sẵn ra cho cô, cô giật nảy lên với tiếng kêu nho nhỏ.

Bàn tay mạnh mẽ của Ian choang quanh người cô. “Em ổn chứ?”

“Hoàn hảo.” Cô cắn môi. “Em tin rằng Cameron nên tìm cho em một con ngựa êm ái hơn.”

Ian cười toe toét rồi bật cười sảng khoái. Tiếng cười của anh thật ấm áp và dịu dàng đến nỗi cô sững lại để tận hưởng chúng. Beth mỉm cười với anh và thận trọng ngồi xuống.

“Anh có thể ngừng việc cười nhạo em, Ian Mackenzie. Đây là buổi học đầu tiên mà.”

Anh nghiêng người về phía cô. “Em thực sự đã có một chỗ ngồi rất tốt mà. Beth của anh.”

“Em có nên hiểu rằng anh đang ám chỉ cách em ngồi trên ngựa đúng không?” Ian hôn lên má cô và vừa cười vừa đi về ghế ngồi. Anh dùng mu bàn tay chùi mắt vì cười nhiều và ngồi xuống.

“Beth thích nói đùa,” anh nói mà không nhìn mọi người.

Beth cảm thấy sự buốt giá trong cái nhìn khắt khe của Hart. Daniel há hốc mồm vì ngạc nhiên còn Cameron ngồi cứng nhắc. Đã có chuyện gì đó xảy ra và Beth không dám chắc đó là điều gì.

Suốt bữa ăn còn lại thật căng thẳng cho dù Ian không hề bận tâm đến điều đó.

Anh ăn điềm tĩnh và lơ đãng. Đôi khi anh ngước lên nhìn Beth, với nụ cười nóng bỏng và thậm chí có một lần khi mọi người không chú ý, anh cuộn tròn lưỡi thè ra về phía cô. Beth đỏ bừng như một cây củ cải đường đỏ và nhìn chằm chằm xuống đĩa.

Cuối cùng, khi người hầu dọn đi món ăn cuối cùng, Hart đứng lên và đặt khăn ăn xuống.

“Ian, anh cần em,” anh nói và hiên ngang đi ra khỏi phòng.

Cameron vươn tay lấy điếu xì gà trên tủ búp-phê. Daniel cũng làm theo anh, không ai trong số họ ngạc nhiên khi Hart đột ngột ra ngoài. Khi Ian đi theo họ, Beth đẩy ghế đứng lên và đi nhanh ra khỏi phòng.

“Beth...” cô nghe tiếng Ian gọi nhưng cô đã đi xuống đại sảnh và vào phòng làm việc riêng của Hart. Đang đứng ở giữa phòng, Hart quay ngoắt lại.

“Ian không phải người hầu của ngài,” Beth cao giọng nói.

Hart chiếu thẳng đôi mắt đại bàng của mình vào cô. “Chuyện quái gì vậy?”

“Ngài gọi Ian giống như ra lệnh một người hầu đến phục vụ ngài.”

Cơ hàm anh hơi co giật. “Cô Ackerley. Cô là một thành viên của gia đình này chưa đến một tuần. Ian và tôi đã hiểu rõ nhau rất lâu trước khi có sự xuất hiện của cô.”

“Anh ấy là em trai ngài, không phải thư ký của ngài.”

“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi.”

“Ngài yêu anh ấy. Tại sao ngài không thể hiện cho anh ấy biết điều đó?”

Hart tiến lại gần cô, mắt nheo lại và nắm chặt vai cô. Anh ấy thực sự là người rất khoẻ. “Cô Ackerley...”

“Tên tôi là Beth.”

Cửa bật mở toang và Ian lao vào phòng. Anh túm lấy Hart và đẩy anh trai tránh xa khỏi Beth. “Đừng chạm vào cô ấy.”

Hart gạt anh ra. “Có chuyện gì với em vậy?”

“Beth, tránh xa anh ấy ra.”

Tim Beth đập mạnh. “Ian, em xin lỗi, em chỉ...” Ian quay đầu về phía cô nhưng không nhìn thẳng vào cô.

“Ngay lập tức!”

Beth đứng choáng váng trong giây lát rồi đi nhanh ra khỏi phòng.

(ND: lý do cho hành động này của Ian có thể hiểu rõ hơn ở những chương cuối, nó liên quan đến một bí mật của anh)

Cameron nhìn sửng sốt khi cô lướt qua anh trong đại sảnh. Rồi anh thốt lên “Chết tiệt,” và đi vào phòng làm việc của Hart. Tiếng cửa đóng mạnh vang xuống hành lang.

Beth lết đến cầu thang chính trước khi ngồi sụp xuống, hai lá phổi như bỏng rát. Cô gần như không thể thở, cái áo nịt ngực chết tiết này quá chật.

Ai đó ngồi thụp xuống cạnh cô. “Dì ổn chứ, dì Beth? Dì muốn uống thứ gì đó không?” cô muốn cười phá lên đầy châm biếm “Dì Beth ư,” nhưng cô cố gắng kìm lại. “Ừ, cám ơn Daniel, uống một ly chắc sẽ là ý tưởng hay đấy.”

“Vâng,” Daniel hét với qua thành lan can. “Angus. Mang lên đây một ly nhỏ rượu whiskey.”

Một người hầu lực lưỡng đang đi qua sảnh vội xoay người và quay trở lại phòng ăn. “Họ luôn như thế à?” Beth hỏi, cẩn thận thì thầm. “Họ luôn tranh luận gay gắt như vậy sao?”

“Ồ, vâng. Luôn luôn gào lên về mọi chuyện. Dì sẽ quen với chuyện đó thôi.”

“Dì ư?”

“Dì sẽ buộc phải quen thôi, đúng không nào? Nhưng bọn họ chưa từng được hạnh phúc.” Beth nháy mắt xoa đi hơi ẩm trong mắt. “Còn cháu thì sao? Cháu cũng không hạnh phúc ư?”

Daniel nhún đôi vai gầy của mình. “Ý dì hỏi vì mẹ cháu đã cố giết cha con cháu rồi sau đó tự sát sao? Cháu chưa bao giờ biết bà ấy, và cha cháu đã làm hết sức có thể.” Việc cậu bé chấp nhận hoàn cảnh thực tế về cách cư xử của người mẹ làm trái tím Beth như siết lại. Chuyện này cũng giống như ở East End, một cô bé mười tuổi khi người mẹ là gái điếm của cô bị những gã đàn ông của bà ta đánh đập, chỉ biết nhún vai và nói gọn lỏn, “Bà ấy là gái điếm. Bà ấy có thể mong muốn điều gì?”

Không nhận ra sự thương xót của cô, Daniel nhận lấy chiếc ly pha lê mà Angus mang đến và nhét vào tay cô. Beth nhấp một ngụm, vị nhè nhẹ của rượu whiskey dưới lưỡi cô cay sè lại khiến cô thấy dễ chịu. Các quý cô không được uống rượu. cô nghe thấy tiếng bà Barrington nhắc nhở mình. Mặc dù có hẳn một chai rượu mạnh được giấu bí mật dưới chiếc bàn bên giường của bà Barrington.

“Hãy giải thích cho cô, Daniel,” Beth mệt mói nói. “Trong phòng ăn, khi Ian cười với cô, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm giống như trần nhà trời sắp sập xuống. Tại sao vậy?”

Daniel nhăn trán. “Tại sao ư? Đó là vì Ian đã cười to. Cháu không nghĩ bất kỳ ai đã từng nghe thấy chú Ian cười thật to như vậy trước đây. Ít nhất thì cũng không phải từ lúc chú ấy được đưa ra khỏi trại tâm thần.”

*******

Beth rất tiến bộ trong việc học cưỡi ngựa do vậy đến cuối tuần, cô có thể tự cưỡi mà không cần Cameron và Ian đi bên cạnh cô. Cô đã học được cách sử dụng hai chân để điểu khiển ngựa và không cần phải giật hoặc túm lấy dây cương để giữ thăng bằng. Sự nhức nhối đã dịu dần khi cơ bắp của cô đã quen với các bài luyện tập. Ngay đầu tuần học thứ hai, cô đã có thể leo lên giường mà chỉ khẽ rên rỉ vì đau. Ian đã thể hiện khả năng tuyệt vời của mình bằng cách mat-xa cho người cô mềm ra.

Beth trở nên thích con ngựa già cô cưỡi. Con ngựa cái có một cái tên rất dài thể hiện nòi giống nhưng tên ngắn gọn của nó trong đàn ngựa đua là Emmie. Trong khi Beth và Emmie chậm rãi dạo bước khắp vùng đất rộng lớn của Kilmorgan thì Ian và Cameron phi ngựa hoặc điều khiển ngựa nhảy qua hàng rào. Ian là người cưỡi ngựa rất cừ khôi nhưng dường như Cameron lại như hòa mình thành một phần của con ngựa. Vào những lúc không dạy Beth, anh thực hiện việc huấn luyện con ngựa cái non anh mang về, để nó chạy những đường dài với sự điều khiển thuần thục.

“Đó là cái tài của anh ấy,” Ian nói với Beth khi họ quan sát Cam vào một sáng. “Anh ấy có thể làm bất kỳ điều gì với những con ngựa. Chúng yêu anh ấy”. Với mọi người, Cameron khá cục cằn và thường thô lỗ, còn ngôn ngữ thì đầy màu sắc. Ban đầu anh ấy đã xin lỗi Beth, nhưng ngay sau đấy anh lại quên luôn. Beth nhớ Isabella đã từng kể cho cô rằng anh em nhà Mackenzie đã sống như những anh chàng độc thân chưa vợ quá lâu rồi, nên họ không nghĩ đến chuyện làm dịu tính cách của mình khi có phụ nữ ở xung quanh. Do đã quen với những kẻ thô lỗ ở East End, Beth quyết định cô có thể chịu đựng điều này. Như cô đã bảo thám tử Fellows, cô không phải là một người yếu ớt thiếu ý chí.

Bởi vì cô không hề gặp anh ngoài thời gian trên giường, cô đã học được cách trân trọng những lần cô nói chuyện với Ian, cũng giống như với Cameron. Trong hai tuần tiếp theo, anh ở trong buồng riêng với Hart hoặc cả hai đi cưỡi ngựa cùng nhau và đều không nói đi đâu

Cameron tiếp tục những bài học với Beth mà không thể hiện điều gì bất thường. Một lần Beth đã gặng hỏi Ian việc anh và Hart đang làm gì và Ian chỉ trả lời ngắn gọn là “việc kinh doanh,” rồi lại nhìn ra xa. Cô như muốn phát điên khi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cô không thích việc tọc mạch. Hart đã đúng; cô không biết nhiều về Ian và có lẽ đây là những việc họ vẫn hay làm.

Mình không thể trông chờ họ thay đổi toàn bộ cuộc sống của họ vì mình, cô tự quở trách bản thân. Một phần khác của cô phản bác lại, nhưng anh ấy là chồng mình....

Mọi thứ vẫn như vậy cho đến một chiều khi Cameron dẫn cô cưỡi ngựa ra khỏi khu vườn lên đến tận khu đồi.

Hôm nay là một ngày đẹp trời với cơn gió mùa hè mát mẻ khẽ lùa qua những tán cây. Những tảng băng tuyết vẫn còn đọng trên những đỉnh núi cao nhất, ánh nắng vẫn chưa đủ ấm để làm tan chảy chúng.

“Có một tòa tháp quan sát trong khu rừng phía kia,” Cameron nói, cưỡi ngựa ngay cạnh cô. Con ngựa anh cưỡi là một con ngựa đen bóng. Các chú ngựa khác trong chuồng ngựa rất sợ thú dữ nhưng con ngựa của anh không hề hoảng sợ khi nghe tiếng Cam. “Cha đã xây nó cho mẹ tôi. Ông thấy vùng Highland không có đủ những lâu đài đổ nát do vậy ông quyết định xây một cái nhái theo.

Sự thật là, mấy anh em chưa bao giờ nói nhiều về mẹ, hoặc cả về cha họ.

Bức chân dung người cha râu tóc rậm rạp nhìn cô chằm chặp mỗi ngày ở phía trên cầu thang tầng hai. Nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy bức tranh nào của người mẹ. Cô háo hứng thúc Emmie đi nhanh hơn. Đằng sau cô, con ngựa của Cameron đi loạng choạng. Beth hốt hoảng quay lại thì thấy Cameron đã xuống ngựa và lo lắng kiểm tra móng của con ngựa đực.

“Nó bị đau à?”

Cô nói hướng về bờ lưng rộng của Cameron. “Không, nó ổn. Chỉ là tuột mất một chiếc bọc móng thôi, đúng không anh chàng già nua này?” Anh vỗ nhẹ lên cổ con ngựa. “Hãy cứ đi về phía tháp quan sát. Emmie biết đường đấy.” Beth nuốt mạnh xuống, chưa bao giờ cô dám mạo hiểm đi một mình như vậy. Nhưng cô quyết định cô phải thử một lần. Cô thúc con Emmie đi về phía trước và con ngựa cái già nặng nề bước trên con đường hướng lên đồi cao.

Ngày hôm nay trời dần nóng hơn, không khí ngột ngạt giữa những tán cây. Vừa cưỡi ngựa Beth vừa lau mặt, hy vọng tòa tháp sẽ có chút gió mát.

Cô nhìn thấy mặt trước toàn nhà bằng đá đẹp như tranh vẽ với rêu phủ đầy. Phía bằng phẳng của nó có những cửa sổ nhỏ và những ô gạch vụn được xếp đặt khéo léo. Cô có thể hiểu tại sao toà tháp lại được xây ở một nơi đặc biệt như vậy. Cảnh đẹp đến sững sờ. Những mỏm núi nối tiếp nhau hướng ra phía bờ biển xanh xám phẳng lặng phía xa. Những nhánh sông chảy vào trong hẻm núi rồi chảy xuống ngay phía trước rìa khu tháp.

“Em chắc chắn là Fellows không có tin gì mới chứ?” tiếng Hart vọng ra từ phía khu nhà và Beth sững người lại.

“Em đã nói rồi,” Ian trả lời.

“Em đã không kể tất cả. Chúng ta phải nói về chuyện này. Tại sao em không nói với anh về Lily Martin?”

“Em muốn giữ cô ấy an toàn.” Một chút yên lặng. “Cuối cùng em cũng không giúp được cô ấy.”

Beth nhớ Lily Martin là tên của cô gái bị giết ở Coven Garden vào cái đêm Ian dời đến London. Fellows đã buộc tội Ian giết cô ta.

“Tại sao em không kể cho anh?” Hart hỏi lại.

“Để giữ an toàn cho cô ấy,” Ian trả lời dứt khoát.

“Khỏi Fellows ư?”

“Một phần.”

“Khỏi những kẻ đã giết Sally Tate đúng không?” Hart hỏi gay gắt. Lại im lặng, chỉ có tiếng suối róc rách chảy vui tai bên dưới.

“Ian, em biết phải không?” Giọng của Hart trầm đi, dứt khoát hơn.

“Em biết em đã nhìn thấy gì.”

“Điều gì?” Hart không kiên nhẫn hỏi.

“Máu. Cô ấy nằm trong vũng máu; nó dính đầy khắp cả hai tay em. Em đã cố gắng lau nó lên trên tường, trên giường. Nó giống như màu sơn...”

“Ian, nhìn thẳng vào anh.”

Ian nói nhỏ dần, tiếng dường như tắt hẳn. “Em biết em đã nhìn thấy gì.” Anh lặng lẽ nói.

“Nhưng Fellows thì có biết không?”

Ian lại im lặng rồi anh lên tiếng, giọng nói đã bình tĩnh hơn. “Không.”

“Vậy tại sao hắn muốn Beth?”

“Em không biết. Nhưng hắn ta muốn điều đó và em sẽ không để hắn ta có Beth.”

“Nghe thật cao quý làm sao.” giọng Hart nghe khô khốc.

“Nếu cô ấy cưới em, tên của anh cũng sẽ bảo vệ cô ấy. Gia đình của Công tước Kilmorgan sẽ không bị Lloyed Fellows quấy rầy.”

“Anh có nhớ.”

“Hắn đã từng đề nghị cô ấy do thám em,” Ian nói tiếp.

Giọng Hart trở nên dữ tợn. “Hắn làm thế ư?”

“Beth từ chối.” Ian nói với vẻ hài lòng. “Cô ấy đã đuổi hắn. Beth của em không sợ hắn.”

“Em có chắc là cô ấy từ chối hắn không?”

“Em đã ở đó. Nhưng trong trường hợp bất trắc....” Lại im lặng, và Beth như ngừng thở.

“Trong trường hợp bất trắc gì cơ?” Hart nhắc nhở.

“Một người vợ không thể đứng lên làm chứng chống lại chồng mình đúng không?”

Hart không nói gì trong một lúc. “Anh xin lỗi, Ian. Đôi khi anh quên mất em thông minh thế nào.”

Ian không trả lời.

Hart nói tiếp. “Em đúng đấy, Ian. Tốt nhất là cô ấy đứng về phía chúng ta. Nhưng ngay giây phút cô ấy làm em không hạnh phúc, cuộc hôn nhân này sẽ bị huỷ bỏ. Có thể bịt miệng cô ấy bằng một số tiền thật lớn. Mọi người đều có cái giá của mình.”

Hơi thở của Beth như ngừng lại vì đau đớn và thế giới dường như vỡ vụn xung quanh cô. Cô quay lại và điên cuồng thúc Emmie phi về phía trước, thật may mắn khi móng ngựa chỉ tạo nên âm thanh rất nhỏ trên nền lá ẩm ướt. Cơn buồn nôn như cuộn lên trong dạ dày của cô. Cô bám chặt lấy chiếc bờm màu đỏ nâu của Emmie để con ngựa tự tìm đường về nhà. Beth gần như không thể nhớ cô đã cưỡi ngựa về Kilmorgan thế nào. Cô chỉ biết Kilmorgan đột nhiên xuất hiện phía trước, toà nhà rộng lớn ẩn mình trong thung lũng với những cửa sổ sáng lấp lánh giống như những đôi mắt đang quan sát. Cameron không thấy ở đó, có vẻ như đang bận rộn với chiếc móng bị mất của con ngựa. Nhưng điều này thật tốt đối với Beth. Một người trông ngựa cao lớn với mái tóc đỏ xuất hiện cầm lấy dây cương của Emmie và Beth nghe thấy tiếng mình lịch sự cám ơn anh ta. Những con chó chạy đến để lôi kéo sự chú ý của cô nhưng cô không thể cưng nựng chúng. Chúng quay đi và chạy về phía chuồng ngựa.

Bằng cách nào đó Beth đi vào trong ngôi nhà và lên được phòng nơi cô ở cùng Ian. Cô đóng cửa lại khi cô hầu gái hăng hái đến giúp cô. Cô lặng lẽ cởi áo khoác ngoài và nằm lên giường.

Đã là chiều muộn và mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ những tia nắng cuối cùng. Beth vẫn nằm đó. Cánh tay đặt lên ngang bụng, chiếc áo ngực được cởi ra cuối cùng cũng cho phép cô hít thở. Vài giọt nước mắt vẫn đọng lại trên mặt, rồi chúng khô đi, để lại đó một đôi mắt đỏ hoe. Cô nghĩ cô có lẽ đã nghe thấy tiếng cười khúc khích chế nhạo của bà Barrington vang lên. Beth nằm đó đến khi cô nghe thấy tiếng Ian trở về. Cô nhắm mắt lại vì không muốn nhìn thấy anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.