Thê Nô

Chương 15: Thay đổi kế hoạch



Đêm hôm đó, Vu Kiệt vừa nói chuyện điện thoại vừa đi vào phòng bếp.

Anh nghiêng đầu hôn xuống cổ của Vân Điệp một cái xong liền tắt điện thoại.

– Anh đi tắm đã.

Nói xong, anh liền để điện thoại ở trên bàn ăn, Vân Điệp thì đang đánh lòng trắng trứng bên cạnh bàn.

– Có cầm quần lót chưa?

– Buổi sáng ngày mai mặc luôn.

Anh nói xong, liền ra khỏi phòng bếp đi đến phòng tắm nằm ở bên ngoài ban công, nhưng cửa phòng tắm vẫn đang mở.

Anh nói đóng cửa sẽ làm cho hơi nước không thoát ra được, đến lúc đó sẽ bị nóng chết.

Bất quá, là do ban công bị che kín nên anh ấy mới dám làm như vậy.

Vu Kiệt mở ra vòi hoa sen để tắm, đồng thời làm chuyện mà mỗi người con trai đều rất thích là ca hát ở trong phòng tắm.

Anh hát bài “Inside of my guitar” của Chu Hiếu Thiên.

Vân Điệp cũng hát theo, thân thể còn chậm rãi lắc lư, ngay cả động tác đánh lòng trắng trứng cũng làm theo nhịp điệu của bài hát.

Reng…reng…

Vân Điệp đang say mê trong giai điệu tuyệt đẹp thì bị tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm cho giật cả mình, tay cũng run lên một chút.

Cô vội bước qua bàn ăn đến nhìn, chỉ thấy màn hình điện thoại đang không ngừng nhấp nháy.

– Tiểu Điệp, nghe điện thoại! – Vu Kiệt ở trong phòng tắm lớn tiếng nói.

Vân Điệp chán nản cầm lấy điện thoại.

– Alo! – Cô không kiên nhẫn lên tiếng.

– Hello! Tôi là Craig, Jamie có ở nhà không? – Đầu dây bên kia liên tiếp truyền đến những câu tiếng anh.

Vân Điệp mở to miệng, cô nghe hiểu được nhưng lại không biết nói như thế nào.

Đột nhiên trong lúc này, Vân Điệp mới phát hiện, cô dám cùng Vu Kiệt nói tiếng Anh là vì thái độ dạy học của Vu Kiệt khi cùng cô nói chuyện, cho dù cô có nói sai đi nữa cũng không sợ bị xấu mặt.

Bởi vì Vu Kiệt sẽ không cười cô.

Đương nhiên, lúc nói chuyện cùng với cô giáo tiếng Anh hay bạn học cũng sẽ giống như vậy.

Nhưng mà, vào tình huống bây giờ, muốn cô cùng với người nước ngoài xa lạ nói tiếng anh thì đầu của cô liền lập tức trở nên trống rỗng.

Những câu nói học được đều trở thành những chữ độc lập, mà những chữ độc lập này lại biến thành những chữ cái bay đầy trời.

Trong cổ họng thì giống như bị mắc nghẹn, cho nên cô chỉ có thể “a a a” cả buổi vẫn không thể nói được một câu hoàn chỉnh.

– Hello? Thật xin lỗi, tôi có thể nói chuyện cùng với Jamie sao? – Đối phương lại dùng tiếng anh hỏi.

Vân Điệp lại a một lát, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng cầu cứu.

– Vu Kiệt, là tiếng anh! Là tiếng anh!

– Ai?

– Anh ta nói anh ta là Craig. – Cô sốt ruột nói.

– Ồ! Nói với anh ta là anh đang tắm, kêu anh ta lát nữa gọi lại.

– Nhưng là em…em đã quên cách nói như thế nào rồi! – Cô khẩn trương nói.

– Đã quên? Làm sao có thể quên? – Vu Kiệt buồn bực ló đầu ra liếc nhìn cô một cái.

– Chính là em nói không được ấy! – Vân Điệp vẻ mặt cầu xin nói.

– Làm sao có thể nói không được? Lúc anh dạy không phải đều nói tốt đó sao?

– Vì đối tượng là anh! Lúc chúng ta nói chuyện, em đều biết nên trả lời anh như thế nào, nhưng là người này nói đầu em liền quên hết.

Vu Kiệt cảm thán một tiếng, sau đó dùng tiếng anh nói lại câu vừa rồi.

– Nói với anh ta là anh đang tắm, kêu anh ta lát nữa gọi lại.

A! Như vậy sao? Thế thì cô đã biết!

Vì thế, Vân Điệp nói y chang vào điện thoại:

– Anh ấy nói, nói với anh ta là anh đang tắm, kêu anh ta lát nữa gọi lại.

Đối phương im lặng một lát, rồi sau đó mang theo ý cười nói:

– Có thể nói cho tôi biết cô là ai không?

Vân Điệp lại kêu to.

– Vu Kiệt, anh ta hỏi em là ai?

– Thì em liền nói cho anh ta biết em là thôi!

– Em không biết nói sao mà!

Vì thế, Vu Kiệt đành phải dùng tiếng anh nói tiếp:

– Nói cho anh ta, em là bạn gái của anh.

A! Đã biết! Cô lại một lần nữa nói y chang.

– Anh ấy nói, nói cho anh ta, em là bạn gái của anh.

Đối phương bật cười ra tiếng một chút, liền lập tức nhịn xuống.

– Hai người…dự định kết hôn sao?

Vân Điệp lại kêu lên:

– Anh ta hỏi em, chúng ta dự định kết hôn sao?

Lần này, Vu Kiệt trực tiếp dùng tiếng anh trả lời.

– Vô nghĩa, anh đương nhiên sẽ cưới em!

Vân Điệp lại còn nói y chang.

– Vô nghĩa, anh đương nhiên sẽ cưới em!

Đối phương đột nhiên bật ra tiếng cười to kinh thiên động địa.

Vân Điệp nhíu mày cầm điện thoại cách ra xa một chút.

– Vu Kiệt, anh ta cười thật khoa trương mà!

Vu Kiệt rốt cuộc bước ra, đi thẳng đến chỗ cô, vừa cầm điện thoại lên liền mắng.

– Đồ trứng thối này! Rõ ràng biết tiếng trung, vì cái gì anh không cùng cô ấy nói tiếng trung chứ?

Vân Điệp đang vội vàng cầm khăn tắm giúp anh lau người, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu.

Vu Kiệt nhíu nhíu mi.

– Được rồi, được rồi, đừng cười, anh rốt cuộc là đang cười cái gì vậy?

Sau khi nghe xong, biểu cảm trên mặt anh chậm rãi biến thành dở khóc dở cười. Anh nhìn Vân Điệp lắc lắc đầu.

– Cho nên anh mới cố ý không cùng cô ấy nói tiếng trung. Vì muốn chọc cô ấy?

Vân Điệp mất hứng chu môi lên, Vu Kiệt ôm cô lại hôn một cái.

– Được rồi, đừng nhiều lời nữa, anh tìm em có chuyện gì?

Vân Điệp tránh ra cái ôm của anh, chỉnh lại máy điều hòa lớn hơn một chút.

– Không được, học kỳ sau, em còn muốn ở lại đây. – Vu Kiệt thong thả bước đến bên giường.

– Đương nhiên là vì cô ấy…Tại sao? Bởi vì cô ấy chỉ còn một học kỳ nữa liền tốt nghiệp, cô ấy không muốn bỏ dở nửa đường. – Anh ngã xuống giường.

– Cô ấy? 17 tuổi…khi nào thì kết hôn? Cái này thì…

Vu Kiệt nhìn Vân Điệp đang đi vào phòng bếp liếc mắt một cái, anh đột nhiên thay đổi ngôn ngữ nước ngoài mà cô không biết cùng đối phương nói chuyện.

Vân Điệp vừa nghi ngờ nhìn anh vừa nấu nước trà hoa quả.

Khi Vân Điệp khi đem nước trà hoa quả đi đến bên giường thì Vu Kiệt cũng đã nói chuyện xong.

– Vâng, cứ như vậy đã, nếu không có chuyện đặc biệt gì xảy ra, em sẽ không liên lạc với anh…ok…bye bye!

Vân Điệp đang rót trà vào cốc ở bên cạnh, thấy thế liền lập tức hỏi:

– Anh ta là ai vậy? Anh ta cũng biết nói tiếng trung sao? Anh ta tại sao không chịu nói chuyện bằng tiếng trung với em? Anh ta tìm anh có chuyện gì sao? Hai người vừa mới nói chuyện với nhau bằng tiếng nước nào vậy? Anh ta…

– Stop!

Vân Điệp bị tạm dừng ở trạng thái mở miệng định nói. Vu Kiệt thì nhàn nhã đem cốc trà lên uống một ngụm, rồi sau đó chậm rì rì nói:

– Tất cả người nhà của anh đều biết nói tiếng trung, bao gồm người ba già của anh. Tuy mỗi lần nói đều không có người nào nghe hiểu được. Anh ấy là anh hai của anh, đương nhiên cũng sẽ biết nói tiếng trung, bằng không sẽ làm cho mẹ già của anh khóc đến chết. Mục đích của Craig là muốn vào học kỳ sau anh sẽ đến dạy ở trường đại học mà anh ấy từng học nhưng anh đã nói với anh ấy là anh còn muốn ở đây rồi.

Anh lại uống thêm một ngụm.

– Lúc sau, anh ấy nói muốn anh mang em về nhà mừng năm mới. – Anh nhún nhún vai.

– Hàng năm mẹ già của anh đều kiên trì muốn dựa theo tập tục ăn tết âm lịch của người Đài Loan. Mặt khác, bọn anh vừa mới nói chuyện là bằng tiếng đức. Ok, còn có vấn đề gì nữa không?

Vấn đề gì? Là một vấn đề thật to đấy!

Muốn đi gặp mặt người nhà của anh…

Oh my god! Sẽ gặp ba mẹ của anh đó!

Mắt thấy sắc mặt của cô càng ngày càng lộ vẻ sợ hãi, hoang mang, Vu Kiệt không khỏi cười nói:

– Không có gì phải sợ, mẹ già của anh giống với em là người Đài Loan thôi mà! Về phần ba già, tuy nói chuyện so với tiếng sét đánh còn lớn hơn, nhưng gặp phải mẹ già của anh thì liền trở thành con chuột nhắt, mà hai người anh kia của anh thì… – Anh bĩu môi.

– Xem bọn họ là người vô hình là được!

Mặt của cô vẫn như cũ so với mướp đắng còn khổ hơn, Vu Kiệt không nhịn được chỉ chỉ về mũi mình.

– Kỳ thật, anh mới là người nên khẩn trương đấy! Nhưng anh vẫn chưa có cảm thấy gì, em lại có cái gì phải lo lắng chứ?

Vân Điệp không khỏi kỳ quái hỏi.

– Vì sao anh phải khẩn trương cơ chứ? Về nhà của mình thì có cái gì mà khẩn trương?

Vu Kiệt khoa trương cảm thán một tiếng.

– Bởi vì từ lúc mười ba tuổi anh bị đuổi ra khỏi nhà cho đến nay, anh chưa từng trở về nhà lần nào mà!

– Cái gì? – Vân Điệp sợ hãi kêu ra tiếng.

– Anh cũng bị đuổi ra khỏi nhà?

Vu Kiệt buồn cười làm thành cái mặt quỷ.

– Vì sao?

– Bởi vì anh thích ngành nghiên cứu nhưng ba già anh lại nhất quyết bắt anh lựa chọn giữa ngành thương mại hoặc ngành luật, anh không chịu, cho nên bị đuổi ra khỏi nhà!

– Anh mới có 13 tuổi đã bị đuổi ra khỏi nhà? Thật đáng thương mà! – Vân Điệp đồng tình nói.

– Vậy vì sao về sau anh không trở về nhà lần nào cả?

Anh run rẩy nói:

– Bận quá ấy mà!

– Phải không?

Vân Điệp nghi ngờ đánh giá anh từ trên xuống dưới.

– Em cũng không tin anh bận đến nỗi ngay cả thời gian về nhà một lần cũng không có.

– Hắc hắc, bị đoán trúng rồi! – Vu Kiệt chà xát cái mũi.

– Kỳ thực, nguyên nhân chủ yếu khiến anh không muốn trở về là sợ bị ba già của anh bắt đến công ty của ông làm việc.

– Nhưng anh đã có sự nghiệp của chính mình rồi mà!

Vu Kiệt liếc mắt trợn trắng:

– Như vậy thì đã sao? Ở trong mắt ba già của anh, sự nghiệp của ông mới là đại sự nghiệp, mà người làm con như anh, phải ngoan ngoãn nghe theo ông vào công ty mới được.

– Vậy hai người anh của anh thì sao?

– Công ty của ba già anh rất to. – Vu Kiệt nhàn nhạt nói.

– Vâng! Vậy…

Vân Điệp hơi hơi nhíu mày.

– Lần này…

– Anh đã nói qua với Craig, làm cho mẹ già cam đoan là đến lúc đó phải để cho anh an toàn rời đi, thì anh mới chịu trở về.

Vân Điệp im lặng một lúc sau, mới ngước mắt sợ hãi nhìn anh.

– Vậy em…

Vu Kiệt sờ sờ đầu của cô.

– Yên tâm, bọn họ đều sẽ rất chào đón em, nhất là mẹ già của anh, bà ấy khẳng định đem em trở thành bảo bối.

Vân Điệp vẫn là lo lắng:

– Anh khẳng định chứ? Có lẽ bọn họ sẽ không thích đứa con gái ngốc nghếch như em đâu.

– Cho dù em có ngốc nghếch, nhưng chỉ cần em…

Vu Kiệt ái muội nháy mắt, thuận tiện lấy tay vuốt ve bụng của cô.

– Có thể sinh cháu cho bọn họ là được rồi.

Vân Điệp mặt lập tức đỏ bừng.

– Anh nói lung tung cái gì vậy!

– Không có nói lung tung mà! – Vu Kiệt vô tội buông tay ra.

– Không có biện pháp! Ai bảo mẹ già của anh muốn ôm cháu đến điên rồi, lần trước anh có cùng bà nói chuyện qua điện thoại, bà còn nói, loại người cực đoan xem trọng tính cách tự do như anh, khả năng cả đời cũng không muốn kết hôn, bất quá như vậy cũng không quan hệ, không kết hôn cũng không sao, chỉ cần sinh một đứa trẻ đem về cho bà chơi là được rồi.

Vân Điệp xấu hổ cúi mặt xuống.

– Nhưng anh…còn có hai người anh đấy thôi!

– Anh cả của anh đã có vị hôn thê nhưng mà anh ấy không muốn kết hôn trước 35 tuổi, giống như là anh ấy không xác định có muốn cưới vị hôn thê hiện tại này hay không vậy. – Vu Kiệt nhún nhún vai.

– Anh cũng không biết rõ, bất quá, vị hôn thê của anh ấy giống như cũng không muốn cưới sớm…hoặc căn bản là không muốn sinh con. Mà anh hai của anh thì có một đống bạn gái, chính là không có một ai có thể làm cho anh ấy dừng lại.

Anh cười đểu đem mặt sát lại.

– Anh nghĩ, em sẽ không phản đối việc giúp anh sinh ra một cục cưng trắng trẻo mập mạp chứ?

Vân Điệp cúi đầu càng thấp, cô mơ mơ hồ hồ lẩm bẩm vài câu.

Vu Kiệt cười đến thật hài lòng.

– Anh chỉ biết em là một hiền thê lương mẫu tiêu chuẩn.

Anh nói xong, đồng thời ánh mắt dâm tà dừng lại ở cổ áo ngủ của cô, hai tay cũng giơ ra.

– Anh nghĩ, đêm nay chúng ta nên giải thích kỹ càng và tỉ mỉ một chút, rốt cuộc tinh trùng và trứng kết hợp với nhau như thế nào…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.