The Madness Of Lord Ian MacKenzie

Chương 19



Khi Beth tỉnh dậy rất lâu sau đó, Ian vẫn đang ngủ bên cạnh cô. Ánh đèn chiếu lên cơ thể trần truồng của anh với những cơ bắp lấp lánh mồ hôi sau cuộc đam mê. Lúc anh lên đỉnh khi đang ở trong cô, anh gần như, gần như lại hoàn toàn nhìn thẳng vào cô, nhưng vào phút cuối cùng anh lại nhắm mắt lại. Giờ thì anh đang ngủ và Beth dựa vào cơ thể ấm áp của anh, tâm tư cảm thấy phiền muộn. Có lẽ Ian không muốn biết sự thật, nhưng sự thật là Sally Tate và Lily Martin đã chết, đã bị tước đi cuộc sống. Beth đủ hiểu về những cô gái làng chơi để biết được rằng trừ phi họ có được một mối quan hệ lâu dài với một nhà bảo trợ giàu có, cuộc sống của họ có thể sẽ ngắn ngủi và tàn nhẫn. Một kẻ khốn có thể đánh đập họ nhừ tử, thậm chí giết họ mà chẳng có ai thèm quan tâm. Họ chỉ là những cô gái điếm.

Ngay cả khi những cô gái đó xoay xở tìm được chỗ trong một nhà chứa tao nhã, khi họ trở nên già nua và xấu xí, họ sẽ bị thải hồi, bị đẩy trở lại cuộc sống trên đường phố. Những cô có người bảo trợ thì khá hơn, nhưng chỉ khi người bảo trợ đó đối xử tốt với họ.

Beth hiểu rõ tất cả những chuyện đó. Nếu không có hồng ân của Chúa và lòng tốt của Thomas Ackerley và của cả bà Barrington nữa, cô có lẽ đã trở thành một trong số họ.

Fellows không quan tâm đến những người phụ nữ đã chết; hắn ta chỉ muốn huỷ hoại nhà Mackenzie. Nhưng Ian lại quan tâm - cô có thể nhìn thấy anh thương tiếc cho Sally, Lily và mẹ mình - nhưng điều anh quan tâm nhất là việc dung thứ cho anh trai anh. Người anh trai đã đưa anh thoát khỏi địa ngục.

Beth nghiến răng. Chết tiệt cái ngài công tước quá cố, người đã giam cầm Ian bởi vì Ian đã nhìn thấy điều anh không được phép nhìn. Chết tiệt Hart Mackenzie, người đã khiến Ian vướng vào trò chơi quyền lực của anh ta. Và chết tiệt Ian vì lòng biết ơn vĩnh viễn đối với Hart.

Ban đầu Beth không hiểu tại sao Isabella bỏ Mac khi cô ấy rõ ràng vẫn còn yêu anh ta. Giờ thì cô đã hiểu hơn. Dĩ nhiên Beth không hiểu Mac đã làm gi để Isabella thất vọng đến vậy, nhưng dù sao anh ta là một người mang họ Mackenzie, ngu ngốc và cứng đầu. Chẳng nhẽ như thế chưa đủ sao? Một cô gái ngọt ngào mới ra mắt lần đầu như Isabella đã không có cơ hội nào.

Beth đứng lên và tự thay quần áo. Khi cô còn làm việc cho bà Barrington, cô đã quen cách mặc đồ thật đơn giản và nhanh chóng vì cô phải chăm sóc người phụ nữ già cả đó cả ngày lẫn đêm.

Ian vẫn chưa thức giấc. Anh nằm úp mặt xuống giường, cơ thể thả lỏng, mắt nhắm nghiền. Ánh đèn chiếu sáng những khối cơ bắp nhô lên ở mông, cơ bắp nhỏ hơn ở lưng và những bắp thịt rắn chắc trên vai. Anh là người đàn ông đẹp trai và to lớn, quá mạnh mẽ nhưng dễ bị tổn thương. Hart đã nhận xét về anh như vậy. Và Hart vẫn giữ quan điểm đó về anh.

Em yêu anh, Ian Mackenzie. Trái tim Beth thổn thức.

Cô lặng lẽ ra khỏi phòng và đi xuống tầng. Cô ngó nghiêng để chắc chắn không ai nhìn thấy cô. Cô đi về phía cửa sau của hành lang chính để đến cầu thang dành cho người hầu.

Bà đầu bếp đang bận rộn trong bếp, thu dọn bữa ăn nhẹ mà bà vừa nấu cho Cameron và Daniel. Bà cười tươi với Beth khi Beth bước vào căn bếp ấm áp, giống hệt như trước đây.

“Thật là thích thú khi nhìn thấy mọi người ăn uống nhiệt tình,” bà đầu bếp nói. “Họ ăn hết sạch mọi thứ và còn hỏi xin thêm nữa. Một đầu bếp không thể đòi hỏi điều gì hơn nữa. Không giống như cô đâu, cô thậm chí không thèm xuống nhà ấy chứ. Tôi hâm nóng cho cô chút đồ ăn gì nhé?”

“Không, cám ơn bà Donnelly. Cháu đang tìm Katie.”

“Bây giờ cô đã là phu nhân của ngôi nhà này. Cô nên rung chuông gọi người.”

“Bà có nhìn thấy cô ấy không?” Beth nôn nóng hỏi.

“Cô ấy đang trong buồng rửa bát.” Bà đầu bếp nhìn thất vọng. “Với một người mà không có khả năng trở thành người tốt được, tôi sẽ không để những người giống như cô ta vào trong nhà.”

Trái tim Beth như nhảy lên. “Được rồi. Cô ấy là một trong những người cần tôi giúp đỡ.”

“Cô quá dễ mủi lòng, cô gái. Katie thì được nhưng cái người mà cô ta đưa đến thật thiếu thiện cảm và cái mũi thì cứ hếch lên trời (*). Cô ta không cần lòng nhân từ của cô đâu.”

(*) ý là kiêu kỳ, ngạo mạn

Beth phớt lờ bà Donelly và đi xuyên qua phòng rửa bát hướng về phía cầu thang thông lên đường phố ở bên trên. Katie đang chờ ở bậc cửa, khuôn mặt lộ rõ vẻ tức giận đúng kiểu người Ailen. “Chà, cô thấy rồi đấy, cô ta đang ở đây.”

“Cám ơn, Katie. Cô có thể đi rồi.”

“Tuyệt đối không thể được. Em không tin cô ta một chút nào và em không thể để cô ta lại một mình với cô.”

Người phụ nữ được nhắc tới đúng là có chiếc mũi hếch lên tận trời, chiếc mũi thon trát đầy phấn. Cả khuôn mặt cũng bôi bự phấn và những viên kim cương thô kệch lấp lánh trên cổ và hai tai. Người phụ nữ này còn trẻ tuy không xinh đẹp nhưng cô ta rất thu hút theo kiểu gợi tình và cô ta biết rõ điều đó. Lúc cô ta liếc nhìn chiếc váy giản dị của Beth, đôi môi đỏ mọng của cô ta cong lên thành một nụ cười ra vẻ bề trên.

“Molly nói rằng cô là một nữ công tước,” cô ta nói. ‘Nhưng tôi không tin.”

“Cô hãy chú ý đến cách cư xử của mình,” Katie ngắt lời. “Cô ấy là một quý cô.”

“Im lặng, Katie. Tên cô gì?”

“Sylvia. Cô chỉ cần biết như thế.”

“Tôi rất vui được gặp cô, Sylvia. Tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô nhưng tôi muốn hỏi cô vài câu”

“Ra khỏi chỗ này và lên tầng trên được không? Cái con mụ đầu bếp không cho tôi vào trong bếp. Tôi muốn ngồi trong phòng khách và những tên đầy tớ của cô phải phục vụ tôi, không thì tôi sẽ không nói gì cả.”

“Hãy giữ mồm giữ miệng,” Katie đốp chát. “Cô không xứng được ngồi trong phòng khách với phu nhân của tôi. Chúng ta nên ngồi đâu đó kín đáo để không ai biết phu nhân đang nói chuyện với cô.”

Beth phẩy tay. “Yên nào, cả hai cô. Sylvia, sẽ chỉ mất vài phút thôi và tôi biết cô chính là người tôi cần gặp. Tôi cho rằng cô biết rất nhiều chuyện.” Sylvia hài lòng khi được tâng bốc. “Cô đang hỏi về ngôi nhà ở High Hilborn chứ gì. Tôi biết mọi chuyện về cái nhà đấy và về cái con mụ già đang điều hành ở đó. Cô cần biết điều gì?”

“Mọi thứ.”

Giải đáp cho những câu hỏi của cô, Sylvia khẳng định lại những lời Fellows đã kể: bà Palmer là tình nhân của Hart và anh ấy đã cho bà ta ngôi nhà ở High Holborn. “Bà ta đã gặp ngài ấy khi ngài vẫn đang học đại học và bà ta lúc đấy đã lớn tuổi,” Sylvia nói. “Chưa từng có ai yêu một người đàn ông trẻ tuổi giống như Angelina Palmer đã yêu ngài ấy. Bà ấy sẽ làm bất kỳ điều gì cho ngài, kể cả đái trong giầy của chính mình nếu ngài ấy yêu cầu.”

“Nhưng rồi ngài ấy đã bán ngôi nhà cho bà ta,” Beth nói. “Tôi nghĩ rằng sau đó bà ấy không còn là nhân tình của ngài ấy nữa.”

“Ồ, đúng vậy, đức ngài đã chấm dứt quan hệ với bà ta, và bà ta đã xoay sang kinh doanh, nếu cô hiểu ý tôi. Đấy không phải là một nơi tồi tệ khi tôi còn ở đó, nhưng tôi và bà Palmer chưa bao giờ hợp nhau. Tôi đã rời khỏi đó ngay khi tôi tìm được những cơ hội tốt hơn.” Cô ta thích thú ngắm những chiếc nhẫn kim cương của mình.

“Nghĩa là sau này quan hệ giữa họ đã thực sự chấm dứt,” Beth nói.

“Có thể ngài ấy cho là vậy, nhưng bà ta thì không. Ngài công tước bắt đầu có quyền lực hơn, và có quan hệ thân thiết với nữ hoàng. Ngài ấy sẽ cần một quý cô trẻ tuổi và xinh đẹp, chứ không phải là một người bà già lớn tuổi mà ngài ấy quen từ khi mới hai mươi. Tôi thì sẽ giận dữ vì điều đó nhưng bà Palmer lại rất thấu hiểu. Tiếp tục yêu sâu đậm người đàn ông đó dù cho bà ta có tan nát cõi lòng. Nếu chúng tôi có thốt lên bất kỳ lời nào chống lại ngài Nam tước, chúng tôi sẽ bị bạt tai.”

Beth nhìn chằm chằm đầy suy tư vào tay vịn bằng sắt của cầu thang.

“Cô nói rằng bà ấy sẽ làm bất kỳ điều gì vì ngài công tước ư?”

“Đúng vậy. Với ngài ấy, bà ta giống như một cô học sinh ngây thơ mặc dù đã năm mươi tuổi.”

Suy nghĩ của Beth như quay cuồng. Có thể bà Palmer đã phát hiện ra chuyện Sally muốn tống tiền Hart? Người phụ nữ đó quyết định bắt Sally phải ngậm miệng mãi mãi? Nhưng trong trường hợp này, tại sao không đợi cho Ian về nhà và sẽ không có người họ Mackenzie nào bị dính líu? Hay bà ta không quan tâm ai sẽ bị treo cổ vì tội ác đó, miễn người đó không phải là Hart? Cô nóng lòng muốn tìm ra người phụ nữ đó và chất vấn bà ta.

“Cô làm việc trong ngôi nhà đó từ khi nào, Sylvia?”

“Ồ, khoảng sáu hoặc bảy năm trước đây.”

“Cô có biết Sally Tate không?”

“Ả ta ấy hả? Thật chẳng có gì bất ngờ là ả ta bị giết.”

“Cô vẫn còn ở đó khi vụ giết người xảy ra ư?”

“Không. Khi đó tôi đã đi rồi. Nhưng tôi có nghe được toàn bộ câu chuyện. Đáng đời ả ta, thưa cô. Cô ta đong đưa với bọn đàn ông cũng nhiều lắm, nhưng cô ta lại ghét bọn họ. Cô ta có thể dụ dỗ để lấy hết tiền của bọn họ. Cô ta và bà Palmer suốt ngày cãi nhau vì Sally không muốn chia những gì mình kiếm được. Cô ta yêu một cô gái giống cô ta, liên tục nói về chuyện hai người sẽ có một lâu đài trong mơ cùng nhau và sống hạnh phúc mãi mãi.”

Katie nhìn trừng trừng đầy phẫn nộ. “Thật là ghê tởm. Thưa cô, cô không nên đứng ngoài này và nghe những chuyện như vậy.”

Sylvia nhún vai. “Chà, họ đã chán bị đám đàn ông vầy vò, không phải sao? Dù sao thì có một vài người như vậy. Không phải là tôi, tôi thích một quý ông đẹp trai.”

“Không sao cả,” Beth sốt ruột nói. “Cô gái mà Sally Tate yêu là ai? Cô có biết cô ta không?”

“Đó là một trong những cô gái sống ở đó. Họ thường khoá trái cửa cùng nhau trong phòng ngủ tầng trên và rủ rỉ hôn hít với nhau. Sally luôn thề rằng cô ta sẽ đưa cô gái đó đến một ngôi làng nào đấy và họ cùng nhau trồng hoa hồng và làm những chuyện ngu ngốc gì đó. Làm quái gì có chuyện đó, đúng không? Như thể sẽ có ai đó đứng đắn trong làng sẽ lại để lại ngôi nhà cho một cặp tình nhân đồng tính đã từng là gái điếm ư.” Sylvia vỗ nhẹ lên môi. “Chà, cô ta tên gì nhỉ? Ồ, tôi nhớ ra rồi. Lily. Đó là vì sao Sally luôn nói rằng họ sẽ có thật nhiều hoa lily trong hồ. Họ đúng là hai kẻ ngớ ngẩn.”

“Lily Martin?” Beth hỏi, giọng cô gay gắt.

“Đúng vậy đấy. Lily Martin. Giờ thì, tiền cho tôi thì sao đây, thưa quý cô? Tôi đã đi một quãng đường dài, nơi đây thật là ẩm ướt, và chiếc váy lụa này sẽ hỏng mất thôi.”

******

Ian tỉnh dậy khi chiếc đồng hồ nhỏ trên tủ điểm mười giờ. Anh vươn người, cơ thể của anh ấm áp và mềm mại, và anh lật tấm chăn để vươn tay về phía Beth.

Anh nhận ra chiếc giường trống không.

Anh thất vọng mở mắt. Có lẽ cô đã xuống nhà để tìm đồ ăn. Cô chắc phải đói lắm. Ian xoa bàn tay lên mặt, cố gắng xoá tan ký ức về cuộc tranh luận giữa họ. Anh đã kể với cô những điều anh không bao giờ định kể cho cô nghe, những điều anh không muốn cô biết về anh và về gia đình kỳ quái của anh. Nhưng ít ra anh cũng đã khiến cô hiểu.

Ian quăng chân ra khỏi giường và đứng lên. Anh không muốn đợi cho đến khi cô trở lại. Anh cần cô ngay bây giờ. Anh sẽ tìm cô và kêu Curry mang bữa ăn nhẹ lên cho họ. Anh không thấy phiền khi để Beth ngồi trong lòng mình và đút thức ăn cho cô. Họ đã vui vẻ khi làm thế khi ở Kilmorgan và anh thấy chẳng có lý do gì mà không hưởng thụ điều đó vào lúc này.

Anh mặc lại quần áo, nhớ cách Beth đã giúp anh cởi chúng vài giờ trước đây. Cô chạm vào anh thật nhẹ nhàng khiến anh không thể kiên nhẫn. Anh muốn có cô với một cường độ thật dữ dội.

Anh kéo chiếc ủng lên tận đầu gối và luồn bàn tay vào mái tóc rối tung của mình trước khi đi về phía cửa. Anh chạm vào tay nắm cửa bằng sứ và xoay chúng.

Cánh cửa không nhúc nhích. Anh lắc mạnh tay nắm và đẩy mạnh cánh cửa nhưng nó cứ trơ ra mà chẳng hề suy chuyển. Tim đập dữ dội, anh cúi xuống và ghé mắt nhòm qua khe cửa.

Phía bên kia không có chìa khoá. Ai đó đã khoá cửa và mang chìa khoá đi.

Sự hoảng sợ mù quáng tràn qua anh. Bị nhốt lại, không lối thoát, bị mắc kẹt, xin hãy mở cửa ra, hãy làm ơn, hãy làm ơn, tôi sẽ ngoan...

Anh hít một hơi thật sâu cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đến tê dại. Anh nghĩ đến hơi ấm của Beth, đến hương vị của miệng cô, những lúc trượt sâu vào trong cô, cảm thấy cô xiết lại... Beth.

Anh cúi xuống và đặt miệng vào lỗ khoá.

“Beth?”

Im lặng. Anh nghe thấy tiếng ồn từ đường phố nhưng không có âm thanh nào trong nhà. Anh giật mạnh dây chuông bên cạnh giường rồi quay trở lại cửa.

“Curry,” anh hét lên. Anh đập mạnh lên cánh cửa gỗ rắn chắc.

“Curry, đồ chết tiệt kia.”

Không có ai trả lời.

Ian đi về phía cửa sổ và giật tung những tấm rèm. Ngọn đèn đường dưới phố bị bao phủ bởi lớp sương mù. Những chiếc xe ngựa qua lại trên đại lộ, lớp sương mù dầy đặc chỉ làm tiếng móng guốc và những bánh xe chạy vang vọng hơn trên phố.

Anh nghe thấy tiếng bước chân ở hành lang sau đấy là tiếng Curry vọng qua lỗ khoá. “Thưa ngài? Ngài có ở trong đó không?”

“Tất nhiên là tôi ở trong này. Cô ấy đã khoá cửa. Tìm chìa khoá đi.”

Giọng của Curry trầm xuống đầy cảnh giác. “Ngài có ổn không?”

“Tìm ngay cái chìa khoá khốn kiếp đi.”

“Thế là ngài vẫn ổn.” Tiếng bước chân xa dần.

Một nỗi sợ hãi khác tràn qua Ian, không phải là nỗi sợ hãi khi bị nhốt trong căn phòng nhỏ. Beth đã đến một nơi nào đó và cô không muốn anh ngăn cô lại. Chết tiệt, tại sao cô không chịu nghe lời?

Cô chắc đã đến chỗ Fellows hoặc đến phỏng vấn những người đàn ông có mặt trong căn nhà đó năm năm trước đây, hoặc tồi tệ hơn, tới chính căn nhà ở High Holborn để nói chuyện với bà Palmer. Thật là ngu xuẩn.

“Curry!” anh đập mạnh vào cửa.

“Ngài hãy mặc sẵn quần áo đi. Chúng tôi đang đi lùng cái chìa khoá rồi.”

Quá là lâu! Ian phát cáu, cơn giận ngày càng dâng cao. Phía bên kia cánh cửa, Curry lẩm bẩm chửi rủa. Cuối cùng Ian cũng nghe thấy tiếng chìa khoá tra vào ổ và xoay trong lỗ. Anh giật bung cánh cửa. Curry, Cameron và Daniel đang tụ tập bên ngoài cùng với ông quản gia đang run rẩy, bà đầu bếp béo tốt và hai cô hầu gái đang mở tròn mắt. “Beth đâu?” anh hỏi, sải bước đi qua họ.

“Tôi không thích cô ả đó, thưa ngài.” Bà đầu bếp khoanh hai tay trước bộ ngực đẫy đà của mình. “Cô ấy gặp gỡ đám người ghê tởm nhất và luôn luôn thương hại họ. Tại sao họ không kiếm một công việc tử tế để làm? Tôi luôn muốn biết điều này.”

Những lời bà có vẻ vô nghĩa nhưng Ian cảm giác chúng rất quan trọng. “Bà đang nói chuyện gì vậy? Những người nào cơ?”

“Những kế hoạch từ thiện của cô Ackerley. Bọn gái hư hỏng trát đầy phấn và bọn gái điếm ở Babylon. Ngài có thể tưởng tượng được không, một trong số họ đã đến cửa phòng bếp. Phu nhân và cô Katie đã đi cùng với cô ta. Trên một chiếc xe ngựa.”

“Đi đâu?”

“Tôi không biết, tôi chắc chắn là không biết.”

Ian nhìn chằm chằm vào bà ta và người phụ nữ này như nhũn ra. “Tôi xin lỗi, thưa ngài. Tôi thực sự không biết.”

“Phải có ai đó đã nhìn thấy,” Cameron nói to. “Chúng ta sẽ hỏi thăm trên đường xem có ai nghe thấy cô ấy đề nghị đi theo hướng nào.”

“Em biết cô ấy đi đâu,” Ian nói dứt khoát. Chết tiệt.

Chết tiệt. “Curry, tìm cho tôi một chiếc xe ngựa. Ngay lập tức.”

Anh lao qua đám người và bắt đầu xuống cầu thang. Curry bám theo anh, lè nhè ra lệnh bằng thứ giọng nặng vùng Cockney.

“Anh sẽ đi cùng em,” Cameron nói.

“Con cũng vậy,” Daniel nói, vẫn luôn bám theo họ.

“Tuyệt đối không thể được,” Cameron nói với con trai. “Con sẽ ở đây và con sẽ giữ cô ấy lại nếu cô ấy quay về.”

“Nhưng cha...”

“Cha chỉ nói một lần thôi, thằng bé phiền phức này.”

Cameron cầm lấy mũ và găng trước khi ông quản gia lập cập định làm. Ian thậm chí không quan tâm đến chuyện đó. Daneil theo họ tới cửa, giương mắt nhìn nhưng cậu bé chỉ đứng trong nhà.

“Làm sao em biết cô ấy đang ở đâu?” Cameron ấn mạnh mũ xuống và sải bước về phía chiếc xe ngựa đang tiến về phía họ sau khi Curry huýt sáo gọi.

Ian leo vào bên trong, Cameron theo sau. “High Holborn,” anh ra lệnh cho người đánh xe trước khi chiếc xe lắc lư hoà vào dòng xe.

“High Holborn ư?” Cameron cảnh giác hỏi.

“Cô ấy định chơi trò thám tử.” Cô nàng nhỏ bé ngu ngốc chết tiệt. Nếu như có chuyện gì xảy ra với cô...

Ian không dám nghĩ tiếp, không thể tưởng tượng anh sẽ thế nào nếu như anh tìm thấy cô nằm chết với con dao cắm trên ngực giống như Sally và Lily.

Cameron đặt tay lên vai Ian. “Chúng ta sẽ tìm ra cô ấy.”

“Tại sao cô ấy lại bướng bỉnh và không chịu nghe lời như vậy?”

Cameron phá lên cười. “Bởi vì người nhà Mackenzie luôn chọn những người phụ nữ cứng đầu. Em không thực sự hy vọng cô ấy sẽ nghe lời em đấy chứ? Mặc cho lời thề hôn nhân có là gì đi nữa?”

“Em chỉ mong cô ấy an toàn.”

“Cô ấy đối đầu với Hart. Hiếm có một phụ nữ nào dám làm như vậy.”

Điều đó chỉ chứng tỏ Beth ngu ngốc đến nhường nào. Ian yên lặng, muốn chiếc xe ngựa đi nhanh hơn nữa.

Họ đi trong làn giao thông dày đặc, người dân thành phố London vì lý do nào đó đều ào ra đường tối nay. Chiếc xe ngựa nhích từng bước trên Park Lane, đi qua ngôi nhà của tên khốn Lyndon Mather. Ian đơn giản chỉ hy vọng rằng với một ngàn hai trăm bảng anh đưa cho hắn để mua lại chiếc bát, hắn ta sẽ dịu lại. Beth không cần có thêm rắc rối từ hắn.

Cuối cùng, người đánh xe rẽ về hướng đông trên phố Oxford để đi hết con phố tới High Holborn, gần Chancery Lane. Trong năm năm qua, Ian chưa từng quay lại cái ngôi nhà trông có vẻ vô tội trên phố High Holborn, gần Chancery Lane. Nhưng những ký ức sống động vẫn làm anh nhói đau khi anh và Cameron bước vào mà không gõ cửa. Bên trong ngôi nhà không có gì thay đổi. Ian đi xuyên qua đại sảnh với những tấm ván lát chân tường bằng gỗ sẫm màu, vẫn những cánh cửa bằng thép mở toang dẫn tới khu hành lang bên trong và cầu thang bằng gỗ cây óc chó bóng loáng. Cô người hầu dẫn họ vào là người mới nên rõ ràng đã nghĩ rằng Ian và Cameron là những khách hàng được chờ đón. Ian chỉ muốn đẩy cô ta sang một bên để chạy thẳng lên cầu thang, nhưng Cameron đặt tay lên vai Ian và lắc đầu.

“Chúng ta sẽ hành động thận trọng,” anh nói vào tai Ian. “ Sau đó nếu họ không giúp chúng ta, chúng ta sẽ phá tan nơi này.”

Ian gật đầu, mồ hôi chảy dọc sống lưng. Thật kỳ lạ khi anh có cảm giác như đang bị theo dõi ngay khi họ bước vào ngôi nhà. Điều này càng rõ rệt khi cô hầu dẫn họ lên tầng. Người hầu đẩy mạnh cánh cửa phòng khách và Ian bước vào trong. Ngay lập tức anh khựng lại làm Cameron xô vào lưng anh.

Hart Mackenzie đang ngồi trong một chiếc ghế nhung sang trọng, một tay cầm điếu xì gà và tay kia là chiếc cốc pha lê đựng rượu whiskey. Có cả Angelina Palmer, tình nhân của Hart, một phụ nữ tóc đen còn khá xinh đẹp cho dù đã ngoài tứ tuần. Bà ta đặt một cánh tay lên ghế Hart ngồi, một tay đặt trìu mến lên vai Hart.

“Ian”, Hart nói một cách bình tĩnh. “Anh nghĩ sớm muộn gì em cũng sẽ đến. Ngồi xuống đi. Anh muốn nói chuyện với em.”

******

Beth nắm chặt hai bàn tay đeo găng, để chúng trong lòng khi chiếc xe đi chầm chậm từ Whitehall đến High Holborn. Trong không gian chật chội đó, Lloyd Fellows nhìn trừng trừng vào Beth và Katie đang ngồi nép sát bên cạnh Beth, cực kỳ khó chịu. “Điều gì đã làm cô nghĩ rằng năm năm trước tôi đã không kiểm tra ngôi nhà đó kỹ càng?” Fellows hỏi.

“Ngài có lẽ đã bỏ qua điều gì đó. Điều này cũng dễ hiểu thôi. Ngài đã bị kích động vì người nhà Mackenzie có liên quan.”

Hắn ta cau mày “Tôi chưa bao giờ bị kích động. Và tôi cũng biết nhà Mackenzie có dính líu chỉ sau khi tôi đã đến được một lúc lâu, có phải không nào Tôi sẽ chẳng biết tí gì nếu cô người hầu không vì quá căng thẳng đã buột miệng nói ra.”

“Theo tôi nó có vẻ thuận tiện quá khi cô ta lỡ nói ra và khiến ngài tập trung toàn bộ sức lực vào Hart và Ian. Tôi nghĩ nó làm lu mờ phán đoán của ngài.”

Đôi mắt vàng của Fellows nheo lại. “Chuyện này phức tạp hơn thế rất nhiều.”

“Không hẳn vậy. Ngài quá vui mừng khi có cơ hội để huỷ hoại cuộc sống của Hart Mackenzie do vậy ngài không cảm thấy cần phải xem xét đến ai khác ngoài anh ta và Ian. Tôi đã bắt đầu cảm thông cảm cho ngài, ngài Fellows, nhưng nay tôi sẽ thay đổi ý định.”

Fellows ngước lên trần nhà nói. “Chúa ơi, cái gia đình đấy kiếm được đám phụ nữ kiểu này ở đâu vậy? Tất cả các cô đều quá lắm điều.”

“Tôi không nghĩ Lady Isabella sẽ hãnh diện bởi nhận xét này,” Beth nói. “Ngoài ra, tôi nghe nói vợ của Hart rất hiền lành và dễ bảo.”

“Và cô thấy nó đã dẫn cô ấy đến đâu?”

“Chính xác, ngài thám tử. Do vậy Isabella và tôi sẽ luôn thẳng thắn.”

Fellows nhìn ra ngoài cửa sổ. “Cô biết rằng cô không thể cứu họ. Họ không thể được cứu rỗi. Nếu họ không phạm tội giết người này, họ vẫn sẽ phạm rất nhiều tội khác. Nhà Mackenzie đi qua thế giới và để lại sau mình cả đống đổ nát.”

Bọn anh phá hủy mọi thứ bọn anh chạm vào.

“Có lẽ tôi không thể cứu họ khỏi chính bản thân họ,” Beth trả lời. “Nhưng tôi sẽ cố gắng cứu họ khỏi ngài.”

Fellows mím chặt môi và lại nhìn ra phía cửa sổ. “Đám phụ nữ chết tiệt.” anh ta lẩm bẩm.

Ian nhìn chằm chằm vào Hart và bà Palmer trong một thoáng.

“Beth đâu rồi?” Anh gặng hỏi.

Hart nhướn mày. “Không ở đây.”

Ian quay đầu về phía cửa. “Vậy thì em đang rất bận không thể nói chuyện với anh.”

“Nếu là vì Beth thì anh muốn nói chuyện với em.”

Ian ngay lập tức dừng chân và quay lại. Bà Palmer đứng lên và vòng đằng sau ghế để rót một ít rượu whiskey vào chiếc cốc sạch, âm thanh của nó giống như tiếng mưa chảy róc rách qua máng nước. Hart nhìn bà một lúc, như một người đàn ông khoan thai ngắm người phụ nữ đã lên giường rất nhiều lần với mình.

“Beth không hiểu chuyện,” Ian nói.

“Anh ngạc nhiên về chuyện đó,” Hart nói. “Em đã cưới một phụ nữ rất nhạy cảm và anh có thể nói là, rất ngoan cố. Anh không biết điều này là tốt hay có hại cho gia đình ta.”

“Tốt quá đi chứ, em nghĩ thế đấy,” Cameron lên tiếng phía sau Ian. “Anh sẽ đi tìm cô ấy,” anh nói thêm rồi biến mất phía sau cánh cửa. Ian nóng lòng muốn đi cùng với anh trai, nhưng anh biết Cameron sẽ tìm kỹ lưỡng. Cameron có lẽ còn đáng sợ hơn Hart khi anh ấy muốn thế.

Ian khinh khỉnh liếc nhìn Hart và nhìn chằm chằm bà Palmer đang rót rượu. “Dù anh nghĩ cô ấy như thế nào, Beth là vợ em. Nghĩa là em sẽ bảo vệ cô ấy tránh khỏi anh.”

“Nhưng ai sẽ bảo vệ cô ấy tránh khỏi em, Ian?”

Quai hàm Ian xiết lại. Bà Palmer đưa cốc rượu cho Ian, những góc cạnh pha lê hấp thụ ánh sáng. Tại tâm chiếc cốc hội tụ thành tia sáng màu xanh lơ, giống như màu mắt Beth, một sắc màu sẽ không bao giờ nhìn thấy được được trong chất pha lê trừ những khi có điều kiện ánh sáng phù hợp. Ian dõi theo sự biến đổi của sắc màu, sự biển chuyển từ màu hổ phách của rượu whiskey và màu vàng thành những góc cạnh màu xanh. Các tinh thể pha lê tốt nhất sẽ bắt ánh sáng và khúc xạ chúng thành muôn màu sắc cầu vồng, nhưng màu xanh dường như luôn luôn được cất giữ tận sâu bên trong.

“Ian.”

Ian thôi không nhìn vào chiếc cốc. Bà Palmer quay trở lại bên Hart. Bà dựa vào lưng ghế và miết hai bàn tay lên ve áo của Hart.

“Gì vậy?” Ian hỏi.

“Anh bảo anh muốn nói chuyện.” Hart duỗi đôi chân dài của mình. Mái tóc anh có màu đỏ sẫm hơn tất cả các em trai và tạo thành nhiều lớp sóng khi vuốt ra sau trán.

Mọi người nói Hart Mackenzie đẹp trai nhưng Ian chưa bao giờ nghĩ như vậy. Anh biết đôi mắt anh trai có thể trở thành băng đá, khuôn mặt cứng lại như đá hoa cương. Cha của họ giống hệt như vậy.

Trên thế giới này, Hart là người duy nhất có thể làm cậu bé Ian đang hoảng loạn bình tĩnh trở lại. Ian cảm thấy lúng túng khi ở giữa đám đông, hoặc không thể hiểu những lời nói đang rì rào xung quanh anh. Khi đó bản năng đầu tiên của anh là chạy trốn. Anh chạy khỏi bàn ăn trong nhà, chạy khỏi phòng học mà cha anh đã từng gửi anh đến đó, hoặc chạy ra khỏi ghế ngồi trong nhà thờ đông đúc. Hart luôn luôn tìm thấy anh, luôn luôn ngồi cùng anh, hoặc nói chuyện để anh vượt qua cơn hoảng loạn, hoặc chỉ lặng lẽ ngồi cho đến khi Ian bình tĩnh trở lại.

Ian chỉ muốn chạy khắp nhà và hét gọi tên của Beth nhưng cái nhìn của Hart như muốn nói với anh điều này là vô ích. Ian ngồi xuống. Anh khó chịu liếc nhìn bà Palmer. “Hãy đề chúng tôi lại một mình, em yêu,” Hart nói với bà ta. Angelina Palmer gật đầu, nụ cười rất chuyên nghiệp. Bà hôn lên môi trên của Hart.

“Tất nhiên là được,” bà nói. “Anh biết rồi đấy, nếu anh cần em, anh chỉ việc gọi em.”

Khi bà đứng lên, anh chạm nhanh vào bàn tay bà rồi buông ngón tay ra. Họ đã cặp với nhau trong một thời gian dài, trải qua những thăng trầm của cuộc đời Hart - cuộc hôn nhân ngắn ngủi không hạnh phúc của anh, việc anh kế thừa tước vị công tước và những thăng tiến trong sự nghiệp chính trị. Khi Hart quyết định tạo một khoảng cách với bà, bà Palmer dường như chấp nhận quyết định đó mà không hề gây chuyện.

Bà Palmer nhìn thẳng vào Ian trước khi ra khỏi phòng. Ian ngoảnh đi nhưng anh vẫn cảm thấy cái nhìn nhìn lạnh lẽo của bà ta và cả... nỗi sợ hãi trong đó.

Bà xoay người và đi ra ngoài.

“Chúng ta chưa bao giờ nói về chuyện này đúng không?” Hart hỏi ngay khi cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Chính tại nơi này, năm năm trước đây, bốn người đàn ông đã cười nói và trò chuyện quanh chiếc bàn chơi bài gần lò sưởi trong khi Ian nằm uể oải trên chiếc ghế dài sát cửa ra vào đọc báo. Những người đàn ông ngồi tại bàn không chú ý đến anh và anh thấy thế rất ổn. Khi Sally kéo chiếc ghế đến ngồi sát cạnh Ian, ngả người xuống và bắt đầu thì thầm với anh.

Hart cắt ngang suy nghĩ của Ian. “Anh luôn nói rằng cách tốt nhất là giữ im lặng về chuyện này.”

Ian gật đầu. “Em đồng ý.”

“Nhưng em đã kể hết cho Beth.”

Ian tự hỏi tại sao Hart lại biết chuyện đó. Có phải anh đã gặp Beth và bắt cô phải kể cho anh nghe hay không? Hoặc anh ấy có người do thám trong nhà Beth? “Nếu anh làm tổn thương cô ấy, em sẽ giết anh.”

“Anh không bao giờ muốn làm tổn thương cô ấy, Ian. Anh hứa với em điều đó.”

“Anh thích làm tổn thương người khác. Để kiểm soát họ. Anh thích nhìn mọi người quỳ dưới chân anh, tranh giành cơ hội để được liếm gót giầy của anh.”

Ánh mắt Hart lóe lên. “Tối nay em không định khiêu chiến, đúng không nào?”

“Em luôn luôn làm điều anh bảo bởi vì anh đã chăm sóc em.”

“Và anh sẽ luôn quan tâm chăm sóc cho em, Ian.”

“Bởi vì nó có lợi cho anh. Anh luôn luôn làm điều có lợi cho mình, giống như cha vậy.”

Trán Hart sầm lại. “Em chọc tức anh thì cũng chẳng sao, nhưng đừng so sánh anh với cha. Ông ta là một kẻ tàn bạo khốn kiếp, và anh hy vọng ông ta sẽ chết mục dưới địa ngục.”

“Ông ấy hay tức giận cũng giống như em. Ông ấy không bao giờ học cách kiểm soát chúng.”

“Em thì có ư?” Hart hỏi, giọng nhẹ nhàng.

Ian xoa nhẹ thái dương. “Em không biết. Em không biết liệu em có thể luôn kiểm soát được nó hay không. Nhưng em được Curry và Beth cùng các anh giúp đỡ. Cha không có ai.”

“Em đang bào chữa cho ông ta đấy ư?”

Ngay cả Ian cũng nghe thấy giọng điệu ngờ vực. “Chết tiệt, không. Nhưng chúng ta là con của ông ấy; lẽ dĩ nhiên là chúng ta luôn có nhiều điều giống ông. Tàn nhẫn, chuyên quyền, nhẫn tâm.”

“Anh định nói chuyện với em, không phải để em thuyết giáo anh.”

“Trí óc Beth rất nhạy.” Ian hạ bàn tay xuống. “Cô ấy đang ở nơi quái quỷ nào vậy?”

“Như anh đã nói, không ở đây.”

“Anh đã làm gì với cô ấy?”

“Không làm gì cả.” Hart thả điếu xì gà vào trong cái bát và một làn khói mỏng bay lên theo hình xoắn ốc. “Thành thật mà nói anh không biết cô ấy ở đâu. Tại sao em nghĩ cô ấy đến đây?”

“Để chơi trò thám tử.”

“À, tất nhiên rồi.” Hart uống một ngụm rượu và đặt chiếc cốc lên bàn. “Cô ấy muốn em vô tội. Cô ấy yêu em.”

“Không, cô ấy yêu chồng mình.”

“Không phải là em ư?”

“Ý em là người chồng đầu tiên. Thomas Ackerley. Cô ấy yêu anh ta và sẽ luôn luôn như thế.”

“Anh cũng nghĩ thế,” Hart thừa nhân. “Nhưng anh đã nhìn thấy cách cô ấy nhìn em. Cô ấy yêu em và cô ấy muốn cứu em. Em đã nói cô ấy đừng thử làm chuyện đó nhưng anh nghĩ rằng cô ấy không nghe em, đúng không nào?”

Ian gật đầu. “Rất ngoan cố.”

Hart thực sự mỉm cười “Giống như con chó săn lùng theo dấu vết. Nếu như cô ấy khám phá ra bằng chứng chứng minh sự thật, em sẽ làm gì?”

“Đưa cô ấy đi xa. Chúng em có thể sống ở Pari hoặc Rome và không bao giờ trở lại nước Anh hoặc Scoland.”

“Tại sao em nghĩ em sẽ an toàn khi sống ở Pari và Rome?”

Ian nheo mắt nhìn anh trai. “Em nghĩ sẽ thế, nếu anh để bọn em yên.”

Hart đứng lên, chiếc áo vét được may đo khéo léo vừa khít với cơ thể có bờ vai rộng của anh. “Anh không muốn nhìn thấy em bị tổn thương, Ian. Anh không bao giờ muốn chuyện đó. Anh rất xin lỗi.”

Ian nắm xiết chặt tay vào thành ghế cho đến khi anh sợ rằng những ngón tay anh sẽ làm lớp gỗ lõm xuống. “Em sẽ không trở lại trại tâm thần. Ngay cả là vì anh.”

“Và anh không muốn em quay trở lại đó. Những gì họ làm với em...” Hart chợt nghẹn lời. “Em đưa Beth đi thật xa. Có lẽ tới NewYork, thật xa như em muốn. Anh muốn em an toàn, tránh xa khỏi anh.”

“Tại sao anh đến đây tối nay?” Ian hỏi. Anh không tin Hart đi cả một quãng đường dài từ Scotland đơn giản chỉ để uống rượu và hút thuốc trong căn nhà anh từng sở hữu. Anh ấy chắc hẳn đã lấy chuyến tàu ngay sau chuyến của Ian, chuyến duy nhất có thể đưa anh đến đây nhanh đến vậy.

“Hãy buông tha mọi thứ,” Hart nói. “Anh sẽ khiến mọi chuyện ổn thoả và rồi mọi thứ sẽ bị lãng quên.”

“Sally sẽ không bị lãng quên, hay cả Lily nữa. Beth nói đúng. Họ đã chết và chúng ta nên quan tâm đến chuyện đó.”

Giọng Hart trở nên căng thẳng. “Họ chỉ là bọn gái điếm.”

Ian đứng lên. “Anh đưa em đến đây vào tối hôm đó để em có thể tìm hiểu xem liệu Sally có biết chuyện gì có thể anh hưởng đến sự nghiệp chính trị của anh không. Do đó em có thể kể lại cho anh điều cô ta thì thầm với em trên giường. Để làm do thám cho anh.”

“Và em đã tìm ra.”

“Cô ta khá hoan hỉ về chuyện đó. Cô ta muốn hủy hoại anh.”

“Anh biết,” Hart khô khốc nói. “Anh đã không để cô ta làm vậy nên cô ta cực kỳ giận dữ.”

“Vậy thì anh đã làm gì? Làm gì để đảm bảo những bí mật bẩn thỉu về anh mà cô ta biết mãi mãi được giấu kín?”

Hart lắc đầu. “Nếu như Sally muốn lảm nhảm kể chuyện anh sở hữu ngôi nhà và những điều anh làm những năm trước đây, cô ta cứ thoải mái làm chuyện đó. Mọi người đều biết. Thậm chí nó còn giúp anh có được sự tôn trọng nhất định của những thành viên vẫn thường dửng dưng hơn trong nội các, nếu như em có thể tin được chuyện đó. Anh đã làm những điều họ luôn mơ ước nhưng không có đủ dũng khí để làm.”

“Sally nói với em rằng cô ta có thể huỷ hoại anh.”

“Cô ta đang nằm mơ.”

“Do vậy cô ta đã chết.”

Hart cứng người lại. Ian nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của Cameron trong căn phòng ở tầng trên. Giọng nam trung khàn khàn của anh oang oang vang lên, sau đó là tiếng trả lời nhỏ nhẹ của cô hầu, rồi đến tiếng phụ nữ cười khúc khích.

“Lạy Chúa, Ian,” Hart nói như thì thầm “Đó là lý do tại sao em làm chuyện đó ư?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.