Thế Nào Là Một Loại Yêu Không Đau

Chương 80: Oán gió nam oán gió bắc



Vừa kết thúc nụ hôn, có ngắn ngủi vài giây sau, đều không ai nói gì.

Cô xấu hổ khốn quẫn cúi đầu, ảo não muốn tìm cái gì đó chụp chết mình cho quên đi, mà anh, cực kỳ kiên nhẫn đem chén cháo từng muỗng từng muỗng đưa đến trước mặt cô.

Cô vô cùng phối hợp, lý gì phải làm vậy chứ. Mau mau chấm dứt, để cho anh nhanh biến mất trước mắt cô đi!

“Còn cần gì không?” Anh thanh thanh cổ họng.

“Không cần. Em muốn ngủ.” Cô vội vã nói, xong chui vào trong chăn, từ đầu tới mông đều che kín mít.

Anh mỉm cười kéo chăn ra, “Như vậy sẽ không tốt cho hô hấp.”

Cô nhắm chặt mắt lại, giả vờ như đang ngủ, chính là hàng mi dài khống chế không được rung động. Bên gối truyền đến âm thanh nho nhỏ, cô len lén hé mở một mắt, nhìn thấy một cái đĩa.

“Quà sinh nhật của em. Nhất định phải nghe một chút, rất được, anh rất thích, thật sự dễ thương.” Trong con ngươi sâu thẳm có tia sáng nhạt chợt lóe lên, ở sâu bên trong dường như có dấu vết của cái gì đó nặng tựa thái sơn.

Cô thầm hừ lạnh một tiếng trong lòng, tặng đĩa là chuyện chỉ có học sinh trung học làm thôi, anh thật đúng là có sáng ý, bất quá, người này thưởng thức cũng không mới mẻ, cô mới không thèm nghe đâu!

Không qua bao lâu, cô thật sự ngủ rồi, có lẽ do uống thuốc.

Anh muốn để cô ngủ an ổn một chút, đứng dậy tắt đèn. Tối nay, ánh trăng xuất hiện có vẻ sớm, một vài tia sáng bạc thản nhiên xuyên thấu qua cửa kính khắc hoa tiến vào trong, trùng hợp dừng ở bên giường, những hạt bụi nhỏ li ti trong không khí bay thành vòng tròn trong cột ánh sáng.

Không biết cô mơ thấy cái gì, khóe miệng mấp máy, sau đó khóe mắt bình tĩnh giãn ra, phát ra nhợt nhạt âm thanh.

Trên nền gối hồng nhạt, mái tóc dài như mực xõa tung, trên khuôn mặt, làn da trắng nõn mềm mại, bởi vì phát sốt, hai bên má còn hơi ửng hồng nhạt nhạt một chút, đường nét cằm dưới cực kỳ mềm mại.

Giờ phút này, cô sẽ không nhíu mày, sẽ không chu miệng, sẽ không lấy mắt trừng anh, sẽ không nói lời không thật với lòng, hiếm khi được dịu dàng, nhu thuận.

Kỳ thật, sáu năm sau gặp lại cô, cô dường như trở nên cảm tính lại thêm lý trí, săn sóc cộng thêm uyển chuyển hàm xúc, anh có chỗ không quá thích ứng. Thì ra cô chỉ dùng thời gian để làm lớp áo khoác, sâu bên trong vẫn hoàn toàn là cái cô gái trước kia xinh đẹp, tùy hứng, đáng yêu - Diệp Phong.

Anh bật cười, nhẹ nhàng nghiêng người đến gần cô, hơi thở của cô quanh quẩn ở xung quanh anh, như hương thơm ngát tự nhiên cộng thêm hơi thở mềm mại ấm áp làm anh quyến luyến không thôi.

Nhưng anh vẫn quyết đoán đứng lên, đặt lại chén cháo lên bàn, ra cửa xuống lầu. Tình cảm đôi bên nếu là lâu dài, cũng không cần tham luyến chỉ trong chốc lát này đâ

Anh dặn dò dì giúp việc sáng mai sau khi Diệp Phong rời giường, nhất định phải buộc cô uống thêm hai viên thuốc hạ sốt, đồng thời, chuẩn bị một ly nước mật ong, như vậy cô ấy có vẻ sẽ dễ thương lượng hơn.

Diệp Phong đối với mật ong có chút ưu ái, nói là có công dụng làm đẹp cũng có công dụng phòng chống dịch bệnh, buổi sáng và tối đều uống một ly trà mật ong.

Dì giúp việc giữ anh lại ăn cơm tối, anh khéo léo từ chối. Vội vàng từ đài chạy ra, công việc trong tay còn chưa có hoàn thành xong!

Khi lên xe, có một chiếc xe nghênh diện chạy đến, anh nhận ra xe Ngô Phong, lại từ trong xe đi ra.

Tần biên tập cũng ở trên xe, hai người nhìn thấy Hạ Dịch Dương đều sửng sốt.

Anh đi đến chào hỏi, nói: “Diệp Phong bị cảm mạo nhẹ, tôi đưa cô ấy trở về.”

“Nó gọi điện thoại cho cậu?” Ngô Phong nhìn chằm chằm soi xét Hạ Dịch Dương, lúc này, ông không phải là cấp trên của Hạ Dịch Dương, mà là chú Diệp Phong. Có chuyện gì trong lúc ông không nhìn thấy đã lặng lẽ xảy ra sao?

Hạ Dịch Dương thản nhiên cười, “Cô ấy còn đang trong cơn tức giận với tôi, làm sao có thể chủ động gọi điện thoại cho tôi. Chính là chúng tôi như cao dán, cô ấy đẩy không được tôi, đành phải nhân nhượng.”

“Cậu cũng ngang ngược như thế?” Ngô Phong nheo mắt lại.

“Trong sự việc này thì đúng là vậy. Nếu ngày mai cổ họng cô ấy không có chuyển biến tốt, xin cho cô ấy ở nhà nghỉ ngơi. Cô ấy có đôi khi thực ngoan cố.”

“Việc này dường như không cần cậu phải dạy? Tiểu Phong Diệp coi như là con gái của tôi, tôi tự nhiên sẽ yêu thương nó.” Ngô Phong lạnh mặt.

Ý cười trên mặt Hạ Dịch Dương không giảm, “Vậy cám ơn Ngô chủ nhiệm, Tần biên tập.”

Anh gật đầu, lên xe rời đi.

“Ái, lão Ngô, Hạ Dịch Dương kia khẩu khí như thế nào lại nghe giống như là chúng ta đang thay anh ta chăm sóc Tiểu Phong Diệp vậy chứ?” Tần biên tập hỏi.

“Thằng nhóc này đối với Tiểu Phong Diệp là tình thế bắt buộc mà!”

“Kỳ thật em rất vừa ý cậu ấy, chính là vợ chồng Hiểu Sầm dường như đối với cậu ấy rất không có thiện cảm.”

“Chúng ta có thiện cảm thì có ích lợi gì? Mấu chốt là trong lòng Tiểu Phong Diệp như thế nào?” Ngô Phong than nhẹ.

Diệp Phong ban đêm đổ một thân mồ hôi, sáng sớm tắm xong, cảm giác đi lại giống như bay bay. Khi dọn dẹp lại giường, nhìn thấy cái CD bên gối, cô cúi đầu, hoảng hốt đem CD nhét vào trong ngăn kéo, như vậy sẽ không có gì làm chứng cớ nhắc nhở cô nhớ đến tối hôm qua đã từng phát sinh chuyện mất mặt gì.

Ngô Phong cùng dì Tần ngồi bên bàn ăn, hai người cùng nhau hé ra muốn hỏi: “Tối hôm qua…”

“Tối hôm qua con bệnh thật quá mệt, cái gì cũng không nhớ rõ.” Cô vội vàng xua tay, kéo một cái ghế dựa ngồi xuống.

Dì giúp việc đưa lên một ly trà mật ong, còn có hai viên thuốc, “Hạ biên tập nói cái này uống vào buổi sáng.”

Cô hai tay che mặt, không mặt mũi nhìn người lớn.

Lúc trước kéo theo một xe hành lý, bi ai thống thiết dứt khoát dọn tới biệt thự, dường như là người đáng thương nhất trên thế giới, hiện tại ‘dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng’ như thế này thì tính là cái gì?

Cô và Biên Thành một lần chia tay chính là sáu năm không gặp lại.

Nhưng là, cô cùng anh chia tay không tới một tháng, đột nhiên lại lửa tàn bùng cháy.

Trong lòng cô mãnh liệt khinh bỉ chính mình, thực không có nguyên tắc, thực không có cốt khí.

Ngô Phong cùng dì Tần liếc nhìn nhau, yên lặng lắc đầu, có loại cảm giác là tình hình bi thảm đến vô vọng.

***

Truyền dịch thật đúng là khác biệt, cổ họng không đau không ngứa, khi nuốt nước miếng, cũng sẽ không lộ ra vẻ mặt thống khổ. Nhưng buổi chiều Diệp Phong vẫn ngoan ngoãn lên giường ngủ mấy tiếng. Vu Binh vào lúc chín giờ rưỡi, đúng giờ ngừng xe trước cửa biệt viện.

Tiểu Vệ cũng theo đến đây.

Lúc di động reo lên, Diệp Phong đang nghe Tiểu Vệ kể chuyện bát quái.

Hạ Dịch Dương. Tên người gọi trên màn hình sáng lên nhấp nháy, Diệp Phong hoảng lên hoa cả mắt. Gần đây, tần suất xuất hiện của cái tên này cũng quá cao.

Cô cũng chưa phục hồi tinh thần, quyết định nhanh chóng nhét di động trở vào trong giỏ.

Tiểu Vệ nhìn cô chớp chớp mắt, “Chị không nghe sao?”

“Nhầm số, một ngày gọi vài lần luôn!”

“Vậy sao chị không trực tiếp ấn tắt luôn, để như vậy rất hao điện đó!”

Diệp Phong liếc cái xem thường, “Em làm gì như sắp chuyển sang ngành điện rồi?

Vu Binh ngồi phía trước ha ha cười.

“Có chị Diệp ở đây, em mới luyến tiếc đi qua chỗ khác, nói xem tổ tiết mục của chúng ta hiện tại hài hòa biết bao nhiêu chứ! Đồng nghiệp lại tốt, tiền thưởng lại cao. Ha,” Tiểu Vệ đột nhiên tăng cao thêm một đề-xi-ben, “Trong đài đều đang nói chị Diệp chị đó sắp đi quay quảng cáo công ích, là thật sao?”

“Dường như là có chuyện như vậy. Cụ thể chị cũng không rõ ràng lắm.”

“Tôi biết rõ đây!” Vu Binh tiếp lời, “Tôi đưa giám đốc đi họp, nghe được anh ấy cùng trợ lý đạo diễn quảng cáo nói điện thoại, thời gian sắp xếp vào thứ bảy, nói phải quay một ngày, lấy cảnh ở ba địa phương, một nơi là Hương Sơn, một nơi là một cái tiểu khu, một nơi là trung tâm thương mại.”

“Thời gian dài như vậy sao?” Diệp Phong nhíu mày.

“Càng dài càng tốt chứ, chứng minh chị là cấp quan trọng.”

“Em mới là cấp quan trọng đó!” Diệp Phong cười ấn ấn khuôn mặt của cô. Tiểu Vệ gần đây dường như béo lên, mặt tròn như mặt trăng tròn.

Tiểu Vệ chớp chớp mắt, “Em chỗ này mà gọi là cấp quan trọng sao? Đây là cân xứng, là mượt mà. Vu Binh, cậu nói đúng không?”

“Béo cũng không vấn đề gì, núc ních, rất thú vị.” Vu Binh rất rộng lượng trả lời.

“Cái gì?” Tiểu Vệ giơ một cú đấm bay qua.

“Uy, tôi đang lái xe!” Vu Binh không thể né tránh, thật sự đã trúng một cú.

“Muốn đánh cậu cũng không thể cản được, ai bảo cậu miệng chó không phun được ngài.”

“Cô có bản lĩnh thì cô phun một cái đi!”

Diệp Phong nhìn hai người đấu qua đấu lại mà cười ra nước mắt.

Vừa mới vào tới hành lang, Lâu Dương từ văn phòng đi ra gọi cô lại, “Đây là yêu cầu về nhân vật mà cô sắp quay, nhìn xem đi.” Anh đưa cho cô mấy tờ giấy.

“Diễn vai một người vợ?” Diệp Phong cúi mắt nhìn.

“Diễn viên rất nhiều, quảng cáo này gần 3 phút lận! Ở tại thành phố này có đại biểu các ngành sản xuất đều được đề cập đến, có người diễn vai quét rác, có người diễn tài xế lái xe, có người diễn vai giáo sư, có người diễn vai thành phần tri thức, còn có người diễn vai bạn bè, người qua đường, cô cùng một người chủ trì nam khác diễn vai vợ chồng. Cô đối với màn ảnh có thích ứng được không?”

“Thích ứng thì thật là có thích ứng.” Lúc trước cô muốn vào CCTV làm chương trình ‘Chào buổi sáng’, đã từng đối mặt với nhiều thứ, “Nhưng tôi chưa từng quay quảng cáo, không biết có luống cuống hay không. Giám đốc Lâu, kỳ thật tôi có thể chụp vài bức ảnh chụp đặt ở cửa radio, như vậy liền thỏa mãn lòng hiếu kỳ của thính giả, không nhất định phải đi quay quảng cáo gì.”

“Vậy danh tiếng của Đài chúng ta thì sao? Cô phải biết rằng quảng cáo này là do Kênh tổng hợp của đài CCTV cùng với ba đài khác đồng thời phát ra, sẽ có mấy triệu khán giả nhìn xem.”

Diệp Phong lau cái mũi, những lời khác không nói nữa, phục tùng an bài của lãnh đạo.

“Tôi đối với cô là yên tâm nhất, không cần không có tự tin.” Ngữ khí của Lâu Dương cũng chậm lại.

Diệp Phong

“Còn có chuyện, cô có biết ‘Tình yêu Mary’ không?” Lâu Dương hỏi.

Diệp Phong gật đầu, “Đây là từ bài ‘Tình yêu Mary’, nói về ông chủ đối với cấp dưới tiến hành đầu tư tình cảm, khiến cho người kia trở thành tướng tài đắc lực cũng là tình nhân của chính mình, ở trên Internet được hưởng ứng rất lớn.”

Khi cô đang lướt web thì vô tình nhìn đến, nội dung chính bất quá cỡ ba trăm từ, dùng từ bén nhọn sắc bén, tàn khốc hoang đường, nói ra chuyện nam quyền sếp nam cùng nữ nhân viên thuộc thành phần tri thức đối mặt chuyện cảm tình bất đắc dĩ. Xem xong cảm xúc xáo trộn, đặc biệt khi cuối cùng người chủ kia dào dạt đắc ý nói mấy câu làm cho người ta phẫn nộ.

Anh suy nghĩ một chút, một cô gái đẹp, cũng phải chổng mông làm việc cho tôi

Giống như chó cái ngủ với tôi, còn không cần tăng thêm tiền lương

Cái này có phải hay không là Bò X lớn?

Tôi nghe thấy trợn mắt há hốc mồm, hỏi anh ta làm như thế nào

Anh bạn mỉm mỉm cười cười: rất đơn giản, tôi một lần nói cho cô ta

Tôi yêu cô ta, sau đó cô ta tin.

“ ‘Đêm khuya khuynh tình’ chuẩn bị làm một chuyên đề sao?”

Lâu Dương đóng chớp mắt, “Đúng vậy, nhưng tôi nghĩ sẽ mở rộng hơn. Trong công tác không chỉ là có thủ trưởng nam, đồng dạng cũng có chủ nghĩa nữ quyền. Khi cấp dưới là nam nhân viên, vì mục đích của chính mình, cũng sẽ cùng sếp nữ chơi trò mập mờ. Này không phải số ít. Tổ tiết mục mọi người tìm thêm nhiều ví dụ, đến lúc đó mời thêm vài vị chuyên gia, tiết mục ngày thứ sáu, làm thhảo, bình luận. Diệp Phong?”

Diệp Phong đang ngẩn người.

“Hả?” Diệp Phong lấy lại tinh thần, “Tôi có nghe được. Được, tôi sẽ đi nói với tổ trưởng.”

“Cô có khỏe không?”

“Đương nhiên!” Diệp Phong miễn cưỡng nặn ra một cái mỉm cười, “Giám đốc Lâu không còn việc gì khác, tôi về văn phòng.”

“Đi đi!”

Diệp Phong không có trực tiếp về văn phòng mà quẹo vào cửa thang bộ, dựa vách tường, khi bấm phím điện thoại, ngón tay không kiềm chế được phát run.

“Diệp Phong, em rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho anh.” Giọng Biên Thành nghe rất ngạc nhiên vui mừng.

“Ha ha, nói nghe như em bạc tình lắm vậy. Về Bắc Kinh chưa?”

“Thật khéo, anh vừa xuống máy bay, em ở radio sao?”

“Uhm! Khi nào anh không quá bận thì gọi điện thoại cho em, chúng ta cùng nhau ăn cơm trưa hoặc cơm chiều.”

“Được, anh bắt tay vào công việc sắp bóp nghẹt rồi, tranh thủ cùng em cùng nhau ăn cơm trưa hay cơm chiều.”

“Biên Thành, Hoa thành bên kia… đều bàn giao ổn cả chứ?”

“Cũng kha khá rồi, bất quá, họ còn chưa có tổng giám đốc mới nhậm chức, hiện tại là do Chủ tịch Diêu tạm thời phụ trách.”

“Vậy tức là một chút quan hệ với Hoa thành đều không có?”

“Trên lý luận là vậy. Sao đột nhiên lại quan tâm đến công tác của anh vậy?

“Tò mò thôi! Công ty mới của anh ở đâu, khi nào thì mang em đi tham quan đây?”

“Ngày hẹn ăn cơm luôn đi!”

“Nói định rồi, em cúp trước đây!”

“Được, em cúp trước đi.”

Khép di động lại, tay còn đang run không ngừng, tim đập rối loạn, cô không thể không há to miệng, dùng sức hít thở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.