The Smile!

Chương 117



“Con đi đây.” Cậu buông người bao kia ra, nhìn ông ta cười.

Có lẽ đây là nụ cười khiến cậu vui vẻ nhất khi đối diện với người này. Không phải là một nụ cười giả tạo khiến cậu chán ghét. Cậu cuối cùng cũng có thể sống theo ý mình, làm những việc mình thích. Cậu có thể trở thành một nhiếp ảnh gia. Thế nhưng… tại sao tim cậu vẫn có cảm giac nhói đau?

Là vì cô?

Có lẽ vậy. Sau này, cậu sẽ không thể gặp lại cô nữa rồi. Mà nếu có gặp lại thì đó cũng là chuyện của rất nhiều năm sau. Khi đó, tình cảm của cậu cũng đã nhạt phai dần.

Cậu thật sư không muốn rời khỏi nơi này. Nhưng… cậu đã quyết định. Và cậu chỉ có thể quay người bước đi trên con đường của mình, con đường không có cô.

Cậu kéo theo chiếc valy nặng trịch quay người bước đi. Lòng cậu hiện tại cũng đang rất nặng nề. Mỗi bước đi đều trở nên khó nhọc. Và cậu, vẫn không thể chối bỏ lòng mình. Cậu quay đầu lại, dường như muốn nhìn nơi này một lần nữa.

Có lẽ phải lâu lắm, cậu mới trở lại đất nước này, nơi chưa đựng mối tình đầu của cậu.

Đột nhiên cậu nghĩ, cậu thật sư rất muốn cô xuất hiện ở đây ngay bây giờ, giữ cậu lại. Vậy thì tốt rồi. Cậu sẽ không đi. Thế nhưng, cậu thật ngốc. Cô thậm chí còn không biết cậu sẽ đi thì làm sao lại có thể xuất hiện ở nơi này được.

Nhưng, cậu sai rồi.

Phía xa đằng kia, có một người đang nhìn cậu. Và dường như, cậu cũng nhìn thấy người đó.

Đôi mắt cậu tràn đầy ngạc nhiên, lại có chút vui mừng. Thế nhưng, người đó không tiến lại về phía cậu mà chỉ đứng yên đó, nhìn theo cậu. Lòng cậu lại chợt lạnh đi, tim quặn thắt. Hoá ra… cô chỉ đến tiễn cậu mà thôi…

Vũ Linh Nhi từ phía xa trông thấy cậu. Từ khi gặp Lưu Anh Phương về lòng cô đều bất ổn không yên. Hình ảnh hai người con trai xuất hiện trong tâm trí cô. Một người không quan tâm đến cô. Còn một người cũng sắp rời khỏi cô sao? Cô rất sợ… rât sợ sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa. Nhưng bây giờ đứng đây, cô lại không biết nên tiến hay nên lùi.

Thứ tình cảm tồn tại trong chính con người cô khiến cô rất hoang mang. Cậu đối với cô rất quan trọng. Cậu xuất hiện trong cuộc đời của cô giống như là một người anh trai vậy. Cậu thay thế cho anh trai cô. Cậu luôn ở bên cô, cậu khiến cho cô cười. Nhưng…liệu thứ tình cảm đó có vượt quá tình anh em không?

Chỉ biết là trong giờ phút này… cô thật sự rất sợ mất cậu.

Cậu vẫn nhìn cô, đôi môi khẽ cười. Cậu muốn hình ảnh cuối cùng mà mình lưu lại trong cô là một hình ảnh vui vẻ nhất. Có thể xem như đây là một nụ cười tạm biệt đi.

Cuối cùng, cậu vẫn là quay người, bàn tay nắm chặt lấy valy mà kéo đi. Nơi hốc mắt tràn ra một giọt lệ trong suốt.

Vũ Linh Nhi cả người đều bất động. Cô… có nên giữ cậu lại không? Chỉ cần cô vươn tay ra, chỉ cần cô chạy lại ôm lấy cậu. Thì cậu sẽ không rời bỏ cô. Nhưng… vậy có phải là ích kỷ không?

***

Bầu trời hôm nay lại đặc biệt trong xanh. Nhưng dường như nó lại ngược lại với lòng người. Có cái gì đó thật buồn, cũng thật mất mát. Nơi nghĩa trang vắng vẻ, cỏ mọc um tùm khắp nơi. Một cô gái trên tay cầm một bó hoa trắng, đứng lặng yên trước một ngôi mộ.

Hoàng Thiên An nhìn vào bức ảnh trên tấm bia mộ, môi khẽ cười.

“ Minh. Em đến thăm anh rồi đây.” Cô đặt bó hoa xuống trước mộ, đôi tay lau đi những hạt bụi phủ trên tấm ảnh. Trong ảnh, một người con trai đang cười, nụ cười thật ấm áp. Dường như… anh cũng đang nhìn cô.

Hoàng Thiên An nở một nụ cười. Nụ cười có chút gì nhẹ nhõm, lại chút gì đó đau khổ, yêu thương. Qua bao nhiêu năm cuối cùng cô cũng có thể đối diện với người này - người mà cô yêu.

“ Xin lỗi vì bây giờ mới có thể đến thăm anh. Anh sẽ không giận em đúng không?”

Trước đây, cô luôn sống trong cảm giác tội lỗi, đau khổ. Từng cơn ác mộng như luôn quấn lấy cô. Mỗi lần cô nhớ đến anh, là lại không kìm được nước mắt chảy ra. Thậm chí cô đã từng nghĩ đến cái chết. Nhưng… bây giờ cô đã nghĩ thông suốt rồi. Cô vẫn rất yêu anh. Và cô phải vì anh mà tiếp tục sống tiếp.

Cô đã hứa với anh. Dù ai trong hai người ra đi trước thì người còn lại nhất định phải sống tốt. Và cô bây giờ phải thực hiện lời hứa này. Cho dù nó khiến cô đau khổ thì cô cũng sẽ mỉm cười mà sống tiếp. Vì cô vẫn còn một trách nhiệm. Cô phải chăm sóc cho Linh Nhi thật tốt. Phải thay anh hoàn thành nhiệm vụ này.

“ Linh Nhi. Cô bé đó rất dễ thương. Em nhất định sẽ chăm sóc nó thật tốt.”

Cô nhìn bức ảnh người con trai hiền hoà đó. Hốc mắt không tự chủ được mà đỏ lên. Thế nhưng… cô không thể khóc. Không thể khóc trước mặt anh. Cô đã hứa là sẽ sống thật hạnh phúc. Cô không thể để anh lo lắng cho cô. Nhưng… nó thật sự rất khó khăn với cô.

Hoàng Thiên An khẽ cười, giọng nghẹn ngào nói:

“Anh để cho em khóc lần cuối cùng này thôi được không?”

Thế rồi nước mắt giống như không thể nào ngăn nổi mà chảy ra. Cô một lần nữa lại khóc. Thế nhưng, nó nhất định là lần cuối cùng. Để cô đau nốt một lần này nữa thôi. Để cô có thể nhớ anh, yêu anh một lần này nữa thôi. Để rồi sau đó cô sẽ cất giấu mọi thứ vào trong tim. Mãi mãi lãng quên. Cô phải tiếp tục cuộc sống mà không có anh. Một cuộc sống hạnh phúc.

Bầu trời trải lên một màu xanh. Và có lẽ… nó cũng là màu xanh kết thúc. Có cái gì đó thật nhẹ nhàng, nhưng cũng thật đau khổ…

Lời tác giả: Hoàng Thiên An sống 9 năm trong đau khổ. Cô gái luôn nở nụ cười trong nước mắt chỉ là không muốn quên đi một người đáng lẽ phải quên. Có thể là rất đau khổ nhưng những hồi ức đẹp đẽ vẫn luôn khiến cô nhớ tới. Có phải là số phận quá nghiệt ngã cho cô gái này.

Thế nhưng nếu có thể bỏ lại đằng sau quá khứ, không phải là lãng quên đi mà là cất giấu nó đi. Thì mỗi khi nhớ lại cũng sẽ không đau mà chỉ là nhói. Bởi vì con người chỉ được sinh ra một lần, và họ không có quyền kết thúc sinh mạng của mình. Vậy thì nhất định phải mỉm cười mà sống tiếp. Cho dù là đau khổ cũng phải tiếp tục đi con đường của mình. Tiến về tương lai chứ không phải là lùi lại trong quá khứ. Và cuộc đời kết thúc ở nơi cuối con đường chú không phải là nơi bắt đầu, hay bất kỳ một điểm dừng nào trên đường.

Cũng giống như chuyện của ba người Duy – Linh Nhi – Vũ. Đây không phải là kết thúc cho cuộc đời họ. Mà mới chỉ là bắt đầu. Nhưng nó lại là kết thúc cho trang sách này. Tại sao? Khi câu truyện này khép lại, vẫn chưa có lời giải đáp.

Thà rằng cả ba người đau khổ, còn hơn một người chịu nỗi đau của cả ba sao?

***

... Bảy năm sau…

“ Mẹ.” Một cô bé chừng 5, 6 tuổi chạy ù vào trong phòng. Hai bím tóc nhỏ vung vẩy nhìn rất dễ thương. Đặc biệt là đôi mắt to tròn màu nâu khói lúc nào cũng chớp chớp.

Cô bé chạy vào phòng liền ôm chặt lấy người phụ nữ đang ngồi trên ghế. Người phụ nữ đó xoa xoa đầu cô bé, dịu dàng nói.

“ Chuyện gì vậy con?”

“ Mẹ đang làm gì thế?” Cô bé ngước đôi mắt to lên hỏi mẹ, lại nhìn về phía bức tranh đang được vẽ dang dở trên giá.

“ Mẹ đang làm việc.”

“ Bíp! Bíp! Bíp!!!” Tiếng còi ô tô đột nhiên vang lên.

“ A! Ba về!” Cô bé ngay tức khắc chạy ra khỏi phòng, cái miệng thì cứ cười toe toé suốt.

Người phụ nữ mỉm cười, đôi mắt đồng màu mắt với cô bé chứa đầy sự dịu dàng. Qua bao nhiêu năm, cô cũng đã trưởng thành, cũng có thể mỉm cười vui vẻ như thế.

Nụ cười có đôi khi không phải hạnh phúc, nhưng nó có thể là một phần của niềm vui. Và cái đích của cuộc sống đó chính là việc mỗi ngày đều có thể mỉm cười.

Lời tác giả: Tôi thật sự muốn hỏi cô bé đó rằng: “Ba của nó là ai?”

Nhưng có lẽ đến cuối cùng cũng sẽ mãi mãi không có câu trả lời.

Việc lựa chọn đôi khi không phải là điều quan trọng. Mà quan trọng là bạn có thể mỉm cười sau lựa chọn đó hay không.

“The smile!” đã khép lại. Mở đầu trong nước mắt và kết thúc trong nụ cười. Tôi tự hào vì điều đó. Các nhân vật do tôi tại ra thế nhưng họ đã tự kết thúc cuộc đời của mình. Và Lưu Anh Phương được xem như một vai trò của người kể chuyện ngay từ đầu. Bạn không hiểu tại sao ư? Bởi vì cô gái đó cũng đã viết ra một cuốn sách của riêng mình, cuốn sách với một “nụ cười”.

Đừng để những gì trên trang giấy tri phối bạn, bạn là một phần trong cuốn sách. Thế nhưng bạn cũng chính là tác giả của nó, giống như Anh Phương đã đặt mình vào trong cuốn sách ấy…

- Q: “ The smile!” đối với bạn có ý nghĩ như thế nào?

- Lưu Anh Phương: Nó đối với tôi cũng giống như một phần cuộc sống. Nơi mà tôi có thể thoả sức sáng tạo, mở ra một kết thúc khác cho câu chuyện của chính mình.

- Q: Đây là một câu chuyện có thật ngoài đời?

- Lưu Anh Phương: Đúng vậy. Là một câu chuyện về bạn của tôi.

- Q: Và bạn cũng có mặt trong câu chuyện ấy.

- Lưu Anh Phương: Đúng.

- Q: Tôi thật sự rất tò mò, liệu kết thúc giữa ba người Duy, Linh Nhi và Vũ có giống như ngoài đời.

- Lưu Anh Phương: Nếu tôi có thể nói ra thì nó đã là kết thúc của câu truyện rồi.

Sau bảy năm, tác giả của “ The smile!” cũng đã trưởng thành nên rất nhiều. Lưu Anh Phương cũng sẽ tiếp tục viết ra những câu truyện khác. Là chính về cuộc đời mình chăng?

Có thể mỗi người trong chúng ta sẽ phát hiện ra rằng. Cuộc đời mình có đôi khi cũng sẽ xuất hiện trong tiểu thuyết, ở một nhân vật nào đó. Mà khi nhìn vào họ bạn sẽ nhìn thấy cuộc đời mình.

Xương rồng đôi thật đẹp, cũng thật kiên cường. Nhưng con người ta không phải lúc nào cũng kiên cường. Cũng có lúc phải mềm yếu để cho nước mắt chảy ra. Sau đó lại có thể cười. Khóc và cười luôn song hành như vậy?

_HẾT_

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.