Thế Nào Là Một Loại Yêu Không Đau

Chương 43: Lòng bàn tay ấm áp




Diệp Phong cũng không ở lại nhà ăn cơm, cô vừa bị Lâu Dương gọi điện thoại đến kêu đi rồi. Lâu Tình từ nước Pháp đã trở về, nghe Giang Nhất Thụ nói Diệp Phong ở Thành Đô radio làm việc, giống như lửa cháy đến nơi liền gọi điện thoại cho Lâu Dương, làm cho anh ta thay cô hẹn Diệp Phong ra ngoài ăn cơm.

Lâu Dương muốn lại đây đón cô, cô từ chối, Lâu Dương chậm rãi hỏi: “Có phải muốn xin chỉ thị của biên tập viên Hạ hay không a?”

Cô giật mình, nói cho anh ta địa chỉ khu nhà.

Cô không ở cổng lớn chờ, mà là chạy đến trạm xe gần đó chờ. Thời tiết hơi âm u, vẫn oi bức như cũ, lá cây ven đường chỉ có lúc xe chạy quá mạng mới lắc lư vài cái lá cây. Hít nhẹ một hơi cũng có thể cảm giác được nhiệt độ hơi thở.

Lâu Dương đến rất nhanh, giương mắt quét ngang phía trước khu nhà, giúp Diệp Phong mở cửa xe.

Diệp Phong nói lời cảm ơn. Bên trong xe điều hòa mở thật lạnh, vừa ngồi vào, Diệp Phong liền cảm thấy lỗ chân lông khắp người đều dựng đứng run rẩy.

“Sợ lạnh sao?” Lâu Dương hỏi, hết mức nhã nhặn lịch sự. Ly hôn, đối với anh ta mà nói, dường như chỉ là nhẹ nhàng phủi đi một ít bụi bậm không cẩn thận bám vào quần áo, nhìn không ra có ảnh hưởng gì.

“Hoàn hảo.” Cô ôm chặt hai tay, cười cười, “B chúng ta đi đâu?”

Lâu Dương nhìn cô, không có trực tiếp trả lờ

i, mà là ý vị thâm trường nâng nâng lông mi, “Tiểu Diệp, cô có cảm khái thế giới này thật sự là quá nhỏ không?”

“Đúng vậy!” Diệp Phong thực đồng ý quan điểm này, “Sớm biết Lâu Tình là em gái của anh, lúc trước còn một vòng luẩn quẩn làm gì chứ, trực tiếp tìm anh đi cửa sau cho rồi.”

“Hiện tại đi cũng không muộn mà, cô nghĩ muốn cái gì?”

“Hiện tại xin mời Giám đốc Lâu đem xe chạy nhanh chút đi, nói thật, tôi cũng rất đói. Lúc nhận được điện thoại của anh, tôi vừa rời giường thôi.”

“Aa, yêu cầu này là rất bình thường, được!” Lâu Dương dưới chân nhấn chân ga, xe thay đổi vận tốc, lập tức vượt qua mấy chiếc xe chạy phía trước.”Thế giới tuy rằng nói là rất nhỏ, có thể đạt tới thời điểm cũng là vô biên vô hạn, có người chỉ cách một con phố, lại cả đời cũng không biết, tôi nghĩ giữa người với người mà nói vẫn là có duyên phận, Tiểu Diệp, cô nghĩ sao?”

“Giám đốc Lâu cao kiến!” Diệp Phong bĩu môi, cười đến nhợt nhạt, một tay nắm chặt tay vịn trên cửa xe, xe vừa mới thắng gấp một cái, làm nhộn nhạo dạ dày của cô, cô cư nhiên say xe, trong bụng giống như đang ngụp sông lặn biển.

May mắn nhà hàng không xa, nhưng khi mở cửa xe xuống, mặt của cô không còn chút máu. Đứng ở ngoài nhà hàng, hít sâu vào mấy hơi thở, cảm giác mới tốt hơn một chút.

Đây là một nhà hàng cơm Tây, tên là Hồng Tựu Phường, không gian bên trong ngoài dự đoán mọi người nhìn tốt hơn nhiều, bàn gỗ chắc chắn, ngồi không thể nói rõ là thoải mái, nhưng không khí rất náo nhiệt. Món chính thuần túy là đặc sản của Đức, cùng món ăn Trung nửa này nửa nọ. Lâu Tình đã đến rồi, cả người mặc đ̕ thoải mái đang ngồi nghiên cứu thực đơn.

“Anh, em là em gái anh, Diệp Phong là nhân viên của anh, cũng không phải đối tượng có thể làm chuyện gì ái muội, anh cùng bọn em ăn cơm rất đẹp rất thú vị, anh… đi hẹn người khác đi, được không?” Cùng Diệp Phong chào hỏi qua, không đợi Lâu Dương ngồi xuống, Lâu Tình lên tiếng.

Lâu Dương dở khóc dở cười, “Chẳng lẽ đi ra ăn cơm là muốn làm chuyện ái muội? Em không thể qua sông đoạn cầu như vậy chứ!”

“Cầu ở Bắc Kinh đều là văn vật, em cũng không dám tháo dỡ. Sự thật là, chúng em - hai cô gái muốn nói chuyện thầm kín, là cho bọn em một cái không gian riêng đó biết không?”

Lâu Dương bất đắc dĩ, nhún nhún vai, “Quên đi, anh về đài làm việc rồi ăn cơm luôn. Bất quá, Lâu Tình, em nợ anh một bữa cơm.”

“Ghi lại đi, em sẽ trả. Anh, cảm ơn!” Lâu Tình tính tình thật thẳng thắn, cười khẽ đối với ban công dương dương tự đắc thủ.

“Tôi cũng muốn có một anh trai.” Hai ngày nay, nhìn thấy Hạ Dịch Dương đối với Doanh Nguyệt yêu thương và quan tâm, bây giờ, lại nhìn thấy Lâu Dương đối với Lâu Tình cưng chiều, Diệp Phong cũng sinh lòng cảm khái.

“Cô không có sao?” Lâu Tình hướng nhân viên phục vụ đưa tay, hỏi ý Diệp Phong, gọi bít tết nấm, xúc xích Munich, salad còn có bia.

“Tôi là con gái một.” Diệp Phong thả lỏng người tựa vào lưng ghế.

Đồ ăn dọn lên rất nhanh, phân lượng cũng vừa phải, bọt bia tinh tế, mang theo mùi thơm ngát.

Lâu Tình nháy mắt mấy cái, trêu chọc nói: “Hạ Dịch Dương không phải tình ca ca của cô sao?”

Mặt Diệp Phong đỏ hồng như cà chua, giả bộ cắt bít tết, nhưng mà tay cầm dao dường như không thấy gắng sức.

Lâu Tình cười to, lướt qua bàn ăn, với tới tay cô, “Diệp Phong, tôi nghe Nhất Thụ nói cô với Hạ Dịch Dương đang quen nhau, tôi cũng vui thay cho cô. Vào dịp Tết âm lịch, tôi ở Edinburgh gặp được cô, chúng ta cũng chỉ là tùy ý trò chuyện, nói tới Hạ Dịch Dương, cô cũng không nói các người có quen biết. Sau khi về nước, tôi cũng liền quên mất việc này. Thẳng đến Nhất Thụ bọn họ đến Edinburgh làm chương trình, tôi đột nhiên nhớ tới tôi ở Edinburgh còn có một người bạn, bảo anh ấy thay tôi đi thăm cô, Nhất Thụ hỏi cô tên là gì, tôi nói, Nhất Thụ kêu lên, em như thế nào đến bây giờ mới nói, sau đó vội vàng cúp điện thoại. Không nghĩ tới, cô chính là người Hạ Dịch Dương đợi sáu năm. Cô là vì anh ấy mới về nước, đúng không?”

Cô chớp chớp nâng lên mắt tiệp, “Tôi vẫn rất muốn về nước, chính là cần sức mạnh nào đó đẩy tôi một chút, tôi mới có dũng khí trở về.”

Lâu Tình nhăn cái mũi, “Nói thật thâm sâu, bất quá, cô trở về khẳng định là đúng. Cô xem, hiện tại người có tình sẽ thành thân thuộc, hạnh phúc biết bao!”

Cô nhẹ nhấp một ngụm bia, nhắm mắt lại, hơi hơi cong lên khóe miệng, như là tự giễu.

Cơm nước xong, Lâu Tình cũng không chịu thả cô trở về, kéo Diệp Phong lại đi spa mát xa chân, “Làm hướng dẫn du lịch là không chỉ cần đôi mắt, còn khóc một đôi chân, mỗi lần dẫn đoàn về nước, tôi đều phải đến chỗ này mát xa thư giãn.” Lâu Tình đưa Diệp Phong đến chỗ mát xa mà mình thường đến, phong cách Ấn Độ, ngọn đèn âm thầm, phong vị âm nhạc nước khác nhẹ nhàng ôn nhu phiêu đãng ở bên trong.

“Ta sợ cái này.” Diệp Phong nhìn quanh bốn phía, thấp giọng cười nói, “Sư phụ mát xa đều nói lòng bàn chân có rất nhiều huyệtị, nhấn một cái sẽ biết chỗ nào trong người cô không khỏe, tôi từng mát xa một lần, nghe muốn rớt tim, cảm giác bản thân mình dường như toàn thân không có chỗ nào là khỏe.”

“Đó là bọn họ muốn quảng cáo với cô thôi, cô đừng để ý”

Hai người vào phòng riêng, bên trong có hai giường nằm, mặt trên phủ khăn xốp, nhân viên bưng lên hai bồn gỗ tràn đầy nước ấm, trong nước có các loại thảo dược, trên mặt nước còn rãi một lớp cánh hoa hồng.

Lúc ngâm chân, nhân viên săn sóc cho hai người ngọn đèn hương tinh dầu, rồi lui trước ra ngoài.

“Hương thơm hoa oải hương có thể thanh tâm dưỡng thần” Lâu Tình hít mạnh vào một hơi.

“Hoa oải hương hiện giờ rất được chuộng, có người dùng nó uống trà, có người dùng nó làm nước hoa, có người còn đặc biệt chạy tới Pháp, Nhật Bản ngắm cánh đồng chuyên trồng hoa oải hương, nhưng tôi thấy bình thường, tôi thích hương hoa nhài thơm ngát” Diệp Phong nói.

“Cô có biết ý nghĩa của hoa oải hương không?” Lâu Tình cười nhìn cô.

Diệp Phong lắc đầu, “Tôi đối với chuyện này không có nghiên cứu”.

“Chủ trì tiết mục tình cảm, mấy cái này cũng cần biết chứ! Chẳng lẽ Hạ Dịch Dương chưa từng tặng hoa cho cô?”

“Anh ấy tặng cho tôi một chậu lô hội”, chậu lô hội kia thật sự là trường thọ, sáu năm, mọc tươi tốt, xanh tươi ướt át.

Lâu Tình liếc mắt xem thường, chịu không nổi rùng mình một cái, “Tôi thật sự là không thể tin Hạ Dịch Dương sẽ làm chuyện như vậy? Bất quá, nam nhân kiệt xuất còn biết lãng mạn ước chừng rất hiếm, khi tôi cùng Nhất Thụ yêu nhau, bó hoaược là hoa cô dâu ngày kết hôn, anh tôi càng không cần nói, muốn cỡ nào chán nản thì có bấy nhiêu chán nản… Diệp Phong, cô có biết chuyện anh tôi với Thôi Linh ly hôn không?”

“Có, nghe đồng nghiệp nói đến” Diệp Phong cẩn thận trả lời.

Lâu Tình dùng chân tát bồn cánh hoa hồng trong bồn, thở dài: “Tuy rằng chúng tôi là anh em, nhưng tôi so với cô cũng không hiểu biết anh ấy bao nhiêu. Anh ấy kết hôn với Thôi Linh, cả nhà chúng tôi đều không đồng ý, cảm giác hai nhà cách xa quá lớn, ba mẹ tôi chính là tầng lớp viên chức bình thường, mà Thôi Linh là người kế thừa Thành Đô radio, nhà bọn họ đi ra ngoài ăn một bữa sáng cũng đủ cho nhà chúng ta một tháng tiền sinh hoạt phí, hơn nữa Thôi Linh vô cùng kiêu kỳ, nói chuyện cùng chúng tôi đều là một bộ dáng cao ngạo, đối với anh tôi cố ý cưới cô ta, rồi anh ấy nói ly hôn đối với một số người mà nói, là kết thúc tình yêu tốt đẹp, đối với anh tôi mà nói, chỉ là một cái cầu. Nghe xong lời của anh ấy, tôi cảm thấy rất đau xót. Quả nhiên bọn họ vừa kết hôn, mâu thuẫn liền xuất hiện, Thôi Linh giống như không phải muốn một người chồng mà là muốn một con người hoàn toàn bị cô nắm trong tay, cô ta nghĩ đến cô có thể thu phục anh tôi, mà anh tôi đối với cô ta như là mèo vờn chuột, thật sự không thuộc về cô ta, lại làm cho cô ta tìm không ra lý do đến khóc lóc om sòm. Bọn họ kết hôn có bảy tám năm, anh tôi tựa hồ đã muốn thực hiện được mục tiêu của anh ấy, sau đó hợp tình hợp lý, bọn họ ly hôn. Tôi có khi cũng có chút đồng tình với Thôi Linh”

“Bọn họ không có con sao?”

Lâu Tình cười khổ, “Anh tôi làm sao có thể để cho đứa nhỏ đến trói buộc chính mình? Anh ấy mặt ngoài ôn hòa, dáng vẻ thư sinh, trong bụng lại rất máu lạnh. Tôi thực may mắn là em gái anh ấy, mà không phải người nào khác. Anh ấy đối với nhân viên cũng rất được chứ?”

Diệp Phong gật gật đầu, “Anh ấy là một lãnh đạo tốt.” Cô không có nói với Lâu Tình chuyện bị Lâu Dương xem như quân c

“Hy vọng hôn nhân tiếp theo của anh ấy là cô gái mà anh ấy thích chân chính, bằng không lại là một cái bi kịch” Lâu Tình nghe sư phụ mát xa ở bên ngoài gõ cửa, lên tiếng, nhắm hai mắt lại.

Mát xa quả thật rất thoải mái, trên đường Diệp Phong đều có hơi buồn ngủ. Khi đi ra, thời gian còn có hơi sớm, hai người tìm quán cà phê uống trà chiều, sau đó tạm biệt, Lâu Tình về nhà, Diệp Phong đến radio.

Mới ra thang máy, chợt nghe thấy bên trong phòng quảng cáo tiếng cười không ngừng, cô đi qua xem, thấy Tiểu Vệ cũng ở bên trong.

“Chị Diệp, chị thích mùi hương gì?” Tiểu Vệ cầm trên tay hai chai dầu gội, vui vẻ hướng cô khoa tay múa chân.

“Vậy được không?” Bên trong dường như còn nhiều chai dầu gội cùng hiệu này, còn có sửa tắm.

Tiểu Vệ mở to mắt, “Không phải chị kéo đến khách hàng quảng cáo này sao? Người ta hôm nay đến ký kết hợp đồng, thuận tiện tặng mấy chai cho chúng ta dùng thử, hiệu này ở siêu thị bán rất chạy, này đó đều là sản phẩm mới vừa ra mắt, em thích”.

“Vậy đều cho em, chị ngày hôm qua vừa mua dầu gội” Diệp Phong nhớ tới Hạ Dịch Dương nói qua chuyện này, không nghĩ tới công ty Bảo Khiết không cùng mình liên hệ, liền trực tiếp tìm tới cửa.

“Thật sao?” Tiểu Vệ giống cái đứa nhỏ, vui rạo rực đem hai chai dầu gội ôm vào trong ngực.

Diệp Phong cười gật đầu, thay Tiểu Vệ cầm một chai, xoay người đi ra ngoài về văn phòng, tổ trưởng cùng vài người biên tập cũng đã đến, đang ngồi nói chuyện.

“Ai, từng ấy tuổi nếu ở trong tù đến chết, đó mới là chân chính bi ai, tôi cảm thấy hiện tại ông ta giải thoát rồi.”

“Ai đã chết?” Diệp Phong kinh ngạc hỏi.

Biên đạo trả lời nói”Không xem tin tức giữa trưa?”

“Tôi buổi trưa ở bên ngoài, có cái tin tức gì oanh động?”

“Hôm nay là cái người đại tham quan Biên Hướng Quân ra xử nhị thẩm, ở toà án, ông ta đột phát tắc nghẽn cơ tim, tử vong trên đường đến bệnh viện.”

“‘Đinh’!” Một tiếng, chai dầu gội trong tay Diệp Phong rơi xuống nền, cô run run không đứng thẳng được, ngã ngồi xuống ghế, hai mắt đăm đăm, thì thào lặp lại: “Làm sao có thể? Làm sao có thể?”

“Phải đó, quá đột nhiên! Đài chúng ta cũng có phóng viên ở đó, tận mắt nhìn thấy.”

Diệp Phong liều mạng cắn môi, dường như vô cùng bối rối nhìn cái này, nhìn cái kia, đột nhiên, cô lấy di động từ trong túi ra.

“Chị Diệp làm sao vậy, sao phản ứng lớn như vậy?” Tiểu Vệ khó hiểu nhặt lên dầu gội từ bên dưới lên.

Mọi người hai mặt ngó nhau.

Diệp Phong chạy đến một nửa hành lang, cô liền đứng lại, quá mức dùng sức nắm di động, lòng bàn tay đều chảy ra vô số mồ hôi, cô từ từ ngồi xổm xuống đất, tay cầm điện thoại chậm rãi mở ra, lại chậm rãi khép lại.

Cũng không biết ngồi bao lâu, thẳng đến khi Tiểu Vệ lại đây kéo cô, hỏi cô có phải không thoải mái hay không? Cô thần sắc đã bình tĩnh, nói không có.

Khi họp với biên đạo, tiếng của cô cùng mọi khi bình thường, buổi tối trực tiếp cũng vô cùng thuận lợi. Tiết mục chấm dứt, vừa nhấc đầu, Hạ Dịch Dương đã đứngở hành lang bên ngoài.

Mọi người chào hỏi qua, cùng anh nói vài câu vui đùa. Anh thay cô cầm túi, tay trong tay đi về phía chiếc Passat màu bạc ở đối diện.

Lên xe, anh nhấp hé miệng, nghiêng người đi qua nhìn cô, bốn mắt đối diện, anh nhẹ giọng nói: “Anh cùng em đi thăm Biên Thành, hôm nay cha cậu ấy đã qua đời”.

“Không, chúng ta về nhà đi!” Miệng cô phiếm ra thản nhiên chua sót.

“Diệp Phong, không cần cố kỵ ý nghĩ của anh. Chúng ta vẫn là bạn học của cậu ấy, mẹ cậu ấy năm xưa cũng là đột ngột ra đi, bây giờ lại là cha… Cậu ấy một người chống đỡ không được”.

“Anh ấy chịu đựng được” cô hút hít cái mũi, âm thầm nhả ra một hơi, “Cùng học suốt bốn năm, đối với gia đình của mình, anh ấy vô cùng điệu thấp, chúng ta cũng không đoán được anh ấy lại có một người cha quyền quý như vậy. Đó là do anh ấy rất kiêu ngạo, hy vọng người khác chú ý đến anh ấy là vì sự kiệt xuất của chính anh, mà không phải do anh là con của Biên Hướng Quân. Biên Hướng Quân thành tội phạm, anh ấy liền tránh xa tầm mắt của mọi người, mặc kệ là thống khổ hay là bất đắc dĩ, mờ mịt, anh ấy thầm nghĩ tự mình trải qua, không muốn bị người quen nhìn thấy. Nếu anh ấy muốn lại đây, anh ấy sẽ làm cho chúng ta nhìn thấy anh ấy. Đồng tình, an ủi, đối với anh ấy mà nói, đều là cảm thấy hổ thẹn. Hiện giờ, để cho anh ấy một người im lặng tiễn bước cha mình đi! Em nghĩ, đối với kết cục như vậy, anh ấy hẳn là đã sớm có tư tưởng chuẩn bị.”

“Diệp Phong, em thật hiểu rõ cậu ấy.” Anh chậm chạp hạ ánh mắt xuống.

Cô thấp mi mắt, đúng vậy, cô hiểu rất rõ anh ấy, nhưng mà anh ấy lại không hiểu cô.

Bọn họ từng cùng là một loại từng vì muốn thể hiện mình, mà giấu diếm thân thế chính mình, trên người bọn họ tản mát ra cùng loại hơi thở, cho nên bọn họ mới có thể hấp dẫn lẫn nhau.

Nhưng mà, đây đều là chuyện xưa đã đi qua. Chính là, cô không biết dùng thứ kiêu ngạo ấy bao lấy vết thương tận trong tim.

Trước khi trực tiếp, cô vẫn là không ức chế được, gọi vào số của anh ấy, nhân viên tổng đài nói cho cô, điện thoại của anh ấy đã tắt máy.

Anh ấy quả thật là không cần người khác trấn an, bao gồm cả cô.

Lúc anh ấy oai phong vô hạn, anh có thể nắm tay cùng cô sóng vai đứng thẳng, mà ở trong khốn cảnh, anh lại đem cô đẩy ra ngoài vòng tròn của anh.

Đây là tình yêu vĩ đại mà anh nghĩ đến.

“Mệt sao?” Anh đưa tay ra sờ sờ đầu cô.

“Có một chút.” Cô đem tay anh kéo xuống, nắm thật chặt, “Một bàn tay có thể lái được xe không?”

“Hình như có thể”.

Hai tay cô bao lấy bàn tay anh, ngón tay anh rất dài, lòng bàn tay rất nóng, giống như trong cơ thể vĩnh viễn có nguồn năng lượng phát ra vô cùng vô tận.”Dịch Dương, cám ơn anh!” Cô đột nhiên nói một câu.

“Cám ơn anh cái gì?” Anh rất ngạc nhiên.

“Cám ơn anh ở bên cạnh em”.

Khi lòng của cô mệt mỏi, muốn một bờ vai dựa vào, anh ở đó.

Khi cô mờ mịt thất thố, mất đi phương hướng, anh ở đó.

Cô muốn im lặng một mình, nhưng mà chỉ cần vừa nhấc mắt, sẽ nhìn thấy, anh ở đó.

Có lẽ, anh cũng không phải là người cô thích lúc ban đầu, nhưng giờ phút này, anh lại là chỗ dựa chân thật ấm áp.