The Madness Of Lord Ian MacKenzie

Chương 18



Những quý cô đứng đắn không đến East End. Những quý cô đứng đắn che kín rèm cửa xe và không nhìn ra ngoài khi xe ngựa đi qua vùng Shoreditch và Bethnal Green. Bà Barrington sẽ đội mồ sống dậy, nhưng Thomas.... Thomas sẽ đồng ý. Trái tim Beth siết lại khi chiếc xe ngựa cô thuê lăn bánh qua căn nhà thờ bé tẹo của giáo xứ, nơi đã từng thuộc về Thomas Ackerley. Căn nhà nhỏ xíu chen giữa những khối nhà xám xịt nhưng vẫn cố gắng vươn lên, xoay xở để duy trì phẩm giá của nó. Đằng sau nó là khu nghĩa địa nơi Thomas nằm. Một miếng đá vuông bé nhỏ, là tất cả những gì mà giáo xứ và Beth có thể lo liệu được, đánh dấu ngôi mộ. Bên cạnh nhà thờ là nhà ở dành cho giáo chức, nơi Beth đã sống ở đó một năm tràn đầy hy vọng. Đi qua hai cánh cửa là một đại sảnh được Thomas cho xây, nơi những người buộc phải sống lang thang trên phố có thể có một bữa ăn nóng và nơi trú ngụ trong chốc lát. Giáo xứ không đồng ý chuyện đó nhưng Thomas đã tự bỏ tiền riêng của anh và một quý ông nhân đức đã tiếp quản việc này sau khi Thomas qua đời.

Beth bước vào khu nhà ọp ẹp có mùi của thức ăn cũ và mùi của những cơ thể không được tắm rửa, hy vọng tìm được câu trả lời ở nơi đây. Daniel Mackenzie đi đằng sau cô, cao vượt cả Katie và Beth, anh chàng nhỏ tuổi cao lêu nghêu này lại căng thẳng nhất trong ba người. “Cô có nên đến đây không?” Daniel rít lên. “Cha cháu sẽ đánh cháu nhừ tử nếu ông ấy biết cháu để cô tới gần một phụ nữ làng chơi, và có Chúa mới biết chú Ian sẽ làm gì.”

Một phụ nữ còn trẻ trông mệt mỏi đang ngồi trên một chiếc ghế cứng với hai chân vắt chéo, váy đẩy cao tận đầu gối. Khi Beth vội vã đi đến, cô ta nhìn thấy cô, nháy mắt và đứng bật lên.

“Ồ, đúng là quý bà rồi.”

Beth đến gần người phụ nữ trẻ và cầm tay cô ta.

“Xin chào, Molly.”

Molly cười lên rạng rỡ. Cô ta có mái tóc nâu, chiếc mũi tẹt và hếch với những đốm tàn nhang và một nụ cười ấm áp. Cô ta có mùi thuốc lá và mùi rượu như mọi khi, và thoảng qua cả mùi nước hoa đàn ông còn bám lại trên quần áo của cô ta.

“Cô làm gì ở đây vậy, cô A? Tôi nghe nói cô cưới một gã giàu có nào đó và hiện đang sống trong một tòa lâu đài.”

“Tin tức lan truyền nhanh thật đấy.”

“Vậy cô muốn gì? Những câu chuyện thú vị như thế truyền đi khắp nơi.” Cô tay nháy mắt với Daniel. “Cô mang anh ta tới đây để tôi biến anh ta thành đàn ông ư?”

Daniel mặt đỏ như củ cải đỏ. “Cô coi chừng cái lưỡi của mình đấy.”

“Ôi, cậu làm tôi sợ đấy cậu bé con, cậu thực sự làm được ư.”

Beth bước lên đứng ngăn giữa họ. “Daniel, yên nào. Cậu bé đang bảo vệ tôi thôi mà, Molly. Ở đây quá nguy hiểm.”

“Lúc này ư? Tôi thật sự ngạc nhiên đấy. Vậy tại sao cô đến đây?”

“Để hỏi cô vài điều.”

Beth kéo Molly một đoạn cách xa Daniel và Katie. Cô đặt vài đồng tiền vào lòng bàn tay Molly và hỏi cô ta vài câu.

“Tôi không biết nhiều lắm,” Molly nói. “Điều này vượt quá tầm của. Nhưng tôi có thể hỏi một đứa bạn. Nó đã cưới một trong những tên lừa đảo của nó và bây giờ sống giàu có và nhàn nhã. Nó cũng hơi khoe khoang vớ vẩn đấy, nhưng không phải là kiểu người tệ hại.”

Beth lấy ra thêm ít tiền và nói cho Molly điều cô muốn biết. Molly lắng nghe rồi hấp háy mắt. “Hiểu rồi, thưa quý bà.” Cô nhét tiền sâu vào trong áo lót. “Cô cứ để chuyện này cho tôi.”

******

Đi tàu đến London quả thật mất quá nhiều thời gian. Ian không thể ngồi yên một chỗ. Anh đi đi lại lại dọc trên tàu. Cameron ngồi ru rú trong một góc khoang của họ, đọc tạp chí thể thao và hút xì gà. Ian thấy khó chịu với mùi khói thuốc và dành phần lớn thời gian ở khoang sau cùng với một trong những người lái tàu. Anh ngắm những đường ray trải ra phía sau họ nhưng những thanh ray bằng phẳng và những khúc rẽ nhịp nhàng không xoa dịu tâm trạng của anh.

Rốt cuộc đoàn tàu cũng đến ga Euston, Ian nhảy ngay xuống và đi lách qua đám đông và huýt gọi một chiếc xe ngựa. Anh ngồi trong đó chờ Cameron và Curry, kéo lại rèm để tránh những đôi mắt đang nhìn anh. Anh ra lệnh đánh xe đến Belgrave Square, biết rằng Beth sẽ quay trở lại đó. Nhà của bà Barrington từng là nơi ẩn náu của cô và Beth thích những nơi ẩn náu. Sương mù tràn vào khắp thành phố khi họ đến gần những đại lộ thanh lịch, thứ sương mù u ám làm trời mau tối hơn. Ian lớn lên đã quen với những ngày tràn đầy ánh nắng của mùa hè Scotland, còn sương mù tạo cảm giác nặng nề và ngột ngạt.

Không thèm đợi Curry đến rung chuông, anh dùng bàn tay đeo găng đập mạnh vào cánh cửa. Anh đập liên tục cho đến khi người quản gia già nua mở cửa và khò khè hỏi anh có chuyện gì.

Ian đẩy cánh cửa mở toang và sải dài bước vào bên trong. “Cô ấy đâu?”

Người quản gia bước lùi lại. “Đã ra ngoài. Tôi có thể biết ai đang hỏi không?” Cameron nắm lấy cánh cửa trước khi người quản gia đóng lại và Curry mang theo đống hành lý đi vào.

“Đây là chồng cô ấy,” Cameron nói. “Cô ấy đi đâu?” Người đàn ông già quay đầu nhìn chằm chằm vào họ. “Tôi nghe cô ấy nói tới East End, nơi có những tên trộm cắp và giết người, thưa ngài, và cô ấy chỉ mang thằng bé đi cùng.”

“Daniel ư?” Cameron bật cười. “Tội nghiệp cô gái. Tốt nhất chúng ta nên tìm cô ấy.”

Ian đã ra khỏi ngôi nhà, một chiếc xe ngựa khác dừng lại phía sau chiếc xe vừa đưa anh đến và trước khi nó dừng lại, cơ thể dài ngoằng của Daniel đã thò ra ngoài. Khuôn mặt dài của cậu bé trở nên khiếp sợ khi cậu nhìn thấy Ian.

Ian đẩy cậu bé ra và lao vào trong xe ngựa tìm Beth. Anh nghe thấy tiếng cô nói gì đó về việc trả tiền, nhưng Curry có thể làm điều ấy. Anh bế Beth ra ngoài, không thích cái cách mà đám sương mù đang cố bủa vây quanh cô. “Ian,” cô nói. “ Những người hàng xóm sẽ đàm tiếu đấy?” Ian chẳng quan tâm đến điều hàng xóm nói cái quái gì. Anh quàng một cánh tay quanh eo cô và đưa cô vào trong.

Nhà của bà Barrington có mùi ẩm mốc và ngột ngạt. Cái mùi nồng đậm này như muốn nuốt chửng mùi hoa oải hương của Beth, cứ như thể ngôi nhà muốn kéo cô trở lại quãng thời gian lao động bần hàn mà cô đã trải qua.

“Nếu anh muốn kéo em tới phòng ngủ của em,” Beth nói khi họ đi đến đầu cầu thang, “có lẽ anh nên hỏi em đó là phòng nào.”

Ian không quan tâm phòng nào là phòng của cô nhưng anh vẫn để cô đi lên trước anh. Căn phòng ngủ cô dẫn anh vào khá nhỏ với giấy dán tường in hình bướm hoa khổng lồ gớm ghiếc. Ở đây có một chiếc giường bốn cọc, một chiếc tủ nhỏ gần cửa sổ và một chiếc ghế gỗ. Những tấm rèm che đi toàn bộ ánh sáng ban ngày của London. Tiếng rít nhỏ của chiếc đèn chạy bằng khí ga và mùi ẩm mốc của chúng hoàn thiện bức tranh ảm đạm. “Đây là phòng cho người hầu,” Ian cau mày.

“Em từng là một người hầu. Người bầu bạn giữ một vai trò buồn tẻ giống như nữ gia sư. Không hẳn là một người hầu, nhưng cũng không phải là một thành viên của gia đình.” Ian như đắm chìm trong lời cô nói. Anh xoay chiếc khoá dưới nắm cửa bằng sứ và bước đến bên cô. “Quản gia nói em đã đến East End.”

“Đúng vậy. Em có một số khúc mắc.”

“Về cái gì?”

“Anh nghĩ là về cái gì nào, Ian thân yêu của em?” Beth cởi chiếc khăn bằng lụa mà cô quàng để tránh sương mù và tháo găng tay.

“Em đánh điện cho Fellows.”

Mặt cô ửng đỏ. “Đúng vậy, em...”

“Anh nói em hãy thôi đi. Hắn ta không đáng tin.”

“Em muốn biết mọi điều anh ta biết. Có lẽ anh ta đã phát hiện ra điều gì đó mà anh chưa tìm ra.”

Cơn giận dữ của Ian mờ mịt. “Do vậy em tìm hắn. Em gặp hắn.”

“Đúng vậy, anh ta đến đây.”

“Hắn ta đã đến đây.”

“Anh từ chối kể cho em mọi chuyện. Em có thể làm gì?”

“Em không hiểu sao? Nếu em biết được quá nhiều, anh không thể bảo vệ em. Em có thể bị đi đày, hoặc bị treo cổ nếu như em biết quá nhiều.”

“Vì cái quái gì em lại bị đi đày bởi vì ông bạn Stephenson của anh trai anh hoặc bà Palmer, tình nhân của anh ấy giết một...” giọng cô nhỏ dần, khuôn mặt sững lại.

Ian chưa bao giờ biết điều gì ẩn chứa đằng sau nét mặt của mọi người. Theo bản năng, mọi người đều nhận ra những dấu hiệu của sự giận dữ và nỗi sợ hãi, sự hạnh phúc hay nỗi đau khổ của người khác. Ian thì lại không hiểu tại sao mọi người lại phá lên cười hoặc chảy nước mắt. Anh phải quan sát, để học cách làm giống như mọi người.

Anh nắm lấy vai Beth và lắc cô. “Em đang nghĩ gì vậy? Nói với anh. Anh không hiểu.”

Cô nhìn vào anh với đôi mắt xanh ngọc mở to. “Ôi, Ian.” Thay vì sợ hãi trước sức mạnh của anh, cô đặt bàn tay nhẹ nhàng lên cánh tay của anh. “Anh đã nghĩ Hart làm điều đó, đúng không?”

Ian lắc đầu. Anh nhắm chặt mắt và vẫn tiếp tục lắc đầu nhưng anh ôm lấy Beth như thể anh sẽ bị lôi đi nếu anh không làm thế. “Không.” Lời nói đó vang khắp căn phòng và anh lại nhắc lại từ đó lần nữa. Rồi lần nữa. Lại lần nữa.

Và lại nhắc lại, nhắc lại.

“Ian.”

Với mọi nỗ lực, Ian dừng lại nhưng mắt vẫn nhắm chặt. “Tại sao anh nghĩ vậy?” Giọng của Beth bao quanh anh thật mềm mại. “Hãy kể cho em.”

Ian mở mắt, nỗi thống khổ suốt năm năm qua như đang tìm cách nhấn chìm anh. Sally đã khoe khoang rằng cô ta biết những bí mật khiến Hart bị huỷ hoại, đồng thời sẽ chặn đứng sự nghiệp chính trị của anh ấy. Hart thích làm chính trị. Có Chúa biết tại sao. Trong lúc đang quan hệ với Sally, cô ta cứ lải nhải về cách cô ta sẽ tống tiền Hart, việc này làm Ian giận điên lên đến nỗi phải dừng lại giữa chừng, nhặt lấy quần áo của mình và ra khỏi phòng. Anh cảm thấy cơn giận sắp bùng lên và anh biết anh phải rời khỏi đó.

Anh lang thang khắp ngôi nhà cố gắng để bình tĩnh lại, tìm rượu whiskey và tìm Hart nhưng không thấy anh ấy ở đâu cả. Khi đã có thể suy nghĩ mạch lạc trở lại, anh quay lại phòng của Sally. “Anh mở cửa và nhìn thấy Hart trong phòng ngủ. Anh nhìn thấy anh ấy cùng với Sally trên ghế sofa đặt cuối giường.” Từng hình ảnh lại lần lượt hiện lên trước khi Ian có thể ngăn chúng lại, rõ ràng đến khó chịu như thể vừa diễn ra ngày hôm qua. Hart với Sally, cơ thể trần truồng của cô ta quấn quanh người anh ấy. Tiếng thỏa mãn khe khẽ của cô ta chuyển thành sự sợ hãi.

“Hart lấy con dao ra khỏi tay cô ta - anh không biết tại sao cô ta có nó. Cô ta chửi anh ấy. Anh ấy ném con dao đi. Rồi anh ấy chẹn cổ cô ta cho đến khi cô ta im lặng và cô ta cười. Anh không muốn em biết những điều đó.”

“Nhưng...” Beth cau mày. “Sally cũng không bị bóp cổ, đúng không? Không ai đề cập đến vết thâm trên cổ cô ấy.” Ian lắc đầu.

“Hart, anh ấy thường... Em sẽ không hiểu những hàm ý này. Anh ấy sở hữu ngôi nhà. Bà Palmer và đám phụ nữ của bà ta thuộc về anh ấy.”

“Anh ấy không thể sở hữu phụ nữ. Đây là nước Anh.”

Vì một vài lý do nào đó, Ian muốn bật cười. “Họ phục tùng anh ấy. Họ muốn như thế. Anh ấy là tất cả với họ, là ông chủ, là đức ngài của họ.”

Beth cau mày một lúc lâu và rồi trán cô giãn ra.

“Ồ.” Câu cảm thán ngắn cụt lủn nhưng ẩn chứa nhiều ý tứ.

“Anh ấy đã làm việc này trước khi lập gia đình, rồi thôi. Sau khi vợ anh ấy qua đời, anh ấy đã quay lại đó. Anh ấy là người rất kín đáo, nhưng chúng ta đều biết rằng anh ấy quá đau khổ. Anh ấy cần họ”

“Vì Chúa lòng lành, phần lớn mọi người đều có thời gian để tang nhất định,” Beth nói yếu ớt. “Nhưng tại sao anh ấy lại muốn xiết cổ Sally Tate?”

Ian đặt một tay lên phần cuối khí quản của Beth.

“Khi em bị nghẹt thở, trạng thái hưng phấn của em sẽ sâu hơn, dữ dội hơn. Đó là tại sao anh ấy ấn tay lên cổ họng cô ta.”

Beth mở trừng mắt. “Rất là... thú vị.”

“Và nguy hiểm.” Ian bỏ tay ra khỏi cổ cô.

“Hart biết cách làm thế nào, biết chính xác khi nào cần dừng lại.”

“Anh đã chứng kiến,” Beth chậm rãi nói. “Nhưng anh không thực sự nhìn thấy anh ấy giết cô ta đúng không?”

“Khi anh nhìn thấy họ ở cùng nhau, anh đã bỏ đi. Anh biết nếu ai đó có thể ngăn Sally tống tiền thì đó sẽ là Hart. Anh nghĩ nên đi về nhà, nhưng anh để quên đồng hồ trên tủ đầu giường và anh muốn lấy lại nó. Anh thấy một chai whiskey khi xuống cầu thang phòng khách và uống rượu trong lúc chờ đợi. Lúc sau, anh nghe tiếng Hart lao ra phía cửa trước và nhìn thấy anh ấy nhảy vào xe ngựa. Anh lên tầng lấy đồng hồ và thấy Sally. Đã chết.”

“Ồ...” Beth im bặt và lấy tay che miệng. “Hart có nói chuyện gì đã xảy ra không?”

Sự thật rằng cô vẫn đang đứng trước mặt anh, nói chuyện với anh theo cái cách bình tĩnh và bối rối của cô. Đó quả là một điều kì diệu đối với Ian. Beth không chán ghét mà bỏ rơi anh, không ngất xỉu vì choáng váng bởi tất cả những điều anh tiết lộ. Cô vẫn ở đây, giống như chiếc neo trên dòng sông rộng lớn, chảy xiết là cuộc đời anh.

“Anh ấy kể với anh rằng anh ấy đã rời khỏi phòng ngay sau lần cuối làm tình với Sally và gọi người hầu đến giúp anh ấy tắm rửa và thay đồ ở một phòng khác. Khi anh ấy quay lại, anh ấy thấy Sally đã chết và chạy ngay xuống tầng rồi ra khỏi ngôi nhà. Anh ấy đã nói rằng anh ấy không nhìn thấy anh trong phòng khách, nếu không anh ấy đã khăng khăng bắt anh đi theo anh ấy rồi. Anh ấy nói vì sự nghiệp của mình, anh ấy không thể mạo hiểm có mặt ở đó khi cảnh sát đến.” Ian lắc đầu. “Anh không tin anh ấy. Hart sẽ không bỏ chạy nếu anh ấy không giết cô ta. Anh ấy sẽ ở lại ngôi nhà đó cho đến khi tìm ra thủ phạm.”

“Có lẽ vậy,” Beth nói chậm rãi, giọng khẳng định. “Nếu như em chưa từng gặp Hart, em có thể tin anh ấy giết cô ta rồi chạy trốn. Nhưng em đã gặp anh ấy và em tin tưởng rằng nếu anh ấy định giết cô ta, anh ấy sẽ phải chắc chắn anh đã rời khỏi chỗ đấy trước khi anh ấy làm cái hành động khủng khiếp đó. Dù cho bất kỳ chuyện gì xảy ra, anh ấy sẽ tránh để liên lụy đến anh. Do vậy người đã làm việc đó không thể là Hart.”

“Anh biết điều anh đã nhìn thấy.”

“Đúng vậy.” Beth xoay người và bước ra xa anh, như đang nghĩ ngợi mà không hề kích động. “Và cảnh sát tin rằng anh đã giết người, cả bồi thẩm đoàn và vị quan tòa cũng thế. Nhưng họ không nghĩ tới Hart. Anh ấy sẽ không bao giờ để anh có có khả năng bị bắt giữ hoặc bị đưa trở lại trại tâm thần. Anh ấy không bao giờ muốn anh bị nhốt lại lần nữa.”

“Bởi vì anh ấy cần anh và trí nhớ phiền phức chết tiệt này.”

“Không, bởi vì anh ấy yêu thương anh.”

Người phụ nữ này ngây thơ đến không tưởng. Cô đã chứng kiến nhiều điều ở những khu ổ chuột của London, cô đã từng nghèo túng và tuyệt vọng, nhưng cô vẫn tìm thấy sự tốt đẹp trong người nhà Mackenzie.

Thật không thể tin được.

“Hart là kẻ tàn nhẫn,” Ian nói. “Anh đã nói với em, anh không có khả năng yêu. Anh ấy cũng vậy nhưng anh ấy không bận tâm về điều đó như anh. Anh ấy sẽ làm mọi điều anh ấy thấy cần phải làm, dù rằng đó là việc giết người, dù rằng một người em trai của anh ấy có phải trả giá cho điều đó.”

Beth lắc đầu, mái tóc đen của cô ánh lên lấp lánh dưới ánh đèn “Anh hẳn đã sai rồi.”

Anh cười mỉa mai. “Trong tình yêu bọn anh đều rất tệ, Beth ạ. Anh đã nói với em, bọn anh sẽ làm tan vỡ bất kỳ thứ gì bọn anh chạm vào.”

“Ian, trong năm năm qua, anh chưa từng để những điều anh nhìn thấy qua một bên ư. Nghĩ về nó theo cách đơn giản hơn mà không có Hart ở trong đó? Anh không thể giả vờ Hart đã không ở đó và đánh giá xem ai đã có thể làm chuyện này?”

“Tất nhiên là anh đã thử.” Ian gắt gỏng trả lời. Anh lùa tay vào tóc. “Anh đã lướt qua mọi tình huống, mọi khả năng từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc. Anh đã nghĩ có gã đàn ông nào khác của bà Palmer ở đó, hoặc một quý bà nào đó ở trong ngôi nhà, hoặc một người lạ đột nhập. Anh thậm chí lo sợ rằng đó là anh, và anh đơn giản không thể nhớ chuyện anh đã làm.”

“Còn Lily Martin thì sao? Tại sao anh lại giấu cô ấy ở Convent Garden?”

“Cô ấy nhìn thấy Hart cùng với Sally ở trong phòng. Cô ta thề với anh rằng cô ta chưa bao giờ nhìn thấy Hart đâm Sally. Nhưng anh không thể chắc cô ta có nói dối hay không. Anh không thể mạo hiểu để cô ấy kể với cảnh sát, do vậy anh anh cử Curry quay lại để đưa cô ta thoát ra ngoài trước khi cảnh sát đến. Nhưng anh đã không che giấu cô ấy đủ tốt.”

“Anh nghĩ Hart đã tìm thấy cô ấy vài tuần trước đây và giết cô ấy?”

“Đúng vậy.”

Beth lại lại đi tới đi lui cách anh một quãng. “Chúa lòng lành, thật là một mớ hỗn độn.”

“Điều này đáng nhẽ không xảy ra. Nếu Fellows tiếp tục không nhúng mũi vào, chúng ta vẫn có thể sống bình thường.”

“Không, anh không thể.” Beth bước lại gần anh. “Nó sẽ xé toang anh ra thành từng mảnh. Nó cũng xé toang cả Hart và cả những người còn lại trong gia đình. Mọi việc anh nói có vẻ hợp lý, nhưng có thể có cách giải thích khác. Hart đã nghĩ là anh đã làm chuyện này. Đó là lý do tại sao anh ấy chạy ngay ra khỏi ngôi nhà, đi tìm anh, để chắc chắn anh đã đi về và không làm việc này. Chắc hẳn đây là một cú sốc khủng khiếp với anh ấy khi anh ấy nhận ra rằng anh vẫn ở trong nhà khi Sally chết.”

Ian chớp mắt, và trong giây lát, anh gặp ánh mắt cô. Anh yêu đôi mắt đó, một màu xanh thăm thẳm. Anh có thể chết chìm trong đó. Anh nhìn tránh đi. “Bởi vì anh ấy tin rằng anh bị điên đúng không? Anh ấy tin anh bị điên, nhưng em đã sai rồi.”

“Tại sao người nhà Mackenzie lại cứ nhất định cứng đầu đến vậy? Kẻ giết người chắc đã vào phòng và đâm Sally trong khi Hart đang ở cùng người hầu. Dù Hart có tàn nhẫn đến mức nào, vẫn có kẻ khác còn tàn nhẫn hơn.”

Trí nhớ liên tục ùa về trong anh, trí nhớ mà Ian đã cố gắng quên đi trong hai mươi năm qua. Hình ảnh hai bàn tay của Hart quấn quanh cổ Sally chỉ chồng thêm lên hình ảnh của một người đàn ông và một phụ nữ khác. “Anh nghĩ đó là Hart. Beth ạ, anh ấy trông cực kỳ giống cha anh.”

“Người cha râu tóc rậm rạp của anh ư? Hart có điểm tương đồng với ông ấy, nhưng...” Anh không nghe thấy lời cô nói. Nỗi khiếp đảm của cậu bé Ian chín tuổi đang dâng lên trong anh, ký ức về lúc anh thu mình dưới chiếc bàn làm việc của cha khi anh nghe tiếng cha mẹ vào phòng. Họ đang hét lên với nhau, như họ vẫn thường làm thế và Ian sẽ bị trừng phạt.

Anh nhìn thấy mẹ mình lao vào cha, giương móng vuốt lên và cha anh túm lấy cổ bà. Ngài công tước siết chặt tay, rồi lắc, lại lắc, và người bà mềm oặt. Người mẹ xinh đẹp của Ian đổ gục thành một đống bất động trên sàn nhà, trong khi cha anh đứng bên cạnh bà, hai bàn tay xoè ra, khuôn mặt xám lại vì kinh hoàng.

Khoảnh khắc sau đấy thật là khủng khiếp khi cha anh nhìn quanh bàn và thấy Ian. Chân tay Ian thấm đẫm kinh hoàng khi cha anh lôi Ian ra ngoài và nhấc bổng anh lên, lắc anh giống như ông đã lắc mẹ Ian.

Mày không được kể cho ai. Mày có hiểu không? Bà ấy bị trượt chân và ngã; đó là chuyện đã xảy ra. Mày phải nói dối. Mày có hiểu không?

Lại bị lắc, mạnh hơn, và nhanh hơn nữa. Thằng chết tiết, tại sao mày không nhìn thẳng vào tao khi tao đang nói chuyện với mày?”

Ian bị khóa trái trong phòng mình và sáng hôm sau anh bị đẩy vào trong một chiếc xe ngựa để bị đưa đến London nơi phòng xử án đã tuyên bố anh bị điên. Anh sống trong trại tâm thần tư nhân hai tuần và rồi cuối cùng anh cũng hiểu rằng, anh sẽ không được phép về nhà. Mãi mãi.

Lòng bàn tay Beth chạm vào khuôn mặt anh. “Ian?”

“Ông ấy đã giết bà ấy,” Ian nói. “Ông ấy không định làm thế. Nhưng ông ấy có những cơn giận, giống như anh.”

“Anh muốn nói đến Hart?”

“Ian lắc đầu. “Cha anh. Ông ấy đã giết mẹ anh, bẻ gẫy cổ bà bằng chính hai bàn tay mình. Ông ấy nói với mọi người rằng bà ấy đã trượt ngã trên thảm và chết. Các anh trai không tin điều đó nhưng họ không thể hỏi anh, không phải vậy ư? Anh bị tuyên bố mất trí, do vậy không ai sẽ tin anh nếu anh nói đó là do cha anh làm.”

Beth vòng hai cánh tay quanh người anh và dựa đầu lên ngực Ian. “Ôi, Ian, em rất tiếc.” Ian ôm cô một lúc, cảm thấy hơi ấm của cô thật dễ chịu. Bên trong anh luôn có một nỗi sợ hãi rằng anh sẽ mất trí giống như cha anh, đặt bàn tay mình quanh cổ người phụ nữ anh yêu và giết cô ấy trước khi anh kịp ngăn bản thân mình. Beth tin tưởng anh và Ian sẽ chết nếu anh làm cô đau đớn. Beth ngẩng đầu, nước mắt ướt đẫm hai hàng mi và anh hôn lên trán cô. “Hart thật sự tàn nhẫn giống như cha anh trước đây. Anh ấy không nổi giận nhưng anh ấy lạnh lùng.”

“Em vẫn nghĩ anh đã nhầm. Hart đưa anh trở lại Scotland sau khi Sally chết là để bảo vệ anh, không phải để giữ anh im lặng.” Ian nhìn lên trần nhà đầy tức tối trong giây lát rồi anh nắm lấy vai Beth và đặt cô lên giường. “Anh có thể bảo vệ em khỏi Hart nhưng chỉ khi em dừng lại. Hãy quên High Holborn đi và không bao giờ nói chuyện với thám tử Fellows nữa. Hắn sẽ huỷ hoại em để có cái hắn muốn, và Hart cũng vậy.”

Cô đau khổ nhìn anh. “Anh muốn em cả đời còn lại nhìn anh chìm trong nỗi thống khổ như vậy sao? Tin rằng anh trai mình đã giết một phụ nữ? Tìm hiểu chuyện gì đã thực sự xảy ra hay sẽ không tốt hơn sao?”

“Không.”

Nước mắt ngập trong mắt cô và cô quay đầu để tránh cái nhìn của anh. “Em muốn giúp anh.”

“Cách tốt nhất để em giúp anh là không bao giờ nói chuyện với Fellows thêm lần nào nữa. Và ngừng tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hứa với anh.”

Cô im lặng một lúc, rồi thở dài. “Bà Barrington luôn nói rằng cái tính tò mò là một tật xấu khó sửa.”

“Anh sẽ giữ em an toàn. Anh hứa với em, Beth của anh.”

“Thôi được rồi,” cô thì thầm. “Em sẽ dừng lại.”

Anh nhẹ nhõm thả lỏng người. Anh kéo Beth vào trong lòng mình, ôm cô thật chặt áp sát vào người anh. “Cám ơn em.” Anh hôn lên tóc cô. “Cám ơn em.”

Cô nhướn người để hôn anh. Khi anh lướt môi phủ lên môi cô, anh không hề nghĩ rằng cô sẽ không từ bỏ chuyện này quá dễ dàng như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.