The Smile!

Chương 100



“ Tôi đưa em về nhà.” Hắn cầm lấy tay cô kéo đi. Ra khỏi con ngõ nhỏ, cái mùi ẩm mốc cùng thứ ánh sáng mờ nhạt liền biến mất.

Bầu trời vẫn trong xanh, lại có một chút nắng.

Vũ linh Nhi cứ thế bị hắn kéo đi. Cô ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hắn, thậm chí còn quên cả phản kháng.

Đây là con người gì? Con người luôn lạnh lùng với cô giờ biến đi đâu mất rồi? Bàn tay hắn nắm chặt lấy tay cô, có chút lạnh.

“ Bỏ ra…” Cô khẽ cúi đầu, nói. Đôi mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay to lớn đang nắm chặt lấy tay cô kia không khỏi có chút xao động.

Hắn không nhìn cô, cũng không lên tiếng, vẫn tiếp tục nắm chặt lấy tay cô.

“ Tôi nói bỏ ra…” Cô ra sức giãy dụa, đôi chân nhất quyết không chịu đi tiếp.

Trần Hà Duy đột nhiên dừng lại. thả tay cô ra, quay đầu sang nhìn cô. Đôi lông mày của hắn khẽ nhíu lại, cặp mắt màu nâu đậm nhìn thẳng vào cô.

Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn, chân bất giác lùi lại đằng sau vài bước. Cô có chút sợ, mặc dù đôi mắt hắn giờ không lạnh lùng nhưng nó dường như vẫn có sự áp bức vô hình không rõ tên.

Giống như là một thói quen luôn lùi lại đằng sau. Cho dù hắn có một đôi tay ấm áp hay lạnh lẽo, giữa hai người vẫn có một bức tường vô hình ngăn cách. Dường như là một thứ gì đó…

“ Em…” Hắn khẽ vươn tay về phía cô, nhưng được nửa đường lại buông thõng xuống. Hắn chỉ thở dài, đôi mắt có chút gì đó chua xót. Rồi hắn lại nắm lấy tay cô, kéo đi.

“ Anh, bỏ…”

“ Em đừng có phí công vô ích.” Hắn ta nắm chặt lấy tay cô hơn, nhất quyết không chịu buông ra.

Nếu nói sức lức của cô dĩ nhiên là không bằng hắn, còn chẳng khác nào là châu chấu đã xe? Vũ Linh Nhi sau một hồi giãy dụa vô ích cũng đã ngoan ngoãn để hắn kéo đi.

Hắn nắm chặt lấy tay cô hơn, khóe môi bất giác nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười đó, cô hoàn toàn không nhìn thấy.

Cho dù chỉ là một giây phút ngắn ngủi thôi, đối với hắn như vậy cũng là đủ rồi. Đôi khi hạnh phúc chỉ là trong một khoảnh khắc thế nhưng nó có thể in sâu trong lòng mỗi người. Để rồi giống như một kỉ niệm mà mỗi khi nhớ về, môi sẽ bất giác mỉm cười, còn trái tim sẽ lại đau.

Cô đi theo đằng sau hắn, lại chỉ có thể nhìn thấy lưng hắn. Cô nhớ lúc trước hắn từng bị thương, không biết bây giờ đã khỏi chưa. Cô rất muốn hỏi, nhưng lại không thể lên tiếng.

Giữa hai người đều rơi vào im lặng, không ai lên tiếng. Đối với cái không khí ngoài đường thì đúng là một trời một vực. Bỗng…

Hắn đang đi thì đột nhiên dừng lại khiến cho cả người cô đâm sầm vào lưng hắn. Hắn chưa kịp để cô hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền kéo cô vào một cửa hàng nào đó.

“ Anh… vào đây làm gì vậy?” Hắn vẫn nắm chặt lấy tay cô không buông. Cô thì lại phải cứ lẽo đẽo đi theo hắn, không khỏi tò mò. Hắn không phải nói đưa cô về nhà sao?

Đây là một cửa hàng khá nhỏ, xung quanh đều là những đồ vật bằng thủy tinh.

“ Em thích cái này không?” Hắn cầm lên một quả cầu thủy tinh, quay đầu sang nhìn cô.

Bên trong quả cầu thủy tinh trong suốt là một bức tượng hình cô bé có mái tóc ngắn màu đen, xung quanh có phủ đầy những bông tuyết trắng.

“ Nhìn rất giống em.” Hắn ta đặt quả cầu vào tay cô, khẽ xoa đầu cô. Trong đôi mắt lại có một chút dịu dàng.

Không hiểu sao, hắn lại muốn tặng cô một thứ gì đó. Thật giống như một kẻ ngốc, nghĩ rằng sau này ít nhất cũng sẽ có một vật từng thuộc về mình ở bên cạnh cô.

Vũ Linh Nhi nhìn quả cầu thủy tinh trong tay, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn hắn. Đáy mắt thoáng xao động, lòng cô giống như có một dòng nước ấm áp chảy vào. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi.

Hắn ta nói yêu cô? Đến giờ cô vẫn chưa tin vào điều đó. Hắn ta thay đổi, đến bây giờ cô vẫn không thể chấp nhận được. Đôi mắt không mang theo nét cười thế nhưng vẫn vô cùng ấm áp. Sự ấm áp đó khiến cô như lún sâu vào vũng lầy, càng cố vùng vẫy lại càng không thể thoát ra. Cô thậm chí, không hiểu rõ trái tim mình muốn gì. Mỗi một suy nghĩ, đối với cô cũng là khó khăn. Cô lại cứ như vậy thất thần nhìn hắn.

“ Đi thôi.” Hắn vẫn nắm tay cô, đan chặt mười ngón tay của hai người lại với nhau, kéo cô bước ra khỏi cửa hàng.

Cô như vô thức đi theo hắn, trên tay vẫn cầm quả cầu thủy tinh mà hắn đã mua. Trong đầu lại ngổn ngang nhiều suy nghĩ.

Hai người đi bộ trên vỉa hè, rẽ vào mấy con ngõ. Căn biệt thự nhà họ Vũ đã hiện rag nay trước mắt.

“ Nhà em?” Trần Hà Duy hơi nghiêng đầu nhìn cô.

“ À, nhà tôi.” Cô giật tay ra khỏi tay hắn, có chút không tự nhiên mà cúi đầu xuống. Chính xác là cô đang xấu hổ.

Hắn buông tay cô ra, trong lòng lại có chút không vui.

“ Tôi… vào đây.”

Vũ Linh Nhi cúi gằm đầu xuống, chân mới bước được vài bước đã bị một bàn tay kéo giật ngược trở lại. Cả người đều ngã vào người hắn.

“ Anh…”

Hai tay hắn ôm chặt lấy cô, cằm đặt lên đầu cô, để cả người cô dựa vào hắn.

“ Bỏ tôi ra.” Cô ở trong lòng hắn không ngừng giãy dụa nhưng đôi tay kia cứ như gọng kìm khóa chặt cô lại, cô có làm thế nào cũng không thể thoát ra.

“ Một chút thôi.” Hắn khẽ nói nhỏ. Trong giọng nói có chút gì đó cầu xin. Lòng cô như mềm nhũn lại, cũng quên cả giãy dụa.

Hắn cười nhẹ, mèo nhỏ của hắn thật đáng yêu. Thế nhưng lại khiến hắn phải đau. Giờ phút nhìn cô quay lưng lại với hắn và bước đi, tim hắn như bị ai bóp chặt lại đến nỗi hắn tưởng mình không thể thở nổi. Hắn không muốn phải nhìn cô từ đằng sau, hắn muốn luôn luôn có thể ôm cô vào lòng. Ham muốn đó như điều khiển toàn bộ lý trí cùng ý trí của hắn. Hắn muốn ôm lấy cô, để cô chỉ có thể là của hắn. Cho dù điều đó là ích kỷ như thế nào đi chăng nữa. Bởi vì hắn đã lún quá sâu vào thứ tình yêu này rồi.

Một lúc sau, hắn mới buông cô ra. Cả mặt cô đều trở nên đỏ bừng, đôi mắt cứ chăm chăm nhìn xuống đất.

“ Ngẩng đầu lên nhìn tôi.” Hắn dùng một tay nâng cằm cô lên, để mắt cô nhìn vào mắt hắn.

Đôi mắt to màu nâu khói đã bắt đầu ươn ướt.

“ Đừng khóc.” Hắn xoa xoa gò má cô, đôi lông mày hơi nhíu lại. Cô thật sự chán ghét hắn sao?

“ Em thật sự ghét tôi đến vậy sao?”

Ghét? Cô tự hỏi liệu cố có ghét hắn không? Không! Cô vốn từ đầu đã không ghét hắn. Mà cô luôn có cảm giác sợ hắn. Thế nhưng trong nỗi sợ hãi đó lại là một thứ cảm xúc nào khác. Cô không biết. Dường như là cô đang trốn tránh, sự thật ẩn giấu đằng sau một bức tường. Một bức tường ngăn cách thế giới của hai người.

Cô nhìn hắn, đôi mắt hắn như xoáy sâu vào trong cô. Có đau khổ, có mất mát, lại có cô đơn.

“ Tôi không ghét anh.” Cô khẽ lắc đầu. Cô từ bỏ. Cô không thể nhìn vào mắt hắn. Đôi mắt khiến cô cảm thấy đau, trái tim run rẩy như đang đứng trước một cơn lốc tố mà bản thân bất cứ lúc nào cũng có thể bị cuốn đi.

“ Đừng vứt quả cầu này đi. Được không?” Hắn vẫn nhìn cô, giọng nói trầm lại có độ ấm áp. Giờ đây hắn không còn là kẻ đứng đầu, kẻ mạnh nhất nữa. Mà giống như một kẻ yếu đuối. Trái tim đã bị cô làm tổn thương vẫn luôn hướng về cô.

Cô không lên tiếng, chỉ nhìn quả cầu trong tay.

“ Tôi yêu em.”

Hắn hôn nhẹ lên trán cô rồi quay đầu bỏ đi. Bởi vì hắn không có dũng cảm để nhìn cô bước đi, vậy thì hãy để hắn quay lưng lại. Chí ít không nhìn thì tim sẽ bớt đau. Bỏ lại đằng sau ánh nhìn đó thế nhưng trái tim vẫn luôn dõi theo cô.

Yêu không hẳn là hạnh phúc mà còn là đau khổ.

Giống như khi bạn đứng giữa hai con đường

Một bên là đau, còn một bên là khổ

Nếu không thể lựa chọn chỉ có thể mãi mãi phân vân giữa hai con đường

Không thể tiến cũng không thể lùi

Cô nhìn theo bóng lưng hắn, cái bóng dáng cao lớn mà cô độc.

(hết chap 100)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.