The Penniless Peer

Chương 7



Người gia nhân già phủ tấm chăn lên chân Fenella, kê lại gối sau đầu cho cô chủ nhỏ đang nằm dưỡng bệnh trên chiếc ghế tựa dài dưới bóng 1 cây chanh lớn.

-Giờ thì chỉ được nghỉ ngơi thôi, cô Fenella. Bà nghiêm giọng căn dặn. “Tôi quay đi là không được qua Priory đi long rong với cậu Periquine. Hãy để cậu ấy tự lo liệu cho bản thân mình, như vậy sẽ tốt cho cậu ấy hơn.”

-Bà thấy anh ấy hôm qua ra sao?

-Cậu - ấy không có gì. Bà vú già Anna gằn giọng.

Bà đã ở với gia đình cô từ lâu lắm rồi, chắc có đến 3 thập niên, từ thuở ba mẹ cô còn rất trẻ. Anna từng yêu thương săn sóc, thậm chí la rầy khi cô còn măng sữa.

Lúc nào Anna cũng là người che chở cho cô sau những trò nghịch ngợm với Periquine. Cô bị mẹ phạt cấm cố trong phòng ngủ thì Anna lại lén lút mang bánh mang sữa lên phòng tiếp tế. Chính là nhờ bà Anna, Lord Periquine mới đưa cô ra khỏi hầm mộ về được đến nhà không kinh động đến ai. Giờ thì ngày nào cô cũng phải trân mình chịu trận nghe bà ca cẩm cái điệp khúc về chuyến “phiêu lưu giang hồ” của cô.

-Cô về đến đây mặt không còn chút máu, cậu Periquine cũng không khá hơn bao nhiêu! -Con bé bị bắn vào tay, Anna! Cậu ấy chỉ nói bấy nhiêu.

-Nhưng tôi muốn biết ai làm cô ấy ra nông nỗi đó? Tôi hỏi chỉ là hỏi vậy thôi.

-Đâu phải là lần đầu tiên tôi nói cậu đừng chơi súng. Tôi cự cậu ấy quá trời.

-Thôi bà đừng khó với anh ấy quá! Fenella năn nỉ vú già không biết bao nhiêu lần.

-Tôi mà khó à! Phải có người nói cho cậu ta biết mà sửa đổi. Lẽ ra đi lính rồi cậu ấy phải khá hơn chứ, nhưng rồi đâu thì lại hoàn đó. Có loại người đến già cũng không đổi tính.

Nghe bản trường ca của bà, Fenella không nhịn được cười. Cũng chỉ có bà vú già bộc trực này là nghĩ gì nói đấy trong bất cứ trường hợp nào. Chắc mẻm là sau khi cô ngất đi, Periquine cũng bị bà Anna la cho 1 trận đã đời.

Cả hai người đều lo đến sốt cả ruột vì cô. Cô bị sốt cao sáng hôm sau, nhưng đã năn nỉ bà Anna đừng mời bác sỹ đến.

-Bà làm ơn nói với mẹ cháu là cháu chỉ bị ngã ngựa thôi. Cháu không muốn gặp bác sỹ đâu. Mà cũng đâu có ai săn sóc cho cháu tốt hơn bà.

Nghe cô van vỉ bùi tai, bà vú già lại lọm cọm đi sắc thuốc cho cô uống giảm sốt. Hai ngày sau, cơn sốt thuyên giảm và tay cô lành lại khá nhiều.

Tuy đỡ hơn trước nhưng cô vẫn còn yếu ớt, nên theo lệnh của bà Anna vẫn phải ngồi yên tĩnh dưỡng. Bà vú tận tình chăm nom cho cô nhưng theo cái lối riêng của bà – bắt nạt.

-Nửa tiếng nữa tôi đem sữa đến, cô phải uống hết không chừa 1 giọt, đừng bắt tôi phải ép cô.

-Nhưng cháu không thích sữa.

-Cũng phải uống, sữa tốt cho cô đó! Bà vú nạt lại, Fenella thở dài đành phải tuân lệnh thôi.

Nhìn bà băng qua sân cỏ trở vào nhà, lòng cô dâng lên niềm thương mến. Không biết bao nhiêu lần trong quá khứ bà Anna đã che chở cho cô và Periquine thoát khỏi những hình phạt của ba mẹ cô và anh. Cũng may khi cô ngất đi trong tay anh dưới hầm tối, anh cũng còn biết khôn đem cô vào nhà qua ngả cầu thang phía sau và gọi bà tới.

Nghĩ đến hầm mộ, Fenella thấy 1 niềm vui bé nhỏ len lỏi trong lòng khi cô hồi tưởng lại cái cảm giác khi môi anh tìm đến môi cô. Và cứ thấy mình cứ muốn nhớ hoài nhớ mãi cái giây phút ngây ngất lạ lẫm ấy, giây phút chưa bao giờ cô hình dung nó sẽ tới ra sao.

Đã biết bao nhiêu lần cô nghĩ sẽ rất tuyệt vời khi được anh hôn, nhưng chưa từng nhận ra nụ hôn ấy đã thắp lên ngọn lửa khơi dậy trong cô 1 sự lạ lẫm vô cùng mãnh liệt, đắm đuối đến thế.

-Thật là tuyệt vời! Cô thì thầm, nhưng lại phân vân tự hỏi mình điều ấy có đem đến cho anh ý nghĩa gì không. Như cô, anh có cảm nhận được cảm giác như bị thôi miên, không còn thời gian nữa, không còn không gian nữa? Và đâu chỉ có môi cô là tan biến trong anh, luôn cả linh hồn cô giây phút ấy cũng tan đi mất.

Khoảnh khắc ngọt ngào đã qua, thì đau thương lại đến khi cô chợt nhớ ra – tình yêu Periquine đã đặt để vào Hetty! Cảm giác anh ấy cho mình chỉ là giây phút rung động nhất thời khi quá gần gũi 1 người con gái mà thôi, cũng như anh ấy đã hôn bao người con gái khác. Sao mình lại ngu ngơ đến lầm tưởng? Làm sao mà mình, 1 con bé tóc đỏ man dại quần áo bạc màu, lại có thể so sánh với Hetty thời trang sáng chói?

-Đừng ngớ ngẩn nữa Fenella! Cô trấn tĩnh mình. Đối với anh cô chỉ là 1 cô em họ, 1 con nhóc anh đã nhìn suốt bao năm tháng, tình cảm mà anh cho cô chỉ đơn thuần là tình cảm thân mến anh em. Chỉ có thế mà thôi! Chưa bao giờ cô thấy mình xúc động yếu đuối như bây giờ, chợt mắt cô ướt sũng với nhận thức họ càng gần nhau ở ngoài đời thực bao nhiêu, lại càng xa trong tâm tưởng bấy nhiêu.

-Ngày mai mình sẽ qua Priory. Phòng ngủ của Periquine chắc kinh khủng lắm rồi, ông cụ Barn thế nào cũng quên ủi cravat cho anh ấy, còn bà Buckle thì bị đãng trí cứ 1 món nấu hoài.

Cô đang tính làm thế nào đứng dậy được để còn ghé qua Priory trước khi Periquine đi vắng. Có lẽ trước tiên anh ấy sẽ đi xem xét các nông trại đang sửa sang, rồi nay hay mai sẽ xuống Hellingly thăm dò tình trạng hàng hoá còn dấu trong hang.

Hiện giờ không phải là lúc thích hợp đi Hellingly, lính tráng còn đang bủa vây lục soát dọc bờ biển. Bọn lính sẽ không biết được gì nhiều vì hầu như cả làng đều không nhiều thì ít cũng dính dấp đến các hoạt động buôn lậu trong suốt thời chiến, nên rất cẩn mật không khai ra người trung gian. Cô từng nghe những lời đồn đại về những cuộc trả thù tàn bạo những kẻ tố giác với chính quyền hay tiết lộ tung tích hàng hóa cất dấu. Dân cư ở Hellingly sợ Renshaw và dân buôn lậu còn hơn sợ lính!

Rồi cô lại lo Periquine bị phát hiện, anh ấy phải biết mà tránh xa khỏi ổ buôn lậu đó trong lúc này.

Hai ngày qua anh đã tới thăm, nhưng mẹ cô không cho phép anh lên phòng cô. Cách hành xử thích ứng của bà Lambert với con gái dù trễ, nhưng ít ra chứng tỏ trong tâm trí ba mẹ cô giờ đây cô đã là 1 thiếu nữ trưởng thành.

-Cháu muốn gặp Lord Corbury bà ơi.

-Tôi không muốn để mẹ cô biết tôi dẫn cậu ấy lên phòng cô đâu. Cậu ấy gây đủ tai họa cho cô rồi, tôi không muốn cô lại trầy da tróc vẩy nữa.

-Nhưng cháu có chuyện quan trọng lắm cần nói với anh ấy. Fenella năn nỉ.

-Chuyện gì thì cũng phải đợi thôi. Bà vú khăng khăng không đổi ý.

-Thế nào hôm nay mình cũng gặp Periquine. Cô đoan chắc anh sẽ tới nữa, nhưng rồi lại cảm thấy chán nản – có lẽ anh ấy không thích bầu bạn với mình nữa, và cũng quá bận rộn để đến thăm mình lần thứ ba.

Chắc bây giờ anh ấy không vui vẻ gì khi bao nhiêu dự định đã không như ý. Hy vọng là khi bọn lính đi rồi, chiếc thuyền sẽ được phục hồi lại và hàng họ được tải đi bằng lừa. Như thế thì tình hình khả quan hơn 1 chút, nhưng chưa vui được lâu thì bỗng dưng như có bàn tay lạnh lẽo nào đó bóp chặt lấy tim cô – hàng hóa cứu được có nghĩa là chuyện buôn lậu không bao giờ chấm dứt!

Nếu hàng bán được sẽ kiếm về 5,000 bảng, con số này vẫn chưa đủ cho Periquine, để rồi những chuyến hải trình sang Pháp vẫn tiếp nối. Ý nghĩ khủng khiếp này khiến cô muốn ngã bệnh trở lại, vì rằng sớm hay muộn bị tóm là sẽ điều không tránh khỏi.

Làm sao mà lúc nào cũng may mắn qua mặt được lực lượng phòng thủ dày đặc dưới nước cũng như trên bờ của lính hải quan.

-Mình không thể chịu nổi, không thể nữa! Cô nhắm mắt cố tẩy xóa cái hình ảnh chèo qua chèo lại trên biển, tiếng kêu vang ra lệnh đầu hàng, cùng tiếng đạn bay xé gió trên đầu. Mục tiêu của viên đạn ấy biết đâu lần tới sẽ là Periquine!

Mắt vẫn nhắm, nhưng cô mơ màng có ai đó đang đứng gần bên cô. Ngước lên, cô hy vọng là Periquine, nhưng thấy Sir Nicolas đang đăm đăm nhìn cô. Một nụ cười nhẹ thoáng trên môi anh, nhưng Fenella chưa kịp nói gì thì anh cất tiếng giọng vô cùng tức tối.

-Gia nhân của em cho anh biết là em bị thương ở tay. Cái tên khỉ đó đã làm gì em vậy?

Cô sửng sốt.

-Bà Anna không nên kể cho anh mấy chuyện này. Cô đáp 1 cách yếu ớt. “Đó là chuyện bí mật.”

-Như vậy thì chuyện đó không nên xảy ra. Anh quát lên. “Phải cần có người dạy cho hắn biết cách hành xử. Anh từng nghĩ hắn vô trách nhiệm, nhưng không đến nỗi xài súng mà gây thương tích cho người khác – hơn nữa người đó là em.

-Anh không nên trách anh ấy! Fenella nói 1 cách khó khăn.

-Anh cố tình trách hắn đấy! Sir Nicolas hậm hực. “Anh còn muốn nói cho hắn biết anh nghĩ thế nào về hắn nữa kìa. Đã đến lúc phải ngăn chặn các hành vi ngông cuồng như bò điên của hắn lại.”

Nếu như không sợ Sir Nicolas mắng oan Periquine thì cô đã bật cười trước thái độ nóng nẩy bất ngờ của anh.

-Chuyện không phải như anh... nghĩ đâu. Làm ơn đừng... giận Perquine.

-Chỉ giận thôi sao? Anh còn khinh bỉ hành vi của hắn nữa. Tại sao hắn lại bắn trúng em chứ? Tại sao hắn xài súng mùa này trong năm.

Giọng anh đầy hoài nghi, khiến cô đành trả lời 1 cách yếu ớt.

-Không phải... Periquine... làm em bị thương.

-Vậy thì ai? Anh ép cô phải nói.

-Lính hải quan!

-Trời ơi!

Sir Nicolas thốt lên tiếng kêu xong ngồi phịch xuống ghế như thể chân anh đứng không vững nữa.

Hôm nay anh vẫn phục sức lịch lãm như thường lệ, cổ cồn cao, cravat trắng, và áo khoác xám may khéo. Dây đồng hồ lấp lánh trên nên chiếc quần vàng sát ống, và giầy ủng Hessian được đánh kỹ sáng bóng.

-Em nói sao? Anh ngưng 1 hơi dài rồi thở hắt ra.

Fenella cười khẽ.

-Em tin anh bằng cả mạng sống của em, và em xem anh là người bạn thật sự của em.

-Có phải em đi buôn lậu không? Anh hỏi 1 cách khó nhọc gần như nghẹn thở.

Cô khẽ gật đầu.

-Bọn em đã đem hàng về an toàn rồi, nhưng khi tới lạch Hellingly phải đánh chìm thuyền. Lính tuần tiễu đuổi theo em và Periquine nhưng bọn em đã thoát được chỉ bằng phép lạ.

-Tên Corbury này bị loạn óc rồi. Giọng anh nặng trĩu vì lo sợ khiến Fenella không nén cười nổi.

-Em kể cho anh nghe chuyện này không phải để chống chế cho Periquine, nhưng vì em biết anh sẽ hoảng hốt đến dường nào. Cô mỉm cười. “Nhưng mọi chuyện đã qua. Đạn của tàu tuần chỉ xém vào tay em thôi, nhưng em không cho mẹ em biết việc này.

-Nếu em cho mẹ em biết thì bà đã kêu lính tới còng đầu cái tên ngu ngốc đó rồi. Anh nổi giận.

-Nhưng hễ Periquine bị đi đày là em cũng bị đi luôn. Cô nói như khiêu khích. “Nên anh đừng tiết lộ bí mật của em.”

-Anh chỉ muốn dần cho hắn 1 trận thích đáng. Hắn đáng bị như vậy. Nghe anh nói thế, cô lại phá lên cười.

Sir Nicolas đứng khá cao, nhưng Periquine còn to cao hơn. Nếu phải vật lộn với nhau cô biết ai là người sẽ nắm phần hơn.

-Bọn em không bị bắt, và vết thương em cũng gần lành rồi. Hai ba ngày nữa thôi là chỉ còn lại vết sẹo nhỏ thôi. Cô xoa dịu anh.

-Sao em lại dấn thân vào mấy chuyện nguy hiểm ngốc như thế chứ? Giọng anh chợt nghe khác lạ khiến cô cụp mắt xuống.

-Em phải đi với Periquine vì anh ấy không biết cách thỏa thuận giá cả.

-Anh cấm em làm chuyện đó nữa! Em có nghe không? Anh tuyệt đối cấm em!

Cô ngước lên ngạc nhiên và nhìn anh như dò hỏi.

-Em cần 1 người để chăm sóc mình, Fenella, em bằng lòng lấy anh không?

-Sir Nicolas!

Người cô sững lại vì sửng sốt.

-Em chưa bao giờ nghĩ... em chưa bao giờ mơ...

Cô chợt ngưng bặt rồi nói nhanh.

-Nhưng anh muốn cưới Hetty mà.

Anh chưa bao giờ muốn cưới cô ấy. Anh giải thích. “Anh có ý nghĩ đó bởi vì cô ấy quá xinh đẹp thích hợp với bộ kim cương gia bảo của anh. Nhưng đó là trước khi anh gặp em.”

-Nhưng em là người cuối cùng anh muốn lấy làm vợ đó. “À em chỉ xuông miệng nói như vậy thôi. Em không có khí thế uy nghi hay là bất cứ dáng vẻ gì mà anh xem là quan trọng đâu.”

-Em quan trọng đối với anh. Từ khi anh quen em mọi tiêu chuẩn trong cuộc sống của anh đều sai cả. Anh cúi xuống nắm lấy tay cô ủ vào tay anh.

-Quen biết em. Anh khẽ nói. “Cho anh thấy những gì anh mất mát trong cuộc sống.

-Anh mất mát điều gì? Fenella thắc mắc.

-Tiếng cười, sự cởi mở, niềm vui trong cuộc sống ở em mà anh chưa từng thấy ở bất cứ ai khác. Có lẽ anh cũng chưa từng biết là những điều này có tồn tại trên đời hay không.

-Vì nhiều tiền tiền phải không? Cô hỏi anh dịu dàng.

-Nhưng lại thiếu vắng thương yêu. Sir Nicolas tiếp tục. “Mẹ anh mất lúc anh còn rất trẻ và ba anh cương quyết muốn anh trở thành người thừa kế xứng đáng vị trí của ông sau này. Ba anh quá xem nặng uy thế quan trọng của giòng họ.

-Sir Nicolas hít 1 hơi dài.

- Giờ thì anh nghiệm ra được mình đã cô đơn như thế nào, và tuổi thơ của anh có bao nhiêu điều bất hạnh. Anh không được đến trường như những đứa trẻ khác.

-Tại sao?

-Ba anh muốn đích thân kiểm soát sự học vấn của anh. Anh có cả hàng loạt gia sư cho đến khi vào trường Oxford.

-Ở đó anh không vui sao?

-Đến lúc đó thì anh đã trở thành 1 kẻ khô khan ngạo mạn rồi. Anh chân thật tâm sự. Thái độ này là do tính nhút nhát e dè vì anh không được phép chơi chung với đứa trẻ cùng tuổi. Anh kiêu ngạo quá độ, và đương nhiên là anh không có mấy bạn bè.

-Em hiểu được anh cảm giác thế nào, nhưng tại sao ba anh không cho anh có được những thú vui bình thường khi chơi chung với các đứa bé khác.

-Nhìn lại những gì anh làm trong vài ngày vừa qua, anh nhận ra rằng ba anh là người có tính chiếm hữu. Ông sợ anh không nhiệt tâm trung thành với ông, hay đi chệch xa con đường mà anh cần phải đi.

-Đại Nam tước Anh quốc! Cô nói dịu dàng.

-Chính xác!

-Điều ấy đã được khắc sâu vào tâm trí khi anh còn là 1 đứa bé con rằng anh mang dòng máu xanh khiến anh cao qúy hơn mọi người khác. Anh không được đọc truyện cổ tích, mà thay vào đó là học tập những thành quả sự nghiệp của giòng họ Waringham tự bao đời qua, và luôn cả thành tích của họ ngoại mà ba anh đồng tự hào như họ nội.

-Em thấy đáng tiếc cho anh.

-Anh không muốn lòng thương hại của em. Anh muốn em giúp anh. Anh muốn em lấy anh, Fenella, để dạy anh biết cách hưởng thú vui trong cuộc sống. Anh sẽ trao cho em tất cả mọi tiện nghi em muốn, ngược lại anh muốn em cho anh nhiều điều còn quan trọng gấp bội lần cái anh cho em.

Giọng anh trầm hẳn xuống, và cô hiểu anh phải cố gắng nhường nào để thành thật tỏ rỏ lòng mình. Giờ thì cô biết vì sao anh bí ẩn, vì sao đời sống anh bị giam hãm đến độ tức tưởi không biết làm sao tự giải tỏa mình. Anh phải sống 1 cuộc sống kiềm chế mà bất cứ tình cảm nhiệt thành nào cũng phải xếp hàng thứ nhì sau lòng tự trọng.

Giờ đây tỏ lộ hết bao nỗi niềm cất dấu, sâu thẳm trong tâm hồn anh bao muộn phiền uẩn ức lùi xa nhường chỗ cho yêu đương dâng tràn như thác lũ. Như hiểu được mọi biến chuyển trong anh, bất giác cô xiết chặt lấy tay Sir Nicolas.

-Em không biết... phải nói với anh ra sao... Sir Nicolas?

-Em lấy anh nhé?

Cô lắc đầu.

-Anh biết em không thể làm vậy mà.

-Tại sao?

Điều đó đơn giản thôi, vì em không yêu anh. Em biết anh tốt với em, nhưng dù chúng ta có cố gắng đến đâu đi nữa, anh sẽ không có được hạnh phúc thật sự với 1 người không yêu anh.

-Anh có cảm giác em sẽ nói vậy với anh, nhưng anh sẽ cố gắng khiến cho em yêu anh. Anh sẽ rất nhẹ nhàng từ tốn đối với em, Fenella, anh sẽ cho em mọi điều em chưa từng có. Anh sẽ bảo vệ và chăm sóc cho em. Suốt cuộc đời này anh sẽ không bao giờ yêu bất cứ người nào như yêu em.

Fenella hít 1 hơi dài.

-Em rất tự hào và trân trọng những gì anh nói với em. Nhưng em không thể cho anh câu trả lời mà anh muốn nghe.

-Vì Corbury phải không?

-Em yêu Periquine từ lâu lắm rồi, nhưng anh ấy không biết đến tình cảm này, mà anh cũng biết rồi đấy Periquine đang yêu Hetty.

-Sao hắn ngu như thế không biết rằng mình may mắn có được em?

-Chỉ có người đãng trí mới hỏi câu ấy thôi.

-Em nghĩ rằng 1 người đầy tham vọng, thủ đoạn, tính tình như Hetty đáng để so sánh với em sao?

Sir Nicolas nâng tay cô lên áp vào môi mình.

-Anh chưa bao giờ biết có người đàn bà nào dịu dàng, ngọt ngào, đầy nữ tính như em vậy. Lại còn vui nhộn và hào hiệp nữa.

-Làm ơn đừng nói với em như thế. Cô năn nỉ. “Anh khiến em muốn khóc! Oh, Nicolas, em uớc gì có thể yêu được anh, em rất thích anh. Em muốn anh là người bạn rất thân của em, em mong sau này anh sẽ tìm được người rất yêu anh.

-Anh chỉ cần em thôi. Anh nói đầy cương quyết.

Anh nhìn cô ánh mắt âu yếm, tình yêu đã hoàn toàn biến đổi anh. Nét cứng cỏi, kiêu ngạo, lạnh lùng đã biến mất thay chỗ cho 1 Nicolas nhân bản, ôn hoà hơn.

Trong 1 thoáng Fenella hình dung cuộc sống bên cạnh anh sẽ êm đềm biết bao. Anh sẽ là người chồng ân cần chu đáo, hơn nữa còn là một người đáng để ngưỡng mộ.

Khi mà rào cản cuối cùng trong anh gẫy đổ, anh sẽ hiện thân là người tình dịu dàng, hiểu biết, và có lẽ rất tình tứ - điều mà anh chưa hề biết là đã tồn tại trong anh.

Nhưng rồi trong tâm trí cô lại hiển hiện ánh mắt, khuôn mặt của Periquine, và âm sắc trong giọng nói anh khi ra lệnh cho cô, cảm giác say mê lạ lẫm khi họ hôn nhau.

-Em xin lỗi... Nicolas... rất xin lỗi anh. Cô thì thầm.

-Anh cũng đoán ra được, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc, Fenella. Có lẽ 1 ngày nào đó em cần đến anh, và lúc ấy anh sẽ đến bên em.

Anh hôn tay cô rồi đứng lên.

-Chiều nay anh sẽ trở lại thăm em. Hiện giờ thì anh phải nghe lời của bà Anna là không được làm cho em quá mệt.

-Không có đâu anh.

-Anh yêu em. Mắt anh chợt lóe lên. “Đừng bao giờ quên, là anh rất yêu em.”

Khi anh băng qua sân cỏ ra về, Fenella vùi đầu vào gối tâm trạng ngỡ ngàng như vừa qua 1 cơn mơ.

Có phải thật chăng cô đã khước từ lời cầu hôn của 1 người đàn ông giàu nhất, cao ngạo nước Anh? Có lẽ không 1 ai, đừng nói chi Hetty biết được sự thật ấy chỉ vừa xảy ra cách đó có vài giây.

Trong lúc vẫn còn nghĩ đến Sir Nicolas, tim của Fenella bỗng lạc đi mấy nhịp khi bóng Periquine thấp thoáng ngoài sân cỏ.

Làm sao không thể mến mộ 1 hình ảnh phong độ như anh, bờ vai rộng và đường nét hùng tráng uy nghi.

Anh vẫn phục sức lịch lãm như Sir Nicolas, nhưng tinh mắt Fenella nhìn ra 1 vết rách nhỏ trên tua viền của cravat, vết nhăn trên áo choàng ông cụ Barn không ủi cẩn thận, và cả giầy ủng không đánh bóng kỹ.

Cô tươi cười hớn hở, mắt long lanh sáng đưa tay ra đón anh.

-Em mong anh đến quá.

-Anh đến cho em xem cái này. Lord Corbury đưa 1 tờ báo cho cô.

-Cái gì đây? Cô hỏi 1 cách lo âu khi trông thấy Periquine không giống như thường ngày, lời lẽ đột ngột và quên luôn chuyện hỏi han sức khoẻ cô.

-Hãy đọc đoạn cuối, cột thứ hai trong trang đầu.

HÀNG LẬU THUẾ BỊ PHÁT HIỆN

Tàu hải quan tuần dương miền duyên hải phía nam và tuần cảnh Dragoon lục soát hàng lậu hôm qua đã phát hiện ra 1 chiếc thuyền trong lạch Hellingly. Thuyền chứa 1 số bao thuốc lá và trong nhiều hang động gần đó cất dấu nhiều kiện brandy.

Quân đội đã tịch thu 1 tá lừa bị tình nghi dùng tải hàng lậu.

Bọn buôn lậu đã đánh chìm thuyền trước khi tẩu thoát, có hai người đàn ông bị tình nghi dính líu đến sự việc này đã tẩu thoát bằng ngựa.

Fenella đọc đoạn tin tức đến hai lần trước khi hỏi anh.

-Mọi chuyện coi như... không có gì?

-Làm sao không có gì? Anh gắt lên. “Hết thảy mọi thứ tốn gần 1,500 bảng.”

-Nhiều đến thế?

-Vậy em trông mong cái gì? Anh hỏi 1 cách khó chịu. Ngần ấy hàng hoá và chi phí thì làm sao ít tiền được.

Fenella thở dài.

-Em thật lấy làm tiếc.

-Coi như mình xui thôi. Mình đã đem được hàng về rồi, chỉ còn nửa tiếng nữa thôi là kịp chuyển lên London.

-Nếu như đám lừa không bị tịch thu.

-Qủy tha ma bắt! Lính tráng là dùng để đánh nhau có đâu lại rượt đuổi vòng vòng mấy bọn cướp ranh.

-Mình nên cảm thấy may mắn là thoát được sớm, nếu không còn tệ hại hơn nữa.

Khi cô nói anh đưa mắt nhìn tay cánh tay cô, giọng anh nhẹ nhàng hơn.

-Suýt tí nữa là em bị giết rồi. Tha thứ cho anh, Fenella, đúng ra trước tiên anh phải hỏi thăm em, nhưng bà Anna đã kể lại cho anh nghe hết rồi.

-Em cũng đoán được. Chắc anh bị mắng nhiều lắm hả?

-Bị mắng!

Anh giơ tay lên tỏ vẻ khủng khiếp.

-Em đừng nói với anh chuyện bà ấy mắng anh trong hai ngày qua. Anh cứ tưởng như bị trở lại trường chịu hình phạt kỷ luật vậy.

-Bà ấy lúc nào cũng vậy thôi, lúc nào cũng lo âu sợ hãi mình xảy ra chuyện gì.

Lord Corbury ngồi xuống chiếc ghế Sir Nicolas đã ngồi.

-Anh không muốn chuyện như vậy xảy ra cho em đâu Fenella. Anh rất biết ơn em đã chung vai sát cánh với anh, mặc dù mình đã thất bại.

-Thì giống như anh nói, mình gặp xui thôi.

-Nhưng anh có ý này!

-Một cái nữa sao? Cô hỏi 1 cách phập phồng.

-Không hoàn toàn khác. Điều duy nhất em cần hứa danh dự là không được nói cho Waringham biết.

Trước khi cô kịp trả lời, anh tiếp thêm.

-À mà Waringham làm cái quái gì ở đây vậy, anh thấy xe hắn rời khỏi khi anh băng ngang qua trang viên?

-Anh ấy... đến hỏi thăm em. Không biết ai đó nói với anh ấy là em không khỏe.

-Sao hắn không đi cho khuất mắt chứ. Sao hắn không về lại London? Hễ anh đến gặp Hetty thì hắn lúc nào cũng ở đó. Còn đến gặp em, thì hắn cũng chõ mũi vào. Anh không hy vọng là em tạo cơ hội cho hắn. Giờ thì em đâu cần phải giả vờ hứng thú đến cái gia phả chán ngắt của hắn ta nữa.

-Không... tất nhiên là không. Cô nói nhỏ.

-Chuyện mà anh nghe được có dính dáng tới hắn, nhưng em không được hé nửa lời cho hắn biết. Em có hứa không?

-Chuyện gì em cũng sẽ hứa mà.

-Anh tin em. Tuần tới mình đi Ascot, anh sẽ đặt hết tiền mình có lên con ngựa của Waringham, tên là Crusader.

Fenella nhìn Periquine ánh mắt thảng thốt.

-Anh nghĩ nó thắng sao?

-Đúng, nó sẽ thắng.

-Nhưng tại sao lại giữ bí mật với Sir Nicolas?

-Bởi vì hắn có hai con chạy trong cùng 1 cuộc đua. Tên coi ngựa của hắn nói với Joe Jarvis đằng quán trọ Green Man, rồi Joe thuật lại cho anh vì biết anh hứng thú vào cái tàu có ý cho con Crusader thắng. Con kia tên là Ivanho thì là ngựa chiến của Gold Cup.

-Bộ họ làm vậy được sao?

-Lúc trước có rồi. Mấy tên mã phu, mấy đứa chạy việc, cho đến các tên huấn luyện ngựa

đều muốn làm mấy cú độc để kiếm tiền. Anh nghĩ trận này cũng vậy.

-Nhưng Sir Nicolas chắc biết chuyện gì xảy ra chứ.

-Hắn chỉ biết cái mà bọn huấn luyện muốn cho hắn biết thôi. Con Ivanho thần sầu lắm, ai cũng nói nó sẽ giật giải.

Anh hít 1 hơi dài.

-Crusader là ngựa mới, bọn họ nghĩ nó sẽ 10 ăn 1. Em có hiểu gì không, Fenella?

-Như vậy có nghĩa là sao?

-Mình có khoảng 4,000 bảng trong Priest’s Hole. Nếu Crusader ăn không quá tỉ số 10/1 thì là 40,000 bảng. Nghĩ đến đi, Fenella! Mình có tay trong mà. Anh chắc lần này 1 cú là làm xong.

-Em hy vọng vậy, Periquine. Cô đáp nhẹ nhàng.

-Mấy tin tốt như vậy chỉ đến 1 lần trong đời thôi. Lord Corbury hào hứng. “Anh không có ý định đi Ascot vì tốn tiền quá, nhưng anh không muốn bỏ qua cái cảnh Crusader thắng dễ dàng chở hết tiền của anh trên người nó đâu.

-Anh chỉ đến đó có 1 ngày thôi à?

-Không, không, mình phải ở cho tươm tất 1 chút. Bọn mình ở với chú của em.

-Ở với chú Roderick?

-Sao không được? Chú ấy cũng là chú họ của anh mà. Chú hay nói là nếu khi nào anh đến Ascot thì đến chú ấy. Biên thư cho chú đi, Fenella, nhắn với chú rằng hai đứa mình sẽ đến vào buổi sáng của Gold Cup.

Anh thở dài.

-Anh muốn xem hết cả buổi đua, nhưng thú thật anh lại sợ bỏ tiền vào mấy trận khác. Em biết rất khó dằn không cá khi nắm tin tốt trong tay hay không?

-Ừ, em cũng không nghĩ như vậy là khôn.

-Chắc chắn là không, tiền còn lại của mình cũng không nhiều. Mình quá tốn kém cho cái tai họa vừa rồi. 1,500 bảng là biết bao nhiêu tiền! Renshaw cảnh cáo không nên đem thuyền khác vào Hellingly. Bọn tuần cảnh đã đem cả hạm đội tuần tra khắp vùng biển đó, còn đám kỵ binh mỗi tối đều ra quân.

-Em từng nói với anh là chính quyền đang nỗ lực ngăn chặn các hoạt động buôn lậu ở Channel mà.

-Sự việc đã rồi nói nữa có ích gì đâu! Giọng anh hớn hở. “Nhưng bây giờ thì cờ đến tay mình phải phất. Kỳ này có tin hay mình phải làm 1 chuyến ngoạn mục mới được.”

Anh ngưng 1 chút rồi tiếp.

-40,000 bảng! Nghe chiến quá!

-Rồi anh có... cầu hôn... với Hetty không? Cô hỏi 1 cách ngập ngừng.

-Lúc đó chắc chắn anh có thể ăn nói mạnh miệng hơn.

Đoạn anh đứng lên và hỏi 1 cách thờ ơ.

-Chiều nay em có ghé qua Priory không?

-Em muốn qua, nhưng bà Anna không cho em đi. Ngày mai em đi.

-Anh nhớ em.

-Anh... nhớ em thật không?

Cô ngước lên, nhưng anh không cúi xuống nhìn cô như cô mong đợi. Thay vì thế anh lại nhìn mông lung ra sân cỏ ngoài kia, nét mặt khác thường.

-40,000 bảng! Anh thì thào từng chữ một.

Nghe anh nói, cô bỗng cảm thấy tim mình nhói đau – anh chẳng hề nghĩ đến cô.

(hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.