The Smile!

Chương 51



“ Không phải là Lưu gia phá sản rồi đấy chứ?” Hoàng Thiên Vũ ngước đầu lên nhìn tòa nhà trước mắt. Không, nói chính xác hơn là nó trông giống như mấy khu nhà cổ hai tầng.

Phía tường ngoài màu vàng nhưng lớp sơn đã bị bong tróc gần hết, tạo thành những mảng màu xám xanh. Quang góc tường ẩm thấp mọc đầy rêu.

“ Không! Nghe nói công việc làm ăn dạo này cũng tốt lắm.” Chan Jung Gyu định tiến đến bấm chuông cửa nhưng quên mất là nhà này vốn dĩ không có chuông cửa liền chuyển sang đập cửa.

“ Lưu Anh Phương!”

“ Có phải cậu ta không có nhà không?” Hoàng Thiên Vũ vẫn không thể tin được đây lại là nhà Lưu Anh Phương, có lẽ nó còn không rộng bằng cả phòng ngủ của cậu ta trước đây nữa.

“ Chắc là không đâu.” Hà Vi Băng đứng dựa lưng vào tường, lấy điện thoại ra gọi.

Những hồi chuông tút tút dài vô tận vang lên phải đến gần một phút sau mới có người bắt máy.

“ Đang đứng ở dưới nhà cậu đây, có xuống mở cửa không thì bảo.”

Từ trong điện thoại truyền ra giọng nói vẫn còn ngái ngủ, lại có phần khó chịu.

“ Tự vào đi, cửa không có khóa.”

***

Hoàng Thiên Vũ từ sau khi bước vào trong nhà thì ánh nhìn lại một lần nữa trở nên quái đảng. Bên ngoài thì trong chằng ra cái gì, còn bên trong thì lại toàn đồ đắt tiền, cả căn phòng khách đều trải lên một màu hồng phấn. Nhưng mà chủ nhân của cái nhà này lại chẳng thấy đâu.

“ Cậu ta đâu?”

“ Chắc là trên gác.” Hà Vi Băng từ phòng bếp đi ra sau đó đi lên lầu thang nối liền với căn các mái ở trên.

“ Ở trên này sao?” Hoàng Thiên Vũ ngó nghiêng xung quanh, ở trong này khá là nhỏ, đường cầu thang cũng rất hẹp.

“ Cẩn thận đấy.” Chan Jung Gyu đi ngay đằng sau cậu nhắc nhở một câu.

“ Cẩn thận? Cẩn thật cái gì?” Hoàng Thiên Vũ không hiểu, quay lại hỏi, cho đến lúc cậu ta quay lên thì…

“ Cộp!!”

“ Á!!”

Hoàng Thiên Vũ đập ngay đầu vào cái trần nhà, ngay phía bên cạnh có một lỗ khá lớn đủ cho người chui vào. Nó là đường nối lên với tầng trên. Chan Jung Gyu thấy thế thì khẽ cười, lần đầu tiên vào đây cậu ta cũng từng bị như thế này, giờ nhìn lại cảm thấy buồn cười.

“ Chan Jung Gyu! Cậu nhớ đấy.” Cậu ta lười Chan Jung Gyu một cái rồi chui lên trên tầng, thứ tính cách nhỏ mọn lại được dịp xuất hiện, cậu thường chỉ biểu hiện điều đó với bạn bè của mình.

“ Uh? Cái gì đây?” Hoàng Thiên Vũ vừa lên đến nơi đã thấy ngay trước mặt mình một chồng sách màu tím.

“ Cậu vẫn tiếp tục viết mấy cái thứ này hả?” Hà Vi Băng cầm một cuốn lên xem, lật giở qua lại một hồi cũng chẳng cảm thấy hứng thú.

“ Nó bán được 20 000 bản đấy.” Từ sau chiếc bào bằng gỗ ép kia, Lưu Anh Phương ngóc đầu ra khỏi cái laptop, đôi mắt thâm quầng lại thàng một vùng, không biết là đã mấy ngày không ngủ, nhìn y như là gấu trúc. Rồi sau đó cô bạn lại tiếp tục chúi đầu vào cái máy tình, lách cách gõ lên bàn phím.

“ Gì vậy?” Hoàng Thiên Vũ chứng kiến một màn vừa rồi, mồm há hốc.

“ Không có gì. Đến giai đoạn rồi ấy mà.”

“ Lúc nãy các cậu còn chưa nói cho tớ biết, là giai đoạn gì? Còn nữa, cái gì đây.” Cậu ta cầm lên một cuốn sách màu tím. Là tiểu thuyết sao?

“ Thì cậu ta đang viết tiểu thuyết chứ sao?” Chan Jung Gyu trèo lên trên, nhàn rỗi nói một câu.

“ Tiểu thuyết? Thức đêm để viết luôn hả?”

“ Cũng không hẳn, tùy thôi. Cậu ta bình thường thì chơi dài, cứ đến gần cuối tháng biên tập đi giục thì mới cắm cổ vào mà viết thế nên nó thành ra nông nỗi này.” Hà Vi Băng vứt cuốn để cuốn truyện lại chỗ cũ, tìm một cái ghế ngồi xuống.

“ Thế còn cái nhà này?” Hoàng Thiên Vũ không tin cậu ta đang có nhà to nhà đẹp không đi ở lại đến đây ở.

“ Phương Phương ấy hả? Cậu ta dọn đến đây ở được hơn 1 năm rồi. Nói cái gì mà tìm cảm giác để sáng tác.”

“ Là tìm cảm giác để sáng tác nghệ thuật.” Lưu Anh Phương lại ngóc đầu lên, phản bác lại.

“ Đó, thấy chưa. Cậu ta đúng là đầu không được bình thường. Tự nhiên lại đòi viết tiểu thuyết nhảm nhí gì đó.” Chan Jung Gyu khẽ bĩu môi nói.

“ Nói cho mài biết nhé, tớ đang là tác giả được yêu thích đấy.” Lưu Anh Phương chẳng thèm nương tay, cầm ngay lấy quyển từ điển ném thẳng vào người Chan Jung Gyu.

“ Thật sự là có thể bán được tiền sao?” Hoàng Thiên Vũ cười trừ, nụ cậu không nghĩ là Phương Phương lại thích là mấy việc này.

“ Tất nhiên.”

Hoàng Thiên Vũ cậu tiến đến gần Lưu Anh Phương đang ôm lấy cái laptop, nhìn nhìn màn hình, cậu thật sự muốn biết cậu ta viết cái gì a.

“ Cậu viết cái gì vậy? The smile sao, cậu…”

“ Không được xem!” Lưu Anh Phương ngay lập tức đóng máy tính lại, giữ khư khư trong người.

“ Không xem thì thôi.” Cậu ta khẽ bĩu môi, ngồi xuống cái ghế bên cạnh.

“ Rầm! Rầm! Rầm!”

“ Có người gõ cửa kìa.” Hà Vi Băng hất hàm về phía Lưu Anh Phương, nhắc.

“ Không phải chứ?” Lưu Anh Phương mặt đột nhiên méo xệch.

“ Không phải cái gì? Còn không ra mở cửa?”

“ Không phải là biên tập đến lấy bản thảo chứ? Tớ vẫn chưa có viết xong.” Lưu Anh Phương hai tay ôm đầu. Cô ta nhìn sang Hà Vi Băng, hai chân lập tức chạy đến bện cạnh cô gái kia, đẩy đẩy Vi Băng xuống dưới tầng, miệng không ngừng nói: “ Tiểu Băng! Cậu ra mở cửa giúp tớ! Nhớ bảo là tớ không có nhà nhé! Nhớ đấy!”

“ Biết rồi! Biết rồi! Từ từ.” Hà Vi Băng bị đẩy đến nỗi thiếu điều muốn ngã cầu thang luôn, cô đi xuống dưới nhà, cửa vẫn đang bị người ta đập không chừng tí nữa sẽ gãy luôn. Căn nhà này cũng không phải chắc chắn gì cho cam.

“ Rầm! Rầm! Rầm!”

“ Ra rồi!”

“ Két!” Hà Vi Băng kéo cái cửa cả chục năm chưa được tra dầu kia.

“ Xin chào! Tôi là người giao bưu phẩm. Cô ký vào đây giúp tôi.”

“ Được rồi.” Hà Vi Băng sao khi đó cửa lại, cầm theo một cái hộp hình chứ nhật khá nhỏ.

“ Cái gì đây? Vé xem show ca nhạc?”

***

Ngày hôm sau, Hoàng Thiên Vũ cũng chưa vội đi học, mùa đông thường khiến cậu không cách nào dời giường được. Khó chịu nhát là phải trải qua những tiết học mà cậu thấy là nhàm chán ở trường. Nhưng giờ đây, cậu ta lại đang đứng ở cổng trường. Bây giờ đã là giờ tan học.

Hoàng Thiên Vũ như thường lệ trong miệng vẫn luôn ngậm một cái kẹo mút. Trên đầu đội cái mũ len hình gấu trúc. Mùa đông trời trong xanh gần như là không có nắng khiến người người đều cảm thấy lạnh. Cậu vốn dĩ thấy lạnh quen rồi, lạnh thì mặc áo, cũng không cảm thấy khó khăn. Đôi mắt cậu ta lại cứ chăm chăm nhìn vào phái bên trong trường học như đang đợi ai đó.

Trong trường dần dần trở nên vắng vẻ hơn, những học sinh cũng đã về gần hết. Hoàng Thiên Vũ xoa xoa đôi tay có chút tê cóng, cậu hôm nay quên không mang găng tay.

Một lúc sau, một dáng người có mái tóc ngắn từ trong sân trường bước ra, Hoàng Thiên Vũ ngay lâp tức mắt sáng rỡ lên. Vũ Linh Nhi cắt tóc ngắn thật sự rất hợp. – Đó là suy nghĩ hiện tại trong đầu cậu.

“ Nhi Nhi.” Hoàng Thiên Vũ chạy ngay đến trước mặt Vũ Linh Nhi.

Vũ Linh NHi khẽ ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hiện lên hình ảnh của một người mà một tuần rồi cô chưa có gặp. Bây giờ lại xuất hiện trước mặt cô một cách đột ngột.

Hoàng Thiên Vũ nhìn Vũ Linh Nhi cười, chủ động cầm tay cô kéo đi.

“ Đi với tôi một chút.”

Hai người đi ra khỏi cổng trường. liền thấy ngay lái xe nhà họ Vũ đang đợi ở đó.

“ Bác lái xe, bác cứ về trước đi. Tý nữa cháu sẽ đưa Linh Nhi về nhà.”

“ Hoàng thiếu gia, tôi…”

Rồi sau đó cậu ta cũng chẳng thèm để ý xem người kia phản ứng ra sao, kéo Vũ Linh Nhi đi thẳng.

(hết chap 51)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.