The Madness Of Lord Ian MacKenzie

Chương 6



Sự tức giận phủ một tấm màn màu đỏ lên đôi mắt Jan. Qua tấm màn ấy anh nhìn thấy Beth, mái tóc cô vẫn là những lọn tóc xoăn óng ả phức tạp như buổi sáng nay. Fellows mặc một bộ vét đen nhăn nhúm đã sờn, và đôi mắt xanh của Beth chan chứa sự thất vọng.

Fellows đã kể cho cô. Thằng khốn. Hắn đã nói cho cô mọi thứ. Fellows túm chặt lấy hai bàn tay của Ian. “Tấn công cảnh sát là phạm pháp.”

“Mọi thứ liên quan đến mày đều phạm pháp cả.” Ian đẩy hắn ra. “Cút đi.”

“Ian.”

Lời của Beth khiến anh quay lại. Cô đứng đó giống như một bông hoa, mỏng manh và dễ tổn thương, màu sắc duy nhất trên cái thế giới chỉ toàn màu xám này. Ian muốn Beth tránh xa vụ án bẩn thỉu ở High Holborn và những gì anh đã cố gắng che dấu trong năm năm qua. Beth vô tội đã bị nó làm vấy bẩn. Fellows đã làm hỏng chuyện. Gã đàn ông khốn khiếp này hủy hoại mọi thứ hắn chạm vào. Ian không muốn cô nhìn anh và tự hỏi giống như những người khác - liệu Ian có đâm con dao vào cơ thể còn nóng ấm của cô gái điếm rồi bôi máu lên tường?. Anh muốn Beth tiếp tục nhìn anh với sự ngạc nhiên dịu dàng, mỉm cười khi cô nói những câu nói đùa mà anh không hiểu được.

Đôi lúc Ian tự hỏi bản thân, liệu trong cơn giận dữ, anh có giết Sally hay không. Anh thỉnh thoảng không nhớ những gì anh đã làm trong cơn mê mụ. Nhưng anh cũng nhớ được những gì anh đã chứng kiến trong đêm đó, những việc anh chưa bao giờ tiết lộ cho ai biết, thậm chí không cả với Hart.

Fellows vuốt lại cổ áo, mặt đỏ lựng. Ian muốn đánh hắn. Mục đích của đời Fellows là khiến công chúng chống lại Hart, chống lại Ian, chống lại mọi thứ của nhà Mackenzie.

Fellows đã liên tục quấy rối Hart và Ian khi anh thoát khỏi vụ High Holborn năm năm trước và hắn đã bị cảnh cáo sẽ mất việc nếu còn theo đuổi vụ việc này. Giờ đây Fellows đã trở lại. Nghĩa là hắn đã nắm được điều gì đó.

Ian nghĩ đến Lily Martin nằm trong phòng khách nơi anh tìm thấy cô ta một tuần trước đây, chiếc kéo đâm xuyên qua tim. Anh nhớ đến cơn giận dữ của mình và cả sự thất vọng.

Anh chỉ muốn bảo vệ cô ấy, và anh đã thất bại.

“Cút đi,” anh nhắc lại với Fellows. “Mày không được chào đón ở đây.”

“Lady Isabella Mackenzie là người đã thuê căn nhà này,” Fellows nói. “Và tôi không được cảnh báo là không được nói chuyện với cô Ackerley. Cô ấy không phải người nhà Mackenzie.” Ian nhìn lướt qua khuôn mặt tự mãn của Fellows. “Cô Ackerley được tôi bảo trợ.”

“Sự bảo trợ của ngài ư?” Fellows cười giễu cợt. “Thật là một cách dùng từ hay ho làm sao.”

“Tôi chắc chắn ko thích cách ám chỉ đó,” Beth cắt ngang. “Hãy đi đi, ông thanh tra. Ông đã nói điều ông cần nói, và tôi sẽ rất biết ơn nếu ông rời khỏi đây.”

Fellows gật đầu nhưng ánh mắt lại hấp háy. “Tất nhiên, cô Ackerley. Chúc buổi tối tốt lành.”

Ian không bằng lòng với việc chỉ nhìn Fellows đi ra khỏi phòng khách - anh theo Fellows tới tận phòng chờ và chỉ dẫn người hầu không được để hắn quay lại trong bất kỳ trường hợp nào. Ian đứng ở bục cửa nhìn cho đến khi hắn vừa huýt sáo vừa bước xuống con đường đông đúc.

Anh quay lại thấy Beth đang đứng sau anh. Cô có mùi của hoa, mùi nước hoa nhàn nhạt bao lấy người cô. Khuôn mặt cô đỏ ửng, gò má hơi ướt và hơi thở nhanh. Chết tiệt. Nụ cười của cô đã biến mất, trán cô nhăn lại. Ian luôn gặp khó khăn khi đọc cảm xúc của mọi người, nhưng sự lo lắng và bất an của Beth như đập thẳng vào anh. Thằng trời đánh, nếu như cô tin vào lời của Fellows...

Ian vòng lấy khửu tay của Beth và dẫn cô quay trở lại hành lang để về phòng khách. Anh đóng sập cánh cửa phía sau và Beth tránh xa khỏi anh, đưa hai cánh tay ôm chặt lấy ngực.

“Đừng tin hắn,” Ian nói, giọng rít lên. “Hắn đã bám theo Hart trong nhiều năm. Đừng dính đến hắn.”

“Hơi muộn mất rồi.” Beth không có ý ngồi xuống, nhưng cô cũng không di chuyển. Cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, không ngừng dùng ngón tay cái vân vê khửu tay. “Tôi sợ rằng vị thám tử giỏi giang kia biết rất nhiều bí mật.”

“Hắn biết ít hơn là hắn nghĩ nhiều. Hắn ghét gia đình tôi và sẽ làm mọi thứ để làm mất thể diện người nhà tôi.”

“Tại sao hắn ta lại làm như thế?”

“Tôi không biết. Tôi chưa bao giờ biết.”

Ian cào tay vào tóc, sự giận dữ điên cuồng của anh đang nổi lên. Anh ghét kiểu cơn giận dữ thế này, nó đã từng làm cha của Ian giận điên lên và khiến cho cậu bé Ian bị đánh rất nhiều.

Nó trào lên trong anh mỗi khi anh muốn giải thích điều gì nhưng không thể, khi anh không thể hiểu những lời nói vô nghĩa mà mọi người xung quanh lảm nhảm. Khi còn là một đứa trẻ, điều duy nhất anh có thể làm - đó là giơ nắm đấm và gào thét cho đến khi hai người hầu phải ghìm anh xuống. Sự la hét sẽ không dừng lại cho đến khi Hart xuất hiện. Cậu bé Ian sùng bái anh trai Hart Mackenzie, người anh lớn hơn anh mười tuổi.

Ian đã đủ lớn để kiểm soát những cơn bốc đồng, nhưng cơn giận vẫn kéo đến, và hàng ngày anh vẫn đấu tranh chống lại con quỷ đó.

“Tôi không muốn em dính líu đến chuyện này,” anh nhắc lại. Beth chỉ đơn giản nhìn anh. Đôi mắt cô màu xanh, đôi môi đỏ mọng. Và anh muốn hôn cô cho đến khi cô quên đi Fellows và những điều hắn kể, cho đến khi cái nhìn kiểu đó trong mắt cô biến mất.

Ian muốn đặt cô dưới cơ thể anh, sức nóng của cô gặp sức nóng của anh, để nghe tiếng cô thở hổn hển khi anh ấn mình vào trong cô. Anh cần sự lãng quên bằng sự hoà nhập vào cô cho đến khi họ cùng tan chảy với đầy ham mê. Anh muốn cô là nơi ẩn náu của anh kể từ khi anh nhìn thấy cô ngồi cùng Lyndon Mather trong nhà hát opera Covent Garden.

Anh đã giành cô từ tay của Mather bằng cách tiết lộ bí mật của người đàn ông này. Mather đã đúng khi nói rằng Ian đã cướp cô, và Ian không quan tâm. Nhưng bây giờ Beth biết bí mật của Ian, và cô sợ hãi.

“Để chứng minh ngài không phạm bất cứ tội nào chắc là cũng đơn giản thôi,” cô nói. “Chắc chắn người đánh xe, người hầu của ngài và nhiều người khác có thể chứng minh lúc đó ngài đang ở đâu.” Cô nghĩ điều này thật quá là đơn giản.

Ian đến bên cô và dùng tay ôm lấy cằm cô, yêu thích làn da mềm như cánh hoa của cô trong lòng bàn tay anh. “Tôi không muốn em biết điều này. Nó hèn hạ và bẩn thỉu. Nó sẽ làm em vấy bẩn.”

Anh không biết rõ Fellows đã nói với cô những gì, mặc dù anh có thể đoán ra. Nhưng Fellows chỉ khai thác được phần nổi của câu chuyện. Sự thật nằm rất sâu, với những bí mật bẩn thiu có thể huỷ hoại tất cả bọn họ.

Beth đợi, hy vọng anh sẽ nói một hai câu để làm sáng tỏ điều này, để trấn an cô. Ian không thể, bởi vì anh biết sự thật trần trụi. Trí nhớ khốn khiếp của anh không hề lu mờ, những gì anh nhìn thấy, những gì anh làm sẽ không biến mất. Cả hai cô gái đã dính líu, và cả hai đều đã chết. Beth cũng thế sao?

“Không,” anh nói dứt khoát.

“Ian.”

Tiếng nói thì thầm của cô như khiến tim anh xiết lại. Ian thả cô ra, sự giận dữ rung chuyển lại trào lên. “Em không nên dính đến nhà Mackenzie,” anh nói gay gắt. “Chúng tôi sẽ phá huỷ bất kỳ thứ gì chúng tôi chạm đến.”

“Ian, em tin ngài.”

Những ngón tay cô túm chặt lấy tay áo anh. Anh ước anh dám nhìn thẳng vào mắt cô, nhưng điều này là không thể. Beth nói nhanh. “Ngài sợ Fellows sẽ khiến em xa lánh ngài. Anh ta không thể. Hiển nhiên anh ta bị ám ảnh về chuyện này. Chính anh ta nói anh ta không có bằng chứng, và chưa có vụ án nào chống lại ngài.”

Đó chỉ đúng một phần, nhưng đó là vấn đề đơn giản. “Mặc kệ nó,” anh ngắt lời. “Quên nó đi.”

Ian ước anh có thể quên, nhưng anh chưa bao giờ quên được điều gì trong đời. Những sự kiện đó sống động trong anh giống như việc anh ngồi chơi piano cùng cô sáng nay. Sống động giống như tất cả những “thử nghiệm” mà những tên bác sỹ lang băm đã thực hiện lên anh trong trại tâm thần tư nhân.

“Ngài không hiểu.” Cô thả tay áo của anh ra để đặt bàn tay mình trong tay anh. “Chúng ta là bạn bè, Ian. Em không coi nhẹ tình bạn - có Chúa chứng giám là em có rất ít bạn trong cuộc đời.”

Bạn bè. Anh không nghĩ rằng khái niệm đó đã từng áp dụng cho anh. Anh có các anh trai, ngoài ra không có ai. Những cô gái điếm thích anh và thực sự rất thích anh, nhưng anh không ảo tưởng rằng họ sẽ thích anh nếu anh không cho họ nhiều tiền. Cái nhìn của Beth thật dữ dội. “Ý em là em sẽ không dễ bị tức giận chỉ bởi vì thám tử Fellows xuất hiện và đưa ra lời buộc tội.”

Cô chỉ muốn anh làm sáng tỏ vấn đề, hét thật to tuyên bố anh vô tội. Ian gặp khó khăn trong việc nói dối, không thể hiểu nói dối thì để làm gì, nhưng anh vẫn biết sự thật rất phức tạp.

“Tôi không nhìn thấy Sally Tate chết,” anh nói, cái nhìn của anh gắn chặt lên khung cửa. “Và tôi không đâm chiếc kéo vào người Lily.”

“Sao anh biết đó là chiếc kéo?”

Anh lướt cái nhìn qua khuôn mặt cô, quan sát đôi mắt cô đang trở nên bén nhọn. “Tối đó, tôi đến gặp cô ấy. Tôi đến thăm cô ấy và thấy cô ấy đã chết.”

Cổ họng mảnh dẻ của Beth nghẹn lại. “Ngài không báo cáo điều này cho cảnh sát ư?”

“Không. Tôi để mặc cô ấy và bắt tàu hoả đến Dover.”

“Thám tử Fellows nói có nhân chứng nhìn thấy ngài vào ngôi nhà.”

“Tôi không thấy bất cứ ai ở đó, nhưng tôi cũng không chú ý. Tôi lên tàu hoả và tôi không muốn có mối liên quan gì giữa tôi, Lily và High Holborn.”

“Dù sao thì ông thám tử đã tìm ra sự liên quan đó.”

Sự tức giận của Ian lại nổi lên. “Tôi biết. Tôi đã cố gắng bảo vệ cô ấy khỏi hắn. Tôi đã thất bại.”

“Một kẻ cướp đường hoặc một tên trộm có thể đã giết cô ấy. Đó không phải lỗi của ngài.”

Lily đã không phản kháng. Cô biết và tin kẻ đã đâm chiếc kéo vào ngực mình. Đó là quan sát của riêng anh và Curry đã khẳng định điều này.

“Tôi không thể bảo vệ cô ấy. Tôi không thể bảo vệ em.” Nụ cười ngắn ngủi của cô quay trở lại. “Em không cần ngài bảo vệ em.”

Lạy chúa, liệu có người phụ nữ nào ngây thơ hơn thế không? giờ thì Beth đã dính dáng đến nhà Mackenzie. Điều này sẽ khiến cô chịu mọi sự soi mói của thế giới này. “Fellows sẽ sử dụng em để tiếp cận chúng tôi. Đó là cách của hắn.”

“Hắn cũng sử dụng Isabella ư?”

“Hắn đã thử. Hắn đã thất bại.” Fellows đã nghĩ Isabella sẽ ghét mọi thứ về Mackenzie khi cô chia tay với Mac.

Anh đã từng cho rằng cô ấy đã kể cho Fellows mọi bí mật của họ, nhưng Fellows đã cực kỳ sai lầm. Isabella là con gái của một bá tước, dòng máu quý tộc chảy trong người cô và cô thậm chí còn từ chối nói chuyện với một cảnh sát quèn. Sự trung thành của cô vẫn dành cho gia đình Mac.

“Giờ thì đến lượt ngài,” Beth nói. “Anh ta cũng sẽ thất bại với em.”

“Nếu em gắn số phận mình vào chúng tôi, em sẽ hối hận về điều này.”

“Em muốn nói với ngài, điều này đã quá muộn. Em biết về Isabella rất rõ và em biết cô ấy sẽ không nói chuyện thân thiết với ngài nếu như cô ấy nghĩ ngài có khả năng là kẻ giết người.”

Sự thật rằng Isabella vẫn dành sự yêu mến cho Ian, Hart, Cam, và chỉ có Chúa mới biết tại sao. Ian cũng thích Isabella ngay khi Mac giới thiệu cô vào ngày họ bỏ trốn cùng nhau.

Cô ấy ngây thơ đến kỳ lạ nhưng cô ấy lao mình vào thế giới đàn ông với đầy sự tự tin.

“Isabella tin chúng tôi.”

Sự đụng chạm của Beth thật mềm mại. “Nếu cô ấy tin, em cũng tin.” Anh cảm thấy sự tức giận của mình đang dịu đi, sự thất vọng cũng lui dần. Beth tin vào anh. Cô ấy ngu ngốc nhưng sự thật cô ấy đã len được vào khoảng trống bên trong anh. “Em tin vào lời của một kẻ điên ư?” anh hỏi.

“Ngài không phải là kẻ điên.”

“Có lý do đưa tôi bị đưa vào trại tâm thần. Tôi không thể thuyết phục được hội đồng rằng tôi có đầu óc bình thường.”

Cô mỉm cười. “Một người dân trong giáo xứ của chồng em đã từng khăng khăng tin rằng bà ấy là nữ hoàng Victoria. Bà ấy mặc một chiếc váy màu đen với trâm cài dùng trong tang lễ và nói liên tục về Albert khốn khổ đã qua đời của bà ấy. Em không tin ngài cũng khác thường như bà ấy. Ian xoay người tránh cô, buộc cô phải thả tay anh ra. “Lần đầu tiên khi tôi được ra khỏi trại tâm thần, tôi không nói chuyện trong ba tháng.”

Anh nghe tiếng cô dừng lại phía sau anh. “Ồ”

“Tôi không quên cách nói chuyện - đơn giản tôi chỉ không muốn. Tôi không biết điều đó làm các anh mình lo lắng thế nào cho đến khi họ nói cho tôi biết. Tôi không thể hiểu những lời ám chỉ của người khác. Mọi người cần nói thẳng với tôi về mọi việc.”

Cô dành cho anh một nụ cười run rẩy. “Đó là tại sao ngài không bao giờ cười trước những lời nói đùa của em. Em nghĩ mình đã quên mất cách nói đùa.”

“Tôi học làm mọi thứ bằng cách quan sát người khác, giống như vỗ tay trong nhà hát khi tất cả khán giả làm thế. Nó giống như học ngoại ngữ. Và tôi không thể theo kịp cuộc nói chuyện khi có nhiều người.”

“Đó là tại sao ngài không nói nhiều khi tôi đến khoang của Mather ở Covent Garden?”

“Nói chuyện với từng người một dễ dàng hơn nhiều.” Anh nói ra sự thật. Anh có thể tập trung khi một người đang nói, nhưng cố gắng theo dõi nhiều người khác cùng nói chuyện khiến anh bị rối loạn.

Khi còn trẻ, anh đã bị trừng phạt vì không trả lời trên bàn ăn hoặc không tham gia thảo luận. Thằng ủ rũ. Cha anh đã đặt biệt hiệu cho anh như vậy. Hãy nhìn vào tao khi tao nói chuyện với mày, thằng kia.

Beth nhắm mắt lại. “Ian yêu quý, chúng ta thật giống nhau. Bà Barrrington đã phải dạy em cách cư xử trong xã hội từ những gì cơ bản nhất, và em vẫn không thể hiểu tất cả những nguyên tắc. Lấy ví dụ, ngài có biết mọi người cho rằng sẽ là thô tục khi ăn kem bằng thìa hay không? Mọi người phải dùng dĩa. Điều này dường như thực sự kỳ quặc. Khó nhất là để lại một mẩu thừa nhỏ trên đĩa, như vậy chứng tỏ đã ăn uống không quá hăng hái. Em đã trải qua nhiều ngày bị bỏ đói trong thời thơ ấu do vậy em thực sự không thể hiểu điều này.”

Ian để mặc lời của cô lướt qua anh mà không quan tâm đến việc hiểu kịp chúng. Anh thích giọng của cô, mượt mà và tươi mát, giống như dòng suối chảy từ núi nơi anh câu cá trên những vùng hoang dã của Scotland. “Bây giờ em gọi tôi là Ian,” anh nói.

Cô chớp mắt. “Em ư?”

“Em gọi thế năm lần kể từ khi tôi đến.”

“Ngài thấy đấy? Em thực sự coi chúng ta là bạn bè mà.”

Bạn bè. Anh muốn nhiều hơn thế.

Cô liếc nhìn anh dưới hàng mi. “Ian, có một điều em định đề nghị với ngài.”

Anh đợi, nhưng cô đã lùi lại, nghịch chiếc nhẫn bạc bên tay trái. Anh biết rất rõ về đồ trang sức nên biết chiếc nhẫn đó rất rẻ, viên đá gắn lên đó không chút giá trị.

Một người nào rất nghèo đã đưa nó cho cô, nhưng cô vẫn giữ nó thật cẩn thận. Cô đã trả lại chiếc nhẫn kim cương cho Mather không chút lưỡng lự, nhưng chiếc nhẫn này rất quý giá với cô.

“Ian, em tự hỏi liệu...”

Ian khó khăn tập trung sự chú ý vào lời cô nói. Anh thích nghe lời cô thốt ra, ngắm nhìn ngực cô nâng lên hạ xuống, nghiên cứu sự chuyển động của môi cô. “Do ngài có thích em một chút,” cô nói, “Em tự hỏi liệu ngài có hứng thú... có một mối quan hệ nam nữ với em.”

Những từ cuối cùng thốt ra vội vàng, và sự chú ý của anh quay trở lại lời cô nói.

“Ý em là quan hệ xác thịt,” Beth nói tiếp. “Trong trường hợp chúng ta cùng đồng ý.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.